Con Đường Sủng Hậu (Sủng Hậu Chi Lộ)

Chương 193

Gần như lúc Túc vương gia vừa mới được người nâng về vương phủ, tin tức hắn kháng chỉ cự hôn đã truyền ra ngoài.

Phó Thần ở trong cung làm thị vệ, được tin rồi lập tức lệnh cho người đem cái "Tin vui" này đưa về Hầu phủ.

Đối với Túc vương mà nói, kháng chỉ là tội danh, bị đánh là trừng
phạt. Đối với người Phó gia mà nói, con rể vương gia vì nữ nhi nhà mình
đến lời nói của Hoàng Đế lão tử đều không nghe, Gia Hòa đế cũng chỉ là
khiển trách qua loa, hiển nhiên không thật sự tức giận, cái này chẳng
phải là tin vui to lớn?

Cảnh Dương Hầu phủ, Kiều thị đang ở Ngũ Phúc đường bồi lão thái thái
nói chuyện. Từ lúc lão thái thái trúng gió, các nàng ba con dâu thay
phiên tới đây bồi bà ấy. Dù sao cũng là lão thái thái Hầu phủ, cho dù
không làm cho người ngoài nhìn, cũng phải làm cho Phó Phẩm Xuyên nhìn a. Hôm nay vừa vặn tới phiên Kiều thị.

Tiểu nha hoàn hưng phấn báo tin xong, Kiều thị không cô phụ nàng ấy chờ mong, bảo Xảo Hạnh thưởng một lượng bạc.

Gia đình giàu có, phàm là gặp được việc vui, nha hoàn, gã sai vặt đều cướp lấy việc báo hỉ, bởi vì biết có tiền thưởng.

Tiểu nha hoàn đi rồi, Kiều thị tự mình rót cốc trà, ngồi trước ghế nằm của lão thái thái, cười dịu dàng nói: "Bác, ngài có nghe thấy không?
Đến Hoàng Thượng muốn trong phủ vương gia có thêm người, vương gia cũng
không đồng ý, bác lúc trước cần gì tự làm khổ? Bất quá như vậy cũng tốt, vương gia hai lần cự tuyệt nạp người mới. Tâm hắn đối Nùng Nùng, ta xem như là triệt triệt để để nhìn rõ ràng. Tâm ta cũng kiên định, sau này
không cần lo lắng không đâu. Bác ngài cũng cao hứng phải không? Ngươi
nhìn ta đời này thuận gió xuôi nước, Nùng Nùng thế nhưng so với ta mệnh
còn tốt hơn."

Lão thái thái trong lúc tiểu nha hoàn nói được một nửa thì sớm đã nhắm hai mắt lại, phảng phất như ngủ.

Kiều thị cười cười.

Nàng không phải thánh nhân, lão thái thái trước đây nói năng chua chát nàng đều có thể ném ra sau đầu. Nhưng nàng sẽ không quên lão thái thái
từng khuyến khích Phó Mật cướp Quan ca nhi, mệnh căn của nàng, sẽ không
quên lão thái thái muốn cho nàng Nùng Nùng ngột ngạt, càng sẽ không quên lão thái thái đã từng muốn châm ngòi li gián nàng cùng trượng phu.

"Ai, ta đột nhiên nhớ tới biểu cô nương, lúc trước nàng và Nùng Nùng
cùng nhau đi tuyển phi. Kết quả đâu, Nùng Nùng được vương gia sủng ái
sâu sắc, nàng ấy lại trở về Cám Châu với cha. Từ tháng 4 đi, trước mắt
đã là tháng 9, bên kia hẳn là cũng chọn nhà chồng cho nàng rồi? Bác
không cần lo lắng, biểu cô nương là người thông minh, rơi vào nơi nào
cũng có thể làm cho mình sống tốt, tuyệt đối sẽ không cô phụ ngài nhiều
năm dốc lòng chỉ điểm như vậy."

Lão thái thái ánh mắt như cũ nhắm chặt, hô hấp lại càng ngày càng nặng.

Kiều thị nhấp một ngụm trà, nhìn lão thái thái, thở dài: "Thôi, không
nói nữa, hai ngày nữa chính là ngày vui của Nhuận Chi. Nếu bác có gì tốt xấu, chậm trễ hôn sự của Nhuận Chi cũng không tốt".

Kiều thị thật sự không hi vọng lão thái thái xảy ra chuyện, lão thái
thái xảy ra chuyện, một nhà già trẻ làm quan đều có đại tang, vẫn nên
sống lâu mấy năm đi.

Cầm lấy nắm đấm mĩ nhân, Kiều thị nhẹ nhàng giúp lão nhân gia gõ,
trong miệng lẩm nhẩm tiểu khúc Giang Nam, dương dương tự đắc.

~

Trong cung Chiêu Ninh, nghe nói huynh trưởng bị đánh, Lục hoàng tử Từ Hạo vội vã chạy tới chỗ mẫu thân bên này.

Hắn muốn xuất cung đi thăn huynh trưởng, nhưng hắn xuất cung phải có
lệnh bài, phụ hoàng bên kia đang nổi nóng hắn không dám đi, đành phải
cầu mẫu thân.

Thục phi một chút cũng không sốt ruột.

Nhi tử kháng chỉ mới phạt 30 hèo, còn thêm đóng cửa ở trong nhà nửa
năm, phạt bổng nửa năm, hiển nhiên Gia Hòa đế không có thật sự giận nhi
tử.

"Tứ ca ngươi có Tứ tẩu ngươi chiếu cố, ngươi đi qua thêm loạn làm gì? Hảo hảo ở trong cung đợi đi."

Thục phi đem con trai út gọi đến bên người, nhìn khuôn mặt hắn cùng
huynh trưởng hắn rất giống nhau nhưng hơi có vẻ non nớt hơn, thành khẩn

nói: "Mười bảy rồi, ngươi cũng đã được phong Hoài vương, tháng 5 sang
năm là đại hôn, về sau phải thường xuyên cùng Tứ ca ngươi học cách đối
nhân xử thế, không cho phép giống hồi nhỏ chỉ biết gây họa, làm Tứ ca
ngươi phải hỗ trợ khắc phục hậu quả, hiểu chưa?"

Hôm nay Gia Hòa đế phát ra vài đạo ý chỉ, trong đó một đạo chính là tứ hôn Thôi Oản cho Hoài vương, sang năm chính thức thành hôn.

Thục phi thực thỏa mãn, trưởng tử đã sinh con dưỡng cái, thứ tử cũng
sắp cưới vợ sinh con, cưới vẫn là cháu gái, nàng một tay nuôi lớn, dịu
dàng vừa vặn có thể giúp nàng đốc thúc thứ tử. Trong tháng 5, hai huynh
đệ náo loạn, chút ít không được tự nhiên, nhưng đó hoàn toàn là một hiểu lầm. Từ Tấn không cứu Thôi Oản nguyên nhân Thục phi rất rõ ràng, biết
nhi tử cũng không phải lòng dạ nhỏ mọn, tuyệt đối sẽ không vì tin đồn
thất thiệt hoài nghi thân biểu muội, thậm chí sinh tâm hãm hại.

Nhắc tới hôn sự, Từ Hạo trong lòng vui mừng, nghĩ tới hôm nay Tứ ca vì Tứ tẩu gây chuyện, hắn hưng phấn nói với mẫu thân: "Nương, ta cũng chỉ
cần Oản Oản, một người là đủ rồi, tương lai phụ hoàng nếu muốn chỉ
trắc phi cho ta, ta cũng không cần."

Hắn tính trẻ con, Thục phi lắc đầu bật cười.

Gia Hòa đế cũng không có rỗi rãnh để ý trong phủ nhi tử có vài tiểu
thiếp. Thái Tử, Khang vương bên kia đều là Hoàng Hậu chủ động sắp xếp.
Tới phiên Từ Tấn, Gia Hòa đế muốn cho nhi tử thêm người là bởi vì con
dâu và Vĩnh Ninh công chúa có khúc mắc làm cho hắn sinh lòng không vui,
bằng không Gia Hòa đế cũng chưa chắc sẽ chủ động tặng người. Hiện giờ,
Gia Hòa đế hạ triều, tâm tư đều bị Lệ quý nhân chiếm cứ, làm sao còn có
thể quản các con?

"Đi thôi, nửa năm này đàng hoàng một chút, đừng khiến phụ hoàng ngươi bắt được cái chuôi." Thục phi trịnh trọng dặn dò.

Từ Hạo gật gật đầu.

Huynh trưởng chọc phụ hoàng mất hứng, trong thời gian ngắn phụ hoàng
không có khả năng hoàn toàn nguôi giận, hắn nếu không cẩn thận gây
chuyện, phụ hoàng khẳng định sẽ đem tức giận chưa phát ra hết đổ lên
trên người hắn.

Bất quá Từ Hạo viết phong thư, nhờ Tần Anh cùng ở trong cung làm thị
vệ thay hắn đưa tới tay Thôi Oản. Tần Anh không phải lần đầu tiên làm
chuyện như vậy, giao cho muội muội Tần Vân Ngọc, còn lại do Tần Vân Ngọc đưa tới Thôi Oản bên kia.

Thôi Oản nhận được, nhìn thấy trong thư Từ Hạo hứa sau này cũng chỉ có một mình nàng, nhẹ nhàng cười.

Đem thư cất kỹ, nàng đi tới trước khay trà, nhìn cúc hoa mới nở.

Cứ tưởng rằng Tứ ca chỉ là thích dung mạo Phó Dung, hôm nay nàng mới
biết Tứ ca đối với Phó Dung cảm tình có bao nhiêu sâu đậm. Nàng hâm mộ
Phó Dung, đố kỵ Phó Dung, hận Phó Dung dễ như trở bàn tay đạt được khát
vọng nàng vẫn thủy chung không thể có được đó. Nhưng là dù hâm mộ đố kỵ
thì như thế nào?

Nàng muốn gả cho Từ Hạo, thánh chỉ đã hạ, nàng đời này đều sẽ chỉ là đệ muội của Từ Tấn.

Đụng đụng cánh hoa cúc tinh tế trắng noãn, Thôi Oản chỉ hi vọng
chuyện nàng từng hãm hại Phó Dung vĩnh viễn sẽ không bị Từ Tấn tra ra.
Bản lĩnh của Từ Hạo, Thôi Oản rất rõ ràng, đó là người hữu dũng vô mưu, tương lai của hắn hoàn toàn ký thác trên người Từ Tấn. Từ Tấn vẫn luôn
là vương gia, Từ Hạo cũng chính là vương gia bình thường, Từ Tấn may mắn đăng lên vị trí kia, Từ Hạo chính là vương gia được Hoàng Đế tin cậy.

Cho nên Thôi Oản như cũ vẫn hi vọng Từ Tấn có thể từ trong tay Thái
Tử đoạt được đại vị, Từ Hạo địa vị ưu việt, nàng mới có thể tốt. Xác
định nàng cùng Từ Tấn thật sự vô duyên, Thôi Oản đã muốn làm Hoài
vương phi cho tốt, hưởng thụ một đời phú quý vinh hoa, chỉ cần nàng
chặt chẽ chiếm được tâm Từ Hạo, Từ Tấn cho dù có phần hoài nghi, cũng sẽ không so đo cùng nàng, một nữ nhân.

Ngày kế Tạ thị, Tần nhị phu nhân cùng đi Túc vương phủ thăm hỏi, Thôi
Oản bởi vì đã định ra hôn sự, lần này không theo mẫu thân cùng ra
ngoài.

Từ Tấn đương nhiên sẽ không gặp các nàng, Phó Dung đem hai vị trưởng
bối mời tới Phù Cừ viện, Tần Vân Ngọc cũng tới, tiểu cô nương vào nhà
liền đi đùa Trăn ca nhi. Trăn ca nhi ngồi ở trong xe nhỏ, nhìn thấy cô

cô cách vài ngày đến một lần, khó được lúc không sợ người lạ, nhưng cũng không có nhiều nhiệt tình.

Có Hứa Linh ở bên cạnh chăm sóc, Phó Dung chuyên tâm cùng các trưởng
bối nói chuyện, trước hướng Tạ thị chúc mừng: " biểu muội Oản Oản cùng Lục đệ thanh mai trúc mã, kết hôn sau này bọn họ vợ chồng son khẳng
định sống được ngọt ngào viên mãn, mợ an tâm chờ làm ngoại tổ mẫu là tốt rồi."

Tạ thị ha hả cười, nhìn Túc vương phi đối diện minh diễm rung động, trong lòng phức tạp.

Nữ nhân này mệnh tại sao lại tốt như vậy đâu, nàng cùng nữ nhi nhớ thương Từ Tấn lâu như vậy, bị nàng ấy nửa đường hái đi.

May mắn nữ nhi không có để tâm vào chuyện vụn vặt, kế hoạch bên hồ thất bại liền quyết định gả cho lão Lục.

Mất Từ Tấn, Tạ thị tuy rằng thất vọng, nhưng vẫn ngóng trông nữ nhi
cùng cháu trai kia sống tốt qua ngày. Từ Tấn bên kia hiển nhiên là không được, như vậy nữ nhi thay vì hy vọng xa vời không chiếm được, không
bằng an an ổn ổn cùng Từ Hạo. Từ Hạo nói thế nào cũng là hoàng tử, nữ
nhi có thể làm vương phi, đó cũng là tạo hóa to lớn, không sao.

Đã nhận mệnh, Tạ thị nói chuyện với Phó Dung thì liền tận lực lấy lòng nhiều hơn, hi vọng triệt để bỏ đi khả năng có hoài nghi trong đáy lòng
hai vợ chồng Phó Dung Từ Tấn. Nói đến Diêu gia cô nương, Tạ thị tin tức
linh thông, tranh công mà kể: "Nghe nói hôm qua buổi chiều Hoàng Thượng
đã phái người đưa nàng hồi Hoa Âm. Hừ, bộ dạng tốt có hữu dụng gì,
nháo ra chuyện cự hôn, thanh danh của nàng cũng triệt để hỏng rồi, tú nữ bên cạnh rớt tuyển trở về còn có thể so với những người không thể tham
gia tuyển tú vinh quang hơn, nàng ấy a, đời này chỉ sợ là tìm không được mối hôn nhân tốt."

Từ Tấn cự hôn, người thông minh đều biết Từ Tấn là vì Phó Dung tốt,
nhưng có người lại sẽ đem lỗi sai trách trên đầu nữ tử Diêu gia, nhận
định là nàng ấy có vấn đề, Túc vương gia người ta coi thường, thà rằng
kháng chỉ cũng không muốn đâu.

Tạ thị suy bụng ta ra bụng người, cảm thấy Phó Dung chắc chắn sẽ không thích Diêu gia nữ suýt chút nữa thành trắc phi của Từ Tấn, bởi vậy cố ý đem kết cục của Diêu gia nữ nói được càng thảm hơn 3 phần.

Phó Dung mỉm cười nghe, đối với cái này cũng không quan tâm.

Nàng chỉ là có chút đồng tình vị Diêu gia cô nương kia, bị Gia Hòa đế, Thục phi chọn trúng, nhưng cái này oán được ai?

Toàn bộ thiên hạ đều là của hoàng gia, bất luận là Diêu gia nữ hay là
Phương gia nữ, Gia Hòa đế nhìn trúng nàng ấy làm con dâu thì phải làm,
Từ Tấn không thích nàng ấy, coi như không thành, đây đều là mệnh. Diêu
gia nữ đáng thương, Phó Ninh cô nương đang yên lành phải đi làm trắc
phi, không đáng thương sao?

Trên đời này người đáng thương quá nhiều, Phó Dung mới sẽ không tùy
tùy tiện tiện đem kết cục bi thảm của người khác quy kết ở trên người
mình.

Tiễn bước khách nhân, Phó Dung ôm Trăn ca nhi đi tiền viện nhìn cha hắn.

Từ Tấn còn nằm trên giường, vạn hạnh trước mắt mới là đầu tháng 9,
thời điểm không nóng không lạnh. Nếu là giữa hè, Từ Tấn cả ngày không
rời được giường, trên người nổi tầng rôm sảy, cái mông nghìn vàng kia
cũng không dễ dàng khôi phục.

Biết Từ Tấn thích nhi tử, Phó Dung đem Trăn ca nhi đặt nằm ngang ở đầu giường, như vậy hai cha con nháo lên cũng không cần lo lắng Trăn ca nhi không cẩn thận đạp đến chỗ hắn bị thương.

"Lục đệ tháng 5 năm thành thân, ta nói phụ hoàng vẫn là thực thương
chàng, chỉ nhốt chàng nửa năm. Nếu như là một năm, chàng không thể uống
rượu mừng của Lục đệ." Ngồi trước giường, Phó Dung một bên bóc thạch lựu một bên cùng hắn trò chuyện việc nhà, bọn nha hoàn đã đem vỏ thạch lựu
cắt thành sáu cánh, Phó Dung thích tự tay bóc, không trực tiếp ăn thạch lựu đã bóc sẵn.

Từ Tấn cắn tay nhỏ của nhi tử, nghe được lời này ánh mắt lóe lên.

Thôi Oản cũng không phải thật lòng thích Lục đệ, lại có hiềm nghi hãm hại Phó Dung, châm ngòi Lục đệ giết huynh, về lý hắn nên cản trở mối
hôn sự này.

Nhưng Từ Tấn càng muốn biết, nếu quả thật là Thôi Oản châm ngòi Lục đệ, người sau lưng nàng là ai.

Đời trước hắn chết rồi, Lục đệ lập tức bị ám toán, hại Lục đệ bên kia
chính là chủ mưu, hoặc là hắn dùng quyền thế dụ dỗ Lục đệ, việc này
không có quan hệ tới Thôi Oản, hoặc chính là đối phương cùng Thôi Oản
hợp mưu, do Thôi Oản châm ngòi Lục đệ, đối phương ra tay lấy mệnh Lục
đệ.

Vô luận là loại nào, người kia mới là người hắn chân chính muốn bắt ra.

"Cho."

Đang nghĩ ngợi, trước mặt thêm một bàn tay tinh tế trắng tinh, trong lòng bàn tay có vài hạt thạch lựu đỏ tươi.

Thấy Trăn ca nhi trừng mắt to muốn đến bắt, Từ Tấn nắm lấy tay Phó Dung đem vài hạt thạch lựu kia cướp vào trong miệng mình.

Trăn ca nhi nhìn mẫu thân không còn gì trong lòng bàn tay, lại nhìn
phụ thân rõ ràng miệng đang nhấm nuốt, mất hứng, đưa tay hướng mẫu thân muốn xin.

Hắn quá nhỏ, Phó Dung giấu thạch lựu, lau lau tay, bưng lên nước thạch lựu phòng bếp trước đó đã làm, uống một hớp nhỏ, lại ôm lấy Trăn ca nhi miệng đối miệng uy hắn. Trăn ca nhi thích nhất ăn như vậy, ngoan ngoãn
ngửa đầu chờ.

"Uống ngon sao?" Phó Dung giúp nhi tử lau khóe miệng, cười hỏi.

Trăn ca nhi vui vẻ cười, nghiêng đầu nhìn trên bàn.

Phó Dung không chịu cho hắn uống quá nhiều, đem người thả trở về.

"Ta cũng muốn." Từ Tấn ngửa đầu nhìn nàng, chẳng biết xấu hổ.

Phó Dung nhìn hai cha con mắt phượng gần như giống nhau như đúc, cười cười, ngồi vào trước bàn chính mình ăn thạch lựu.