Con Đường Sủng Hậu (Sủng Hậu Chi Lộ)

Chương 296: Hậu ký chín

Nhị công chúa xuất giá là đại hỉ sự hạng nhất hoàng gia năm nay, các gia tộc tự nhiên phải vào cung ăn mừng.

Ngày tốt hôm đó, Từ Tấn an bài cung yến trong cung.

Tháng 3 thời tiết đẹp, trước khi cung yến bắt đầu, mọi người tới ngự hoa viên ngắm hoa trước.

A Tuyền A Bội vốn chơi ở chỗ nữ quyến bên kia, nghe nói hai thúc tổ
phụ và đường thúc rất ít gặp mặt cũng tới, A Tuyền liền năn nỉ Hứa Linh
mang nàng đi, lý do là nhớ phụ hoàng. A Bội không hiếu động, lại thích
đi theo tỷ tỷ, muốn cùng đi. Hứa Linh dẫn hai tiểu công chúa đi gặp Phó
Dung, Phó Dung bụng to bảy tháng, đang bận rộn cùng Khang vương phi xã
giao, liền cho nhóm nữ nhi đi.

Trong Ngự Hoa viên đều là nam khách, xa xa nhìn thấy hai tiểu nữ oa
mặc váy cùng màu ngoan ngoan ngoãn ngoãn đi tới, ánh mắt đều xê dịch
tới.

Khang vương có nữ nhi, nhưng cũng hâm mộ đôi tỷ muội song bào thai
này, chua chua nói với Từ Tấn: "A Tuyền A Bội càng lớn càng dễ nhìn."

Từ Tấn ngồi ở chủ vị trong lương đình, khẽ cười nhìn nhóm nữ nhi, nữ nhi của hắn và Nùng Nùng, đương nhiên đẹp nhất.

"Phụ hoàng!" hai tiểu thư vào đình, A Tuyền thúy thúy gọi.

Từ Tấn ngoắc tay gọi hai nữ nhi đến bên người, cười hỏi trưởng nữ khéo miệng: "Sao lại tới bên này? Nói cho mẫu hậu sao?"

A Tuyền gật đầu, "Nói rồi, nương cho chúng ta đến, ta nhớ phụ hoàng."
Miệng nhỏ nói xong lời ngon tiếng ngọt, mắt to lại nhịn không được ngắm
Từ Diệu Thành, Từ Bình bên kia, đi một vòng, lại nhìn về phía nam nhân
tuấn lãng ngồi bên cạnh Lục thúc Từ Hạo.

Từ Tấn làm sao nhìn không ra tâm tư nhi nữ, xoa bóp khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, ý bảo tỷ muội các nàng đi hành lễ các trưởng bối.

A Tuyền thỏa mãn nhếch môi, dắt muội muội đi.

Theo bối phận, trước hết bái Tín Đô vương Từ Diệu Thành, lúc này Từ
Diệu Thành đã gần năm mươi tuổi, trong tóc đen buộc ở đỉnh đầu có thể
thấy được sợi bạc ẩn ẩn, khuôn mặt lạnh lùng như trước, như thương tùng
núi sâu yên lặng nhiều năm, nhưng nhìn thấy hai tiểu nữ oa, hắn vẫn cười cười, cúi đầu hỏi các nàng: "A Tuyền A Bội còn nhớ được ta là ai sao?"

A Tuyền A Bội cùng nhau gật đầu: "Đường thúc tổ phụ!"

Từ Diệu Thành cười khen hai tiểu thư thông minh.

Tiếp theo chính là An vương Từ Bình.

Từ Bình hơn Từ Tấn một tuổi, năm nay vừa vặn 30, so với Từ Tấn thanh
lãnh bất đồng, An vương trên người có phong độ thanh tuyển của người trí thức, nhưng không phải loại cử nhân cổ hủ, xa xa như mưa sau núi xanh
sương mù lượn lờ, lại như chậm rãi bắt đầu vẽ bức tranh một trận mưa
bụi, chân chính là cảnh đẹp ý vui.

A Tuyền cảm thấy, trong các khuôn mặt thân thích, thất thúc tổ phụ là đẹp mắt nhất.

Trong lòng ưa thích, tiểu cô nương đứng ở trước người Từ Bình, nhịn
không được đỡ đầu gối hắn, dựa vào hắn hỏi: "Thất thúc tổ phụ, ngươi ở
kinh thành, sao không tiến cung nhiều như Lục thúc để gặp chúng ta a?
Ngươi có phải không thích chúng ta hay không?"

Tiểu nha đầu ủy khuất đát đát, Từ Bình cười ôm A Tuyền lên đùi, khẽ
giọng dỗ nói: "A Tuyền ngoan như vậy, thúc tổ phụ làm sao có thể không
thích A Tuyền? Gần đây rất bận vẽ tranh cho A Tuyền a Bội, không rảnh
tiến cung, đợi thúc tổ phụ vẽ xong, liền cho người đưa vào cung cho A
Tuyền A Bội xem."

Có tranh cho nàng, A Tuyền cao hứng cực kì, thấy muội muội bị nhị bá
Khang vương béo ôm đi, tiểu cô nương sợ nhị bá béo lại đến ôm mình, cười trốn trong ngực Từ Bình, xác định an toàn, mới ngửa đầu nhìn hắn, chớp
chớp mắt, buồn bực hỏi: "Cô cô xuất giá rồi, thất thúc tổ phụ sao còn
chưa thành thân a? Phụ hoàng nói ngươi so với hắn còn lớn hơn một tuổi
đâu."

Từ Tấn nghe vậy, nhìn lại.

Từ Bình không ngờ tiểu cô nương sẽ hỏi như vậy, nghiêm túc nghĩ ngợi
mới nói: "Thúc tổ phụ thích vẽ tranh, vẫn ở nhà, không có cô nương thích thúc tổ phụ, cho nên không thành thân a, hơn nữa thúc tổ phụ thích ở
một mình, bên cạnh nhiều người, thúc tổ phụ không quen."

A Tuyền nga một tiếng, nhìn nhìn muội muội đã bị Lục thúc cướp vào
trong ngực, cười hắc hắc nói: "Ta thích cùng muội muội ở chung."

Từ Bình thả nàng xuống đất, sờ sờ đầu nàng nói: "A Tuyền mau đi tìm muội muội đi."

A Tuyền gật gật đầu, vừa muốn đi qua, gặp nhị bá béo muốn tới bắt
nàng, A Tuyền lập tức chạy ra chỗ Từ Yến, lớn tiếng cầu cứu: "Đường thúc ôm!"

Từ Yến bật cười, trước khi Khang vương tới, cướp cháu gái nhỏ bế lên, A Tuyền tựa như sống sót sau tai nạn, ôm thật chặt cổ đường thúc, hướng
nhị bá béo cười: "Nhị bá béo, không cho ngươi ôm!"


Khang vương phẫn nộ, đột nhiên cười, ngồi trở lại trên ghế, che cổ tay áo hừ nói: "A Tuyền không cho ta ôm, kia nhị bá có cái này tốt không
cho A Tuyền xem."

A Tuyền dựa vào đầu vai đường thúc, một chút cũng không hiếm lạ hắn có thứ tốt gì, chỉ vào Từ Tấn nói: "Phụ hoàng có nhiều thứ tốt hơn, ta hỏi phụ hoàng."

Khang vương nhất thời không phản đối.

A Tuyền cũng không để ý đến hắn nữa, buồn bực hỏi đường thúc: "Đường
thúc sao cũng không thành thân a? Ngươi cũng thích ở một mình sao?"

Tiểu nha đầu quỷ linh tinh quái, Từ Yến điểm điểm cái mũi nhỏ của
nàng, "Đường thúc không thích ở một mình, nhưng đường thúc còn chưa gặp
được cô nương yêu thích, nên không thành thân."

A Tuyền cười, "Nhị cữu cữu thích cô cô!" Cho nên nhị cữu cữu muốn thành thân cùng cô cô.

Từ Yến ánh mắt ngẩn ra.

Trong ngực tiểu nữ oa mới sáu tuổi, nhưng mặt mày cực kỳ giống nương
các nàng, mắt to ướt mênh mông, hoạt bát linh động, Phó Dung lúc còn
nhỏ, khẳng định cũng như vậy đi?

Từ Tấn thấy hắn ngẩn người nhìn nữ nhi, trong lòng không thích, mở
miệng gọi nữ nhi: "A Tuyền, mang muội muội đi cùng mẫu hậu các ngươi,
mẫu hậu mang đệ đệ sợ mệt, các ngươi giúp mẫu hậu làm việc đi."

A Tuyền A Bội rất biết chuyện, thích nhất chiếu cố mẫu thân, nghe vậy liền ngoan ngoãn đi ra.

Từ Tấn quét mắt nhìn bốn người độc thân trong đình, Từ Diệu Thành tuổi tác kia khẳng định không cần cưới vợ, nhìn ba người Từ Bình Từ Yến Từ
Hạo nói: "Thất thúc 30, Vân Thăng 27, lục đệ 24, đều không nhỏ, không
bằng đợi Phúc Tuệ xuất giá rồi, Trẫm lại an bài một lần ngắm hoa yến,
tuyển quý nữ kinh thành tướng mạo song toàn gả cho các ngươi, như thế
nào?"

Từ Bình đứng dậy xin miễn: "Hoàng Thượng hảo ý thần tâm lĩnh, chỉ là
như vừa rồi thần nói cùng công chúa, thần thích độc lai độc vãng, thê tử với ta giống như gánh nặng trói buộc, vẫn là không cưới thì thỏa đáng
hơn. Như ngày nào đó thần gặp được cô nương khiến thần chủ động muốn
cưới, chắc chắn khẩn cầu hoàng thượng hạ chỉ tứ hôn."

Từ Tấn gật đầu, nhìn về phía Từ Yến.

Từ Yến lúng túng cười, "Ta ngược lại muốn cưới vợ, chỉ là đích thực
không có người trong lòng, chờ ta có người thích, lại cầu hoàng huynh
làm chủ."

Từ Tấn hừ hừ, ánh mắt dừng lại ở trên người Từ Hạo, không chờ hắn mở
miệng liền nói: "Thất thúc Trẫm quản không được, Vân Thăng chủ ý lớn,
Lục đệ chẳng lẽ cũng muốn cự tuyệt hảo ý Trẫm?"

Xem ra, Từ Bình Từ Yến bởi vì Nùng Nùng không cưới, là bởi vì Nùng Nùng
của hắn tốt, đáng được nam nhân vướng bận chung thân, nhưng Thôi Oản
tính cái gì? Đừng nói mẫu thân ngóng trông Lục đệ sớm một chút lấy vợ
sinh con, không có mẫu thân, hắn cũng sẽ không dung túng lục đệ vì một
nữ nhân tâm như rắn rết mà hoang độ quãng đời còn lại.

Căn bản không cho Từ Hạo cơ hội phản bác, Từ Tấn trực tiếp quyết định
việc tuyển phi, chuyển sang nói chuyện cùng Trăn ca nhi.

Từ Hạo sững sờ đứng tại chỗ, nhìn Từ Bình, lại nhìn Từ Yến, cuối cùng bất đắc dĩ than một hơi.

Cưới thì cưới đi.

An vương trên không cha mẹ, có thể chính mình làm chủ, Từ Yến không có mẫu thân, Tín Đô vương thoạt nhìn cũng thực dung túng nhi tử, chỉ có
hắn không giống, lúc trước hắn thiếu chút nữa giết sai huynh trưởng một
lòng chiếu cố hắn, còn có mẫu thân phí tâm phí công vì hôn sự của hắn,
còn có hai cháu gái thường thường thay mẫu thân chạy tới thúc hắn, Từ
Hạo đích thực không muốn lại để cho bọn họ phí tâm.

Từ Tấn thấy lục đệ nhận, thở ra một hơi.

Lục đệ như chấp mê bất ngộ, hắn liền tính toán cường ép một vương phi tới, Lục đệ không chạm, hắn cũng không có biện pháp.

Buổi tối Phó Dung đi chỉ điểm nhân sinh đại sự cho nhị công chúa, Từ
Tấn đưa nàng tới, liền ở bên ngoài canh chừng, đợi Phó Dung ra, hắn đỡ
nàng dưới ánh trăng đi thong thả, khẽ giọng nói chuyện.

"Lục đệ đáp ứng?" Phó Dung kinh ngạc hỏi.

Từ Tấn ừ một tiếng, "Đáng tiếc Miểu Miểu đã sớm gả người, nếu không
đem Miểu Miểu hứa cho hắn làm vương phi, lục đệ dù không thích, nhìn ở
tình cảm biểu huynh biểu muội, cũng sẽ đối tốt với Miểu Miểu." Nữ nhân
khác lục đệ có thể sẽ không chạm vào, hoặc là thời gian ngắn sẽ không
chạm, đổi thành Thôi Miểu, lục đệ tuyệt không đành lòng cô phụ.

Phó Dung lại không tán thành, "Ngươi chỉ vì lục đệ suy nghĩ, sao không nghĩ tới cảm thụ của Miểu Miểu? Lục đệ thích Thôi Oản, Miểu Miểu biết, chỉ sợ nàng gọi tiếng biểu ca cũng lo lắng Lục đệ có thể nghĩ tới Thôi
Oản hay không... Miểu Miểu gả cho người khác ta rất cao hứng, mà Lục đệ cưới cô nương không có quan hệ, khả năng quên người cũ, làm lại lần nữa mới lớn một chút."


Từ Tấn trầm mặc một lát, đột nhiên hỏi: "Nàng nói, Lục đệ thật sự có thể quên sao?"

Phó Dung nào biết a, "Nói không chính xác, bất quá một người thời điểm một mình khó ngủ, khẳng định sẽ nhớ lại lúc trước phu thê ân ái, đợi
người mới vào cửa, tế thủy lưu trường, có lẽ dần dần sẽ quên. Hoàng
Thượng, Lục đệ chịu đáp ứng, thuyết minh tâm hắn đã buông lỏng, chung
quy hắn cũng biết Thôi Oản làm người thế nào, chàng an tâm chờ xem."

Từ Tấn muốn hỏi không phải Từ Hạo, hắn tò mò cảm tình Phó Dung đối với Từ Yến, Phó Dung đối với An vương, Từ Tấn biết Phó Dung chỉ thích thân
phận An vương, nhưng mà Từ Yến, hai người làm phu thê ba năm, Phó Dung
rời đi cũng là bởi vì mẫu thân muội muội Từ Yến, nay Từ Yến chậm chạp
không cưới, Phó Dung có thể thủy chung nhớ kỹ ngoài cung có nam nhân si
tình đang nhớ thương nàng hay không?

"Từ..."

"A, nhi tử đá ta!" Trong bụng hài nhi trọng trọng đạp một cước, Phó Dung nhanh chóng dừng bước, đỡ bụng chờ hắn yên tĩnh.

"Ta nghe một chút!" Từ Tấn nhất thời đem cái ý niệm kia ném đến chân trời, ngồi xổm xuống, mặt dán vào bụng thê tử.

Phó Dung cúi đầu, cười nhìn hắn.

Từ Tấn một lòng đều ở trên động tĩnh của tiểu nhi tử, đợi nhi tử thành thật rồi, hắn vừa muốn đứng lên, lại chống lại ánh mắt Phó Dung ôn nhu
so với ánh trăng còn tinh thuần hơn, đẹp như dao trì tiên tử, là tiên tử dành riêng cho hắn.

Nhi nữ đã sắp có đôi, hắn còn muốn biết những chuyện có hay không kia để làm gì?

Từ Yến dù si tình thì như thế nào, hắn sẽ thủy chung đối tốt với Phó
Dung, tốt đến mức làm cho nàng không rảnh nhớ rõ nam nhân ngoài cung.

"Đi thôi, chúng ta trở về ngủ." Vững vàng đỡ thê tử, Từ Tấn một trái tim bình tĩnh đi xuống.

Phó Dung cười đáp ứng.

Phu thê ôm nhau, một đêm ngon giấc.

Hôm sau nhị công chúa đại hôn.

Cảnh Dương hầu phủ một mảnh giăng đèn kết hoa.

Lão già 27 tuổi rốt cục cưới tức phụ, Kiều thị cười không khép miệng, dậy sớm lo liệu.

Phó Uyển Lương Thông một nhà bốn người, Phó Tuyên Ngô Bạch Khởi một
nhà 3 người, Phó Bảo Lâm Thiều Đường một nhà 3 người đều tới dự tiệc.
Phó Mật cũng gả người, gả cho con trai một vị bạn cũ của Phó Phẩm Xuyên, theo võ, ngay thẳng trầm ổn, năm trước Phó Mật theo trượng phu đi Sơn
Tây nhậm chức, nghe nói cũng mang thai đứa nhỏ, lần này không có cách
nào đến uống rượu mừng.

Ba nữ nhi Phó gia về nhà mẹ đẻ, những người lớn hoàn hảo, tiểu hài tử
Đông chạy Tây lủi, Kiều thị nhìn thấy vui mừng lại đau đầu, "Quan ca
nhi, ngươi dẫn bọn họ đi hoa viên chơi, phải nhìn kỹ, không cho đánh
nhau!"

Phó quan13 tuổi đã trưởng thành, thiếu niên lang ngọc thụ lâm phong,
hắn dung mạo giống mẫu thân, so với cô nương còn dễ nhìn hơn, hoàn toàn
xứng đáng là khôi thủ trong bốn vị gia của Phó gia, trời sinh lại yêu
cười, bởi vậy rất được bọn tiểu bối thích.

"Tiểu cữu cữu, Tống tỷ tỷ hỏi ta lúc nào người lại đi nhà chúng ta
đâu." Viện Viện 9 tuổi bồi bọn đệ đệ chơi một lát, đến gần bên người cữu cữu lặng lẽ nói.

Phó Quan ánh mắt nhìn chằm chằm cháu trai Hổ Thần ba tuổi bên kia, thuận miệng hỏi: "Tống tỷ tỷ nào?"

Viện Viện phồng miệng, "Chính là Tống tỷ tỷ cách nhà chúng ta hai
gia đình a, nàng rất thích ngươi, mỗi lần ngươi đến nhà chúng ta nàng
đều đi tới mượn gì đó, tiểu cữu cữu quên rồi?"

Phó quan cẩn thận hồi tưởng, nhớ ra rồi, cười nhạo nói: "Béo nha đầu
đúng không? Trở về ngươi nói cho nàng biết, nói nàng béo lại xấu, không
cho nàng thích ta nữa."

Viện Viện khó có thể tin kêu "A", thật nói như vậy, Tống tỷ tỷ có khóc hay không a?

"Hổ Thần, không cho ném cục đá!" Phó Quan lại không rảnh để ý ngoại
sanh nữ, mắt thấy Hổ Thần cầm cục đá muốn ném A Thần, Phó quan vội vàng
chạy tới, đoạt cục đá trong tay tiểu tử đi.

"Hắn nói ta là thằn lằn!" Ngô Hổ Thần ba tuổi trừng mắt to lên án.

A Thần sáu tuổi trốn phía sau Đại lang ca ca làm ngoáo ộp: "Ngươi chính là thằn lằn, mới không phải là lão hổ!"

Hổ Thần bị chọc tức, uốn éo người từ trong ngực cữu cữu đi xuống, đầu
cũng không quay lại chạy tới chính viện bên kia, "Ta đi tìm phụ thân!"
Phụ thân có Hắc Bạch Vô Thường, hắn để Hắc Bạch Vô Thường cắn ca ca!

Viện Viện liếc mắt trừng đệ đệ một cái, nhanh chóng đuổi theo tiểu biểu đệ.

Không chạy ra bao xa, bên ngoài đột nhiên truyền đến kèn trống náo nhiệt.

Phó Quan vội thét to: "Tân nương tử tới! Đi, ta mang các ngươi đi nhìn tân nương tử!"

Bọn nhỏ nhất thời quên vừa mới cãi nhau, cùng nhau gom lại bên cạnh
Phó Quan, trùng trùng điệp điệp đi ra ngoài nhìn tân nương tử.

"Tiểu cữu cữu!" A Tuyền ôm hồng tú cầu lớn đứng bên người cô cô một thân gả y, nhìn thấy Phó Quan, lớn tiếng gọi.

Phó Quan mắt choáng váng, nhìn nhìn A Bội bên kia, khiếp sợ hỏi huynh trưởng: "Hai người bọn họ sao cũng tới?"

Phó Thần bận rộn đến mức sứt đầu mẻ trán, Thái Tử và hai tiểu công
chúa đều tới, hắn đoạn đường này lo lắng đề phòng, sợ có người ý đồ bất
chính, trước mắt đến nhà, nhìn thấy đệ đệ, Phó Thần lập tức đem trọng
trách chiếu cố bọn nhỏ đẩy qua, "Mau đem Trăn ca nhi A Tuyền A Bội dẫn
đến hậu viện, gặp chuyện không may ngươi liền chờ bị đánh đi!"

Phó Định, Phó Hựu ở bên kia sung sướng khi người gặp họa, cũng giúp đỡ Phó Quan trông bọn nhỏ, cùng nhau xem tân lang tân nương bái thiên địa
xong, lại đem bọn nhỏ đều dỗ đi ra phía sau, sau đó để Phó Quan nhìn bọn nhỏ, bọn họ kề vai sát cánh đi uống rượu mừng.

Phó Quan không muốn trông trẻ, nhưng ai bảo hắn nhỏ nhất?

Trông bọn trẻ một ngày, mệt như leo hai tòa núi, đến chạng vạng, Phó
Quan gọi mấy đứa nhỏ vào, từ Viện Viện 9 tuổi, Trăn ca nhi 8 tuổi đến Hổ Thần nhỏ nhất, Lăng Thủ canh chừng phía sau Trăn ca nhi cũng tính, hào
khí ngất trời: "Buổi tối chúng ta đi nháo động phòng!"

Hắn thành thân muộn, buổi tối muốn an an tâm tâm ôm tức phụ, nằm mơ đi!