Con Đường Sủng Hậu (Sủng Hậu Chi Lộ)

Chương 83

Đầu tháng chạp, có thánh chỉ xuống điều chuyển Phó Phẩm Ngôn về làm
Thông Chính Tư Hữu, trước cuối năm trước vào kinh lĩnh chức, sau Nguyên Tiêu chính thức nhận nhiệm vụ.

Phó Phẩm Ngôn vô cùng mừng rỡ, sau khi nhận chúc mừng của người trong
phủ nha, vội quay về phủ. Vốn định trước cùng thê tử khoe khoang đòi
thưởng, biết được hai nữ nhi ở trong phòng cùng thê tử nói chuyện, Phó
Phẩm Ngôn đành phải thu liễm vui mừng, ở bên ngoài tản bộ vài bước,
bình phục vui sướng trong lòng, lúc này mới vẻ mặt lạnh nhạt đi vào.

"Hôm nay tại sao trở về sớm như vậy a?" Kiều thị ngồi trên giường ấm
nhìn tỷ muội Phó Dung dạy Quan ca nhi đọc "Tam Tự kinh", thấy trượng phu tiến vào, vội ngồi dich vào bên trong, nhường chỗ cho trượng phu,
thuận tiện đem lò sưởi tay bằng đống đỏ có hoa văn cá vàng trong tay đưa cho trượng phu, "Bên ngoài lạnh, trước làm ấm tay đi, Xảo Hạnh mau
chóng châm trà cho lão gia."

Đường làm quan thuận lợi, kiều thê ôn nhu săn sóc, Phó Phẩm Ngôn chỉ cảm thấy toàn thân trên dưới đều ấm áp.

Tiếp nhận lấy lò sưởi tay, lại uống chén trà nóng, Phó Phẩm Ngôn cười
gọi Quan ca nhi: "Lại đây, đọc cho phụ thân nghe vài câu."

Quan ca nhi nhếch miệng cười, được Phó Dung nâng đỡ đứng lên, quay
người đi tới bên người phụ thân, trực tiếp ngồi xuống trên đùi Phó Phẩm
Ngôn.

Hai cha con một hỏi một đáp, Kiều thị cùng Phó Phẩm Ngôn sóng vai
ngồi, Phó Dung ở đối diện nhìn, rất nhanh liền phát hiện phụ thân trên
mặt không che giấu được vui mừng, ngạc nhiên nói: "Phụ thân có phải hay
không có việc vui gì a? Ta nhìn ngươi khóe miệng vẫn luôn vểnh lên."

Kiều thị nghiêng đầu nhìn trượng phu.

Phó Phẩm Ngôn cười khẽ, không để ý tới thê tử cùng hai nữ nhi hiếu kỳ, xoa bóp khuôn mặt nhỏ nhắn của nhi tử hỏi: "Quan ca nhi có nhớ Nhị tỷ
tỷ hay không?"

Quan ca nhi quay đầu xem xét một vòng, dường như mới phát hiện trong phòng thiếu một người tỷ tỷ, nghiêm túc gật đầu: "Nhớ!"

Phó Phẩm Ngôn sờ sờ hắn đầu, cười nói: "Vậy phụ thân dẫn ngươi đi kinh thành gặp nàng."

Quan ca nhi chưa từng đi xa khỏi nhà, mờ mịt hỏi: "Kinh thành ở đâu a? Ta..."

Còn chưa nói hết, bị Kiều thị cướp tới trong ngực, Quan ca nhi khó
hiểu, Kiều thị cũng không rỗi rãnh quản hắn có nguyện ý hay không, vui
mừng hỏi trượng phu: "Đi kinh thành, là, là có chỉ đưa tới sao?"

Phó Dung cũng khẩn trương mà nhìn chằm chằm vào phụ thân.

Phó Phẩm Ngôn nói: "Thông Chính tư Hữu, tứ phẩm, không thăng không
hàng, cũng may có thể vào kinh, đỡ các ngươi mỗi ngày nhớ thương Uyển
tỷ nhi."

Lời vừa nói ra, Kiều thị vui vẻ, ở trên mặt con trai liên tục hôn mấy
cái, Phó Dung thì vội vã nói: "Vậy chúng ta khi nào khởi hành?"

Phó Phẩm Ngôn trên đường sớm tính toán, "Mùng bảy đi, 2 ngày này mời
bạn bè thân thích ở Tín Đô đến nhà ăn bữa cơm, xem như là từ biệt, sau
đó còn phải thu thập hành lý, một chốc lát cũng không có cách nào lập
tức khởi hành. Các ngươi khi rảnh rỗi cùng nhóm tỷ muội thân thiết tạm
biệt đi, sau này chưa biết còn có thể gặp lại hay không."

Phó Dung vui mừng vô cùng, nhưng nàng không quên một sự kiện, đợi cha
mẹ nói xong chính sự, nhỏ giọng hỏi: "Phụ thân, trước đó ngươi không
phải nói đối với vào kinh không có cỡ nào nắm chắc sao, lần này như vậy
thuận lợi, có phải hay không dùng nhân tình lớn nhờ người hỗ trợ rồi a?"

Kiếp trước phụ thân yên lành làm tri phủ Ký Châu, dường như cũng không phải đặc biệt sốt ruột vào kinh, biết được ở lại như cũ, vẫn vô cùng
cao hứng mà qua năm, không lộ ra bất cứ tiếc nuối nào. Lần này tỷ tỷ gả
đến kinh thành, mẹ con các nàng thường nhớ thương, có lẽ phụ thân vì
muốn thuận lợi vào kinh so với kiếp trước càng bỏ ra nhiều công phu hơn?

Kiều thị lập tức trừng nữ nhi liếc mắt một cái: "Phụ thân ngươi có bản lĩnh, nhiều năm công tích như vậy, Hoàng Thượng đều nhìn ở trong mắt,
cùng nhân tình có quan hệ gì?" Nha đầu này, bình thường nói chuyện như
vậy miệng ngọt, hôm nay như thế nào choáng váng?


Phó Dung rụt cổ lại, nàng biết mình hỏi như vậy, phụ thân khả năng
không thích nghe, nhưng quan hệ tới nàng có thể hay không an lòng, không hiểu được, nàng chính là vào kinh thành cho dù có cơ hội nhìn thấy An
vương, cũng bó tay bó chân không dám tận lực tiếp cận.

Mẹ con các nàng mắt đi mày lại, Phó Phẩm Ngôn bật cười, ăn ngay nói
thật nói: "Lúc trước nhờ một bạn cũ giữ chức ở Lại bộ hỗ trợ lưu ý, bất quá chính hắn mới làm ngũ phẩm, muốn giúp ta cũng giúp không được,
nhiều nhất sớm trước để lộ tin tức cho ta. Lần này thuận lợi vào kinh,
quả thật nằm ngoài dự kiến."

Kiều thị hừ nói: "Có cái gì mà giật mình, ngươi công sự làm tốt, Hoàng Thượng trong lòng đều hiểu rõ."

Thê tử mù quáng tin tưởng chính mình, Phó Phẩm Ngôn lặng lẽ nhéo nhéo tay nàng.

Phó Dung không lưu ý động tác nhỏ của cha mẹ, trên mặt cười, tâm lại trầm xuống.

Hai đời trải qua cho nàng biết, trên trời không có bánh tự nhiên rớt
xuống, nhà mình đắc tội phủ Khánh quốc công, phụ thân không bị biếm quan liền xem như là may mắn, hiện tại thế nhưng vừa lòng đẹp ý thành quan ở kinh thành, khẳng định có người âm thầm hỗ trợ.

Là ai hỗ trợ?

Đại bá phụ Phó Phẩm Xuyên không có khả năng, có lẽ hắn giúp, nhưng
không có hiệu quả, bằng không kiếp trước phụ thân không phải 3 năm sau
mới vào kinh.

Không phải đại bá phụ, cũng không phải bạn cũ của phụ thân, như vậy
trừ bỏ Từ Tấn, Phó Dung lại không nghĩ được người nào khác.

Từ Tấn lại là khi nào hỗ trợ?

Là khi hai người "như keo như sơn" thì hắn sớm trước chuẩn bị tốt, sau khi cắt đứt hắn lười tốn công thu hồi ân huệ, hay vẫn là giúp sau khi
cắt đứt?

Nếu là người trước, Phó Dung thật lòng bội phục Từ Tấn rộng lượng, nếu là người sau, Phó Dung...

Nếu không phải cần thiết, nàng thật sự không nghĩ lại cùng Từ Tấn có
bất kỳ liên lụy gì. Nàng không thích hắn, trước đó Từ Tấn nhiều lần dây
dưa, nàng không thể không ứng phó. Hiện tại Phó Dung chỉ hi vọng Từ Tấn
cũng triệt để đã quên nàng, hai người đường ai nấy đi. Nếu là người
khác, đối phương vụng trộm đối với nàng tốt, Phó Dung không có gì thật
lo lắng. Nhưng Từ Tấn không giống vậy, người này tính cách bá đạo lại có quyền thế, nếu như hắn thật sự còn nhớ thương nàng, sau khi nàng vào
kinh hắn khẳng định còn có thể tìm cơ hội cùng nàng hòa hảo...

Đáng tiếc nghi hoặc này trừ khi giáp mặt, hướng Từ Tấn tìm chứng cứ, nàng có suy nghĩ nát óc cũng không ra.

5 ngày sau, người một nhà chuẩn bị thỏa đáng, trong gió lạnh thấu xương thổi mênh mông cuồn cuộn mà xuất phát.

Phó Dung không thích ngồi xe ngựa đi xa nhà, càng không thích trong mùa đông khắc nghiệt lên đường.

Đất trời lạnh lẽo, màn xe dầy nữa cũng không thể hoàn toàn ngăn cản
gió lạnh bên ngoài gào thét, trên đường, đi trong rừng thì càng khổ sở.
Vất vả tới dịch quán, sau một đêm ngon giấc lại phải dậy sớm. Trời lạnh, nhìn ra bên ngoài bầu trời xám trắng, tâm tình càng thêm bực bội. Nhưng Phó Dung lại không thể oán giận gì, phụ thân đau lòng mẹ con các nàng,
mỗi ngày đều là chờ đến mặt trờilên cao mới lên đường, hơn nữa mùa đông tối sớm, lần này vào kinh đi đường mất hơn 4 tháng.

"Muội muội, ngươi nhìn ra bên ngoài âm u, có phải hay không tuyết muốn rơi rồi a?"

Xuất phát ngày thứ năm, Phó Dung luôn cảm thấy trời lạnh hơn hẳn, hơi
đẩy rèm ra, thấy bên ngoài một mảnh âm trầm, nhất thời kinh hãi.

Phó Tuyên sít gần tới nhìn xem, trên mặt cũng lộ ra lo lắng: "Hơn nửa đúng rồi."

Không qua bao lâu, trên trời liền bay lên bông tuyết.

Phía trước Phó Phẩm Ngôn phái Xảo Hạnh lại truyền lời, lệnh phu xe
chạy nhanh lên, tranh thủ trước khi tuyết rơi lớn tới được dịch quán kế
tiếp.

Xe phu lĩnh mệnh, giơ roi ngựa thét to lên tiếng.

Quan đạo cũng không tính bằng phẳng, đi chậm rãi thì không cảm thấy
gì, một khi đi nhanh, ngẫu nhiên xóc nảy, mông Phó Dung đều có thể
chệch ra khỏi giường hẹp, kêu một cái rất khó chịu, tức đến mức cùng Phó Tuyên oán giận: "Về sau thế nào ta cũng đều không đi nữa, thật mệt

người!"

Phó Tuyên bất đắc dĩ cười.

Xe ngựa rốt cuộc dừng ở trước cửa dịch quán, trên đất đã tích lớp
tuyết dày bằng hai tầng đế giày, một mảnh trắng xoá, trời sang lên đường cũng không vắng vẻ. Bởi vì Phó Phẩm Ngôn trước đã phái người hỏi trước, dịch thừa cùng dịch thừa phu nhân nhận được tin báo vội vàng dẫn nha
hoàn, vú già giơ ô ra nghênh đón.

Đây là dịch quán gần kinh thành gần nhất, mùa hè trước Kiều Thị cùng
dịch thừa phu nhân ở đây nói chuyện vui vẻ. Lần này đến dịch thừa phu
nhân vẫn còn nhận ra nàng, nghe nói người một nhà vào kinh là bởi vì Phó Phẩm Ngôn điều đến kinh thành, đối với Kiều Thị càng thêm thân thiện,
tự mình thay Kiều Thị giơ ô: "Viện đều thu thập chỉnh tề, giường lò
cũng đốt nóng rồi, phu nhân cứ yên tâm đi."

Kiều Thị ngó nhìn bên cạnh một cái sân, thuận miệng hỏi thăm lúc này
khách nhân trú ở dịch quánlà ai, ngộ nhỡ có biết còn đến chào hỏi.

Dịch thừa phu nhân cười nói: "Đều là quan viên bình thường, bất quá
gần tổng kết cuối năm, từ nam chí bắc người rất nhiều, phu nhân nếu
không phải sớm đặt trước, viện này chỉ sợ đều có người vào ở rồi, nhưng
không phải là ai cũng giống phu nhân khí độ lớn, có người ỷ vào nhà mình có chút xuất thân, còn chê chúng ta sắp xếp không tốt, nhất định muốn
cướp cái viện sân rộng này..."

Kiều thị mỉm cười nghe, bước nhanh vào hậu viện. Dù sao chỉ là dịch
quán, tòa viện tốt nhất này cũng chỉ 3 gian, hơn ở chỗ cảnh trí đẹp, góc tường phía xa phủ tuyết lớn có vài cành mai vàng nhạt đẹp mắt.

Thấy nàng quan sát cây mai vàng, dịch thừa phu nhân lập tức chỉ vào
ngoài tường nói: "Bên kia có mặt hồ, khi tuyết ngừng rơi, người nếu có
nhã hứng thì dẫn hai vị cô nương đi dạo chơi."

Kiều thị cảm ơn, mời nàng đi vào uống trà, dịch thừa phu nhân đang
định từ chối, một tiểu nha hoàn áo xanh vội vàng chạy vào, "Phu nhân,
bên ngoài có hai vị khách quý tới, lão gia mời ngài đi qua!"

Dịch thừa phu nhân kinh hãi, vội vàng đi.

Phó Dung nhìn một hàng dấu chân dịch thừa phu nhân lưu lại trên mặt
tuyết, một bên đem mũ trên áo choàng buông xuống, một bên lo âu hỏi mẹ:
"Nương, đã là khách quý, một lát sẽ không yêu cầu chúng ta chuyển ra
ngoài đi?" Bây giờ trên đường tuyết lớn, trước sau đều không có thành
trấn, trời vừa chập tối...

Kiều thị nhận lấy Quan ca nhi từ trong tay vú nuôi, vỗ nhè nhẹ nói:
"Yên tâm đi, cho dù là khách quý, dịch quán này cũng sẽ không đến mức
không cho chúng ta ở, người ta thật không giảng đạo lý, cùng lắm chúng
ta đổi sang viện khác." Lại phân phó bọn nha hoàn tạm thời không cần mở
rương lấy đồ vật, miễn cho thật sự phải đổi viện lại phải một lần nữa
bận việc.

Tỷ muội Phó Dung cũng không còn tâm tư đi vào trong buồng, mỗt người
nâng một cái lò sưởi tay ngồi bên cạnh mẫu thân, cùng nhau nhìn ra bên
ngoài tuyết lớn tuôn rơi. Quan ca nhi im lặng tựa vào trong ngực mẫu
thân, mơ màng buồn ngủ.

Treo tâm trạng lơ lửng chờ gần tới hai khắc, Phó Phẩm Ngôn đi nhanh
tới, thấy mấy mẹ con bộ dáng như lâm đại địch, quái dị nói: "Tại sao
không vào trong phòng ngồi?"

Kiều Thị ngẩng đầu hỏi hắn: "Nghe nói có khách quý tới, ngươi trông
thấy sao?" Khách quý bình thường, dịch thừa cũng không có như vậy vội vã kêu thê tử tới thương lượng.

Phó Phẩm Ngôn bừng tỉnh, trước ra lệnh cho bọn nha hoàn thu dọn đồ
đạc, lúc này mới giải thích: "Là Túc vương điện hạ còn có Quảng Uy tướng quân phủ Nhị thiếu gia, hai người vừa từ Bá Châu trở về, gặpphải tuyết
lớn, đành phải đến bên này tìm nơi ngủ trọ. Đúng rồi, dịch thừa nói dịch quán đã hết chỗ, vốn định thỉnh chúng ta đem viện nhường lại, chuyển
đến bọn họ bên kia, Túc vương điện hạ lên tiếng ngăn cản, cùng thuộc hạ ở nhà khách trước mặt chúng ta. Ngộ nhỡ ngày mai tuyết không ngừng chúng
ta có thể phải ở lại nhiều ngày, mẹ con các ngươi lưu ý chút, đừng đi
lại ở phía trước."

Kiều thị cực kỳ kinh ngạc: "Đều tháng chạp, bọn họ đi Bá Châu làm gì vậy?"

Chính là câu Phó Dung muốn hỏi. Không phải nàng tự phụ, quả thực là
quá trùng hợp, như thế nào bọn họ chân trước đến, Từ Tấn chân sau đã
tới?

Phó Phẩm Ngôn nói: "Nghe nói thời gian trước Bá Châu Tây Bắc núi rừng
xuất hiện một con linh hồ, đúng lúc Thục phi nương nương thân thể không
thoải mái, Túc vương điện hạ liền tự mình đi săn linh hồ. Chẳng những hồ ly kia toàn thân tuyết trắng không có một tia tạp sắc, một đôi mắt cũng cực có linh tính, cái đuôi bên cạnh có them một đám lông, dường như
thêm một cái đuôi nữa, quả thật thần kỳ."

"Ta muốn nhìn!" Quan ca nhi chẳng biết từ lúc nào tinh thần tỉnh táo, giòn giã đáp lời.

Kiều thị thuần thục dỗ hắn: "Trời tối rồi, linh hồ muốn đi ngủ, ngày
mai nương lại dẫn ngươi đi nhìn a." Nghe trượng phu miêu tả, nàng cũng
muốn nhìn, chỉ là đối phương là Túc vương, các nàng vẫn là bớt gây
chuyện cho trượng phu đi, về phần nhi tử, có lẽ ngủ một giấc liền quên.
Nếu vẫn còn nhớ, cùng lắm sáng mai lại nghĩ cách nói dối, gạt gẫm tiếp.

Dỗ nhi tử xong, lại thấy thần sắc Phó Dung có chút ngu ngơ, nghĩ tới
nữ nhi đã từng thấy qua Túc vương, Kiều thị không khỏi để tâm, hỏi dò:
"Nùng Nùng nghĩ cái gì vậy?". Đường đường vương gia, nữ nhi cho dù tốt
mấy, chỉ sợ cũng khó trèo cao, Kiều thị cũng không hy vọng nữ nhi động
tâm sai, tương lai phải thất vọng.

Phó Dung hoàn hồn, ngó nhìn đệ đệ, nghịch ngợm hướng mẫu thân nháy
mắt: "Nương yên tâm, nữ nhi lớn, lại tò mò cũng sẽ không đi nhìn."