Con Đường Sủng Hậu (Sủng Hậu Chi Lộ)

Chương 81

Tháng 9 hạ tuần sập tối, đã rất lạnh.

Năm trăm dặm phía Bắc Kinh thành, bên ngoài bãi săn Vân Sơn, chỉ biết càng lạnh.

Hoàng hôn, Hứa gia sải bước đi vào lều bạt, đưa một phong mật thư cho nam nhân tựa nghiêng vào tháp trải da hổ: "Vương gia, Ký Châu gửi thư."

Liễu Như Ý chết sau, vương gia lại phái người đi Ký Châu, trong lòng Hứa gia cuối cùng cũng rõ ràng, vương gia nhà mình đây là bực bội Phó tam cô nương, cũng không phải thật sự bỏ mặc nàng, chỉ là không biết khi nào hai người mới có thể hòa hảo. Nói thật, Hứa gia thà rằng 3 ngày hai đầu chạy ban đêm đi thổi hương, cũng không nguyện vương gia khó gặp tươi cười như hiện giờ vậy.

Từ Tấn nhận lấy thư, chậm rãi mở ra.

Hết thảy như thường, hôn kỳ Phó Uyển gần tới, Phó Dung ở nhà không ra cửa.

Từ Tấn cất kỹ thư, tính tính ngày, hôm nay là ngày Phó Uyển xuất giá.

"Đi xuống đi, nơi này không có việc gì." Từ Tấn thản nhiên nói.

Hứa gia len lén nhìn hắn, nhìn không ra hỉ nộ, cả gan nói: "Vương gia, thuộc hạ nhớ, hôm nay là ngày đại hỉ của Nhị cô nương?"

Từ Tấn nhẹ nhàng "Ân" một tiếng, "Ngươi nhớ rõ ràng."

Hứa gia cười gượng, nghĩ nhắc nhở vương gia có thể đưa phần hạ lễ cho Tam cô nương, đảo mắt lại nghĩ tới tình hình đêm đó Phó Dung trả ngọc bội cùng trân châu cho hắn, kịp thời đổi giọng nói: "Nhị cô nương xuất giá, năm sau Tam cô nương cũng tới tuổi tác thành thân, vừa vặn vương gia cập quan, song hỷ lâm môn."

Lúc Thái Tử, Khang vương đại hôn tuổi đều không nhỏ, so sánh với bọn họ, vương gia nhà mình 20 tuổi đại hôn, không sớm không muộn.

Từ Tấn kéo kéo khóe miệng, không đáp lại, "Đi xuống đi."

Lần này Hứa gia không dám nhiều lời, quay người rời đi.

Từ Tấn nhắm mắt lại.

Hắn cùng tuổi Lương Thông, còn sống nhiều hơn hắn ta một đời, hiện tại Lương Thông thành thân, hắn như trước là người cô đơn.

Nhưng ai bảo hắn không chạm vào người khác được?

Duy nhất có thể chạm vào, lại là một nữ nhân gian trá vô tình vô nghĩa như vậy, nàng nếu có dịu dàng thủ lễ bằng một nửa tỷ tỷ nàng...

Lười lại nghĩ, Từ Tấn nghiêng người qua chuẩn bị chìm vào giấc ngủ.

Gió không biết thổi vào từ khe hở nào, Từ Tấn quỷ thần xui khiến vươn tay, sờ sờ chỗ bên cạnh.

Trống trơn.

~

Phù Cừ viện, Phó Dung lăn qua lật lại không ngủ được.

Trong đầu là bóng dáng tỷ tỷ mảnh khảnh, là Lương Thông tráng tráng thực thực, Phó Dung luôn cảm thấy, đêm nay tỷ tỷ phải chịu tội.

Xúc cảnh sinh tình, nàng không khỏi nghĩ tới đêm tân hôn của mình.

Cùng Từ Tấn đương nhiên không tính, ngoại trừ một chút khẩn trương đối mặt một người đàn ông xa lạ, nàng không có ý niệm thừa thãi gì. Ngược lại là Từ Yến, ngơ ngơ ngáo ngáo, mới cởi áo ngoài nàng, liền không có chí tiến thủ mà chảy máu mũi...

Phó Dung âm u thở một hơi.

Không biết đời này Từ Yến sẽ cưới ai, cũng không biết nàng đến cùng có thể gả cho người nọ hay không.


~

Người cô chẩm nan miên cuối cùng sẽ suy nghĩ miên man, mà những người sắp bắt đầu có thói quen ngủ cùng người khác, liền không có vẻ bình thản kia.

Phó Uyển ngồi tại trên giường gian ngoài, bởi vì không có việc để làm, chỉ có thể cầm sách đọc, lại là nửa ngày cũng không thể xong một trang, thỉnh thoảng nhìn về phía ngoài cửa sổ.

Đại nha hoàn Bạch Đinh của nàng vẫn hầu hạ ở bên cạnh, thấy nàng nhấp nhổm, nhẹ giọng nói: "Cô nương đừng gấp, cô gia ở bên ngoài người tiếp khách, một lát liền tới, cô nương mệt mỏi một ngày, không bằng nghỉ ngơi trước, cô gia trở về nô tỳ sẽ đánh thức ngài."

Phó Uyển nào ngủ được a, gấp sách nói: "Ta không gấp, chính là, sợ hắn uống quá say một hồi các ngươi hầu hạ vất vả."

Bạch Đinh cúi đầu cười, không vạch trần nàng nói dối.

Phó Uyển lại chột dạ đi trong phòng, không gọi người đi theo hầu hạ.

Trong phòng nến Long Phượng đã đốt lên, màn che là đỏ, đệm chăn cũng đều là Cát Tường đỏ thẫm, Phó Uyển nghĩ đi nằm, vừa nhìn khắp phòng đều là đỏ, đột nhiên nhớ tới tối hôm qua mẫu thân nhất định muốn nói với nàng những lời kia, nhất thời sắc mặt như hỏa thiêu, bước nhanh đi tới trước gương trang điểm, cúi đầu xuống nhìn, đỏ mặt đến không chịu được, nhìn thế nào đều xấu hơn bình thường.

Phó Uyển che mặt, gấp đến độ muốn khóc.

Như vậy sao gặp người?

Đang nghĩ ngợi, bên ngoài đột nhiên truyền đến một trận ồn ào, có giọng Bạch Đinh kêu cô gia.

Theo đạo lý, Phó Uyển hẳn nên đi ra ngoài tiếp, nhưng là nghĩ tới lần trước lén hẹn hò thì nàng bởi vì Lương Thông không tuân quy củ đánh hắn một bạt tai, Phó Uyển liền không dám đi ra ngoài, sợ ở trong mắt hắn nhìn thấy trả thù, càng sợ nhìn đến khát vọng lớn mật không thèm che giấu.

Không dám gặp người, đứng ở chỗ này cũng là muốn thấy...

Hoảng đến tâm như muốn nhảy ra ngoài, Phó Uyển cắn cắn môi, nhân lúc nam nhân chưa tiến vào nhanh chóng leo lên giường lại buông xuống màn trướng, nằm tới bên trong giả bộ ngủ. Nàng biết mình như vậy không khác dê vào miệng cọp, nhưng thành thân, loại chuyện đó như thế nào đều tránh không khỏi, hiện tại nàng sớm một chút tiến vào, cho dù có ánh nến, trong màn lụa mơ màng âm thầm cũng nhìn không rõ ràng, tốt xấu bớt xấu hổ.

Phó Uyển cảm thấy mình thật thông minh.

Bên ngoài Lương Thông say túy lúy vào nhà, không nhìn thấy thê tử tân hôn ra nghênh đón, có hơi thất vọng, vào gian ngoài vừa nhìn, còn chưa có nhìn thấy người trong lòng, liền càng thất vọng, đuổi nha hoàn đi đẩy ra rèm trong phòng, như cũ không nhìn thấy người, vừa muốn kêu, phát hiện màn che buông xuống.

Đây là ngủ trước rồi?

Lo sợ ầm ĩ nhiễu mộng đẹp tức phụ, Lương Thông nín thở ngưng thần tới gần khung giường, để sát vào, rốt cuộc nhìn ra bên trong chăn đỏ thẫm như ẩn như hiện dáng người lung linh, trung gian cao nhất, hai bên sập xuống dưới, mặt trên bởi vì có bả vai chống độ cong không hiển rõ, phía dưới chân dài...

Hô hấp thoáng cái nặng lên.

Nhưng hắn không có gấp nhào tới, mà là tâm hoa nộ phóng đi nhà Tây tắm rửa. Tối hôm qua về nhà, thử qua hỉ bào sau lão gia tử gọi hắn vào thư phòng dặn dò một trận, nói cái gì thành thân sau phải tắm rửa sạch sẽ mới có thể đi ôm tức phụ, miễn cho một thân mùi hôi huân tới tiểu cô nương người ta.

Lương Thông vui vẻ đáp ứng. Hắn vẫn luôn biết mình không xứng với Phó Uyển, nàng là tiên nữ giữa trăm hoa, hắn chỉ là một hán tử thô kệch thích múa đao múa thương, có thể lấy được Phó Uyển là hắn đụng vận khí to lớn, đương nhiên phải cẩn thận dưỡng. Đọc sách cần thiên phú, hắn cưỡng cầu không đến, nếu là ngay cả chuyện nhỏ như tắm rửa đều làm không được, vậy đời này hắn chỉ sợ khó có thể khiến nàng thật lòng thích mình.

Vì thế, Lương Thông ở trong thùng tắm ngâm đầy đủ hai khắc, toàn thân bao gồm kẽ ngón chân đều chà xát một lần, nếu không phải là sợ một hồi bọn nha hoàn tiến vào thu thập thì chê cười, hắn còn định bỏ một ít cánh hoa bên cạnh hẳn là nàng dùng còn lại vào trong nước, cho mình thêm mùi hương...

Rửa xong, Lương Thông chỉ mặc một cái quần đùi trở về trong phòng.

Phó Uyển biết lần này Lương Thông tiến vào hẳn là sẽ không đi ra ngoài, khẩn trương co cụm thân thể lại.

"Uyển Uyển, ta đã về rồi, ngươi tỉnh?" Lương Thông ngồi xếp bằng ở trên giường, cách một lớp chăn quơ quơ cánh tay tiểu cô nương. Nàng mười sáu tuổi, không coi là nhỏ, nhưng ở trong mắt Lương Thông, người trong lòng mới tới bả vai hắn chính là tiểu cô nương, hắn thoải thoải mái mái liền có thể nhấc lên.

Cũng không biết là bởi vì hắn vừa mới tắm rửa qua, hay là trên người hắn vốn dĩ nóng, Phó Uyển chỉ cảm thấy Lương Thông vừa bước vào, trong màn giường có vẻ so với phía trước nóng vài phần, đặc biệt là cánh tay, chẳng sợ cách đồ ngủ cùng chăn, chỗ bị hắn đụng tới cũng là nóng, nhịn không được co cụm thân thể lại.

Lương Thông phát hiện, ngoài ý muốn chớp chớp mắt.


Hắn không ngờ Phó Uyển thế nhưng sẽ giả bộ ngủ, ở trong mắt hắn, nàng là tiểu thư khuê các chân chính, khắp nơi thủ lễ, nhưng khuê tú cũng sẽ gạt người?

"Uyển Uyển, ngươi tỉnh tỉnh, ta có lời nói với ngươi." Lương Thông lại quơ quơ tiểu cô nương, thấy nàng như cũ không phản ứng, bàn tay to liền ném chăn đến chân giường. Phó Uyển kinh hô,  gấp bắt chăn về, lại bị Lương Thông thoải thoải mái mái ôm tới trên đùi. Phó Uyển không dám nhìn hắn, đành phải chui trong ngực hắn, không ngờ trực tiếp đụng phải lồng ngực nam nhân rắn chắc, mắc cỡ đến vội vàng dùng tay che mặt.

Lương Thông nhìn vui vẻ, "Ngươi che mặt làm cái gì?"

Phó Uyển không để ý tới hắn, muốn giãy thoát đi xuống, mới động liền cảm giác... Có cái gì như măng mùa xuân mọc sau mưa mau chóng sinh trưởng, cực kỳ quái dị, ngớ ra, trong đầu hiện lên hình ảnh tối hôm qua  nhìn thấy trong sổ nhỏ.

Nguyên lai, sổ nhỏ vẽ một chút cũng không khoa trương...

Phó Uyển sợ tới mức không dám lại động.

Lương Thông biết nàng phát hiện, có chút xấu hổ, giả bộ trấn định đi kéo tay nàng, "Cho ta nhìn xem."

Phó Uyển không có khí lực lớn bằng hắn, cự tuyệt không được, khẩn trương nhắm mắt.

"Uyển Uyển ngươi thật đẹp." Lương Thông vụng về khen nói.

Phó Uyển không nói chuyện.

Lương Thông nuốt nuốt nước miếng, ánh mắt lưu luyến tới lui trên mặt nàng xinh đẹp, lông mi run rẩy, trên môi hồng nhuận, khàn giọng nói: "Uyển Uyển, lúc ấy chúng ta chưa thành thân, ta hôn ngươi, ngươi đánh ta, hiện tại, chúng ta đã bái đường, ta có thể hôn ngươi đi?"

Phó Uyển muốn nói không thể, biết hắn sẽ không nghe, nàng cũng không có lý do cự tuyệt hắn, nhưng là không nói chuyện, hắn có thể hiểu lầm thành cam chịu hay không?

Do dự thì cảm giác hắn lại ở gần, Phó Uyển kinh ngạc mở mắt ra, cùng lúc đó, môi Lương Thông đã dán lên môi của nàng.

Nàng khẩn trương đi bắt cánh tay hắn.

Cánh tay rắn chắc căng cứng, phảng phất giấu sức mạnh chực chờ bùng phát, nóng đến nàng lập tức buông ra.

"Dừng, dừng lại, ngươi, ngươi không phải có lời, nói với ta sao?" Phát giác nam nhân càng ngày càng không thỏa đáng, Phó Uyển nhân lúc Lương Thông vừa buông, vội vã khuyên nhủ, ánh mắt mờ mịt nhìn nóc giường, còn muốn quay đầu trốn hắn.

"Một hồi lại nói tiếp, Uyển Uyển, ngươi thật đẹp, ta nằm mơ đều mơ thấy." Lương Thông nghĩ đặt tiểu cô nương tới trên đệm chăn, lại luyến tiếc cùng nàng tách ra, dứt khoát hai người cùng chậm rãi đổ xuống.

"Ngươi nói trước, ta muốn nghe ngươi nói." Phó Uyển nắm chặt vạt áo, không chịu cho hắn kéo.

"Nhưng ta hiện tại không muốn nói." Lương Thông nơi nào dừng được, thấy nàng không chịu buông tay, sửa đi kéo váy nàng.

Phó Uyển mau chóng lại đi che váy, muốn thủ hai nơi, lại một chỗ đều không thủ được, chỉ trong chốc lát tựa như lột bánh chưng, hoàn toàn lộ ở trước mặt Lương Thông. Lương Thông không muốn cho người trong lòng chịu thiệt, nhân lúc nàng che mặt, sảng khoái mau chóng lột mình sách sẽ, ngó nhìn hai người, cười trêu ghẹo nói: "Uyển Uyển ngươi nhìn xem, ngươi hình như là gạo trắng, ta là kẹo mạch nha đen."

Phó Uyển mắc cỡ đến muốn khóc: "Ngươi đừng nói nữa..."

Lương Thông cũng không muốn tiếp tục lãng phí thời gian, lau mồ hôi cái trán một phen, cúi đầu đi nếm bánh chưng của hắn.

Trong phòng ấm áp, dần dần vang lên nữ nhi gia kiều kiều cầu xin, như là gặp phải đồng bọn không nói đạo lý, nhuyễn giọng cầu hắn nghe lời. Hắn chẳng những không nghe, ngược lại càng thêm khi dễ nàng, tiểu cô nương dọa khóc, hắn rốt cuộc chịu mở miệng dỗ người, lại nhân lúc nàng thả lỏng đề phòng thì động dữ dội hơn.

Khung giường nhẹ nhàng lung lay một chút.

Trong màn lụa không có tiếng động.

Lúc gió rét ngoài cửa sổ cho rằng ban đêm rốt cuộc khôi phục yên tĩnh thì giường lại lung lay, tiếng khóc cầu cũng lại truyền ra tới.

Hồi lâu mới nghỉ.

"Uyển Uyển, Uyển Uyển..."

Lương Thông không biết nên hình dung mình thỏa mãn như thế nào, chống ở trên người Phó Uyển, cúi đầu hôn lệ trên mặt nàng chưa khô, "Uyển Uyển đừng khóc, ta cho ngươi biết một tin tức tốt, tổ phụ cùng phụ thân nói, lần này ta hồi kinh liền mang ngươi theo, để ngươi đi kinh thành chiếu cố ta. Uyển Uyển, tới kinh thành, trong nhà chỉ hai chúng ta, ngươi thích không?"

Lông mi Phó Uyển run rẩy, mở mắt ra nhìn hắn, "Thật sự?"

Nàng rốt cuộc chịu nói chuyện, Lương Thông vội vàng gật đầu: "Thật sự, ta sao có thể lừa ngươi?"

Mới nói xong, phát hiện thần sắc thê tử đại biến, Lương Thông tự biết nói lỡ, xấu hổ cầu xin: "Vừa mới không tính, ta, ta không biết ngươi..."

"Đi ra ngoài!" Nghĩ tới vừa mới chịu tội, Phó Uyển khóc trách mắng.

Lương Thông sợ nước mắt của nàng, vội cuống quít rời khỏi nàng.

Phó Uyển quay người khóc, chẳng biết tại sao ủy khuất, rõ ràng trong lòng là cao hứng, cao hứng có thể theo trượng phu cùng vào kinh.

Khóc mãi khóc mãi mệt mỏi, nam nhân ở sau lưng ôn nhu các loại, nàng ngủ.