Con Đường Sủng Hậu (Sủng Hậu Chi Lộ)

Chương 177

Lâm Thiều Đường đi rồi, Phó Hựu vào nhà trúc.

Hắn chưa đóng cửa.

Nhà trúc phân thành phòng trong phòng ngoài, hắn dừng trước màn cửa trong phòng, nghe động tĩnh bên trong.

Âm thanh gì đều không nghe thấy, lại có một mùi thơm theo khe hở màn cửa bay ra.

Phó Hựu mau chóng lui về sau, đợi khô nóng trong lòng bình phục xuống, hắn lấy khăn bịt chặt miệng mũi, bước nhanh vào nhà.

Hắn nhìn thấy trên giường một thân ảnh yểu điệu đang nằm, một thân bối tử thủy lục đáy trắng, váy dài, đưa lưng về phía hắn nhẹ nhàng cọ chân, như là ngứa trên người. Phó Hựu không nhìn nhiều, ánh mắt đảo qua cửa
sổ trong phòng đóng chặt, mau chóng rơi vào trên lư hương phía dưới bàn, nơi đó hương đã đốt được nửa đoạn ngón tay.

Phó Hựu bước nhanh tới bàn.

Thẩm Tình nhận thấy không đúng, cưỡng chế rung động trong cơ thể, xoay người, vừa muốn hô một tiếng "Đường biểu ca", lại nhìn thấy sườn mặt
Phó Hựu trong trẻo. Trong đầu đột ngột dâng lên dự cảm không ổn, Thẩm
Tình tâm niệm xoay chuyển, nhỏ giọng cầu xin: "Tam ca, ngươi cứu ta, ta bị người dẫn tới nơi này... Tam ca!"

Phó Hựu nhìn cũng không nhìn nàng, dập tắt hương rồi bưng lư hương nghênh ngang rời đi.

Thẩm Tình khẩn trương vừa căng thẳng, lửa trong cơ thể dường như đột
nhiên bị hắt dầu, hừng hực vọt lên, cháy đến mức nàng đi không nổi, mềm
nhũn ngã trên mặt đất, trong miệng từng tiếng hô Tam ca, mềm nhẹ mà mị
hoặc.

Phó Hựu nghe thấy, nhưng hắn không chút động lòng, đem lư hương đặt
tới bên cạnh trên bệ cửa sổ, từ bên ngoài đóng cánh cửa nhà trúc, phân
phó đầy tớ đi bẩm báo Lâm thị, lại đi Đại Lý tự mời Hầu gia trở về.

Thẩm Tình ra cái thủ đoạn hạ lưu này câu dẫn Lâm Thiều Đường, Phó Hựu
có trăm ngàn loại thủ đoạn làm cho nàng sống không bằng chết, nhưng nàng dù sao cũng là cốt nhục duy nhất cô mẫu lưu lại ở trên đời này, Phó Hựu không muốn phụ thân đau càng thêm đau. Hắn chỉ muốn cho phụ thân nhìn
rõ ràng bộ mặt thật Thẩm Tình. Phó Hựu tin tưởng, thấy rõ rồi phụ thân
tuyệt đối sẽ không lưu Thẩm Tình ngụ ở Hầu phủ nữa.

Như vậy đã đủ rồi, hắn muốn nhà cửa an bình, chỉ cần Thẩm Tình rời đi, nàng tốt hay xấu đều không có quan hệ tới Phó gia.

Nửa canh giờ sau, Phó Phẩm Xuyên vội vàng chạy về.

Thẩm Tình đã bị Lâm thị phái ma ma tâm phúc bên cạnh đánh ngất mang về sương phòng.

Phó Hựu tỏ ý bảo Phó Phẩm Xuyên nhìn hai thứ trên bàn, sầm mặt nói:
"Buổi sáng ta đi Ngũ Phúc đường thỉnh an tổ mẫu, biểu muội đem mảnh giấy nhắn này đưa cho ta, ta cảm thấy không ổn, lại lo lắng biểu muội cố
chấp, quyết định đi gặp nàng một lần, cùng nàng giảng đạo lý, ai ngờ
biểu muội..."

Phó Phẩm Xuyên phảng phất như không nghe thấy, khó có thể tin nhìn
chằm chằm vào mảnh giấy trong tay. Nét chữ Thẩm Tình hắn đương nhiên
nhận ra, tâm tư Thẩm Tình đối với nhi tử...

Lão thái thái quả thật từng nhắc muốn đem Thẩm Tình hứa cho thứ tử,
ban đầu hắn cũng tán thành, cho đến khi Thẩm Tình có ý đồ câu dẫn Thái
Tử.

Phó Phẩm Xuyên buông xuống mảnh giấy xuống, tầm mắt rơi vào lư hương bên cạnh.

Lâm thị ngơ ngác ngồi một bên, theo ánh mắt của hắn nhìn tới, mỏi mệt
nói: "Hầu gia, việc này truyền ra ngoài đại phòng chúng ta đều không dễ
coi, ta đã phân phó đầy tớ, không cho phép bọn họ tiết lộ nửa câu. Chỉ
là, Nhuận Chi đã có người trong lòng, lão thái thái thế nhưng còn muốn
tác hợp hắn cùng biểu muội, thậm chí lấy ra thứ gì đó kia..."

Phó Phẩm Xuyên nhắm hai mắt lại.

Mẫu thân trong tay quả thật có thứ không lên được mặt bàn (không hay
ho), hồi nhỏ phụ thân sủng ái Đỗ di nương, mẫu thân liền dùng loại thủ
đoạn này níu kéo phụ thân, phụ thân phát giác rồi càng thêm không muốn
gặp mẫu thân, hai vợ chồng trở mặt thành thù.

Vừa muốn nói chuyện, chợt nghe thê tử trầm thấp khóc ra: "Bà ấy là
trưởng bối, ta không nên nói bất kỳ lời nói bất kính nào, chỉ cầu Hầu
gia sớm một chút đem biểu cô nương gả ra ngoài, vùng khác cũng tốt, kinh thành cũng tốt. Nhuận Chi đã cho Tam phòng làm thừa tự, ta không muốn
nhân duyên của hắn bị hỏng. Hành Chi bên người không có thiếp thất,
Nhuận Chi còn chưa thành thân, bên người lại muốn thêm một quý thiếp, để cho Hàn gia nhìn chúng ta như thế nào? Nhuận Chi thích biểu muội hắn
cũng thôi đi, nhưng mà..."

"Phu nhân không cần nói thêm nữa, việc này là ta sơ suất." Phó Phẩm
Xuyên lặng lẽ thở dài, quay người đi ra ngoài, đi tới cửa thì bình tĩnh

nói: "Nha môn còn có việc, ta đi về trước. Nhuận Chi ngươi sắp xếp
người, lập tức đưa biểu muội ngươi về Cám Châu, cần phải đem nàng an
toàn đưa đến nơi, lại tự mình viết một phong thư cho dượng ngươi, nói là biểu muội ngươi đã lớn, kinh thành không có gia đình thích hợp, mời hắn sắp xếp hôn sự."

Nói xong rời đi.

Phó Hựu hướng mẫu thân cáo từ, đi ra ngoài sắp xếp chọn người.

Lâm thị đi sương phòng.

Thẩm Tình còn hôn mê, trên mặt đỏ không bình thường, vì danh dự nhà
mình, Lâm thị cũng không mời lang trung. Bây giờ nhìn tiểu cô nương tâm
cơ thâm trầm này, Lâm thị thật muốn hắt một thùng nước lạnh đánh thức
nàng, nói cho nàng biết nàng sắp đối mặt với kết cục gì.

Nhưng nàng không làm thế, nàng không muốn nghe Thẩm Tình khóc nháo, như vậy lặng yên mà đi là tốt nhất.

Thẩm gia gia đạo sa sút, bất đắc dĩ từ kinh thành dọn về Cám Châu,
bằng vào sản nghiệp tổ tiên ở bản địa cũng xem như gia đình giàu có,
nhưng tiểu cô lo sợ ủy khuất nữ nhi, lúc sắp chết đem Thẩm Tình giao cho Hầu phủ. Nhưng tiểu cô chỉ sợ không thể tưởng được nữ nhi của nàng ấy ý định đen tối, triệt để đắc tội Hầu phủ vốn đối đãi nàng như con gái
ruột, bây giờ lập tức sẽ phải về bên người cha đẻ vốn chỉ có quan hệ máu mủ, không có tình cảm nuôi nấng.

Lâm thị cười cười, cuối cùng liếc mắt nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Thẩm Tình.

Nàng tin tưởng, Thẩm lão gia cùng kế thất phu nhân của hắn sẽ chọn người trong sạch cho trưởng nữ mĩ mạo này.

Trước lúc mặt trời lặn, Thẩm Tình do Nhị quản gia Hầu phủ tự mình hộ
tống ra khỏi kinh thành, về phần nàng ấy khi nào tỉnh lại, có thể khóc
nháo hay không, chỉ có người đưa nàng mới biết.

Phó Dung cũng nhận được tin tức.

Thẩm Tình làm cái gì, Phó Dung không biết, nàng cũng không quan tâm, nàng chỉ biết, Phó Bảo đời này không cần vờ ngớ ngẩn nữa.

Tâm trạng rất tốt, Phó Dung soi gương, mặc thử quần áo mới mùa hè,
nhìn một lát phân phó Lan Hương đem váy năm ngoái lấy ra ngoài.

Nhưng nàng chưa bao giờ mặc thử quý xiêm y, Lan Hương buồn bực đi tìm, chọn mấy bộ năm ngoái Phó Dung không mặc.

Phó Dung không ngại phiền hà thử đồ, cuối cùng đưa ra một kết luận,
lúc nàng mang thai thì tăng thêm mấy cân nhưng vẫn chưa hoàn toàn giảm
xuống đâu.

"Các ngươi đều chỉ biết lừa gạt ta!" Phó Dung trợn mắt khiển trách hai nha hoàn.

Mai Hương Lan Hương liếc nhìn nhau, đều không biết nên trấn an như thế nào.

Bởi vì căn bản là không cần trấn an a, vương phi nhà mình sinh xong
ngắn ngủi không tới 3 tháng đã khôi phục dáng vẻ như cũ. Các nàng xem
ra, vương phi trước sau khác biệt duy nhất chính là bộ ngực càng lớn,
nếu như không phải dùng cây thước nhiều lần đo, các nàng mắt thường cũng không nhìn ra vương phi mập chỗ nào.

Dáng vẻ như vậy, các nàng rất hâm mộ đâu, vương phi thật là... Đang ở trong phúc mà chẳng biết.

"Đem nệm êm lấy ra, ta muốn luyện chân." Phó Dung nhìn chằm chằm vào chiếc gương hồi lâu, rốt cuộc mở miệng nói.

"Hiện tại luyện?" Mai Hương giật mình hỏi.

Phó Dung gật gật đầu, ngó nhìn sắc trời bên ngoài đánh giá, còn phải
đợi Từ Tấn lát nữa mới trở về, đủ cho nàng luyện một khắc, "Chuẩn bị
tốt nước ấm, luyện xong ta muốn tắm rửa."

Hai nha hoàn đành phải chia nhau đi sắp xếp.

Phó Dung bước nhẹ tới trước giường, hôn nhi tử còn đang ngủ.

Rất nhanh chuẩn bị xong hết rồi, Phó Dung đem Mai Hương Lan Hương phái
ra ngoài, thay một bộ váy ngủ the mỏng nằm ở trên nệm êm luyện chân.

Một năm không luyện, rất nhanh đã thở hồng hộc.

Bất quá vì muốn mau chóng khôi phục dáng người, Phó Dung vui vẻ chịu
đựng vất vả, càng mệt, khoảng cách với eo thon chân nhỏ trong quá khứ
dường như càng gần một bước.

Nhắm mắt, nàng cắn môi kiên trì, quá mức chuyên chú, Từ Tấn đi vào khi nào cũng không biết.


Mĩ nhân nằm ngang dưới đất, váy áo mỏng ướt mồ hôi, đùi đẹp thon dài luân chuyển lắc lư, nhìn đến hắn cả người bốc lửa.

Từ Tấn thích nhất nhìn Phó Dung gây sức ép như vậy, xa cách một năm
không thấy, hôm nay trở về thế nhưng nhìn no mắt, thật là kinh hỉ.

Không một tiếng động cởi quần áo, Từ Tấn chậm rãi ngồi xuống, ngồi lên quần áo của mình, tầm mắt dọc theo thê tử thượng thượng hạ hạ quan sát, sau đó trong lúc Phó Dung rốt cuộc mệt đến không động nổi chân, xụi lơ ở trên nệm từng ngụm từng ngụm thở dốc thì hắn bất thình lình đè lên.

Phó Dung sợ tới mức phát ra một tiếng thét chói tai!

Từ Tấn kịp thời che miệng nàng: "Suỵt, đừng đánh thức nhi tử."

Phó Dung nhìn chính mình bị bắt nâng hai chân lên, lại nhìn nam nhân
quỳ ở trước mặt, vô lực khuyên can: "Vương gia đừng làm rộn, trên người
ta đều là mồ hôi, đừng làm bẩn vương gia..."

"Nùng Nùng mồ hôi cũng thơm." Từ Tấn nhìn nàng cười, bỗng nhiên hướng phía trước thổi một cái.

Mồ hôi nhiều mới tốt, đều không cần hắn tốn công.

Hắn nhanh như mưa to, Phó Dung vốn đang sức cùng lực kiệt, nào chịu
được hắn gây sức ép như thế, biết không tránh thoát, Phó Dung nhỏ giọng
cầu xin: "Vương gia ngươi thả ta ra, chân ta mỏi, chàng, chàng để chân
ta xuống được không?"

Từ Tấn nhẹ nhàng ấn ấn bụng nàng: "Nùng Nùng không phải muốn mau chút gầy đi sao? Ta giúp nàng gầy."

Một bộ nghiêm trang, lại hết sức vô sỉ.

Phó Dung tức đến chen chân đá hắn, không chịu thành thành thật thật mà cho, Từ Tấn cố tình thích nàng như vậy, cũng không né, cứ lo hết sức
chăm chú mà thu thập nàng, đợi Phó Dung cuối cùng một tia khí lực hao
hết, hắn lại ôm lấy chân nàng, giúp nàng xoa nắn, nhìn nàng bộ dáng yếu
ớt, tức giận thở hổn hển mà không thể làm gì được.

Vì thế Phó Dung lần này luyện chân, theo kế hoạch cứng rắn duy trì một khắc, kéo dài tới nửa canh giờ. Trong lúc đó Từ Tấn còn bắt nàng luyện
cánh tay, luyện eo, Phó Dung như bại tướng bị bắt làm tù binh, đánh
không lại trốn không được, chỉ có thể mặc cho người mài giũa.

Trăn ca nhi tỉnh lại, Phó Dung ôm hắn bú sữa thì cánh tay đều run rẩy.

Từ Tấn sợ nàng làm ngã nhi tử, chủ động xin đi giết giặc, muốn giúp nàng ôm Trăn ca nhi.

Phó Dung hung tợn nguýt hắn một cái, nằm dài trên giường uy nhi tử.

Từ Tấn ngồi một bên nhìn, nhẹ giọng nói chuyện với nàng, trong thanh
âm mang theo ám câm biếng nhác sau bữa ăn ngon: "Phụ hoàng bảo chúng ta
ngày mai ôm Trăn ca nhi tiến cung, cho hai người nhìn."

Đứa nhỏ đầy tháng lần trước không chịu nổi sức ép, hiện tại lớn một chút, là có thể ôm vào cung cho mẫu thân nhìn.

Nghe hắn nói chuyện nghiêm chỉnh, Phó Dung tạm thời hết giận, quay đầu hỏi: "Ngươi đã nói với phụ hoàng Trăn ca nhi xấu tính sao? Chớ để vào
cung rồi Trăn ca nhi không chịu cho phụ hoàng ôm, phụ hoàng sinh khí."
Chỗ Thục phi, Phó Dung ngược lại không sợ, chỉ sợ Gia Hòa đế so đo cùng
trẻ con.

Từ Tấn hôn nhẹ khuôn mặt nàng diễm như đào lý, ôn nhu nói: "Nói rồi,
phụ hoàng còn khen hắn có tính tình đâu, Nùng Nùng yên tâm, phụ hoàng
thích cháu trai, sẽ không so đo chuyện nhỏ này."

Phó Dung cúi đầu, nhìn tiểu tử trong ngực ăn, nhẹ nhàng sờ sờ đỉnh đầu hắn: "Trăn ca nhi nghe thấy không, ngày mai chúng ta phải vào cung gặp
Hoàng tổ phụ, Trăn ca nhi nhìn thấy Hoàng tổ phụ phải nghe lời a, ngươi
làm Hoàng tổ phụ cao hứng, hắn mới thích ngươi đâu."

Trăn ca nhi môi nhỏ không buông, đen mắt to lúng liếng tò mò nhìn chằm chằm vào mẫu thân, không hiểu mẫu thân đang nói gì.

Phó Dung thích vô cùng, uy xong nhi tử, nàng cũng khôi phục chút khí lực, ôm lấy tiểu tử hôn.

Từ Tấn lớn nhỏ đều thích, sau một lát phân phó bọn nha hoàn đem cơm chiều đặt trong phòng.

Bọn nha hoàn lui ra ngoài, Phó Dung vừa muốn xuống giường, Từ Tấn đè
bả vai nàng lại, cười nói: "Hôm nay Nùng Nùng vất vả, ta đút cho nàng."

Hắn chủ động lấy lòng, Phó Dung không hưởng thụ thì quá phí, cười dịu dàng nhìn hắn.

Đêm nay phòng bếp làm mì nước gà xé, mùa hè trời nóng, mặt cũng hơi
nóng, Từ Tấn nhấc một sợi mì dài vòng vài cái, để mì sợi gần như đều
quấn ở trên chiếc đũa, lại dùng đĩa sứ tiếp lấy, đưa tới trước mặt Phó
Dung.

Hắn bình thường phóng đãng vô sỉ, ôn nhu thì chu đáo săn sóc, Phó
Dung cười ngọt ngào: "Vương gia thật tốt." Nói xong há mồm đón lấy.

Từ Tấn mắt phượng híp lại, đột nhiên đem chiếc đũa lui trở về.

Phó Dung ngơ ngác, giương mắt thấy nam nhân cười đến hư hỏng, nhất thời giận không chỗ trút.

Từ Tấn vội vàng lại đưa trở về: "Ăn đi, lần này không đùa nàng."

Phó Dung cắn cắn môi, quyết định lại tin hắn một lần.

Không nghĩ Từ Tấn vẫn đem chiếc đũa chuyển đi rồi.

Phó Dung tức đến vừa muốn mắng hắn, bên thân đột nhiên truyền đến Trăn ca nhi cười khanh khách ra tiếng. Phó Dung quay đầu, liền thấy tiểu tử
thối nhìn phụ thân hắn cười đâu, lộ ra lợi hồng phấn nộn, một đôi chân
ngắn ngủn vui vẻ loạn đạp.

Phó Dung vừa tức lại buồn cười, cúi đầu đi cắn khuôn mặt nhỏ nhắn.

Từ Tấn thấy, nuốt nuốt nước miếng, nhân lúc Phó Dung nháo nhi tử thì
vụng trộm đem chiếc đũa đưa tới trong miệng mình, lại nhanh chóng chọn
một sợi.

Trở về theo nàng luyện chân nửa ngày, hắn cũng đói bụng...