Con Đường Sủng Thê

Chương 14: Âm mưu

Triệu Trầm không lỡ hẹn.
Việc của hắn và nàng là một chuyện, với Lâm Trùng Cửu lại là một chuyện, hai lqd chuyện này không liên quan gì tới nhau, nếu hắn đã đồng ý dạy LâmTrùng Cửu nửa năm, hắn sẽ dạy nửa năm.


"Triệu đại ca, hôm nay sao huynh không cưỡi ngựa?" Lâm Trùng Cửu chạy tới thật nhanh, tò mò nhìn chiếc xe ngựa ở ven rừng.


"Hai ngày trước luôn phải làm việc trên thị trấn, hôm nay mới về." Nhìn bétrai đứng trước mặt, quần áo gọn gàng sạch sẽ, lqd Triệu Trầm mỉm cười,bàn tay vẫn chắp ở sau lưng giơ ra phía trước, đưa cho bé một chiếc cung làm bằng gỗ sam: "Hôm ấy đi vội vàng, vô cùng thất lễ, đưa Tiểu Cửu lễvật coi như xin lỗi, lúc về, Tiểu Cửu thay ta xin lỗi cha mẹ đệ nhé."


Đôi mắt Lâm Trùng Cửu sáng lên, toàn bộ sự chú ý tập trung vào cung tên ởtrước mặt: "Triệu đại ca đừng nói vậy, cha mẹ đệ không trách huynh đâu,lại còn bảo đệ nhớ lqd phải thường xuyên mời huynh đến nhà đệ làmkhách."


Triệu Trầm không nói gì, ngồi xổm xuống, dạy Lâm TrùngCửu lắp cung bắn tên. Lâm Trùng Cửu rất tinh mắt, phát hiện trên hai cổtay của Triệu Trầm đều được băng bó, bé ngạc nhiên hỏi: "Triệu đại ca bị lqd thương?"


"Việc nhỏ, bôi một chút dược, mấy ngày nữa là tốtthôi." Mắt Triệu Trầm nhìn về phía trước, nắm tay Lâm Trùng Cửu giúp bébắn mũi tên ra ngoài, mũi tên bay xuyên qua lá cây.
Lâm Trùng Cửu liên tục vỗ tay.


"Luyện tập cho tốt, sớm muộn gì đệ cũng có thể làm được như thế." Triệu Trầmxoa đầu bé, tạm thời cất cung tên, cho bé ngồi xổm một khắc, thực hiệntrung bình tấn.
Lâm Trùng Cửu ngoan ngoãn ngồi xổm.


TriệuTrầm ngồi trên chiếu, dựa vào thân cây ngồi, nhìn một lát, hỏi bé: "Tiểu Cửu, ta sau khi đi, mọi người trong nhà đệ nói ta thế nào? Đừng nhìnta, nhìn về phía trước ấy."


Lâm Trùng Cửu cười hắc hắc, ngồi đốidiện với bờ sông, nói chuyện với hắn: "Cha đệ khen ngợi Triệu đại ca làngười khiêm tốn, không giống thiếu gia con nhà có tiền kiêu căng. Mẹ đệnói nhìn Triệu đại ca giống thư sinh anh tuấn, không giống người lqdbiết võ công. Uh"m... Nhị tỷ rất thích anh đào mà Triệu đại ca đem tớicho, ăn vài lqd quả." Câu cuối cùng, giọng nói của bé có phần hơi tứcgiận, phần của đại tỷ thì tỷ ấy không chịu ăn, bé muốn ăn, cuối cùng bịnhị tỷ cướp hết.


"Đại tỷ của đệ nói thế nào?" Triệu Trầm giơ tay phải lên, sờ khoé miệng trong vô ý thức.
Lâm Trùng Cửu ngậm miệng không nói.


Tuy đại tỷ không nói gì nhưng bé có thể nhìn ra, đại tỷ không thích Triệuđại ca, nếu không sao đại tỷ lại có thể tiếp tục lqd phản đối, không cho bé học võ công của Triệu đại ca? Nhưng chuyện này, sao bé lại có thểcho Triệu đại ca biết, không ai thích bản thân bị người khác ghét đâu.


"Đại tỷ của đệ không thích ta? Nàng không cho đệ đi theo ta học võ công đúng không?" Triệu Trầm trực tiếp hỏi bé.
Lâm Trùng Cửu ngạc nhiên tới mức không làm thể nào tiếp tục ngồi xổm đượcnữa, gãi gãi đầu, có chút không yên tâm hỏi hắn: "Sao Triệu đại cabiết?"


Triệu Trầm vẫy tay với bé, cười nói: "Ta lqd còn biết làNhị tỷ của đệ bảo đệ hỏi thăm ta, hỏi xem ta đã thành thân hay chưa cơ,phải không?" Đầu tiên, hắn cho rằng nàng đang giả vờ, nhưng nàng nhẫntâm cấu véo hắn như thế, ánh mắt nàng phẫn nộ như thế, khóc tuyệt vọngnhư vậy, không có khả năng là nàng giả vờ. Thật ra, lúc ở thư phòng, khi nhìn thấy ánh mắt đề lqd phòng của nàng, hắn nên đoán ra điều đó.


Lâm Trùng Cửu trợn mắt há hốc mồm.


Triệu Trầm cũng không cần bé trả lời, ra hiện cho bé ngồi xuống bên cạnh,nghiêng đầu nói: "Tiểu Cửu, ta với đệ hợp nhau, sau này không tránh khỏi việc ta sẽ còn tới nhà đệ làm khách, vậy hôm nay, đệ nói lqd cho tabiết tính cánh mọi người trong nhà đệ một chút đi. Như vậy, lúc ở chungta có thể hoà hợp được với mọi người. Đặc biệt là đại tỷ của đệ, đệ nóichi tiết một chút, nàng thích cái gì, không thích cái gì, đệ nói hết cho ta biết, ta muốn biết vì sao nàng không thích ta, còn có, chuyện củanàng với Mạnh đại ca, đệ nói luôn cho ta nghe đi, tránh cho sau này, talại không cẩn thận đắc tội với nàng."


Không mở miệng thì thôi,nhưng hắn đã nói muốn cưới nàng, nếu không cưới lqd được nàng, chẳngphải hắn sẽ bị nàng cười nhạo, cười nhạo hắn tự mình đa tình?
Chỉ cần lấy nàng về nhà, nàng cười nhạo thế nào cũng được, người một nhà thích cười thế nào thì cười, hắn không ngại.


Hắn dùng lý do đàng hoàng, đương nhiên Lâm Trùng Cửu không phản đối, nhiệt tình giới thiệu người nhà của mình.
Bé nói không rõ chỗ nào, Triệu Trầm sẽ kiên nhẫn hỏi, ai cũng hỏi, cuốicùng lại hỏi những chuyện liên quan tới A Kết, đã muộn mà hắn cũng không biết.


Một lớn một nhỏ nói chuyện tới gần trưa, Triệu Trầm vỗ vai Lâm Trùng Cửu: "Về nhà đi thôi, nhớ kỹ không được nói với mọi ngườichuyện này."
Lâm Trùng Cửu không hiểu: "Vì sao không thể nói?" Nhị tỷ rất thích hỏi thăm, hỏi những chuyện bé cùng Triệu đại ca hay làm.


Triệu Trầm cười cười, chỉ vào chiếc cung nhỏ trên vai bé, nêu ví dụ cho bé hiểu: "Lễ vật này đệ thích không?"
Lâm Trùng Cửu gật đầu.


Triệu Trầm nhân tiện nói: "Ta thích cưỡi ngựa bắn cung, cho nên đưa cho đệcung tên, vừa lúc đệ cũng thích, điều đó chứng minh tính cách của haichúng ta hợp nhau. Nếu ta không thích cưỡi ngựa bắn cung, chỉ vì nghenói đệ thích mới cố ý chọn lqd cung tên đưa đệ, điều đó được gọi là uốnmình theo người, đệ nói, trong hai tình huống trên, tình huống nào sẽkhiến đệ cảm thấy vui vẻ?"


Lâm Trùng Cửu suy nghĩ một lát, đãhiểu phần nào, lập tức đảm bảo: "Triệu đại ca yên tâm, ai hỏi đệ cũngkhông nói, đệ đã nói luôn luôn đi theo học bản lĩnh của huynh mà!"
Triệu Trầm xoa đầu bé, nhìn bé về nhà, xoay người lên xe ngựa.


Xe ngựa chậm rãi đi trên con đường nhỏ ở nông thôn, Triệu Trầm nhắm mắtdựa lưng vào thành xe ngựa, tay phải đặt trên đầu gối, nhẹ nhàng dichuyển.
"Thiếu gia, về đến nhà rồi."
Triệu Trầm mở mắt, trong mắt tràn ngập sự bình tĩnh.
Sau khi xuống xe, hắn trực tiếp tới sân của mẫu thân.


Ngày ấy, lúc trở về với vết thương không tốt ở trên miệng, phái Trần Bìnhbáo tin cho mẫu thân nói thị trấn có việc, bây giờ, vết cắn không còn rõ nữa, không sợ mẫu thân nghi ngờ.


Ninh thị đang chuẩn bị ăn cơm,nghe tiểu nha hoàn đứng ở bên ngoài nói thiếu gia đã về, sai Vấn Mai đilấy thêm bát đũa, đồ ăn chắc chắn là đủ ăn.


Vấn Mai lên tiếng trả lời rồi ra ngoài, đúng lúc đến cửa thì đâm phải Triệu Trầm, nàng đẩyrèm che rồi lui sang một bên, Triệu Trầm vào phòng, nàng mới đi ra.


"Nương còn chưa ăn cơm sao, đúng lúc thưởng cho nhi tử ăn cùng nương nhé."Triệu Trầm cười, ngồi xuống bên cạnh lqd Ninh thị, trên bàn có hai mónmặn, hai món đơn giản, tất cả đều là những món hai mẹ con thích ăn.


Ba ngày không nhìn thấy nhi tử, Ninh thị chăm chú quan sát hắn, thấy hìnhnhư hắn gầy đi một chút, thân thiết hỏi: "Khóe miệng cũng nóng hết lênrồi, xong việc chưa?"


Có nương ở bên cạnh, đương nhiên không phải lo lắng việc ăn mặc, nhưng nhi tử lqd không cam lòng làm một thiếu giaăn cơm trắng, mười ba tuổi bắt đầu làm ăn việc, ban đầu chỉ làm ông chủ ở phía sau, về sau việc buôn bán càng lúc càng lớn, hắn mới thỉnh thoảngra mặt. Ninh thị biết, việc buôn bán của nhi tử sớm đã vượn tới kinhthành, hắn ở kinh thành có lẽ còn lqd làm những chuyện khác, hắn sợnàng lo lắng không nói với nàng, nàng cũng không hỏi.


Thiếu niênmười bảy tuổi, đã không còn là đứa nhỏ trước cái kia nữa, khi nhìn thấynàng còn sống, bổ nhào vào trong ngực nàng khóc lớn nữa rồi.
Nhiệt...


Triệu Trầm không nhịn được sờ khóe lqd miệng, giống như thói quen nhiều ngàynay của hắn thói, thấy ánh mắt của mẫu thân dừng trên cổ tay mình, vộivàng giải thích: "Hôm đó luyện công không chú ý, dùng sức quá mạnh, đãbôi thuốc rồi ạ, mấy ngày nữa là tốt rồi, không sao đâu, nương đừng lolắng."


Ninh thị vuốt cằm, nở nụ cười nhu hoà: "Từ trước đến nay,con làm việc luôn có chừng mực, nương không lo lắng một chút nào." Nóixong, nàng cầm đũa, chuẩn bị ăn cơm.


Triệu Trầm cảm thấy hơi đauđầu, vội vàng tới gần, xin lỗi: "Nương, con sai rồi, con bảo đảm, saonày con sẽ không bao giờ vì luyện công mà khiến cho bản thân bị lqdthương nữa, nương đừng giận, được không?" Chỉ khi đứng trước mặt phụthân, mẫu thân mới bày ra nụ cười nhìn như vô cùng ôn như nhưng thực ralại xa cách, ở trước mặt hắn mới thể hiện sự tức giận rõ ràng như vậy.


Ninh thị xị mặt ra, đặt đũa xuống chuẩn bị răn dạy nhi tử không biết yêu quý thân thể, lúc này, Vấn Mai bưng đồ vào, vừa nhìn vẻ mặt của hai mẹ conliền biết hai người lại đang giận dỗi, cười khuyên lqd nhủ: "Phu nhân,thiếu gia vừa về, lại đang đói bụng, người có chuyện gì để ăn xong rồirăn dạy thiếu gia cũng không muộn mà."


"Đúng vậy, nương ơi, conbiết người nghĩ cho con, mặt trời lên đỉnh, con đã lập tức quay về, muốn cùng nương ăn cơm, lqd chúng ta ăn cơm đã, có chuyện gì sau khi ănxong, nương lại nói." Triệu Trầm giành phần nói trước, lấy lòng, gắp rau cho mẫu thân.


Ninh thị giơ tay ấn vào đầu hắn thật mạnh, TriệuTrầm không tránh, ngược lại thò đầu ra, bị Ninh thị đẩy ra, cười đùaxong, hai mẹ con mới bắt đầu dùng cơm.
Sau đó hai người đều nghỉ trưa, sau khi tỉnh lại, Triệu Trầm lại sang chơi cờ với mẫu thân.


Tài đánh cờ của Ninh thị vô cùng cao siêu, hai năm qua, tài đánh cờ củaTriệu Trầm cũng tăng lên không ít, hai người ai cũng không nhường ai,thắng thua chia đều năm năm.
Nhưng hôm nay Triệu Trầm lại thua.


Kết quả thắng thua đã đã định, Ninh thị đánh xong ván cuối cùng, ngẩng đầu, nghi ngờ nhìn Triệu Trầm: "Trong lòng có lqd chuyện?" Bước đi đều luống cuống, vội vàng.
Triệu Trầm cũng ngẩng đầu nhìn mẫu thân, "Nương, người có hận phụ thân không?"


Ninh thị hơi ngạc nhiên, ngược lại cười hỏi: "Sao lại hỏi vậy?"
Trong phòng chỉ có hai mẹ con, Triệu Trầm nói chuyện cũng không che lqd giấu: "Con biết trước kia, nương thích một người, là do phụ thân gây khó dễtừ bên trong, bắt người phải gả vào hầu phủ. Nương, phụ thân làm cái gìnương cũng


không tức giận, có phải vì người chưa lqd từng thích phụ thân, vẫn hận phụ thân năm đó ép buộc người?"
Ninh thị tò mò hỏi lại: "Trước kia, không thấy con hỏi, vì sao hôm nay lại hỏi?"
Triệu Trầm nhìn Ninh thị chằm chằm: "Nương, người nói cho con biết đi, con muốn biết."


Ninh thị buông rèm mi, một tay nâng tay áo, một tay nhặt quân cờ, nhặt xongtoàn bộ những quân cờ đen mới giương mắt lên, thấy Triệu Trầm vẫn cốchấp nhìn lqd nàng chằm chằm, nàng bất đắc dĩ, cười cười: "Phụ thân củacon, quả thật ta có hận, hận một trận cũng cảm thấy chẳng có ý nghĩa gìhết, bởi vậy không hận nữa, đặc biệt là sau khi có con, không có hắn,thì con ở đâu ra?"


"Không hận, nhưng người cũng không thích phụ thân, phải không?" Tâm trạng Triệu Trầm phức tạp.
Ninh thị cười mà không nói, liếc mắt nhìn nhi tử một cái: "Sao bỗng nhiêngiống cô nương thế hả, chẳng lẽ thích cô nương nhà ai rồi hả, đến chỗnương để học hỏi kinh nghiệm sao?"


Sắc mặt Triệu Trầm vẫn không đổi, nhìn Ninh thị đang ngồi ở trước mặt hắn nhưng tâm hồn lại bay đến chỗ nơi khác rồi.


Mẫu thân thích cười, uyển nhu, nhợt nhạt, lúc không cười cũng nhã nhặn,lịch sự, lqd lạnh nhạt, giống như những chuyện này chưa từng xảy ra vớinương. Năm trước phụ thân tới đây, say rượu nói lỡ lời, nói


mẫu thân giống như hoa lan trong sơn cốc, hắn cưỡng ép mang vào trong nhà trồng, hàng năm đều canh chừng nàng, nàng vẫn luôn lạnh nhạt như thế, ngày lqd nào cũng đón chào bằng khuôn mặt tươi cười, nhưng chưa bao giờ mở mộtlần.


Triệu Trầm không hiểu, cũng không muốn tìm tòi nghiên cứutình cảm của cha mẹ, hắn chỉ biết, phụ thân có công ơn dưỡng dục, dạybảo hắn, hắn nên kính trọng những nơi phụ thân muốn hắn kính trọng,cònlại, bằng bất cứ giá nào, hắn cũng lqd phải che chở cho mẫu thân, cho dù phải chống lại phụ thân. Rốt cuộc, mối quan hệ của cha mẹ thế nào, bềngoài, bọn họ tỏ ra hoà thuận mặt, hắn không hỏi.


Nhưng khi hắn gặp một cô nương tên là A Kết.


Nàng cũng thích hoa lan giống mẫu thân, nhìn dáng vẻ nhã nhặn lịch sự giốnghoa lan cũng hệt như mẫu thân. Nàng ở trước mặt người nhà cười vô cùngtươi đẹp rực rỡ, có lẽ mẫu thân cũng từng cười như lqd thế, mê hoặc ánhmắt phụ thân? Nếu mẫu thân là hoa lan của phụ thân, vậy A Kết sẽ là câyhoa lan của hắn, hắn còn lqd chưa có tình cảm sâu sắc như phụ thân nhưng hắn đã quyết định hái nàng về nhà, nhưng hắn không muốn giống như phụthân, bởi vì lúc hái làm rễ của hoa bị thương, hoa không thể nở.


Nàng không muốn gả, hắn sẽ khiến nàng thích hắn, cam tâm tình nguyện gả cho hắn.
Không từ thủ đoạn.