Con Đường Sủng Hậu (Sủng Hậu Chi Lộ)

Chương 167

"Tốt lắm sao? Tay ta đau..."

"Chàng cảm thấy sao?"

Trong màn lụa, thê tử âm thanh thẹn thùng, trượng phu lẽ thẳng khí hùng càng vô lại, còn kèm theo tiếng vang nhẹ kỳ quái.

Phó Dung trong việc này không có da mặt dày như Từ Tấn, phát hiện mình hỏi ngốc, dứt khoát nhắm chặt mắt, một lòng giúp hắn.

Từ Tấn lát sau muốn vào cung phục mệnh, tuy rằng không muốn buông,
cũng không có thật sự nháo Phó Dung lâu, rất nhanh túm lấy tiết khố
của Phó Dung cầm lên.

Phó Dung tức đến đánh hắn một chút, mỗi lần đều muốn dùng xiêm y nàng chà lau, thật không biết là hắn nghĩ như thế nào.

Từ Tấn nhìn nàng cười, ôm Phó Dung bình phục chốc lát, kéo chăn đắp
cho nàng: "Nùng Nùng trước ngủ một lát, buổi trưa chờ ta trở về cùng
nhau dùng cơm." Nói xong sảng khoái tinh thần xuống giường. Lúc mặc đồ
thì tùy ý nhìn lên giường, thấy Phó Dung khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng đang nhìn hắn, Từ Tấn kìm lòng không đặng cười, "Luyến tiếc ta đi?"

Phó Dung nhẹ nhàng gật đầu, ánh mắt ôn nhu như nước, như có từng đợt
sóng gợn, đem hắn cuốn quanh, làm tâm hắn ướt theo mềm nhũn.

Từ Tấn không thể dời mắt, sờ soạng buộc xong đai lưng, một lần nữa ngồi lên trên giường, cúi người hôn nàng.

Triền miên hôn, khó phân khó cách.

"Nùng Nùng ngủ đi, ta rất nhanh sẽ trở lại." Gian nan rời khỏi môi nàng, Từ Tấn dán lên trán nàng nói.

Phó Dung không nói chỉ nhìn hắn, mắt đẹp chan chứa tình cảm, câu hồn hắn.

Từ Tấn bất đắc dĩ xoa chóp mũi nàng, hôn vài cái mới nhẹ bước chân rời đi.

Người đi rồi, trong màn lụa tất cả đều là mùi vị của hắn, Phó Dung tuy rằng thẹn thùng, nhưng cũng không có cách nào, đem một thân xiêm y của
Từ Tấn quấn chặt ném xuống dưới giường, trốn sau màn gọi Mai Hương các
nàng tiến vào thu thập. Mai Hương, Lan Hương thấy nhưng không thể nói
gì, vào nhà nhìn sau màn lụa, Mai Hương thu thập trên đất, Lan Hương từ
trong tủ quần áo lấy ra một bộ áo trung y, đặt trên giường gian ngoài
dùng lò sưởi làm ấm rồi đưa vào màn lụa.

"Ta hầu hạ vương phi mặc?" Nàng nhịn cười hỏi.

"Ngươi đi đi." Phó Dung nũng nịu trách mắng.

Lan Hương cười trộm đi ra, nhìn thấy Phó Tuyên trước mặt đi vào.

"Tỷ tỷ tỉnh chưa?" Phó Tuyên thấy hai nha hoàn nhẹ chân nhẹ tay, không khỏi buông nhẹ âm thanh.

Dù có nhẹ Phó Dung cũng nghe thấy được, tạm thời bỏ trung khố xuống nhét vào ổ chăn, kêu muội muội vào nhà.

Lan Hương theo vào, treo màn lụa lên rồi lại lui ra ngoài.

Phó Tuyên thông minh hiểu chuyện, nhưng vẫn còn nhỏ, năm sau mới mười
ba đâu, đối với chuyện nam nữ biết rất ít, lúc này thấy Phó Dung sắc mặt hồng nhuận, tròng mắt ướt sáng, so với dùng son phấn càng minh diễm
kiều mị, tiểu cô nương ngồi vào trên ghế thêu, khó có được trêu ghẹo một câu: "Tỷ phu trở lại, tỷ tỷ cao hứng a?"

Người gặp việc vui tinh thần thoải mái, chính là nói tỷ tỷ như bây giờ đi.

"Bớt cùng ta nói năng không có lớn nhỏ, có phải muốn về nhà rồi hay
không?" Đoán được ý đồ muội muội đến, Phó Dung trong lòng rất không
muốn, vừa định nắm lấy muội muội tay, đột nhiên nhớ tới hai tay này vừa
mới chạm qua cái gì, Phó Dung trên mặt nóng lên, vội vàng lùi tay về ổ
chăn, âm thầm mắng Từ Tấn vài lần.

Phó Tuyên quả thật là đến cáo từ, nàng tuổi này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, nếu như không phải tỷ phu ra ngoài làm việc, thân tỷ tỷ
có thai cần người làm bạn, nàng không có khả năng đến ở vương phủ. Nàng
cũng không phải là Quan ca nhi, nào có chuyện cô em vợ mười mấy tuổi vô
duyên vô cớ ngụ ở trong nhà tỷ phu?

"Tỷ tỷ ngươi hảo hảo dưỡng, ngày khác ta lại cùng nương tới đây thăm
tỷ, nhìn tỷ mặt đỏ, cũng không cần đứng lên đưa ta, cẩn thận vừa nóng
vừa lạnh lại bị cảm."


Phó Dung gật gật đầu, cười nói: "Vậy ta không tiễn, đúng rồi Tuyên
Tuyên, tỷ phu ngươi biết ngươi lập công lớn, nói qua năm mới muốn đưa
tặng ngươi một cái đại đại phong bao hồng đâu."

Phó Tuyên không để ý tới lời này, đứng dậy, quan tâm đem màn lụa hai
bên buông xuống, kéo màn lụa thì hít hít cái mũi, nghi hoặc nói: "Tỷ tỷ, cái màn này bao lâu không thay rồi, ta ngửi thấy có mùi lạ a."

Mùi lạ gì?

Phó Dung ngửi ngửi, nhận ra ngay, nhắm mắt bịa đặt: "Không phải trên màn, là trên người ta, có thai đều như vậy."

Phó Tuyên kêu "Ồ", không hoài nghi, rời khỏi đây tự có Mai Hương Lan Hương chuẩn bị xe ngựa cho nàng.

Phó Dung trong hơi thở quen thuộc của nam nhân an tâm ngủ.

Trong cung, Từ Tấn từ Sùng Chính điện ra, sải bước đi Chiêu Ninh cung.

"Nương bên này có tiến triển sao?"

Thục phi lắc đầu: "Không có, bất quá ngươi yên tâm, ta đã sai người
theo dõi nàng, chỉ cần nàng lại liên hệ với bên ngoài, nhất định chạy
không thoát."

Từ Tấn vừa nghe lời này liền hiểu được, mẫu thân chưa từng hoài nghi Thôi Oản.

Nhìn mẫu thân ôn nhu nhã nhặn, nghĩ tới cảnh Thôi Oản sinh bệnh thì
mẫu thân tự tay đút nàng uống thuốc, Từ Tấn cũng tự đáy lòng hi vọng
việc này cùng Thôi Oản không có nửa điểm quan hệ. Không phải để tâm vị
biểu muội kia, mà là không muốn đệ đệ thương tâm, càng không muốn mẫu
thân thương tâm.

Trở lại vương phủ, Từ Tấn trước gọi Hứa gia tới hỏi vài câu. Lý cô cô
từ sớm bán thân vào Thôi gia, ở ngoài cung không còn bất kỳ ràng buộc
với người nào, chỉ có thể theo người trong cung cấu kết, trong cung giao cho mẫu thân tìm hiểu Từ Tấn rất yên tâm, bên ngoài hắn muốn tra, đương nhiên là mẹ con Tạ thị.

"Vương gia, ta tra mấy y quán trong kinh thành, sổ sách bán hương liệu của cửa hàng trong 3 tháng qua, chỗ bên kia không có từng mua xạ hương
hay loại bụi phấn kia. Có cần ta phái người đi mấy huyện vùng ngoại ô
tra xem?"

Từ Tấn nghĩ ngợi một lúc, nói: "Không cần, xạ hương hại người bậc này, gần như mỗi đương gia chủ mẫu đều có trong tay, mà đối phương đã có thể nghĩ ra thủ đoạn như vậy, cũng sẽ không đem chứng cớ lưu lại trong tay. Từ hôm nay, ngươi phái người cẩn thận nhìn chằm chằm vào hành tung mẹ
con các nàng, nếu như có dị thường, tùy thời hồi bẩm."

Hứa gia lĩnh mệnh.

Từ Tấn hồi Phù Cừ viện nhìn Phó Dung.

Qua mười lăm, triều đình nghỉ lớn, ngoại trừ xã giao cần thiết, Từ Tấn cơ bản trông giữ ở bên người Phó Dung, đều không đi đâu cả. Cách sản kỳ ngày càng gần, Phó Dung càng khẩn trương, có lúc mơ thấy ác mộng, nửa
đêm đột nhiên bừng tỉnh, dựa vào trong ngực Từ Tấn khóc, "Nếu ta khó
sinh thì làm thế nào đây?"

Từ Tấn không thích nghe nàng nói lời này, không thích nghe, cũng không dám nghe.

Muốn khiển trách nàng, nàng khóc đến tội nghiệp, khóc đến mức hắn nửa
điểm lửa giận cũng không còn, đành phải một lần lại một lần giảng đạo lý cho nàng: "Nùng Nùng sợ cái gì? Bà đỡ chúng ta mời tới là tốt nhất,
bên người còn có Ôn ma ma chăm sóc, ta cùng Lục đệ đều là Ôn ma ma nhìn
sinh ra, nàng chẳng lẽ không tin bà ấy? Cho dù không ti Ôn ma ma, cũng
nên tin ma ma bên cạnh nương ngươi đi? Huynh đệ tỷ muội các nàng năm
người đều là bà ấy tận mắt nhìn sinh ra."

Nói đến năm người, hắn cười cười.

Phó Dung biết hắn là cười mẫu thân có thể sinh nhiều đâu, nàng cũng
không nhịn được cười, vừa thút tha thút thít vừa đánh hắn: "Năm người
thì làm sao, chàng muốn ca ca tỷ tỷ còn chưa có đâu."

"Ta không có ca ca tỷ tỷ, nhưng ta có thể có năm đứa trẻ a." Từ Tấn
ánh mắt ôn nhu hôn nàng: "Nùng Nùng cũng sinh cho ta năm đứa, càng nhiều càng tốt. Nàng có biết sao, ta đặt điều kiện cho Cát Xuyên, để cho hắn
đi ra ngoài du lịch, ngoại trừ lúc nàng mang thai hắn phải trở về chăm
sóc, hắn mấy năm không trở về cũng không sao cả. Nàng không thấy hắn cao hứng cỡ nào a, Nùng Nùng không chịu thua kém, cách một năm sống một đứa cho hắn cụt hứng."


"Sao chàng lại phá hư a, Cát tiên sinh giúp chúng ta không ít việc." Phó Dung nước mắt triệt để dừng, dở khóc dở cười.

Không khóc nữa, Từ Tấn tiếp tục ôn nhu dỗ một lát, cuối cùng cũng làm cho nàng rơi vào mộng đẹp.

Bởi vì bụng lớn, năm nay cung yến đêm giao thừa Phó Dung không dự, ngày 2 tháng giêng cũng không thể về nhà mẹ đẻ.

Từ Tấn mang lễ đi, cùng Lương Thông phát phong bao hồng cho mấy tiểu bối.

Lương Thông là nhị con rể, xếp ở đằng trước hắn, lấy ra phong hồng
trước mấy tiểu bối tự giễu nói: "Thanh minh trước a, ta phong hồng khẳng định không lớn hơn của tỷ phu vương gia các ngươi, nói sớm cho các
ngươi biết để một lúc nữa miễn cho phải thất vọng."

Phó Uyển lặng lẽ nguýt hắn một cái, chê hắn nói nhiều.

Phó Bảo miệng ngọt: "Nhị tỷ phu yên tâm đi, chỉ cần ngươi cho, bao nhiêu chúng ta cũng đều thích."

Phó Mật đứng bên cạnh nàng không nói chuyện, rèm mi buông xuống, ánh mắt đảo qua trên áo bào thêu hoa văn mãng xà của Từ Tấn.

Thẩm Tình ở chỗ lão thái thái bên kia, không ra.

Lương Thông phát tiền mừng tuổi trước, kế tiếp tới phiên Từ Tấn.

So với năm kia Phó Dung lại mặt, thì hắn ra lễ cũng không khác gì, Phó Bảo Phó Tuyên thoải mái nhận lấy, Phó Mật đỏ mặt.

Từ Tấn không để ý, phát xong Quan ca nhi, lại phát cho ngoại sanh nữ
trong ngực Phó Uyển một cái. Phát xong tiền mừng tuổi, Từ Tấn đứng ở bên cạnh Phó Uyển một bước, từ trên cao nhìn xuống tiểu nữ oa xinh đẹp mấy
ngày nữa đầy tuổi, lòng hâm mộ lại phức tạp.

Hắn ngóng trông Phó Dung sinh nhi tử, nhưng hắn cũng muốn có nữ nhi
kiều kiều giống Phó Dung, sẽ gọi hắn là phụ thân ngọt ngào giống như Phó Dung gọi Phó Phẩm Ngôn vậy. Nhi tử còn nhỏ cùng phụ thân làm nũng, lớn
lên chút sẽ trở nên ổn trọng, không bằng nữ nhi, vẫn luôn làm nũng.

Kiều thị phát giác hâm mộ trong mắt Từ Tấn, không khỏi thở nhẹ một
hơi, nhìn vương gia có bộ dạng này, con trai hay con gái đều thích như
nhau a.

Buổi trưa cơm nước xong, Kiều thị dẫn Phó Uyển Phó Tuyên Quan ca nhi theo Từ Tấn cùng nhau trở về vương phủ.

Nhìn thấy người thân, Phó Dung cực kỳ cao hứng, sờ sờ cái đầu nhỏ của
Quan ca nhi, nghe hắn lưu loát đọc một thiên [Tam Tự kinh], thưởng cho
hắn một cái phong bao hồng. Lại hôn nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn của ngoại
sanh nữ, dạy nàng gọi dì, tiểu nha đầu miệng cười toe toét nhưng không
chịu kêu, còn vươn tay muốn khều hoa điền trên trán nàng, Phó Dung tức
đến cắn cắn nàng, cũng phát một cái phong bao hồng.

Cuối cùng Phó Dung lúc rảnh hỏi Phó Tuyên: "Tỷ phu cho ngươi bao nhiêu tiền mừng tuổi a?" Tối hôm qua nàng hỏi Từ Tấn, Từ Tấn không chịu nói
cho nàng biết.

Phó Tuyên đang phát sầu đâu, từ trong ngực lấy ra cái phong hồng kia,
lặng lẽ đưa cho Phó Dung: "Tỷ tỷ ngươi thu lại đi, ngươi là thân tỷ tỷ, ngươi hoài là ngoại sanh nữ của ta, tỷ phu quá khách sáo."

Phó Dung tò mò mở ra phong hồng, xem ngân phiếu hóa ra cả một vạn lượng! (PS: Bạn TT giàu quá, cho mình 1 cái baoo lì xì như thế đi)

Phó Dung không nhịn được phì cười, đóng phong hồng lại, một lần nữa
nhét vào tay Phó Tuyên: "Tỷ phu người có tiền, hắn cho thì ngươi nhận,
không cần lãng phí."

Phó Tuyên không cự tuyệt được, đành phải thu lại.

Nguyên Tiêu qua, trong kinh thành tiếng pháo cao thấp liên tiếp rốt
cuộc ngừng, các quan viên bắt đầu thượng triều, trên phố tất cả cửa hàng lớn nhỏ cũng lại khai trương, bất tri bất giác đã vào tháng 2.

Mùng chín tháng hai, ngày đầu tiên thi xuân.

Từ Tấn theo thường lệ phải đi thượng triều, tan triều bị Gia Hòa đế gọi vào Sùng Chính điện.

"Tức phụ ngươi có phải sắp sinh hay không?" Gia Hòa đế nói chuyện phiếm hỏi, đứa con đầu của tứ tử, hắn rất quan tâm.

Từ Tấn đáp: "Đúng vậy, thái y nói chỉ mấy ngày này." Nếu có thể nói chuẩn ngày nào thì tốt, miễn cho hắn nóng ruột nóng gan.

Gia Hòa đế cẩn thận quan sát hai mắt hắn, cười: "Nhìn ngươi này, có
phải rất khẩn trương hay không? Người khác quá năm đều thêm thịt, ngươi
lại gầy đi nhiều."

"Có sao?" Từ Tấn sờ sờ mặt, trên mặt thêm xấu hổ, "Để phụ hoàng chê
cười, bất quá nhi thần quả thật khẩn trương, nghĩ tới mấy ngày nữa ta
cũng được làm phụ thân, nguyên cả đêm không ngủ được."

Hắn hôm nay nói chuyện nhiều hơn bình thường, có thể thấy là thật hưng phấn. Nhớ tới lúc trước Hoàng Hậu lần đầu tiên có thai, Gia Hòa đế
trong lòng một trận cảm khái, khoát tay nói: "Đi thôi đi thôi, mấy ngày
nay không cần ngươi thượng triều, đợi tức phụ ngươi sinh xong rồi ngươi
lại đến."

Từ Tấn đại hỉ, quỳ xuống nói tạ.

Gia Hòa đế nhìn nhi tử bước ra cửa, bóng lưng cao lớn, lắc đầu bật
cười. Lão Ngũ ước gì mình cho hắn thêm một phần công sự, lão Tứ ngược
lại tốt rồi, không cần thượng triều hắn còn cao hứng. Cười đủ rồi, Gia
Hòa đế vui mừng vuốt vuốt râu ngắn dưới cằm, con trai thứ tư có bản lĩnh thiếu dã tâm, tương lai Thái Tử đăng cơ, lão Tứ khẳng định sẽ là hiền
vương.

Lại nói bên ngoài Từ Tấn mới đi ra khỏi cổng cung, liền thấy thị vệ
nhà mình cuống quào chạy tới, thở hồng hộc hồi bẩm nói: "Vương gia,
vương phi muốn sinh!"