Con Đường Sủng Hậu (Sủng Hậu Chi Lộ)

Chương 185

Nhập thu, sớm muộn gì không khí cũng có chút lạnh, vào ban ngày nhiệt độ vừa vặn, ấm áp lại không đến mức hun người.

Nhân lúc đưa tiết lễ Trung Thu, Phó Dung ôm Trăn ca nhi trở về nhà mẹ đẻ.

Phó Bảo nghe tin dẫn Đại lang ra cửa, tỷ muội ba người chuyển tới viện Phó Tuyên, bởi vì bên kia có giàn nho, trước mắt nho tím vừa vặn chín.

Các tiểu nha hoàn bày bàn trà ghế mây ở giàn nho bên cạnh, Phó Dung
đẩy Trăn ca nhi qua, ngồi xuống rồi chỉ vào dây nho bên cạnh treo từng
chùm nho dạy nhi tử: "Đây là nho, nho của Lục di mẫu, nho ăn ngon nhất,
chúng ta sẽ hái mang về nhà được không?"

Trăn ca nhi mắt to đen lúng liếng nhìn chằm chằm vào giàn nho tới tới lui lui quét vài vòng, vươn tay muốn hái.

"Đệ đệ tham." Đại lang nằm sấp ở xe gỗ nhìn Trăn ca nhi bên cạnh đâu,
nghe vậy ngẩng đầu nói với Phó Dung, một bộ dạng nghiêm trang.

Đứa cháu này tương lai có thể là thư đồng của nhi tử nhà mình, Phó
Dung cười sờ sờ đỉnh đầu hắn, ôn nhu dỗ hắn: "Kia Đại lang giúp đệ đệ
hái chùm nho được không?"

Đại lang ngó nhìn giàn nho, quay đầu hướng Phó Bảo "Cô cô ôm ta, hái nho cho đệ đệ."

Phó Bảo giả trang tức tối mà oán giận Phó Dung: "Không hổ là vương phi a, thế nhưng nhẫn tâm sai khiến hài tử nhỏ như vậy thay ngươi làm việc! Hừ, nhìn mặt mũi cháu ngoại ta, liền làm khổ sai cho ngươi đi." Nói
xong ôm lấy cháu, đi tới giàn nho bên cạnh chọn lựa.

Trăn ca nhi thấy, đưa tay hướng mẫu thân muốn ôm, cũng muốn đi.

Phó Dung cười hì hì đem mặt đưa qua: "Trăn ca nhi hôn nương một cái, nương sẽ ôm ngươi."

Trăn ca nhi lập tức nâng gương mặt mẫu thân lên hôn một cái vang dội.

Phó Dung vui vẻ ôm lấy tiểu tử đi về phía Phó Bảo, Phó Tuyên không yên tâm theo bên cạnh nàng: "Tỷ tỷ cẩn thận hạt nho trên mặt đất."

Phó Dung đương nhiên biết.

Trăn ca nhi hiện tại đối với cái gì cũng đều cảm thấy hứng thú, nhìn
thấy nho nhất định muốn tự tay sờ, sờ sờ không cẩn thận liền bóp nát một cái, tiểu tử bắt đầu hoảng sợ giật nảy người, thấy mẫu thân cùng dì
đều cười, hắn yên tâm, một lòng chơi tiếp. Phó Dung không ôm hắn đi chỗ
bên cạnh, chỉ bóp một chùm nho, bóp xong rồi Trăn ca nhi còn muốn đi bên cạnh bóp tiếp, Phó Dung hôn nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn: "Không được a, lại
bóp tiếp Lục di mẫu thật muốn đánh người."

Trăn ca nhi nghe, quay đầu nhìn về phía Lục di mẫu bên cạnh.

Tiểu tử gần đây có thể nhớ người, cũng hiểu chuyện rất nhiều, vô luận là thân thích ngoại tổ nhà hay là tổ phụ tổ mẫu Lục thúc trong cung,
muốn ôm thì hắn đều cho, chỉ là trước nhất định phải đem hắn dỗ cao hứng mới được. Nếu gặp lúc Trăn ca nhi mất hứng, ngay cả Từ Tấn muốn ôm,
Trăn ca nhi đều không cho, ôm mẫu thân một bộ dạng ủy khuất đời này đều không cần rời khỏi mẫu thân.

Phó Tuyên thích cháu ngoại này, vừa mới nhìn Trăn ca nhi hôn Phó Dung
nàng liền thích, thật sự quá thích nàng cũng bất chấp có thể hay không
bị tỷ tỷ trêu ghẹo, cười dỗ nói: "Trăn ca nhi cho dì ôm, dì ôm Trăn ca
nhi đi niết nho." Vừa nói vừa khoa tay múa chân.

Trăn ca nhi nghe hiểu, toét miệng hướng dì ra sức.

Hắn một đôi tay nhỏ sớm được bọn nha hoàn theo bên cạnh lau sạch, Phó
Tuyên vui mừng nhận lấy, ôm hắn đi niết nho. Chơi một lát, thấy Phó Dung đi chỗ Phó Bảo bên kia đùa Đại lang, Phó Tuyên nhìn ngó chung quanh,
thấy bọn nha hoàn không lưu ý bên này, lặng lẽ ở bên tai Trăn ca nhi
nói: "Trăn ca nhi hôn dì một ngụm, dì uy ngươi ăn nho."

Nàng nhân lúc ngoại sanh ngủ thì vụng trộm hôn hắn, nhưng còn không
hưởng thụ qua đãi ngộ được Trăn ca nhi chủ động hôn đâu, ngoại trừ Tam
tỷ tỷ phu thê hai người, nghe nói tất cả thân thích đều không được Trăn
ca nhi chủ động hôn, Phó Tuyên muốn thử xem.


Trăn ca nhi nghe hiểu được ý tứ, nhìn dì, sau đó như không nghe thấy, tiếp tục vui vẻ niết nho.

Phó Tuyên không khỏi thất vọng, ngoại sanh không hôn nàng, nàng nhanh chóng thơm ngoại sanh một ngụm.

Trăn ca nhi lại nhìn nàng, sau đó tiếp tục đi niết nho, chỉ là vươn
tay ra lại đột nhiên quay trở lại, dùng cái tay nhỏ kia dính đầy nước
nho lau lau chỗ bị dì lén hôn. Bỏ tay xuống thì đại khái là đụng phải môi nếm được vị ngọt, Trăn ca nhi liếm liếm miệng, cúi đầu nhìn tay,
tiếp theo muốn mút ngón tay.

Phó Tuyên vội vàng kêu Phó Dung tới ngăn cản. Nàng đã hỏi mẫu thân,
Trăn ca nhi lúc này có thể ăn một chút nho, nhưng nơi này nho còn chưa
rửa, ngoại sanh ăn đau bụng thì làm thế nào đây?

Hai tỷ muội cùng nhau bận việc, cuối cùng cũng đem tay Trăn ca nhi rửa sạch, Phó Dung lại đút cho nhi tử ăn một quả nho.

Sợ tiểu tử đối với dây nho chảy nước miếng, Phó Dung mau chóng ôm nhi tử đi tiền viện mẫu thân bên kia.

Phó Bảo đã đi về trước, trong phòng nương là người nhà mình, Phó Dung
đem Trăn ca nhi đặt trên giường cho hắn tự ngồi chơi, nàng cùng Kiều thị nói chuyện, trong lúc vô tình biết được Tần nhị phu nhân mời mẫu thân
đi Tần phủ làm khách hai lần, kinh ngạc cực kỳ: "Nương trước kia như thế nào không nói với ta?"

Kiều thị nghi hoặc nhìn nàng: "Vì sao muốn nói với ngươi?" Hai nhà vốn chính là thân thích, đi lại rất bình thường a.

Phó Dung lặng lẽ liếc mắt nhìn muội muội bên kia đang dỗ Trăn ca nhi, nhỏ giọng hỏi: "Nương mang muội muội cùng đi?"

Kiều thị gật gật đầu: "A Bảo, Tuyên Tuyên cùng Vân Ngọc chơi chung rất tốt, ta mang nàng đi qua, miễn cho nàng luôn ở trong phòng buồn bực đọc sách."

Phó Dung cân nhắc một chút, lại hỏi: "Cái kia nương có nhìn thấy Tần nhị ca hay không a?"

Kiều thị nghe được lời này, rốt cuộc buông cái yếm trong tay mới thêu
được một nửa cho cháu ngoại, nhìn tiểu nữ nhi mới 13 tuổi, nghĩ tới ánh
mắt Tần nhị phu nhân nhìn Phó Tuyên, khiếp sợ nói nhỏ với Phó Dung:
"Không thể đi? Tần Anh có phải đã 20 hay không?"

Lập tức nghĩ tới nam nữ kém nhau 6-7 tuổi cũng không tính là gì, Kiều
thị trong lòng sáng sủa lên một chút. Tần Anh nàng gặp nhiều lần rồi,
năm ấy vào kinh ở dịch quán gặp gỡ, Tần Anh đối với một nhà các nàng
khách sáo có lễ, còn rất thích Quan ca nhi. Tần nhị phu nhân ở chung
cũng không tệ, khôn khéo lại hào phóng cởi mở, nếu là hai nhà kết thân,
nữ nhi gả sang rồi có quan hệ của Tam tỷ tỷ nàng, cũng coi như là thân
càng thêm thân.

Nàng mặt lộ vẻ vui mừng.

Phó Dung trong lòng lộp bộp một chút, hai nhà trưởng bối đều nhìn hợp
mắt, vậy hôn sự này trên cơ bản cho dù bát tự có một phiết, Tần Anh nàng không tính là quen thuộc, muội muội với chuyện kết hôn này, giống các
tỷ tỷ, đều là một lòng chuẩn bị nghe cha mẹ sắp xếp, một khi mẫu thân
cùng Tần nhị phu nhân đạt thành ăn ý...

Ngô Bạch Khởi còn có hi vọng sao?

Mắt thấy sắp tới thời điểm đời trước bọn họ cả nhà vào kinh, Ngô Bạch
Khởi cùng muội muội không sai biệt lắm cũng có tiếp xúc, Phó Dung không
muốn trước đó đổi muội phu. Nàng muốn đổi tỷ phu là bởi vì xác định Tề
Sách không phải người tốt, tỷ tỷ đổi một người khác dù thế nào đều sẽ
tốt hơn gả cho Tề Sách. Ngô Bạch Khởi không giống vậy a, muội muội gả
cho hắn nhất định sẽ sống được rất hạnh phúc, vậy nàng vì sao muốn nhìn
muội muội cùng đi tới một chỗ với Tần Anh,người chưa hẳn có thể cho nàng hạnh phúc?

Trước thăm dò muội muội, nếu muội muội hiện tại đã nhìn trúng Tần Anh, kia Phó Dung cũng không có cách nào.

Đem Phó Tuyên kéo tới bên cạnh, Phó Dung lặng lẽ hỏi nàng: "Muội muội cũng mười ba rồi, gần đây có người trong lòng chưa?"

Lúc hỏi thì Phó Dung chăm chú nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của muội muội,

bằng hiểu biết của nàng đối với người nhà, ngoại trừ phụ thân mẫu thân
nói dối nàng có lẽ nhìn không ra, huynh đệ tỷ muội không ai có thể thoát được ánh mắt của nàng.

Phó Tuyên cũng không muốn giấu diếm thân tỷ tỷ cái gì, trực tiếp cho Phó Dung một cái mắt đao, nói là mắt đao kỳ thật không quá thích hợp,
bởi vì trong mắt Phó Tuyên không có phẫn nộ cũng không có oán hận, càng
như là trong học đường phu tử nghe được học sinh nói một câu hoang
đường, khó có thể tin lại khinh thường cùng hắn lý luận.

Phó Dung sửng sốt một lát, mắt thấy muội muội tiếp tục dỗ Trăn ca nhi, nàng thầm thở phào nhẹ nhõm.

Muội muội đã vô tình, Phó Dung quyết định hướng Từ Tấn hỏi thăm động
tĩnh của Tần Anh bên kia, đời trước nàng không nhận biết Tần Anh, không
lưu ý việc hôn nhân của Tần Anh, nhưng Từ Tấn cùng Tần Anh quan hệ tốt,
nếu như Tần Anh có người trong lòng, Từ Tấn hơn nửa biết được.

Đang lúc hoàng hôn Từ Tấn xuất cung tới đón nàng, trên đường hồi phủ,
Phó Dung hàn huyên vài câu về hôn sự tháng sau của Phó Hựu. Sau đó như
vô tình nhớ tới, thuận miệng hỏi Từ Tấn: "Đúng rồi, Nhị đệ cùng Thôi
Tuân ai lớn tuổi a? Thôi Tuân thành thân, dì không sốt ruột định mối
hôn sự cho Nhị đệ sao?"

Biết Từ Tấn chán ghét Thôi Tuân, Phó Dung liền gọi thẳng tên họ Thôi
Tuân. Về phần ở Tần gia, Tần Anh xếp thứ hai, nàng ở trước mặt mẫu thân
thói quen gọi hắn Nhị ca, tới Từ Tấn bên này liền theo Từ Tấn xưng hô,
gọi hắn Nhị đệ.

Từ Tấn thật sự biết. Nghĩ tới Tần Anh ngốc dạng hướng hắn thỉnh giáo
cách làm cho cô nương vui lòng, hắn nhích gần đến trước mặt Phó Dung
thơm một ngụm: "Chắc là sắp rồi, đợt này hắn vẫn dòm ngó bên người cô
nương nhà người ta đâu."

Phó Dung tim đập trật một nhịp, muội muội quả thật không giống động
tâm, nếu muội muội gần đây đi Tần gia hai lần, ai biết Tần Anh có phải
đi lại trước mặt muội muội hay không?

"Vương gia biết là cô nương nhà ai sao?" Nàng tò mò hỏi, cũng không có biểu hiện ra quan tâm dị thường.

Từ Tấn vừa muốn trả lời, nhìn nàng con ngươi sáng lóng lánh, lâm thời
đổi giọng nói: "Nùng Nùng muốn biết?" Cô nương gia đều thích nghe ngóng, thê tử của hắn đương nhiên cũng không ngoại lệ, hắn trước nhìn trình độ tò mò cuả nàng, rồi quyết định đòi chỗ tốt.

Phó Dung vừa nhìn hắn khóe miệng cong lên, liền hiểu được người này
trong lòng lại đánh chủ ý xấu, hừ một tiếng, cúi đầu đùa nhi tử: "Vương
gia thích nói hay không cũng được, dù sao qua một thời gian ta có thể từ chỗ dì hỏi dò ra."

Điều này cũng đúng.

Từ Tấn có chút hậm hực, lại như cũ không có buông tha thăm dò, "Vậy nàng chờ hỏi dì đi."

Phó Dung trong lòng đang gấp đâu, nghe được lời này nhịn không được cắn môi.

Từ Tấn vừa nhìn, tươi cười càng lớn, ban đêm dỗ nhi tử xong, nhìn theo Phó Dung ôm Trăn ca nhi mệt rã rời đi nhũ mẫu bên kia, hắn đem sổ nhỏ
dưới giường lôi ra. Thứ này hắn đã sưu tập vài bản, bất quá Phó Dung
cũng không phải đều nguyện ý bồi hắn các tư thế đa dạng, muốn quá phận
một chút, phải là lúc nàng muốn cầu cạnh hắn.

Rất nhanh Phó Dung đi rồi quay lại.

Từ Tấn cười hỏi: "Thật không muốn biết người trong lòng Nhị đệ là ai?"

"Không muốn." Phó Dung nhàn nhạt nói, chui vào chăn đi ngủ.

Từ Tấn sít gần tới hôn lỗ tai nàng.

Phó Dung đẩy hắn ra, nhỏ giọng hừ nói: "Ta mệt nhọc, vương gia đừng làm rộn ta."

Ai càng cầu ai a? Hắn không nói cho nàng 1 ngày, nàng sẽ không cho hắn 1 ngày.

Từ Tấn với nàng cùng giường chung gối lâu như vậy, đương nhiên biết
tính tình của nàng, thấy nàng như vậy, trong lòng một trận bất đắc dĩ.
Hắn nghĩ dùng việc này dụ nàng phá lệ, nàng ngược lại tốt rồi, lại tính
toán mượn cái này uy hiếp hắn.

Nhìn chằm chằm vào mĩ nhân kéo căng khuôn mặt nhỏ nhắn một lát, Từ Tấn kéo chăn ra, vô lại mà đè lên trên.

Hắn thích nháo nàng.

Phó Dung lại nằm trơ ra, không hề nhúc nhích.

Từ Tấn chờ mong nàng làm nũng phản kháng chứ không phải là bộ dáng
này. Lửa giận đang vượng đâu, không nguyện bởi vì một chút chuyện nhỏ
làm hỏng hứng trí, Từ Tấn đành phải chịu thua trước, ở bên tai nàng thấp giọng nói tên một người.

Phó Dung nghe, mặt mày rạng rỡ, chủ động ôm lấy cổ hắn, mị nhãn như tơ.

Từ Tấn rốt cuộc nhịn không được, cằm theo vạt áo ngủ của nàng hướng vào bên trong cọ xát đi vào.