Con Đường Sủng Hậu (Sủng Hậu Chi Lộ)

Chương 182

Thôi Oản cả người ướt đẫm ngồi trên ghế, nghe nha hoàn Thải Vi nói xong, mất hồn lạc phách.

Từ Tấn đến cùng có bao nhiêu chán ghét nàng, mới có thể khoanh tay
đứng nhìn, mới có thể phái một thị vệ đến cứu nàng, ngay cả thanh danh
nàng đều không để ý?

Cho dù Từ Tấn đối với nàng không có tình yêu nam nữ, bọn họ là huynh
muội a, nàng càng là chuẩn Lục hoàng tử phi trong mắt mọi người, chẳng
lẽ Từ Tấn đã chán ghét nàng tới tình trạng tổn hại mặt mũi thân đệ đệ?

Ý nghĩa xuất hiện, Thôi Oản đột nhiên rùng mình một cái, trong đầu lóe lên khuôn mặt Từ Tấn lạnh lùng, nghiêm nghị, vô tình.

Từ Tấn phái thị vệ xuống nước cứu nàng, có phải hay không còn có một
cách giải thích khác, có phải hay không hắn đã không hi vọng nàng trở
thành đệ muội của hắn? Bằng không lấy hắn chiếu cố Từ Hạo, lấy tình cảm
huynh đệ hắn nhiều lần cứu Từ Hạo trong hiểm nguy, hắn không có khả năng để cho nam nhân khác đụng tới nàng, kế đó làm cho Từ Hạo khốn đốn.

Đúng rồi, nhất định là như vậy.

Kia Từ Tấn vì sao hận nàng như thế?

Thôi Oản run bần bật.

Nàng chỉ có thể nghĩ tới một nguyên nhân, Từ Tấn nhất định là hoài
nghi lần trước bùn xạ hương cùng nàng có liên quan. Tất cả chứng cớ đều
bị nàng thanh lý sạch sẽ, Thôi Oản tin tưởng vô luận là bác hay là Từ
Tấn đều tra không ra bất kỳ đầu mối nào, mà Từ Tấn, dù hắn không có
chứng cớ, bởi vì hoài nghi vẫn như thế nhẫn tâm.

Tất cả khiếp sợ thương tâm khổ sở, nháy mắt tiêu tán, nghĩ tới Từ Tấn
lạnh lùng, Thôi Oản trong đầu chỉ còn lại hai chữ, tự bảo vệ mình.

Nàng từng sắp xếp gả cho Từ Tấn mình chân chính thích, gả cho Từ Tấn
có tiền đồ, nếu không thành cũng có thể làm thê tử Từ Hạo, tương lai
cũng là vương phi. Giờ phút này, nhìn thấu Từ Tấn đối với nàng tàn nhẫn, Thôi Oản đối với Từ Tấn không còn có nửa điểm mơ ước, nàng chỉ muốn
bảo vệ vị trí Lục hoàng tử phi, bảo vệ tín nhiệm của Từ Hạo và bác đối
với nàng.

Tự bảo vệ mình như thế nào?

Thôi Oản bắt buộc chính mình trấn định lại, cẩn thận cân nhắc Từ Tấn.

Thuyền nhẹ do tâm phúc nha hoàn Thải Vi chống chậm rãi cập bờ, nghe
trên bờ người thân lo âu ồn ào, trên giường Thôi Oản che kín chăn Thải
Vi tạm thời đắp cho nàng trong mui thuyền, nhắm mắt lại, ô ô khóc rống.

Tạ thị và Tần nhị phu nhân cùng nhau vào mui thuyền, xác nhận Thôi
Oản không việc gì, Tạ thị cao giọng mắng: "Ngươi nha đầu này, nói bao
nhiêu lần không cho phép ngươi vụng trộm chèo thuyền chơi, ngươi đều
không nghe, lần này học được bài học đi?" Mắng xong rồi, đột nhiên ôm
người khóc ra, "Ta chỉ có một nữ nhi ngươi, nếu ngươi có cái rủi ro
không may, để ta nửa đời sau như thế nào sống a? Còn có bác ngươi,
nàng biết rồi càng thương tâm đâu?"

Thôi Oản chôn trong ngực mẫu thân, trầm thấp khóc.

Tần nhị phu nhân chùi chùi mắt, tức giận trách cứ Thải Vi quỳ bên
cạnh: "Ai cho ngươi lá gan này? Cô nương ham chơi ngươi thân làm đại nha hoàn không khuyên giải, ngăn cô nương, thế nhưng còn dám giúp cô nương
xằng bậy, một lát ta đem ngươi trói lại gọi người tới bán ngươi đi!"

Thải Vi khóc dập đầu lạy: "Phu nhân tha mạng, phu nhân tha mạng a, nô
tài đã khuyên qua, nhưng cô nương một lòng muốn hái mấy đóa hoa sen đưa
cho vương phi cùng tiểu công tử, nô tài thật sự khuyên không được mới... Nô tài biết tội, cầu phu nhân khoan thứ nô tài lần này, sau này nô tài
cũng không dám nữa, nhất định tận tâm tận lực hầu hạ cô nương!"

Trong mui thuyền một mảnh tiếng khóc, trên bờ Thôi Phương Lễ không
nhìn thấy cháu gái duy nhất của đại phòng, một gốc mầm tốt, từ nhỏ đã
hiếu thuận hiểu chuyện, sốt ruột lại đau lòng, hường vào mui thuyền
khuyên nhủ: "Trước đừng khóc nữa, mau chóng đưa người trở về phòng, mời
lang trung xem cho kỹ, chuyện khác đợi Oản Oản tốt rồi lại nói tiếp!"

Từ Hạo liên tục gật đầu, gấp đến độ đều muốn xông vào nhìn xem.


Từ Tấn yên lặng đứng ở một bên, trên mặt không có biểu cảm gì. Phó
Dung thấy, lặng lẽ giật nhẹ tay áo hắn, Thôi Oản là thân biểu muội hắn, làm bộ một chút cũng được a, nghiêm mặt như vậy, để Thôi lão gia tử
nghĩ như thế nào?

Từ Tấn nghiêng đầu nhìn nàng: "Nàng đi ra đây Trăn ca nhi không khóc?"

Nhắc tới nhi tử, Phó Dung khổ mặt, há chỉ khóc, khóc đến quả thực tê
tâm liệt phế, nàng không biết mình làm sao nhẫn tâm bỏ xuống hắn. Phát
giác bên kia Thôi Phương Lễ nhìn qua, Phó Dung thoáng nâng cao giọng:
"Khóc cũng không có cách nào a, biểu muội ra chuyện lớn như vậy, ta làm
sao có thể không tới?"

Từ Tấn nhíu mày, "Trăn ca nhi tỉnh thì không rời được người, vạn hạnh
biểu muội có kinh không hiểm, bên này có ta, nàng nhanh đi về nhìn xem."

Phó Dung do dự, vừa muốn phản đối, bên kia Thôi Phương Lễ nói: " tức
phụ Lão Tứ đi chiếu cố Trăn ca nhi đi, ngươi ở lại nơi này cũng không
giúp được gì."

Trưởng bối đều lên tiếng, Phó Dung lại quả thật nhớ thương nhi tử,
liền hướng lão gia tử cúi người hành lễ, dẫn Lan Hương bước nhanh đi,
rời đi thì ánh mắt lướt qua Hứa gia cúi đầu đứng ở một bên, cả người ướt đẫm, Phó Dung như có chút đăm chiêu.

Các nữ quyến đưa Thôi Oản trở về, Từ Hạo vội vàng theo sau, Tạ thị và Tần nhị phu nhân tạm thời cũng không có tâm tư quản hắn. Từ Tấn đang
muốn gọi hắn trở về, miễn cho hắn theo đến trong viện Thôi Oản, Thôi
Phương Lễ hướng hắn vẫy vẫy tay: "Bên kia có dì mợ ngươi nhìn, không có
việc gì, Cảnh Hành ngươi đi theo ta."

Từ Tấn hơi mím môi, theo hắn đi.

Thôi Phương Lễ đem hắn đưa tới thư phòng của mình, cau mày hỏi: "Đến
cùng là chuyện gì xảy ra, Oản Oản rơi xuống nước, vì sao ngươi không
đi hỗ trợ ngược lại cho thị vệ đi cứu? Ngươi là huynh trưởng, cứu Oản
Oản người khác cũng sẽ không nói gì, hắn một người thị vệ... Cho dù sự
tình không truyền ra bên ngoài, ngươi để Oản Oản nghĩ như thế nào, để
lão Lục nghĩ như thế nào?"

Từ Tấn buông mi nói: "Ngài không hiểu Lục đệ, trước kia ta cùng biểu
muội nói nhiều một câu, hắn cũng mất hứng, nếu như ta xuống cứu biểu
muội, Lục đệ sẽ càng tức giận, huống chi ta đã phân phó Hứa gia, lệnh
cho hắn hành sự tùy theo hoàn cảnh. Nếu như có thời gian, Hứa gia sẽ đem thuyền kéo đến bên người biểu muội, để cho nha hoàn kéo biểu muội lên
thuyền. Thật sự khẩn cấp, Hứa gia đem biểu muội đỡ đến trên thuyền cũng
sẽ không có việc gì, việc gấp phải tùy cơ ứng biến, sẽ không có ai để ý
cái này."

Hắn không thể nói thật, nói nhiều một câu, ngoại tổ phụ khôn khéo,
chắc chắn tra hỏi đến cùng, cuối cùng đoán được hắn nghi kị Thôi Oản,
thậm chí đã bắt đầu kế hoạch trả thù. Thôi Oản đối với hắn tâm tư che
giấu quá sâu, mẫu thân, ngoại tổ phụ đều không biết, hắn nói ra cũng là
nói không bằng chứng, ngoại tổ phụ sẽ không tin. Đã không tin, lão nhân
gia hắn sẽ không tưởng được Thôi Oản rơi xuống nước chính là nàng một
tay trù tính, như vậy sẽ có vẻ hắn càng không giảng đạo lý mà trả thù,
tay chân tương tàn lạnh lòng người.

Bởi vậy hắn không thể nói, không thể làm cho các trưởng bối biết hắn
đối với Thôi Oản có phòng bị, thậm chí có ý niệm trả thù. Như vậy về
sau Thôi Oản gặp được điểm "Ngoài ý muốn", không đến mức bỏ mạng, rồi
lại làm cho nàng không gả được cho Lục đệ, bọn họ mới sẽ không liên hệ
tới trên người hắn.

Thôi Phương Lễ nhìn chằm chằm vào cháu ngoại, bản năng cảm thấy Từ Tấn che giấu hắn điều gì, nhưng hắn nghĩ không ra lý do, cũng chỉ có thể
tạm thời tin tưởng lời này.

Trong viện Thôi Oản.

Lang trung kê xong đơn thuốc khu hàn an thần đã đi ra, trong phòng chỉ còn Tạ thị Tần nhị phu nhân và Tần Vân Ngọc ba nữ quyến. Từ Hạo không
vào nhà được, lại lo lắng người trong lòng, ở gian ngoài trông giữ, lo
lắng không thôi đứng ở màn cửa bên cạnh, lỗ tai đều nhanh dán lên.

Ngắn ngủi bình tĩnh lại, bên trong đột nhiên truyền đến tiếng Thôi Oản khóc không đè nén được.


Từ Hạo một trái tim nhất thời nhấc lên.

Tạ thị cũng không hiểu ra làm sao, ôm người dỗ nói: "Làm sao vậy làm
sao vậy, Oản Oản đừng sợ, lang trung đều nói không sao nữa, đừng sợ
a."

Thôi Oản khóc đến phát nấc: "Không phải, là Tứ ca, Tứ ca hắn hận ta..."

Tạ thị mờ mịt mà chớp chớp mắt, ngẩng đầu nhìn Tần nhị phu nhân, Tần
nhị phu nhân đồng dạng không hiểu ra sao, cúi người hỏi: "Oản Oản có
phải hay không sợ đến hồ đồ? Đang yên lành, Tứ ca ngươi hận ngươi cái
gì?"

Thôi Oản nhào vào trong ngực mẫu thân, khóc đến khóc không thành
tiếng: "Ta ở trong nước thì cũng không biết Tứ ca ở gần đấy, là Thải Vi, nàng thật vất vả cứu ta lên thuyền, nói Tứ ca. Tứ ca phát hiện ta rơi
xuống nước thì đứng ở trên bờ nhìn, chỉ phái thị vệ của hắn đến cứu ta.
Nương a, cho dù Tứ ca không đem ta làm muội muội, hắn chẳng lẽ không
biết, không biết quan hệ ta và Lục ca sao? Hắn là ca ca ta, cứu ta người khác cũng sẽ không nói gì, nhưng thị vệ hắn... Hắn rõ ràng là bởi vì sự tình lần trước Tứ tẩu bị ám toán mà hận ta, hắn không đem ta làm muội
muội, cũng, cũng không để ý danh tiếng trong sạch của ta..."

"Tứ tẩu khi nào bị ám toán? Cùng tỷ tỷ có quan hệ gì?" Tần Vân Ngọc tuổi còn nhỏ, càng khiếp sợ trước tin tức này.

Sự kiện Túc vương phủ kia, Chiêu Ninh cung giấu được nghiêm nghiêm
thực thực, Tần nhị phu nhân cũng không biết chuyện, không hiểu nhìn về
phía Tạ thị.

Tạ thị lau nước mắt, đem tình hình lúc đó nói một lần, nói tới cuối
cùng âm thanh phát nghẹn: "Lão Tứ tại sao lại nhẫn tâm như vậy a... Oản Oản từ nhỏ ở Chiêu Ninh cung lớn lên, nói câu để ta trong lòng ê ẩm, Oản Oản và nàng bác cùng Tứ ca Lục ca so với ta cùng thân ca ca nàng
còn thân hơn. Nàng vô duyên vô cớ vì sao muốn hại Tứ tẩu nàng? Lão Tứ
như vậy cũng quá lạnh lòng người, chẳng những hoài nghi Oản Oản,
còn..."

Nói đến đây không nói được nữa, ôm Thôi Oản ô ô khóc lên: "Thôi thôi, chúng ta về sau không đi lại trước mặt bọn họ nữa, miễn cho bị người
hoài nghi giấu giếm dã tâm, Lục ca ngươi bên kia, ta vào cung nói với
bác ngươi, nói chúng ta không với cao nổi..."

"Tẩu tử nói bậy bạ gì đó, " Tần nhị phu nhân nhíu mày cắt ngang lời
của nàng, "Oản Oản rơi xuống nước còn chưa bình phục lại, nàng miên
man suy nghĩ không biết không có tội, tẩu tử làm sao có thể nói Cảnh
Hành như vậy? Bên trong này khẳng định có hiểu lầm, Cảnh Hành tuyệt đối
không phải loại người đó..."

Tạ thị không lại đáp lời, chỉ cúi đầu gạt lệ.

Bên ngoài Từ Hạo mắt trợn đến mức muốn nứt, cách cánh cửa mành hướng
vào người bên trong cam đoan nói: "Mợ, Oản Oản, các ngươi không cần
khóc, Tứ ca để Oản Oản bị ủy khuất, ta đây liền tìm hắn lý luận đi!"

Tần nhị phu nhân kinh hãi, vội vàng chạy ra ngoài, nhưng bên ngoài nơi nào còn có bóng dáng thiếu niên lang?

Nhà khách bên kia, Từ Tấn vừa từ thư phòng Thôi Phương Lễ trở về, vào
nhà thấy nhi tử bảo bối nhu thuận tựa vào trong ngực mẫu thân, mắt to
đen lúng liếng ướt như nước trong veo sáng ngời, trong lòng bực bội giảm xuống, ngồi vào bên cạnh Phó Dung đem một lớn một nhỏ cùng ôm lấy, hôn
khuôn mặt Phó Dung.

Phó Dung nghiêng đầu nhìn hắn, nhỏ giọng nói: "Vương gia có tâm sự?"

Người trong nhà sốt ruột, Từ Tấn không muốn nói tăng thêm phiền não
cho nàng, lắc lắc đầu, cúi đầu đùa nhi tử: "Trăn ca nhi có phải lại khóc hay không? Nghe lời, đêm nay nghe xong diễn chúng ta liền về nhà mình
." Lão gia tử ngày mừng thọ, hắn dù muốn lập tức hồi vương phủ cũng phải nhịn.

Trăn ca nhi vừa khóc xong, ôm mẫu thân ai cũng không muốn đáp lời,
phụ thân nói chuyện với hắn, hắn kéo căng khuôn mặt nhỏ nhắn đem đầu
chuyển tới một bên khác.

Từ Tấn bật cười, cắn lỗ tai Phó Dung: "Giống như nàng, bị ủy khuất liền không thích đáp lại người ta."

Phó Dung thật lòng oan uổng, nàng từng quả thật không chỉ một lần
không muốn đáp lại Từ Tấn, nhưng Từ Tấn là vương gia, nàng nào dám thật
sự cau có mặt với hắn? Ngược lại là Từ Tấn, một lát nhiệt tình như lửa,
một hồi lạnh như băng sương, nhi tử tính tình này chân chính giống hắn.

Lười cùng hắn giảng đạo lý, nhớ tới bộ dáng Hứa gia cả người ướt đẫm ở bên ao sen, Phó Dung muốn hỏi xem Thôi Oản rơi xuống nước có ẩn tình
hay không, bên ngoài đột nhiên truyền đến Từ Hạo phẫn nộ gọi to: "Tứ ca
ngươi ra đây! Ta có chuyện với ngươi!" Xen lẫn động tĩnh cùng Hứa gia
tranh cãi.

Từ Tấn môi còn ngậm vành tai của nàng, nhưng một giây kia, Phó Dung
lại toàn thân lạnh buốt, lo sợ Từ Tấn phẫn nộ thật cắn nàng một miếng.

Phó Dung sợ nhất Từ Tấn tức giận, lúc này thân thể nàng cứng ngắc, cũng không dám nhìn biểu tình trên mặt Từ Tấn.

Đường đường huynh trưởng, bị đệ đệ đến nhà khiêu khích như thế, dù là ở trước mặt nàng, Từ Tấn với tính tình kia, có thể nhẫn?

Mắt thấy nam nhân vụt đứng dậy đi nhanh ra bên ngoài, Phó Dung nhìn
nhi tử trong ngực, lại không dám đắc tội Từ Tấn, vẫn lo lắng đề phòng
dặn dò: "Vương gia, hôm nay là ngày mừng thọ ngoại tổ phụ, có chuyện gì
ngươi chờ về phủ rồi so đo với Lục đệ sau, đừng ở chỗ này..."

"Ta biết, nàng an tâm dỗ nhi tử đi."

Từ Tấn quay đầu lại, còn coi như bình tĩnh trấn an nói. Thê tử đều ở
trong phòng, mặc kệ Lục đệ nổi điên cái gì, hắn sẽ không dọa đến 2 mẹ
con Phó Dung.

Phó Dung thoáng yên tâm, đợi Từ Tấn đi ra ngoài, nàng vỗ nhè nhẹ Trăn ca nhi đang ỷ lại ôm lấy nàng, dựng thẳng lỗ tai nghe.