Con Đường Sủng Hậu (Sủng Hậu Chi Lộ)

Chương 187

Ngày trung thu này, Phó Dung sáng sớm thức dậy, mí mắt phải vẫn nhảy a nhảy.

Mắt trái nhảy tài, mắt phải nhảy họa.

Nhìn mình trong gương, Phó Dung đột nhiên nhớ tới năm ngoái cung yến Trung Thu thiếu chút nữa bị người đụng phải.

Chẳng lẽ đêm nay còn có thể xảy ra chuyện?

Phó Dung trong lòng bất an, Từ Tấn luyện võ trở về, nàng gọi hắn tới
bên giường, ngẩng đầu tỏ ý bảo hắn nhìn: "Vương gia chàng nhìn ta."

Nàng hơi hơi bĩu môi, dường như có tâm sự gì, kiều kiều nhìn hắn.

Bộ dáng này Từ Tấn rất là quen thuộc. Tân hôn thì bởi vì muốn tránh
thai, cách mấy đêm hắn mới có thể chạm vào nàng một lần, tối hôm đó
khẳng định nhịn không được muốn nhiều. Sau đó trên mặt nàng có mấy cái
mụn, liền chơi xấu trên đầu hắn, trách hắn không cho nàng ngủ ngon giấc.

Tối hôm qua hai người cũng gây sức ép tới rất trễ, Từ Tấn cho rằng trên mặt nàng lại có mụn, cúi đầu tìm kiếm.

Phó Dung nhìn ra ánh mắt hắn không đúng, chu miệng nói: "Chàng nhìn chỗ nào đấy hả, là ánh mắt!"

Từ Tấn bật cười.

Vẫn ngồi ở bên cạnh ngửa đầu nhìn cha mẹ Trăn ca nhi thấy phụ thân
cười, hắn cũng cười, bổ nhào đến trong ngực Phó Dung nháo, cho rằng
đây là cách chơi mới mẻ. Phó Dung đem nhi tử tinh nghịch ôm tới trên
đùi, tiếp tục nghiêm mặt ngửa lên cho Từ Tấn nhìn.

Kiều thê ái tử, Từ Tấn nhịn không được ôm lấy người hung hăng hôn một
cái, hôn đến lúc Phó Dung không có sức lực, hắn mới nghiêm túc đoan
trang nhìn mắt nàng. Phát hiện Phó Dung mí mắt bên phải cách một hồi lại nhảy nhảy, hôn nhẹ nàng như dỗ trẻ con: "Không có việc gì, quá một lúc
là tốt rồi, ta cũng từng như vậy."

Phó Dung cúi đầu, nhẹ nhàng sờ sờ đỉnh đầu Trăn ca nhi: "Đều nói mí mắt phải nhảy không phải điềm lành, ta sợ..."

Từ Tấn cuối cùng cũng hiểu được nàng lo lắng cái gì, cười nói: "Chớ
suy nghĩ lung tung, năm ngoái không phải cũng chỉ là có kinh không hiểm? Thành thành thật thật ở bên cạnh nương, có Hứa Linh trông giữ, sẽ không xảy ra chuyện."

Phó Dung ngẫm lại cũng đúng.

Ăn xong bữa sáng mí mắt không nhảy, tâm nàng lại an vài phần, buổi chiều một nhà 3 người vào cung.

Tới Phượng Nghi cung, Phó Dung ôm Trăn ca nhi như cũ, cùng vài chị em
dâu tụ ở một chỗ, chỉ có Thành vương phi Lý Hoa Dung song hiếu trên
người, cùng Thành vương ở nhà thủ hiếu, không tiến cung.

Thái Tử phi hôm nay cũng đem Hủ ca nhi tới.

Hủ ca nhi so với Đại lang Phó gia chỉ nhỏ hơn hai tháng, cái đầu lại
thấp hơn một đoạn, sắc mặt tái nhợt, có vẻ có vài phần suy yếu, cùng
Chương ca nhi đã 3 tuổi đứng ở một nơi, hệt như đậu giá cùng cây non.
Khang vương phủ Trân tỷ nhi ngược lại trắng trẻo sạch sẽ thật xinh đẹp. Phó Dung đi tới, tiểu cô nương còn có thể che chở Khang vương phi,
"Nương hoài đệ đệ, tứ thẩm cẩn thận một chút."

Tiểu nha đầu thông minh cơ trí, Phó Dung cười khen nàng, ngồi xuống rồi hỏi Khang vương phi thân thể như thế nào.

Khang vương phi mới hai tháng, còn chưa hiện rõ bụng, thỏa mãn nói:
"Còn tốt, so với tỷ tỷ hắn nhu thuận nhiều hơn, không có nháo ta, lúc
trước nôn nghén mấy ngày, hiện tại cơ bản không có việc gì... Ai, ngươi
xem, Trăn ca nhi thích tỷ tỷ hắn đâu, tròng mắt nhìn chăm chăm, Trân tỷ nhi nhanh đi trêu chọc đệ đệ!"

Phó Dung cúi đầu, thấy Trăn ca nhi quả nhiên đang nhìn Trân tỷ nhi
đâu, chẳng qua chỉ không phải là tỷ tỷ, mà là vòng vàng trên cổ tỷ tỷ.

Phó Dung không nhịn được cười ra, cùng Khang vương phi giải thích:
"Lục thúc hắn cho một cái vòng vàng, Trăn ca nhi thích vô cùng, đi đâu
cũng không rời thân, hôm nay tiến cung ta quên mang theo, Trăn ca nhi
chắn là đem vòng cổ của tỷ tỷ trở thành bảo bối của hắn."

Khang vương phi không tin, tháo vòng cổ nữ nhi xuống, đặt trong ngực,
Trăn ca nhi mắt to quả nhiên chuyển hướng tới trên người nàng.

Khang vương phi ha ha cười, đem vòng cổ đưa tới phía trước người Trăn
ca nhi, kéo nữ nhi qua nói: "Trăn ca nhi gọi tỷ tỷ, tỷ tỷ liền tặng nó
cho ngươi."


Trân tỷ nhi trong nhà có rất nhiều vòng cổ đâu, tiểu nha đầu lơ đễnh
không để ý phương pháp của mẫu thân, ngược lại chờ mong nhìn Trăn ca
nhi. Nhưng mà Hủ ca nhi vẫn đứng ở phía trước Thái Tử phi lại không
muốn, đi tới cướp vòng cổ vàng đưa cho tỷ tỷ, nghiêm mặt nhìn Trăn ca
nhi: "Tỷ tỷ."

Thái Tử phi trên mặt tươi cười cứng đờ một chút.

Phó Dung phảng phất không nhìn thấy, kinh ngạc mà khen ngợi Hủ ca nhi: "Hủ ca nhi thật thông minh, luôn che chở tỷ tỷ, chính là, cái này
vòng cổ này là bảo bối của tỷ tỷ, ai cũng không thể cướp, Hủ ca nhi
nhanh giúp tỷ tỷ mang lên."

Hủ ca nhi thần sắc dịu đi một chút, làm bộ muốn đeo cho tỷ tỷ.

Thái Tử phi sợ hắn làm bị thương Trân tỷ nhi, tỏ ý bảo hai chị em đi ra chỗ nàng, nàng tự mình hỗ trợ.

Khang vương phi nhân cơ hội nói cho Phó Dung một chuyện mới trong
cung: "Nghe nói chưa, hôm qua buổi chiều phụ hoàng dự lãm các bức họa
chân dung tú nữ, nhìn trúng một người, đêm đó liền gọi nàng thị tẩm,
sáng nay phong Lệ quý nhân."

Phó Dung ngơ ngác.

Tháng 6 Gia Hòa đế hạ chỉ tuyển tú, đầu tháng 8 sơ tuyển tú nữ kết
thúc, tạm thời chuyển vào Trữ Tú các học quy củ, 1 tháng sau lại do
Hoàng Thượng Hoàng Hậu hai phi cùng nhau tuyển chọn lần cuối cùng. Vị Lệ quý nhân này từ sớm trổ hết tài năng, chẳng lẽ chính là Lệ quý phi sau
này chuyên sủng ở hậu cung?

Khang vương phi thấy nàng tò mò, lặng lẽ chỉ chỉ quý nhân phương
hướng bên kia, thì thầm nói: "Cái người mang trâm ngọc bích đó."

Phó Dung làm bộ lơ đãng nhìn tới.

Có thể đến Phượng Nghi cung tham gia cung yến, phẩm cấp thấp nhất
chính là quý nhân, phía trên theo thứ tự là chiêu nghi, tiệp dư, tần,
phi. Nhưng trong cung trước mắt còn lại Thục phi, Nhu phi, phẩm cấp khác đều rất đông, cũng không phải là ai cũng có thể tới, đặc biệt là quý
nhân, trong cung nhiều quý nhân như vậy, đều tới Phượng Nghi cung chưa
hẳn có thể chứa được, vì thế Hoàng Hậu chỉ chọn mời đến những quý nhân
gần 2 năm Gia Hòa đế sủng hạnh tương đối thường xuyên.

Ở đây có bốn vị quý nhân, Phó Dung liếc mắt liền nhìn thấy vị Lệ quý nhân, Quản Anh kia.

Đời trước Phó Dung vào kinh liền nghe nói Quản Anh là kinh thành thứ
nhất mĩ nhân, Phó Dung chính mình xinh đẹp, đối với danh hiệu này vẫn
thực để ý. Bởi vậy phàm là nghe người nhắc tới Quản Anh, nàng đều sẽ âm
thầm lưu ý. Nàng 17 tuổi năm ấy tháng chạp vào kinh, Quản Anh nhỏ hơn
nàng hai tuổi chỉ là quý nhân. Đến lúc nàng tiến Túc vương phủ, Quản Anh đã thành Lệ phi. Năm sau, cũng chính là năm Từ Tấn xuất chinh, Quản Anh đã vượt qua Thục phi, Nhu phi, thành Lệ quý phi trong hậu cung chỉ thấp hơn Hoàng Hậu.

Ngắn ngủi không tới 3 năm, từ một tú nữ tới Quý phi, đủ thấy Gia Hòa đế có bao nhiêu sủng ái nàng.

Hôm nay lại là lần đầu tiên Phó Dung gặp vị đại mĩ nhân trong lời đồn này.

Chỉ là không giống trong dự liệu của nàng, Quản Anh mười lăm tuổi, hẳn phải tuyệt sắc phong hoa diễm sắc bức người, nhưng đẹp thì có đẹp mà
khí độ trên người nàng ấy...

Nói thế nào đây, cứ giống như một thôn cô có dung mạo như tiên nữ mà
bộ dáng không giống quý nữ. Dù nàng ấy là đệ nhất mĩ nhân, nhưng lại run lẩy bẩy co rụt, ngoan ngoãn vâng lời, không dám mạo muội quan sát chung quanh, ngẫu nhiên cố lấy dũng khí vụng trộm nhìn một cái, càng hiện rõ
nàng ấy cùng hoàng cung này không hợp nhau. Thế cho nên dung mạo như
tiên nữ cũng ảm đạm thất sắc.

Phó Dung khiếp sợ khó có thể dời tầm mắt.

Hoàng Thượng cha chồng nàng, thế nhưng thích loại khẩu vị này?

"Thấy được chưa?" Khang vương phi cúi đầu nói, trong giọng nói có vẻ
che giấu khinh thường: "Nếu nói dung mạo, ta nhìn nàng còn thực sự có
thể cùng Tứ đệ muội so sánh, chỉ là cái khí độ này, thật là...". Còn
không bằng danh kỹ thanh lâu lên được mặt bàn, thật không biết Gia Hòa
đế đến cùng nhìn trúng nàng cái gì.

Phó Dung nhẹ nhàng lắc đầu, tỏ ý bảo Khang vương phi đừng nói nữa, bất luận như thế nào, Gia Hòa đế nhìn trúng nàng ấy, đó chính là vận mệnh.

Khang vương phi cũng không châm chọc Quản Anh nửa, nhỏ giọng nói sang chuyện khác.

Mở yến trước, Gia Hòa đế lệnh cho cung nhân đến lãnh mấy hoàng tôn đi ra phía trước.


Trăn ca nhi có nhũ mẫu, Hứa Linh thiếp thân chăm sóc, tới phía trước
càng có Từ Tấn che chở, Phó Dung còn rất yên tâm, ngồi bên cạnh Thục phi thanh thản ổn định dùng cơm. Tan tiệc đi ngắm đèn, Từ Tấn phái người
tới chuyển lời, Trăn ca nhi ngủ, hắn tự mình đem người ôm vào Chiêu
Ninh cung, để Hứa Linh, nhũ mẫu chăm sóc, bảo nàng không cần lo lắng.

Phó Dung tự nhiên tin tưởng sắp xếp của hắn.

"Tứ tẩu ngươi xem, đây là hoa đăng do chính tay ta làm, tặng cho Tứ
tẩu." Nhị công chúa đêm nay rốt cuộc được như nguyện, có thể theo Tứ
tẩu cùng nhau ngắm đèn, tiểu cô nương đặc biệt cao hứng, đem hoa đăng
trong tay đưa cho Phó Dung nhìn.

Phó Dung vui mừng quan sát đèn lồng trong tay.

Hoa đăng tạo hình đơn giản, mặt trên vẽ Hằng Nga bay lên cung trăng.

Nàng cười hỏi: "Đây cũng là muội muội vẽ?"

Nhị công chúa gật gật đầu: "Từ đầu tới đuôi đều là ta làm, ta cùng sư
phó chế đèn học rất lâu đâu, còn làm cho mỗi cháu một cái, nhưng hôm
nay đầy tớ không cẩn thận đem đèn của Trăn ca nhi làm hỏng. Ta buổi tối
trở về lại làm một lần nữa, ngày mai sẽ có thể đưa cho Trăn ca nhi
nhìn."

Nói xong sợ Phó Dung hiểu lầm, có chút thẹn thùng bổ sung nói: "Các cháu gái đều có, trong các tẩu tử, chỉ làm cho Tứ tẩu."

Phó Dung đã sớm biết Nhị công chúa đặc biệt ưu ái chính mình Tứ tẩu
này, nghe vậy nhéo nhéo cái mũi tiểu cô nương, lặng lẽ nói: "Muội muội
thích ta như vậy, đợi tương lai muội muội gả đi, ta cho muội muội thêm
phần đồ cưới thật dày."

Nhị công chúa cúi đầu sẳng giọng: "Tứ tẩu lại cười nhạo ta, ta không để ý tới Tứ tẩu..."

"Được được được, Phúc Tuệ chúng ta vẫn là tiểu cô nương đâu, nói cái
này quá sớm." Phó Dung dắt Nhị công chúa tiếp tục đi về phía trước, nghĩ tới lời nói của Nhị công chúa, ôn nhu dặn dò: "Muội muội sau khi trở về ngủ sớm một chút, sáng mai lại làm đèn lồng cho Trăn ca nhi cũng không
muộn, dù sao hắn còn nhỏ, sẽ không đòi cô cô."

Nhị công chúa ngoan ngoãn đáp ứng, trong lòng nghĩ như thế nào người khác không biết.

Thưởng đèn xong, Phó Dung theo Thục phi trở về Chiêu Ninh cung.

Trăn ca nhi đang ngủ say, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.

Thục phi luyến tiếc cháu trai, cùng Phó Dung thương lượng: "Nếu không
đêm nay để Trăn ca nhi ngủ với ta bên này đi, lưu nhũ mẫu lại, ngày mai
ngươi cùng Cảnh Hành sớm một chút qua đón hắn."

Phó Dung trong lòng không nguyện ý, luyến tiếc cũng sợ nhi tử dậy sớm
tìm mẫu thân không được lại khóc nháo, nhưng nghĩ tới Lệ quý nhân cướp
đi tất cả sủng ái của mẹ chồng, nàng lại không nhẫn tâm cự tuyệt, mềm
mại đáp ứng.

Nàng đáp ứng, Thục phi lại đổi chủ ý, hôn nhẹ khuôn mặt cháu trai nhỏ nhắn nói: "Thôi, ôm trở về đi, hiện tại còn quá nhỏ đâu, sao có thể rời xa mẫu thân, đợi Trăn ca nhi được hai tuổi, ta lại lưu hắn ở bên người mấy ngày."

Phó Dung vừa định khuyên nhủ, bên ngoài cung nữ tiến vào thông truyền, Túc vương điện hạ tới đón vương phi.

Thục phi tự mình đem Trăn ca nhi ôm vào trong tã lót quấn kỹ, che kín cẩn thận ôm hắn đi ra ngoài trước.

Phó Dung đành phải đuổi theo.

Một nhà 3 người trở về vương phủ.

Các nữ nhân tụ ở một chỗ nói chuyện phiếm ngắm đèn, các nam nhân không tránh khỏi uống rượu, Từ Tấn cũng không ngoại lệ, Phó Dung ở trong xe
ngựa nghe Từ Tấn một đường thở ra mùi rượu, sau khi xuống xe cả người đi như choáng váng, vào nhà thình lình bị Từ Tấn bế lên thì trên người
nàng đã mềm nhũn.

Từ Tấn ngược lại so với nàng thanh tỉnh hơn, nhờ vào lực rượu, ra sức yêu thương nàng một phen.

"Vương gia..."

Một tiếng cầu xin hết sức kiều mị, trong màn lụa rốt cuộc bình tĩnh lại.

Từ Tấn hôn nhẹ khuôn mặt Phó Dung ướt mồ hôi, như cũ luyến tiếc từ trên người nàng rời đi.

Phó Dung thở hồng hộc, một tay khoác lên trán, vô lực làm nũng: "Ta khát..."

"Ta đi rót nước cho nàng." Từ Tấn cũng khát, lại ngọt ngấy một hồi mới đi châm trà.

Phó Dung nghiêng đầu nhìn hắn, tầm mắt vô tình đảo qua hoa đăng trên bàn Nhị công chúa đưa nàng.

Nàng trân trân nhìn cái kia đèn, ánh sáng nhu hòa yên tĩnh, bởi vì đèn giấy che bớt ánh lửa chói mắt...

Lửa...

rong đầu có cái gì chợt lóe qua, Phó Dung bỗng nhiên ngồi dậy, trên
người hoan du sau đó đổ mồ hôi, nhất thời biến thành mồ hôi lạnh.

Cùng lúc đó, trong hoàng thành, một đội Kim Ngô Vệ thị vệ đang tại tuần tra.

Cung yến sớm đã tàn, hoàng thành khôi phục ban đêm bình thường yên lặng, chỉ có thị vệ đi qua lưu lại tiếng bước chân.

"Lửa!"

Vừa chuyển thì đầu lĩnh thị vệ đột nhiên cả kinh kêu lên.

"Là Phượng Dương các! Nhanh đi bẩm báo đại nhân!"

Có người nhận ra lửa cháy cung điện của Nhị công chúa, nhất thời
nóng nảy, đội ngũ sáu người mau chóng phân thành sáu phương hướng, hoặc
là đi bẩm báo quan trên, hoặc là đi thông báo thị vệ khác mau chóng
tiến đến cứu hoả.