Con Đường Sủng Hậu (Sủng Hậu Chi Lộ)

Chương 180

Thôi Phương Lễ chúc thọ, Từ Tấn sớm báo trước với Gia Hòa đế, hôm đó hắn trở về, Từ Hạo cũng theo hắn cùng xuất cung.

Rốt cuộc là anh em ruột, tuy rằng lúc trước chịu một cước toàn lực của Từ Tấn, Từ Hạo trong lòng thực ủy khuất, nhưng sau đó Từ Tấn đưa tặng
bảo đao, hắn rất nhanh liền bỏ bất mãn trong lòng. Lại nói tiếp Từ Hạo
cũng cảm thấy huynh trưởng không phải cố ý đánh hắn, một cước kia quả
thật là cử chỉ vô tâm, cho nên Từ Hạo rất sớm đã tha thứ huynh trưởng.

Phó Dung vừa vặn giúp nhi tử cắt xong móng tay, nghe Lan Hương nói Từ
Tấn bảo nàng mang nhi tử đi ra lương đình gặp khách, nàng cười giúp Trăn ca nhi đổi đồ, cầm lấy vòng vàng Từ Hạo đưa hướng tiểu tử quơ quơ:
"Trăn ca nhi còn nhớ được đây là ai đưa sao? Lục thúc đưa, đi, chúng ta đi gặp Lục thúc ngươi."

Trăn ca nhi rất thích món đồ chơi treo chuông vàng này, mẫu thân ôm
hắn vào trong xe nhỏ, hai tay hắn liền ôm vòng vàng lắc lư.

hai huynh đệ Từ Tấn ngồi trong lương đình nói chuyện, còn chưa thấy bóng người đâu, trước hết nghe được tiếng chuông.

Từ Hạo duỗi cổ hướng bên kia nhìn.

Từ Tấn không hiểu hắn nhiệt tình trông mong cái gì, lần trước Lục đệ
tranh cướp ôm Trăn ca nhi, Trăn ca nhi oa oa khóc không cho, tức đến phụ hoàng đem hắn khiển trách một trận, Lục đệ ngược lại tốt, như thường
còn hướng Trăn ca nhi trước mặt làm trò. Bất quá nghe nhi tử lắc lư vòng vàng phát ra tiếng vang thanh thúy, Từ Tấn đáy lòng lại dâng lên một cỗ tự hào.

Nhi tử hoạt bát đáng yêu, cho dù cự người xa ngàn dặm, vẫn như cũ làm người ta yêu thích.

"Tứ tẩu." Đợi Phó Dung tới gần, Từ Hạo thân mật cùng nàng chào hỏi.

"Lục đệ dường như lại cao hơn." Phó Dung quan sát Từ Hạo một cái, cười khen nói.

Từ Hạo và nàng cùng tuổi, nàng chiều cao cứ như vậy, Từ Hạo lại cao
thật nhanh, trước mắt hai người sóng vai đi ra lương đình đến giúp nàng
đem xe gỗ Trăn ca nhi mang lên, Phó Dung nhìn, Từ Hạo 17 tuổi thế nhưng
chỉ so Từ Tấn thấp hơn một nửa cái đầu.

Được khen ngợi, Từ Hạo có chút đắc ý, cúi đầu đùa cháu trong xe nhỏ: "Trăn ca nhi còn nhớ Lục thúc sao?"

Thúc cháu hai người, một ngụ ở trong cung không dễ dàng ra ngoài
được, một người chỉ ở trong vương phủ do mẫu thân ôm đi lại, số lần gặp mặt có thể đếm được trên đầu ngón tay, Trăn ca nhi nào nhận ra hắn a,
chăm chú nhìn hắn một lát, đưa tay hướng Từ Tấn muốn ôm, nha nha lên
tiếng.

Từ Tấn đem tiểu tử mập nhấc lên, ngồi vào bên cạnh bàn đá, để nhi tử giẫm lên đùi hắn.

Phó Dung ngồi vào chỗ bên trái hắn.

Từ Hạo chiếm bên phải, Trăn ca nhi không cho hắn ôm, hắn liền nhân lúc Trăn ca nhi không chú ý thì xoa bóp cánh tay, cẳng chân nam oa mập như
củ sen. Trăn ca nhi nghiêng đầu nhìn hắn, hắn lập tức rút tay về giả
trang nhìn địa phương khác, thúc cháu người trốn ta trảo, chơi đến quên cả đường về. Trăn ca nhi dù sao còn nhỏ, không biết tránh né thúc thúc
đùa nghịch, mỗi lần xoay qua chỗ khác đều muốn cúi đầu ngó nhìn, không
hiểu rốt cuộc là ai ở chạm vào hắn, tìm không được, hắn nghi hoặc mà
hướng phụ thân mẫu thân a a, như là ở hỏi thăm.

Phó Dung vụng trộm chỉ chỉ Từ Hạo.


Trăn ca nhi nghiêng đầu nhìn cái ót Lục thúc quay về hắn, lại cúi đầu nhìn xem, trong mắt một mảnh mờ mịt.

Từ Tấn tỏ ý bảo Phó Dung giúp hắn đỡ lấy nhi tử, đợi Từ Hạo lại giở
trò xấu thì hắn gắt gao chế trụ bàn tay, vì thế Trăn ca nhi cảm giác
cẳng chân mình lại bị người nắm lấy thì quay đầu nhìn lại, liền nhìn
thấy một bàn tay to lớn, hắn theo cánh tay nhìn lên trên, phát hiện quả
nhiên là người lạ mặt này đang chạm vào hắn, kêu một tiếng “A”, hai tay
ôm vòng vàng rớt xuống, vặn vẹo thân thể hướng Từ Hạo bên kia.

Hắn muốn bắt Từ Hạo, động tác lại vụng về.

Từ Hạo lừa mình dối người cười: "Tứ ca nhìn xem, Trăn ca nhi muốn cho ta ôm đâu!" Nói xong đưa tay đi ôm cháu.

Từ Tấn không muốn cho, Phó Dung hướng hắn lắc lắc đầu, Từ Tấn nhìn nàng, buông tay, dặn dò Lục đệ ôm cẩn thận.

Từ Hạo cao hứng cực kỳ, trước khi Trăn ca nhi kịch liệt phản kháng hảo hảo ôm một lát, đến khi tiểu tử ngẩng đầu khóc thét mới đem người đưa
cho Từ Tấn, sau đó chủ động nghiêng đầu qua, nắm tay nhỏ cam tâm tình
nguyện tiếp thu trừng phạt.

Trăn ca nhi trong mắt rơi hai dòng lệ, ra sức túm tóc của hắn.

Từ Hạo đau đến kêu ngao ngao, Trăn ca nhi vui vẻ nhếch miệng cười, Phó Dung không nhẫn tâm nhi tử đạp hư Lục thúc hắn như thế, vội vàng đem
Trăn ca nhi ôm vào trong ngực mình.

Từ Hạo ôm đầu ngẩng đầu, khuôn mặt tuấn tú hồng nhuận, hưng phấn nói:
"Trăn ca nhi khí lực thật lớn a, trưởng thành ta làm Võ sư phụ cho
hắn!"

Từ Tấn trừng mắt nhìn hắn, "Đi về dọn dẹp trước một chút, một lát tới tiền viện dùng cơm."

Từ Hạo luyến tiếc cháu: "Trăn ca nhi cùng chúng ta ăn cơm sao? Ta muốn nhìn hắn ăn cơm."

Trăn ca nhi mấy ngày nay bắt đầu ăn cháo ngọt, Từ Tấn ngó nhìn đệ đệ, nghĩ tới chính mình hồi nhỏ, gật gật đầu.

Từ Hạo vui vẻ chạy đi.

Từ Tấn Phó Dung cũng đẩy nhi tử trở về, Phó Dung nhìn nhi tử mập trong xe nhỏ ôm vòng vàng chơi hăng say, cười cảm khái nói: “Chàng nhìn Lục
đệ thích Trăn ca nhi biết bao, thối tiểu tử kéo tóc hẳn là đau, ta cũng
không dám bồi hắn chơi như vậy."

Từ Tấn không nói chuyện.

Ban đêm Phó Dung còn đang tắm rửa, Từ Tấn sớm trước nằm ở trên giường, nhìn nóc giường ngẩn người.

Lục đệ và Thôi Oản thanh mai trúc mã, từ nhỏ cùng nhau lớn lên, thích Thôi Oản tới mức lời Thôi Oản nói trong tai hắn so với mẫu thân còn
hữu hiệu hơn. Đời trước Từ Tấn không đem tâm tư Thôi Oản nói cho Lục
đệ, một là không nỡ để Lục đệ biết được chân tướng rồi thống khổ, thứ
hai lúc ấy hắn và Thôi Oản có mười mấy năm tình cảm huynh muội, hắn bản năng mà thay Thôi Oản kiếm cớ, cho rằng nàng chỉ là tuổi còn nhỏ không hiểu chuyện, chỉ cần nàng gả cho Lục đệ, thời gian dài liền sẽ chân
chính thích Lục đệ.

Sau này Thôi Oản đến cùng có thích Lục đệ hay không?


Từ Tấn thật sự không rõ ràng, ít nhất vợ chồng son thành thân sau đó
thực hạnh phúc, trước khi huynh đệ bọn họ xuất chinh, Thôi Oản đã có
thai.

"Vương gia nghĩ cái gì vậy?" Phó Dung tắt mấy ngọn đèn, chỉ lưu trước
giường một ngọn chiếu sáng, trèo lên phía sau giường nhẹ giọng hỏi.

Từ Tấn xoay người ôm lấy nàng: "Nùng Nùng, theo ý nàng, Thôi Oản thích Lục đệ sao?"

Lúc ấy mọi người đều cho rằng Thôi Oản cùng Lục đệ là trời sinh một đôi, cũng cảm thấy bọn họ yêu mến lẫn nhau, Thôi Oản lại nói nàng vẫn
luôn chỉ xem Lục đệ làm huynh trưởng, cũng chưa từng đối với Lục đệ nói
là yêu mến. Từ Tấn không hiểu tâm tư cô nương, hắn không thể phán đoán
lời này thật hay giả, hiện giờ hắn có thê tử, muốn hỏi xem nàng thấy thế nào.

Phó Dung chống đỡ cánh tay, nghi hoặc nhìn hắn: "Vì sao hỏi như vậy a?"

Từ Tấn nhìn mắt nàng nói: "Ta chỉ là đột nhiên nhớ ra, Thôi Oản đối
với Lục đệ dường như không có thân thiện giống như Lục đệ đối với nàng
ấy."

Phó Dung dựa tới lồng ngực hắn cười: "Cô nương da mặt mỏng a, có lẽ
ngấm ngầm nàng cũng đối Lục đệ tốt đâu, tựa như chúng ta trước khi thành thân vậy, vương gia thay vì hỏi ta, không bằng hỏi Lục đệ, trong lòng
hắn khẳng định rõ ràng."

Nàng cùng Thôi Oản tiếp xúc không nhiều, trừ bỏ đối với Thôi Oản
không vui cùng hoài nghi, cũng cảm thấy Thôi Oản và Từ Hạo rất xứng,
giống như Phó Bảo và Lâm Thiều Đường. Thôi Oản có chút giả tạo, nhưng
Phó Bảo cũng có khuyết điểm a, điều này không trở ngại các thiếu niên
thích các nàng.

Từ Tấn bất đắc dĩ.

Hắn là nam nhân, sao có thể đột nhiên chạy đi hỏi Lục đệ loại chuyện này?

Thôi, ngày mai lại nói tiếp đi.

Đêm nay hai vợ chồng thành thành thật thật đi ngủ, ngày kế mang theo Từ Hạo, từ sớm đi Thôi phủ.

vợ chồng Tạ thị và huynh muội Thôi Oản cùng nhau ra ngoài nghênh đón.

Thôi Tuân 20, năm ngoái định một mối hôn sự, trong tháng 7 thành thân, nhưng hắn tính tình cũng không sửa, trốn ở phía sau phụ thân, ánh mắt
nhịn không được hướng Phó Dung bên kia liếc qua. Từ Tấn đã sớm đề phòng
hắn, thấy vậy sắc mặt đột ngột trầm xuống.

Tạ thị thấy, hiểu được nhi tử lại gặp rắc rối, lặng lẽ hướng trượng phu đưa mắt ra hiệu.

Nhi tử ngu xuẩn lại gan lớn, Thôi đại lão gia nhân lúc Từ Tấn đám
người vòng qua tường xây làm bình phong ở cổng thì một phen đem Thôi
Tuân túm tới bên cạnh, hướng đùi hắn hung hăng đá một cước: "Ngươi chán
sống rồi có phải hay không? Đó là thân biểu tẩu ngươi, ánh mắt ngươi
nhìn đâu vậy? Cút, trời tối hẵng trở về, dám trở về sớm xem ta có đánh
gãy chân của ngươi!"

Biểu tẩu bình thường cũng thôi đi, nhưng đó là Túc vương phi, Từ Tấn
vốn dĩ không chào đón bọn họ, nhi tử còn dám đắc tội hắn, hiện tại lão
già còn sống, Từ Tấn có chỗ cố kỵ, tương lai lão già không còn, trưởng
tỷ lại ở trong cung, Từ Tấn muốn trừng phạt bọn họ còn không phải là dễ
như trở bàn tay? Đồ nghịch tử này, đầu óc đều sắp bị những nữ nhân kia
hút sạch!

Thôi Tuân còn không phục đâu, nhỏ giọng thầm thì nói: "Đều là thân thích, nhìn hai mắt cũng sẽ không mất hai miếng thịt..."

"Ngươi cút cho ta!" Thôi đại lão gia lười nghe hắn nói bậy, trực tiếp
đem người đuổi ra cửa, nghiêm giọng dặn dò người gác cổng trước khi trời tối không cho phép cho hắn vào.

Đuổi xong người, Thôi đại lão gia vội vàng đi theo đám người Từ Tấn.

Từ Tấn nghe được tiếng bước chân, quay đầu nhìn lướt một cái, thấy chỉ có Thôi đại lão gia một người trở về, sắc mặt mới hơi đỡ.

Nếu như không phải có ngoại tổ phụ ở đây, đời này hắn sẽ không đi vào cái cổng này.