Con Đường Sủng Hậu (Sủng Hậu Chi Lộ)

Chương 20

Tín Đô là chùa lớn nhất của Trúc Lâm Tự, được xây ở giữa sườn núi Lam Sơn,
miếu thờ hùng vĩ, hương khói cường thịnh. Mỗi tháng đều do các cao tăng
có đạo hạnh cao trong tự thiểt đàn giảng kinh, các phu nhân thái thái
trong thành thường đi nghe kinh tĩnh tâm, sau đó sẽ dẫn các tiểu bối đi
ngắm cảnh, hoặc là nhìn từ trên cao, hoặc là dạo chơi rừng trúc, hoặc là du hồ dưới chân núi.

Lúc nhỏ Kiều thị cũng tin phật, lại tận mắt thấy một di nương tin phật
bị chủ mẫu hại chết, Kiều thị cũng không tin nữa, có thể được như ngày
hôm nay đều hoàn toàn dựa vào chính bản thân mình. Nhưng lần trước
chuyện của Phó Dung được các cao tăng cúng bái hành lễ thành công, Kiều
thị lại một lần nữa kính trọng phật thật lòng, nghe nói nữ nhi muốn dâng hương lễ phật, nàng suy nghĩ kĩ liền chuẩn bị dẫn ba nữ nhi ở lại Trúc
Lâm Tự một đêm, sáng hôm sau khi nghe kinh xong sẽ quay trở về.

Xuất phát từ sáng sớm, đến Trúc Lâm Tự thì đã gần xế trưa.

Phó Thẩm Ngôn là quan phụ mẫu Kí Châu, thê tử ra ngoài cũng sẽ có một
chút đặc quyền, tiểu tăng Trúc Lâm Tự trực tiếp dẫn đoàn người Kiều Thị
tới một viện độc lập bên trong rừng trúc xanh biếc, chỉ vào một viện
khác ở xa nói:” nữa tháng trước Tề lão Thái thái, Tề phu nhân đã đến
thôn trang, hôm qua nghe nói phu nhân muốn đến nên dặn dò chúng ta thông báo một tiếng, sáng mai mời phu nhân cùng nghe kinh”

Kiều thị lộ vẻ mặt kinh hỉ:” thật tốt!”

Xảo Hạnh thuần thục đem ngân lượng đưa ra, chú tiểu miễn cười cáo lui “ Phu nhân cứ nghĩ ngơi, tiểu tăng cáo từ!”

“Muội muội đang nhìn cái gì? đi vào trong này ngồi một chút đi!” Phó
Uyển đội mũ có sa mỏng thấy Phó dung đang đứng nhìn đỉnh núi xa xa, tới
nắm lấy tay nàng nhỏ giọng thúc giục, cố ý tránh né thân ảnh của người
kia thỉnh thoảng lại rơi vào tầm mắt.

Phó Dung gật đầu, liếc nhìn về phía nhà khách của Tề gia, trong lòng cảm thấy thật phiền chán, đi đến bên người Kiều thị oán giật:” đi tới đâu
cũng gặp người Tề gia, nếu không phải bọn họ đến sớm hơn, con liền hoài
nghi bọn họ âm thầm đi theo chúng ta” Tổ mẫu mẫu thân đều đến, làm sao
Tề Sách có thể không đi cùng!

Kiều thị liếc nhìn Lương Ánh Phương, nhíu mày sẳn giọng:” Nơi này không
phải nhà chúng ta, người khác đến dâng hương thì liên quan gì đến con?
Tính tình kêu căng của con cần phải sữa đổi cho tốt một chút, người khác sẽ không dung túng cho con như nương, đừng có suy nghĩ càng quấy mọi
chuyện!” Nữ nhân thường có suy nghĩ và hành động không giống nhau, như
nàng, rõ ràng là không thích Tề gia, nhưng ở trước mặt tiểu tăng phải
thể hiện ra bộ dáng vui mừng, không để cho người khác nói ra nói vào.

Phó Dung hiểu mẫu thân làm như vậy là có lý do, cố ý ngoan ngoãn nói:” Mẫu thân giáo huấn nữ nhi, nữ nhi đều sẽ nhớ kĩ”

Lương Ánh Phương rốt cục nhịn không được bật cười, dựa vào người Phó
Dung nói với Kiều thị:” Bá mẫu đừng trách Nùng Nùng, con vừa rồi cũng
nghĩ như vậy, đặc biệt là Tề Trúc, con không thích Nùng Nùng chơi với
nàng”

Kiều thị bất đắc dĩ chỉ chỉ các nàng:” Hai đứa trẻ tinh nghịch”

Phó Dung chẳng biết xấu hổ mà cười, kéo Lương Ánh Phương đứng lên:” đi
chọn một gian phòng, đem nay hai chúng ta ngủ chung, lần trước ngươi dạy ta động tác kia tập có vẻ hiệu quả, ngươi còn động tác nào khác không,
tỷ như…..” Nàng nhích lại bên tai Lương Ánh Phương thì thầm

Lương Ánh Phương bỗng nhiên buông nàng ra “Phi, nhà ta mở võ quán, không phải mở…..cái loại kia! Cái này là tổ mẫu của ta vô tình nghĩ ra, ngươi còn chưa thấy đủ?”

Hai tỷ muội tốt vừa cười vừa mắng kéo nhau đi.

Kiều thị nhìn kĩ bóng lưng của nữ nhi, phát hiện hình như là có chút cao hơn, không khỏi khuyên Phó Uyển:” Nùng Nùng luyện đã có tác dụng tốt,
Uyển Uyển cũng nên luyện theo, Tuyên Tuyên thì còn nhỏ không cần gấp”.
Nữ nhân đẹp, không phải chỉ cần khuôn mặt đẹp không mà dáng người cũng
cần phải đẹp, ba nữ nhi của mình trước mắt chỉ có trưởng nữ Uyển Uyển có thể đẹp hơn nàng, Kiều thị cũng hi vọng nàng càng đẹp mắt hơn.


Phó Tuyên Phó Uyển nhìn nhau nhanh chóng cáo từ mẫu thân.

Kiều thị trách mắng hai đứa con ngốc, chỉ hận không thể rèn sắt thành
thép “ Lại khinh thường lời nói của ta, ta chỉ muốn tốt cho các nàng”

Xảo Hạnh ở bên cạnh không nhịn được phì cười.

Phu nhân luôn hi vọng ba tiểu thư đoan trang ổn trọng, lại hi vọng Nhị
tiểu thư học Tam tiểu thư cách ăn mặt mềm mại hoàn hảo, thật ra 3 tiểu
thư tùy tiện ra ngoài đều được xem là đại mỹ nhân, yêu cầu của phu nhân
hoàn mĩ như thế, chẳng phải sẽ thành tiên nữ a!

Dùng xong cơm trưa, Lương Ánh Phương đề nghị đi chơi thuyền dưới chân núi.

Phó Dung đã sớm muốn như vậy, cùng nàng kéo Phó Uyển và Phó Uyên đi
chơi. Dù sao tỷ tỷ và Tề Sách đã không có khả năng ở cùng một chỗ, Phó
Dung nàng cũng không sợ gặp phải Tề Sách, cả nhà cùng nhau du sơn ngoạn
thủy, không thể vì hắn mà đóng cửa không ra ngoài, bỏ lỡ phong cảnh đẹp. Trãi qua 2 đời người, nàng thực quý trọng cuộc sống không buồn không lo hiện nay, cũng hy vọng tỷ tỷ sẽ sống thoải mái hơn.

Phó Uyển lại kiên quyết không chịu đi:” Tỷ mệt mỏi, muội muội các người
đi thôi”. Lương Thông cùng ca ca đang ở tiền viện, các nàng ra ngoài
chơi, bọn họ khẳng định sẽ đi theo bồi, Phó Uyển không muốn gặp nam nhân liên tiếp đối với nàng có rắp tâm khác.

Nàng quyết tâm, Phó Dung đành buông tha, nàng vốn hy vọng tỷ tỷ có thể
chơi vui vẻ một lần, nhưng tỷ tỷ không muốn, nàng cũng đành chịu.

Lương Ánh Phương thật nóng nảy, khuyên nữa ngày cũng không được, đột
nhiên vỗ đầu:” Muội biết Uyển tỷ tỷ kiêng dè cái gì, muội đây liền ra
nói với ca ca muội, kêu hắn đi chỗ khác, Uyển tỷ tỷ sẽ không còn lo lắng a.”

Bị nói trúng tâm sự trong lòng, Phó Uyển đỏ mặt lúng túng nắm chặt tay Lương Ánh Phương:” Muội đừng nói bậy bạ, tỷ không…..”

Lương Ánh Phương không nghe, quay đầu dùng tay áo “Gạt lệ”

“Muội đã cùng Nùng Nùng nói qua, chúng ta sẽ cùng nhau đi Thải Liên
nhưng hiện giờ vì muội mà Uyển tỷ tỷ không đi, muội thật bâng khuâng.
Uyển tỷ tỷ buông muội ra, muội sẽ tìm lý do thích hợp kêu ca ca đi,
muội, muội sẽ nói là muốn ăn món ăn đồng quê, kêu ca ca đi tìm”

Khí lực nàng lớn, vừa nói xong liền giãy thoát khỏi Phó Uyển, chạy ra
cửa thì quay đầu lại, dáng vẻ đáng thương nhìn Phó Uyển “Chờ muội trở
lại, Uyển tỷ tỷ đồng ý đi cùng nha, nếu không sau này muội không dám mời tỷ đi đâu nữa…”

Phó Uyển còn muốn nói điều gì, sợ nàng lại cự tuyệt, Lương Ánh Phương nhanh chóng đi mất.

Trong phòng còn lại ba tỷ muội đưa mắt nhìn nhau.

Phó Dung nhìn dáng vẻ ảo não của tỷ tỷ, rốt cuộc cũng sáng tỏ.

Kiếp trước bởi vì ca ca và Lương Thông huynh đệ thân giao, nàng cùng
Lương Ánh Phương lại có quan hệ thân thiết, Lương Thông xem nàng như
muội muội, nàng cũng xem Lương Thông như huynh trưởng mà kính trọng nên
sau khi trùng sinh, nàng chưa từng xem Lương Thông là người ngoài. Nhưng tỷ tỷ thì không phải vậy a, Lương Thông với nàng chỉ là huynh đệ của ca ca, cần phải kiêng dè.

Nàng còn thắc mắc khi nào thì Lương Ánh Phương thích tỷ tỷ như vậy, theo mời nhiệt tình, thì ra là do có người nhờ vả a!

Lương Thông thật sự thích tỷ tỷ sao? Kiếp trước không phải vẫn luôn luôn cô độc sao?

Nhưng mà, tỷ tỷ cùng Lương Thông….

Nàng nhớ bộ dáng kiếp trước của Lương Thông trong tương lai, so với hiện tại càng khôi ngô, mặc áo giáp, cầm kiếm…

Phó Dung rùng mình một cái, một hán tử như vậy, tốt nhất là làm huynh
trưởng, còn tỷ phu…nhìn thế nào cũng không hợp với tỷ tỷ như hoa của

nàng.

Nghĩ như vậy, Phó Dung băn khoăn khuyên nhủ:” Tỷ tỷ đừng nghe Ánh
Phương, không muốn đi thì không đi, không cần miễn cưỡng chính mình”

Nàng là thật lòng, nàng với Ánh Dương cho dù có thân bao nhiêu cũng sẽ không tùy tiện đem tỷ tỷ vào.

Mà Phó Uyển lại cho rằng muội muội đang tự trách, nhìn về phía tiền
viện, nghĩ đến ý tốt của Lương Ánh Phương âm thầm thở dài một tiếng, có
chút ngại ngùng mà thay đổi:” Cùng nhau đi thôi, kỳ thật tỷ cũng muốn đi du hồ, ban đầu quả thật có chút cố kị, Ánh Phương đã nói như vậy, tỷ mà cự tuyệt sẽ càng khó”

Trong lòng Phó Dung lập tức đem Lương Ánh Phương mắng cẩu huyết phun đầu!

Tính kế với nàng a, nàng thà đem bộ chiêu thức kia trả lại cho nàng cũng không để nàng ta như nguyện!

Vì thế nên khi Lương Ánh Phương quay lại, vừa vào cửa liền cảm nhận được một cổ sát khí.

Nàng chột dạ né tránh ánh mắt của Phó Dung, đồng thời cảm thấy thật buồn bực, Phó Dung khi nào thì thông minh như vậy a, còn chưa có làm gì đã
bị nhìn ra. Nhưng Lương Ánh Phương cũng không sợ, việc nàng có thể làm
đều đã làm, còn lại được hay không là việc của ca ca. Nùng Nùng có
trách, nàng cũng chỉ có một tội danh tác hợp Uyển tỷ tỷ với ca ca.

“Nùng Nùng đừng nóng giậnta bồi tội với ngươi a, hôm nay chúng ta sẽ
chơi thật vui, ta sẽ thật ngoan ngoãn!” Ôm cánh tay của Phó Dung, Lương
Ánh Phương mặt dày dỗ nàng.

Phó Dung hung hăng bấm eo của nàng:” Muốn cướp tỷ tỷ của ta a, nằm mơ!”

Được sự đồng ý của Kiều thị, Phó Thần dẫn ba muội muội cùng Lương Ánh
Phương xuống núi, trên đường đi còn oán giận Lương Ánh Phương:” Muốn
cái gì thì kêu hạ nhân đi làm, tại sao lại phiền ca ca của muội”

Lương Ánh Phương giả vờ không nghe thấy, ngồi trong nhuyễn kiệu ngắm phong cảnh.

Phó Uyển nhẹ giọng nói chuyện với Phó Tuyên, chỉ có Phó Dung tức giận
trả lời ca ca ngốc, thuận tiện thay tỷ tỷ giải vây:” Hạ nhân sao có thể
bằng ca ca? Ca ca bắt càng ngon hơn, ca ca cũng đi tìm cho chúng ta một
món ăn thôn quê đi” Nàng cũng không hiểu, ca ca nhà mình vốn thông minh
hơn Lương Thông, tuy rằng nhỏ hơn Lương Thông hai tuổi, con đường quan
rộng hơn Lương Thông nhiều, thế nào giờ bị người khác tính kế lại không
biết?

không hiểu chuyện gì, Phó Thần hoài nghi quay đầu lại, vừa định lại gần
kiệu của Phó Uyển hỏi xem mình khi nào chọc tới nàng thì thấy một bộ
dáng quen thuộc bước nhanh từ đường núi phía sau hướng bên này chạy tới. Phó Thần ngạc nhiên, kêu dừng lại đợi Lương Thông:” Sao Sư huynh lại
tới đây?”

Lương Thông thở hồng hộc, mượn cánh tay lau mồ hôi nhìn về thân ảnh kia, xác định là nàng tới mới cao giọng đáp lời:” Ta thật may mắn, vừa đi
vào rừng liền săn được hai con chim trĩ, nghĩ mọi người còn chưa đi xa
nên liền chạy đến. Ánh Phương ham chơi, tổ phụ phân phó ta ra ngoài phải trông nom nàng kỹ càng, ta sợ ta không ở đây nàng lại gặp rắc rối”

Phó Dung bĩu môi châm chọc, vốn định chọc một câu, nhưng thấy bộ dáng
Lương Thông đầy mồ hôi, lại có chút không nỡ, nếu Lương Thông là người
xa lạ, nàng chắc chắn sẽ không nể mặt lập tức mang tỷ tỷ trở về, đằng
này Lương Thông….

Kiếp trước sau khi nàng hòa ly, không chỉ một ít ánh mắt khác thường nhìn nàng.

Trong lòng phức tạp, Phó Dung quyết định cho Lương Thông một cơ hội tiếp cận tỷ tỷ, nếu tỷ tỷ vô tâm, nàng tuyệt đối sẽ không cho huynh muội
Lương gia thừa cơ lợi dụng.

Cùng là huynh trưởng, Phó Thần thấy Lương Thông lo lắng cho muội muội
cũng thấy cảm động:” Vừa lúc, chúng ta cùng nhau đi, mỗi người nhìn một
việc, sẽ không có việc gì”

Lương Thông cười ha hả, trêu ghẹo vài câu liền đi đến bên kiệu của Lương Ánh Phương, phía trước là Phó Uyển

Lương Ánh Phương không ngờ ca ca không thể chờ đợi được, kiên trì tiếp
tục nói dối, cố ý oán giận cho Phó Uyển nghe:” thật sự săn được chim
trĩ? không phải là muốn xuống núi chơi nên kêu hạ nhân đi mua về lừa gạt muội chớ”

Lương Thông nhìn chằm chằm vào sườn mặt bị mũ che, không yên lòng trả lời” Đừng nói hưu nói vượn, ta khi nào lừa gạt muội?”

âm thanh trầm thấp, còn có hơi thở gấp chưa bình phục.

Phó Uyển lặng lẽ nắm chặt tay, chẳng biết khi nào lòng bàn tay đã đầy mồ hôi.

Là nàng nghĩ nhiều sao? Vì sao nàng mơ hồ cảm thấy Lương Thông cực khổ bôn ba tất cả là vì nàng?

Lần đầu tiên trải qua việc này, đối phương lại là sư huynh của ca ca,
Lương đại công tử ngoài việc thất lễ nhìn nàng cũng không có làm việc gì xấu, Phó Uyển không biết phải làm thế nào, đến khi nàng nhận thấy ánh
mắt nóng bỏng đang nhìn nàng, khuôn mặt dưới mũ sa dần dần nóng lên.

Người này không biết kiêng nể gì, da mặt thật dày, cho rằng nàng không cảm giác được sao?