Con Đường Sủng Hậu (Sủng Hậu Chi Lộ)

Chương 169

Túc vương phi bình an sinh nhi tử.

Tin tức truyền đến Chiêu Ninh cung, bởi vì biết Phó Dung hôm nay sinh
con, Gia Hòa đế xong chính vụ đặc biệt đến bồi Thục phi cùng nhau đợi
tin tức. Nghe được mặt rồng cực kỳ vui mừng, ngay lập tức trọng thưởng
ban đến Túc vương phủ, quay đầu hướng Thục phi cảm khái nói: "Tức phụ
Lão Tứ một lần được con trai, cuối cùng cũng không cô phụ tâm ý lão Tứ."

Thục phi đang chỉnh lại quần áo trẻ con mình mới khâu, đưa lưng về
phía hắn trêu ghẹo nói: "Há chỉ không cô phụ Cảnh Hành sủng ái, cũng
không cô phụ Hoàng Thượng kỳ vọng cao a. Nhìn Hoàng Thượng cười, ngài
lại không phải là lần đầu tiên bồng cháu, cao hứng thành như vậy sao?"
Dù sao mặc kệ cháu trai hay là cháu gái, nàng đều thích, cháu trai càng
tốt, miễn cho nhi tử lo lắng chính mình chạm vào không được.

Gia Hòa đế cười không nói.

Hắn có thể mất hứng sao?

Đầu tiên hoàng tôn từ sớm không có, khiến hắn hảo một trận đau buồn,
năm ngoái Thái Tử phi, Thái Tử trắc phi đều sinh nhi tử, đáng tiếc đích
tử ốm yếu, lại là thứ tử khoẻ mạnh. Gia Hòa đế ngóng trông một đích xuất hoàng tôn khỏe mạnh, tức phụ lão Ngũ mang thai thì hắn quả thực chờ
mong một lần, nhưng lại phúc mỏng, không thể bảo vệ đứa nhỏ. Hiện giờ
rốt cuộc có con dâu thuận ý của hắn.

Tên cháu trai Gia Hòa đế sớm ngấm ngầm nghĩ xong rồi, nhất nhất lải nhải cho Thục phi nghe.

Thục phi cười nghe hắn nói.

Hoàng tổ phụ ban tên là vinh quang, nàng cao hứng, nhi tử cũng sẽ cao hứng.

Cuối cùng hai người quyết định chọn chữ "Trăn", đại danh Từ Trăn, nhũ danh Trăn ca nhi.

Phó Dung thực thích tên này, dỗ nhi tử thì gọi hắn "Trăn ca nhi, Trăn ca nhi".

Một hôm Từ Tấn hạ triều trở về, ở tiền viện đổi xong xiêm y liền vội
vã chạy về Phù Cừ viện, vừa vặn Trăn ca nhi tỉnh giấc đang rất có tinh
thần, nằm ở trên giường cùng mẫu thân chơi trốn tìm. Phó Dung giơ gối
đầu lên che mặt, sau một lát đột nhiên ló đầu ra, tiểu tử sắp đầy tháng
nhìn thấy mẫu thân, môi nhỏ cười toe toét, đôi mắt phượng híp thành
đường thẳng rất giống Từ Tấn.

Nhìn thấy Từ Tấn tiến vào, Phó Dung hưng phấn nói với hắn: "Vừa mới nhi tử cười ra tiếng, nghe rất tuyệt."

Từ Tấn chỉ nghe thấy nhi tử khóc, còn chưa nghe nhi tử cười khanh
khách, thập phần kinh hỉ: "Thật sự? Không phải nàng nói Viện Viện hai
tháng mới cười ra tiếng sao?" Phó Dung thích trẻ con, đặc biệt thích
thân cận với cháu gái, mỗi lần Viện Viện có tiến triển mới, ví như biết
cười, biết ngồi, nàng đều nói lại với Từ Tấn, Từ Tấn thích nghe nàng
nói những việc này, bất tri bất giác liền nhớ kỹ.

Phó Dung ôm lấy nhi tử hôn một cái, đắc ý nói: "Rõ ràng con của chúng ta so với tỷ tỷ hắn càng thông minh a."

"Cho ta ôm một cái." Từ Tấn ngồi lên trên giường, thuần thục đem cả
đống tã lót tiếp đến trong ngực mình, "Trăn ca nhi cười với phụ thân một tiếng nào."

Trăn ca nhi không chuyển mắt nhìn chằm chằm phụ thân, nhìn một lát
quay đầu tìm kiếm mẫu thân, kết quả không nhìn thấy mẫu thân, chỉ thấy một cái gối đầu đỏ thẫm. Trăn ca nhi nghi hoặc chớp chớp mắt, con mắt
đen nhánh quẹo chuyển qua lại, hắn cũng thông minh, biết mẫu thân khẳng định sẽ lộ ra từ gối đầu bên cạnh, không nhìn nơi khác nữa.

"Trăn ca nhi xem ai thế này a?" Phó Dung đặt xuống gối đầu, đột nhiên
nhích gần đến trước mặt nhi tử, "Có phải mẫu thân hay không?"

Trăn ca nhi vui vẻ nhếch miệng, hưng phấn đạp mạnh cẳng chân, chính là không có cười ra tiếng, Phó Dung liên tiếp đùa mấy lần đều vô dụng. Từ
Tấn ở bên cạnh nhìn mà thèm, thèm nhi tử cùng nương hắn trong lúc đó
thân mật nhiệt tình, nhưng hắn không có khả năng ngay trước mặt Phó Dung làm cái này, đành chỉ ngồi nhìn.

"Sạch sẽ chưa?" Nhìn nhìn, ánh mắt Từ Tấn dời tới người Phó Dung, lại lặp vấn đề hắn hỏi suốt nửa tháng qua.


Hắn hỏi là ác lộ (sản dịch) của Phó Dung.

Nữ nhân sinh xong đứa nhỏ đều có một vài ngày không sạch sẽ, kỳ thật
không có mùi gì, nhưng Phó Dung chính mình cảm thấy không thoải mái,
hơn nữa ở cữ thì không có khả năng tắm rửa nhiều giống như trước đây.
Phó Dung không muốn để Từ Tấn mỗi ngày thấy mình như vậy liền khuyên Từ
Tấn đi tiền viện ngủ, đợi nàng hết ở cữ mới chuyển về đây. Từ Tấn
không nguyện ý, rồi lại không dám chọc giận thê tử đang ở cữ, đành phải
tâm không cam tình không nguyện đi tiền viện.

Bởi vậy trong một tháng này, thời gian Từ Tấn cùng nhi tử ở chung thật không nhiều, Phó Dung oán giận nói với hắn chuyện nhi tử ban đêm khóc
nháo phiền phức, hắn lại ước gì bị phiền một chút, vì thế rất là đố kỵ
Phó Dung. Nếu như Phó Dung không đuổi hắn đi, nhi tử nói không chừng
càng thân thiết với hắn một chút.

Phó Dung hôm qua đã hết ác lộ, sợ hôm nay lại đến nữa nên không nói
cho hắn, hiện giờ thực sự đã triệt để sạch sẽ, Phó Dung tự nhiên sẽ
không giấu diếm Từ Tấn, buông mi gật gật đầu.

Mùa xuân tháng 3, thời tiết ấm áp hơn nhiều, Phó Dung ở cữ tuy rằng
vẫn còn mặc quần áo thực ấm áp, nhưng cũng không nghiêm kín như mùa
đông. Hiện tại nàng ngồi xổm ở trên giường, áo mặt trên màu hồng đào, cổ áo màu xanh ngọc làm tôn lên cổ nàng càng thêm trắng nõn, một đầu tóc
đen vén ra sau đầu, lộ ra vành tai trắng mịn.

Từ Tấn nhìn đến tâm thần rung động, hắn có bao nhiêu lâu không có hảo hảo hôn nàng?

Đem nhi tử giao cho Phó Dung, Từ Tấn thoát giày leo vào trong giường,
lại từ phía sau ôm lấy nàng, cúi đầu ngửi mùi hương trên người nàng:
"Vậy tối nay ta chuyển về đây?"

Đã lâu chưa đụng chạm, đột nhiên tập kích càng khiến cho người ta khó
có thể chống đỡ. Sợ mất lực làm ngã nhi tử, Phó Dung đem Trăn ca nhi đặt vào bên trong giường, quay đầu quở hắn: "Vương gia không sợ nhi tử
ban đêm khóc nháo cứ việc chuyển về đây đi, bất quá ta trước nói rõ
ràng, ta, ta mấy ngày nữa mới tính là chân chính ra kỳ ở cữ đâu, trước
đó vương gia đừng nghĩ nháo ta."

Nàng khuôn mặt oánh nhuận sắc như hoa đào, con ngươi như nước hồ thu,
xấu hổ mà trừng lại, rõ ràng là dục nghênh còn cự. Từ Tấn đã nhịn mấy
thàng nay, làm sao có thể nhịn thêm được, ngay lập tức thả màn xuống,
lại đem thê tử bẽn lẽn ngượng ngùng quỳ ở đằng kia đặt nằm ngang ở trên
giường, cúi đầu hôn.

Phó Dung trong lòng cũng khát vọng, xấu hổ mặc hắn cố tình làm bậy,
chỉ trong lúc Từ Tấn kéo áo nàng ra lại chuẩn bị cởi váy nàng thì đè
chặt tay hắn, thái độ kiên quyết: "Không được, vương gia đừng làm khó dễ ta..."

Từ Tấn hô hấp sớm rối loạn, biết nàng hiện tại quả thật còn không thể
hầu hạ hắn, hắn không chạm vào váy nàng nữa, một lần nữa trở lại phía
trên: "Hôm nay uy nhi tử chưa?" Vừa nói vừa động tay động miêng, yêu
thương không đủ.

Phó Dung ôm cổ hắn, trong đầu mê muội, lời gì cũng đều nuốt trở về.

Trăn ca nhi ngoan ngoãn nằm ở bên cạnh, tầm mắt bị tã lót hai bên gấp
lại che khuất, không nhìn thấy phụ thân và mẫu thân đang làm cái gì.
Mới bắt đầu hắn cho rằng mẫu thân lại đang cùng hắn chơi trốn tìm,
thành thành thật thật mà chờ, sau một lát vẫn không nhìn thấy mẫu thân, tiểu tử sốt ruột, đá đá cẳng chân muốn khóc, bên cạnh đột nhiên truyền đến âm thanh mẫu thân.

Cái âm điệu kia có chút kỳ quái, một lát cao một lát thấp, Trăn ca
nhi lần đầu tiên nghe thấy mẫu thân nói chuyện như vậy, cảm thấy thú
vị, một bên đạp cẳng chân một bên nghe, hai cái tay ú nần vô thức quơ
quơ, đến lúc hắn đói bụng. Kỳ thật Trăn ca nhi không cảm thấy đói,
nhưng bên cạnh thỉnh thoảng vang lên thanh âm nuốt nuốt có chút quen
thuộc, Trăn ca nhi nghe thấy liền cũng muốn ăn.

Tiểu tử thèm đến khóc lên.


Phó Dung lo lắng con trai, phí sức đẩy Từ Tấn, đẩy không ra, nàng hung hăng túm lấy hắn, kéo theo hắn cùng quay ngườilại.

Trăn ca nhi nhìn thấy mẫu thân xiêm y đều không còn, kia mỹ vị nguyên bản thuộc về hắn bị người khác chiếm một bên, nhất thời khóc càng ủy
khuất. Phó Dung nhìn đau lòng, không còn có nửa điểm mềm lòng đem Từ
Tấn đẩy ra, cầm lấy khăn lau qua, chuyển thành nằm nghiêng, ôm lấy nhi
tử.

Mùi vị mẫu thân thơm thơm đập vào mặt, Trăn ca nhi lập tức ngậm lấy, sùng sục sùng sục ăn.

Từ Tấn không tức giận cùng nhi tử, dời sang phía sau Phó Dung, phía
trước nhường cho nhi tử, đằng sau hắn cũng yêu thích, nhân lúc Phó Dung
bận rộn, hắn lớn mật giở trò xấu.

Hắn ở bên kia làm cái gì, Phó Dung nghe được rõ ràng rành mạch, nhịn không được nhỏ giọng mắng một câu.

Từ Tấn chống người dậy hôn lỗ tai nàng, gắt gao kề bên nàng, trên tay
bận việc Chỗ đó cố ý đụng tới nàng, tự tìm lý do: "Ai bảo nàng hiện tại
không thể cho ta? Nàng nếu có thể cho, ta còn phải tự mình đến sao?"

Phó Dung khôngmuốn so với hắn ai da mặt dày hơn, ghét bỏ mà dịch chuyển về phía trước.

Từ Tấn đuổi theo, chuồn chuồn lướt nước dây dưa không thả.

Giống như hạt mưa rơi vào trên lưng, mát lạnh, Phó Dung trốn không
thoát hắn, nhắm mắt dặn dò: "Chàng đừng để tới trên người ta..."

Từ Tấn không trả lời.

Kỳ thật hắn cũng là lần đầu khi dễ nàng như vậy, nhìn nàng mặt hồng
hồng lông mày nhăn lại, hắn kìm lòng không đặng muốn biết nếu như hắn
làm ở trên người nàng, nàng sẽ như thế nào.

Thật sự đến một khắc kia, hắn đem đồ lót của nàng đút xuống dưới lưng, tránh làm bẩn đệm chăn.

Phó Dung thân thể cứng đờ, quay đầu muốn mắng hắn, bị hắn giành trước bịt kín miệng.

Bình tĩnh lại rồi, Từ Tấn dùng khăn thay Phó Dung chà lau trên lưng,
thấy nàng một lòng dỗ nhi tử coi như bên người không có hắn, rõ ràng còn đang tức giận, Từ Tấn nhỏ giọng nhận lỗi: "Nùng Nùng đừng nóng giận, ta về sau không khi dễ nàng như vậy nữa."

Phó Dung nghe mà chẳng thèm để tâm.

Từ Tấn hiểu được nàng cũng không phải thật sự tức giận, bồi tội đã
không được, nàng cũng không thèm để ý hắn, hắn tiếp tục chơi xấu, giúp
nàng mặc quần áo vào rồi ép tới, cố ý hôn lỗ tai nàng sợ ngứa nhất.

Phó Dung rụt cổ trốn, Từ Tấn đuổi theo không bỏ, hai vợ chồng nháo lên đã quên bên cạnh. Ngược lại Trăn ca nhi bị cách chơi này hấp dẫn, lúc
mẫu thân nắm lỗ tai phụ thân, phụ thân như cũ cắn lỗ tai mẫu thân ăn
thì cười khanh khách ra tiếng.

Phó Dung động tác khựng lại.

Từ Tấn càng khiếp sợ, cúi đầu nhìn nhi tử.

Trăn ca nhi nhìn phụ thân cười.

Từ Tấn mềm lòng như nước, thả Phó Dung, ôm lấy nhi tử hung hăng hôn một cái.

Phó Dung cũng đã quên chút không tự nhiên vừa rồi, ngồi dậy cùng hắn ngắm nghía nhi tử.

Buổi tối Từ Tấn được như nguyện chuyển về, trước khi ngủ lại khi dễ
thê tử một lần, cảm thấy mỹ mãn, không ngờ ban đêm bị tiếng khóc của con ồn tỉnh hai lần. Đợi Phó Dung rốt cuộc dỗ nhi tử ngủ rồi, hắn mơ mơ
màng màng khuyên nàng: "Về sau ban đêm vẫn là để nhũ mẫu chăm sóc hắn
đi, ban ngày nàng lại ôm tới bên người."

Phó Dung hôn nhẹ chân mày hắn đang nhăn lại, nhẹ giọng nói: "Tốt."

Trong một tháng này tuy rằng có Mai Hương Lan Hương hai nha hoàn cho
Trăn ca nhi đi tiểu đêm, Phó Dung chỉ cần ôm nhi tử cho bú sữa, dỗ dành
hắn ngủ là được, nhưng tiểu tử mỗi đêm đều khóc mấy lần, Phó Dung cũng
cảm thấy mệt. Nếu như không có Từ Tấn, nàng sẽ tiếp tục tiếp tục như
vậy, vì nửa đêm ồn tỉnh bực bội, lại vì nhìn nhi tử ở trong ngực nàng
ngủ mà thỏa mãn. Nhưng nàng có Từ Tấn a, nhi tử nàng có thể để ban ngày
lại thân cận, Từ Tấn ban ngày làm việc, hai vợ chồng chỉ có ban đêm mới
có thể hảo hảo ở chung.

Từ Tấn thích nhi tử sao? Phó Dung không chút nghi ngờ.

Từ Tấn thích ban đêm chiếu cố nhi tử khóc nháo sao? Vậy khẳng định
không có khả năng, một ngày hai ngày hắn có lẽ có thể nhẫn, thời gian
dài khẳng định chịu không nổi, dù sao hắn trời chưa sáng đã phải rời
giường Phó Dung không muốn đem Từ Tấn bức về tiền viện một mình, cũng
luyến tiếc hắn ban đêm ngủ không an ổn, không bằng theo đề nghị của hắn, buổi tối đem nhi tử giao cho nhũ mẫu.

Nghe nàng đáp ứng, Từ Tấn chân mày giãn ra, ôm người hôn một cái.

Ngày kế buổi tối, quỷ con hay khóc không ở bên người, hai vợ chồng
cùng nhau ngủ một giấc rất ngon, tỉnh lại sảng khoái tinh thần chuẩn bị
tiệc đầy tháng cho nhi tử.