Con Đường Sủng Hậu (Sủng Hậu Chi Lộ)

Chương 165

Chiêu Ninh cung bên kia tra ra tin tức rất nhanh được Ôn ma ma truyền về Túc vương phủ.

Phó Dung, Phó Tuyên hai tỷ muội cùng nhau nghe.

"Nương nương hoa khác trong phòng đều không tìm ra xạ hương, mấy chậu
cùng được chọn ra kia cũng không có, đủ để chứng minhvới vương phi bên
này là lúc ra cung hoặc trên đường đến vương phủ bị người động tay chân. Lý cô cô và tám cung nữ vận chuyển cúc hoa, lúc bảo các nàng xuất cung
cũng không đổi người, tới cổng cung lên xe ngựa, bốn cung nữ hồi cung,
Lý cô cô dẫn bốn cung nữ có Thu Hà đến vương phủ. Hai chiếc xe ngựa, Lý
cô cô cùng Thu Hà ngồi chung một chiếc, phụ trách trông giữ chín chậu
cúc hoa, Lý cô cô làm chứng quả thật mỗi chậu cúc hoa Thu Hà đều nhìn
qua, chỉ là cúc hoa quá đẹp, Thu Hà ngắm hoa cũng không kỳ quái..."

Phó Dung nhíu mày, chen lời nói: "Xạ hương mùi vị nồng đậm, trong xe
ngựa không gian chật hẹp, thêm vào Thu Hà trước sau lấy ra xạ hương sử
dụng trên chín chậu cúc hoa, Lý cô cô chẳng lẽ không phát giác? Cho dù
không ngửi được mùi khác thường, Thu Hà đem xạ hương chôn và trong chậu
hoa cũng sẽ lộ ra dấu vết đi?"

Ôn ma ma thở dài, vươn tay cho Phó Dung nhìn.

Phó Dung Phó Tuyên tỷ muội cùng nhau nhìn về phía đó, l thấy Ôn ma ma
trên tay có vài hạt nhỏ màu tro so hạt gạo còn nhỏ hơn, nhìn như là bùn.

"Xạ hương giấu ở chỗ này, nương nương đã phái người thử quá, chỉ cần
gặp nước, xạ hương bên ngoài liền tan chảy, không tưới nước thì có cái
này che giấu, mùi thơm xạ hương không phát tán ra được, đặt vào trong
chậu hoa cũng khó có thể làm người khác chú ý, cho nên Thu Hà chỉ cần
làm bộ sờ sờ lá cúc, nhân cơ hội đem những hạt nhỏ này ném vào trong
chậu hoa..."

Phó Dung im lặng. Đối phương đem xạ hương chế thành hình dáng như thế, quả nhiên tâm tư xảo diệu, nếu như không phải muội muội nhạy bén, mùa
đông cảnh sắc buồn tẻ, nàng khẳng định sẽ đi thưởng mấy chậu cúc hoa
kia, có lẽ nàng sẽ không ở ngắm cúc hoa quá lâu, nhưng mỗi chậu đều
ngửi, mỗi ngày đều ngửi, không bao lâu nữa con của nàng sẽ chịu ảnh
hưởng.

Quả thực là giết người không thấy máu.

"Kia người sau lưng Thu Hà đã tra ra sao?" Phó Tuyên thần sắc ngưng trọng hỏi.

Ôn ma ma mặt hiện xấu hổ: "Thu Hà vừa vặn một người ở một gian phòng,
theo những cung nữ khác khai, hôm qua trước cơm tối Thu Hà biểu hiện đều không khác gì mọi khi, dùng xong cơm chiều liền trở về phòng. Ngày thứ
hai vừa vặn tới phiên nàng nghỉ ngơi, nàng không ra khỏi phòng cũng
không chọc người hoài nghi. Đến khi Sầm công công đi tra, phát hiện
trong nước trà của nàng có độc. Lục soát trong phòng trừ bỏ một túi phấn xạ hương, còn phát hiện một túi bột phấn màu tro như vậy, giữa kẽ tay
nàng còn sót lại xạ hương, hẳn là chính nàng chà xát bùn xạ hương."

"Thu Hà là cô nhi, không xuất cung thăm người thân, nhưng nàng tính
tình hiền lành hay cười, trong đám cung nữ nhân duyên cực tốt. Lý cô cô
thường thường phái nàng đi ra ngoài hỏi thăm một ít tin tức, khả năng
chính là dò hỏi tin tức thì bị người nhân cơ hội thu mua." Ôn ma ma sầm
mặt đáp, "Đáng tiếc nàng đã chết, trong phòng lại không có bất kỳ đầu
mối nào, nương nương cũng bó tay vô kế, chỉ có thể tiếp tục nhìn chằm
chằm vào đại tiểu cung nữ thái giám Chiêu Ninh cung, nhìn xem có thể
phát hiện manh mối khác hay không."

Người nào cũng biết phía sau Thu Hà khẳng định có xúi giục, nhưng đối
phương thủ đoạn gọn gàng lưu loát diệt khẩu, về sau triệt để chặt đứt
tìm hiểu nguồn gốc đầu mối.

Phó Dung nhìn muội muội, nói với Ôn ma ma: "Ma ma đi một ngày vất vả,
mau trở về nghỉ ngơi một chút đi, vạn hạnh hôm nay hữu kinh vô hiểm."

Ôn ma ma gật gật đầu, cáo từ rời đi.

Hung phạm khẳng định ở trong cung, Phó Dung trước hết để Hứa Linh thả Mai Hương Lan Hương ra.

"Tỷ tỷ, việc này ngươi nghĩ như thế nào?" Phó Tuyên đỡ Phó Dung tới
trên giường nằm, một vừa nhàng bóp chân cho Phó Dung vừa thấp giọng hỏi.

Muội muội săn sóc, Phó Dung không khách sáo, nhìn nàng nói: "Thu Hà
trong lúc nương nương nhất thời nảy ra ý tặng hoa cho ta mà mau chóng ra tay, có thể thấy được nàng sớm đã bị người thu mua. Nương nương lúc
trước sinh nữ nhi thì gặp khó sinh, nữ nhi chết rồi, bà cũng không có
khả năng sinh nữa. Như vậy đối phương thu mua Thu Hà, còn đưa xạ hương
cho nàng, đủ để chứng minh mục đích chính là loại trừ con của ta. Nhưng
Thu Hà bị thu mua sớm hơn lúc ta có thai hoặc ta gả cho vương gia, như
vậy đối phương nhằm vào cũng không phải một mình ta, mà là muốn loại trừ đứa nhỏ Túc vương, loại trừ con nối dõi Túc vương phủ. Nương nương thân làm mẹ chồng, ban thưởng cho con dâu là chuyện thường, đối phương tâm
tư kín đáo, luôn có thể bắt được chỗ trống."

"Nhưng nàng động tác không khỏi quá nhanh." Phó Tuyên bình tĩnh nói,

"Tỷ tỷ cũng nói, nương nương ngắm hoa là nhất thời nảy ra ý, cho dù Thu
Hà tuyệt đỉnh thông minh, lập tức nghĩ tới diệu kế bậc này, sau đó lúc
nương nương đi nhà ấm chọn hoa thì lập tức trở về phòng bóp bùn xạ
hương, nàng làm sao chắc chắn Lý cô cô nhất định sẽ gọi nàng xuất cung
tặng hoa? Nàng không phải hầu hạ trong nhà ấm trồng hoa, Lý cô cô chọn
nàng hoàn toàn là trùng hợp a."

Phó Dung khóe miệng cong lên, "Đúng vậy, đây cũng là toàn bộ điểm đáng ngờ duy nhất trong kế hoạch. Thu Hà móng tay có lưu mùi xạ hương, là
muốn chứng minh viên đất là nàng tự tay nặn, nhưng bóp quá nhanh ngược
lại chọc người hoài nghi. Ta đoán nàng không phải cam tâm tình nguyện
phục độc tự vận, hẳn là có người lặng lẽ ở trong nước trà hạ độc, đợi
Thu Hà chết rồi mới vu oan giá họa."

"Vu oan giá họa, chính là nói những bùn xạ hương kia không phải Thu Hà bỏ, nàng chỉ là một cái kẻ chết thay." Phó Tuyên chắc chắn đáp, "Không
phải Thu Hà, dựa theo Ôn ma ma miêu tả, chỉ còn lại có Lý cô cô, nàng
là đại cung nữ Chiêu Ninh cung, không một tiếng động giết chết một cung
nữ quá đơn giản. Bất quá, hơn nữa nàng quen thuộc tính cách nương nương, hẳn có thể đoán được nương nương chắc sẽ chọn hoa cho tỷ tỷ, không phải hôm nay, sau này cũng sẽ thưởng, bởi vậy sớm trước chế xong bùn xạ
hương, chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào. Tỷ tỷ, ngươi nói nương nương
có nghĩ tới điểm này hay không?"

Phó Dung không chút nghi ngờ: "Nương nương ở trong cung lâu như vậy,
hai người chúng ta có thể nghĩ tới, nàng sao có thể không nghĩ được? Bất quá Lý cô cô làm người đến cùng như thế nào, chỉ có nương nương trong
lòng rõ ràng, lần này nương nương phạt Lý cô cô nửa năm tiền tiêu hàng
tháng, có lẽ là tin nàng, có lẽ là có dự tính khác, chúng ta chỉ nên
nhìn xem."

Lý cô cô ở Chiêu Ninh cung, ngoài tầm tay với các nàng, cũng chỉ có thể giao cho Thục phi.

Hai tỷ muội lại hàn huyên một lúc, đến lúc Phó Dung mệt mỏi, Phó Tuyên thay tỷ tỷ đắp kín chăn, bước nhẹ ra ngoài.

Màn cửa rơi xuống, Phó Dung chậm rãi mở mắt ra.

Muội muội vẫn là thiếu suy xét một chút.

Trừ bỏ Lý cô cô, còn có hai người chạm qua chín chậu cúc hoa kia, một là Thục phi, một là Thôi Oản theo cùng chọn hoa.

Thục phi đương nhiên sẽ không hại cháu của mình, Thôi Oản...

Thôi Oản có cơ hội ra tay, thật là nói nàng ra tay, mục đích là tại sao?

Phó Dung không nghĩ được lý do, nhưng nàng nhớ lại thái độ Từ Tấn đối
Thôi Oản. Có lẽ, Từ Tấn trong lòng càng rõ ràng hai người Lý cô cô và
Thôi Oản ai hiềm nghi lớn hơn?

~

Đêm khuya tĩnh lặng, Chiêu Ninh cung.

Thục phi tựa vào trên giường, Sầm công công quỳ ở trước giường, cầm
trong tay nắm đấm mĩ nhân từng cái từng cái gõ chân thay nàng.

Ôn ma ma cùng Lý cô cô đều là hồi môn của Thục phi, được Thục phi tín
nhiệm, Sầm công công là năm đó Thục phi vào vương phủ thì được đưa đến
bên cạnh nàng hầu hạ, hai mươi mấy năm qua, đồng dạng là tâm phúc Thục
phi tín nhiệm.

Một mảnh trong tĩnh mịch, bên ngoài truyền đến mõ canh hai gõ vang.

Sầm công công lặng lẽ giương mắt, thấy nương nương nhà mình nhìn cúc
hoa trên bệ cửa sổ ngẩn người. Từ lúc buổi chiều biểu cô nương không
tình nguyện mà xuất cung, nương nương liền trầm mặc xuống, cơm chiều
không dùng nổi, sau khi ăn xong vẫn ngơ ngẩn như vậy, nhìn hoa xuất
thần.

"Nương nương, đêm khuya rồi, nô tài hầu hạ ngài nghỉ ngơi đi?" Hắn hạ thấp thanh âm khuyên nhủ.

Thục phi tầm mắt rốt cuộc từ trên chậu cúc hoa dời đi, quay đầu hỏi hắn: "Ngươi cảm thấy rốt cuộc là ai?"

Sầm công công trong lòng rùng mình.

Nương nương hỏi như vậy, hiển nhiên cùng hắn nghĩ tới một chỗ.

Việc này nhìn thoáng là Thu Hà bị người sai khiến động tay chân, suy
nghĩ tỉ mỉ về sau Lý cô cô cùng biểu cô nương cũng đều có hiềm nghi.

Ai khả năng càng lớn?

Lý cô cô hiềm nghi lớn nhất. Nương nương tiến cung, bên người phát
sinh hai sự việc lớn, một là Túc vương gia trúng độc bệnh nặng một trận, hai là nương nương sinh công chúa thì ngoài ý muốn khó sinh. Lúc ấy đều xử trí một nhóm người, nhưng ai có thể cam đoan những người kia không
phải chịu tội thay, ai có thể cam đoan Chiêu Ninh cung không có phản đồ

khác hoặc ánh mắt người khác? Nếu như hôm qua thật sự là Lý cô cô gây
nên, hai vụ án trước đều có thể đổ trên người Lý cô cô.

Về phần biểu cô nương...

Nếu là biểu cô nương ra tay, vậy thì phải có lý do. Bị người thu mua?
Thôi gia vinh nhục tất cả đều treo ở trên người nương nương cùng hai
hoàng tử, biểu cô nương không ngu xuẩn như vậy. Đơn thuần muốn hại đứa
nhỏ của vương phi? Biểu cô nương còn nhỏ tuổi, có tâm cơ sâu như thế?
Cho dù có, lí do là vì sao?

Sầm công công cúi đầu, trong đầu đột nhiên lướt qua mấy cảnh tượng.

Lúc Túc vương gia chưa xuất cung, thường thường cùng Lục hoàng tử tới
Chiêu Ninh cung thỉnh an, Sầm công công nhớ, biểu cô nương hồi nhỏ càng
ưa thích cùng Túc vương gia nói chuyện, Túc vương gia cũng đối đãi như
thân muội, rất chiếu cố. Thẳng đến vương gia mười lăm tuổi xuất cung,
hai huynh muội gặp mặt số lần ít đi, biểu cô nương 8 tuổi mới bắt đầu
cùng Lục điện hạ gần gũi.

Biểu cô nương đối với Túc vương gia có ý?

Sầm công công cảm thấy không có khả năng, hồi nhỏ thân cận hẳn chỉ là
tình huynh muội, mà biểu cô nương năm ấy mười tuổi, Túc vương gia đối
với biểu cô nương thái độ liền lạnh nhạt xuống, biểu cô nương chớm mối
tình đầu thì bên người có Lục điện hạ thanh mai trúc mã, làm sao có thể
thích một nam nhân đối với nàng lạnh lùng xa cách?

Thục phi cũng nghĩ như vậy.

Cháu gái dưỡng ở bên người, 2 người con trai thái độ đối với biểu muội nàng rất rõ ràng, trưởng tử là thủy chung đem biểu muội xem là thân
muội muội. Cháu gái mười tuổi năm ấy, nàng phát hiện trưởng tử thái độ
đại biến, gặp mặt một câu đều không nói, còn buồn bực hỏi hắn một hồi.
Nhi tử nói cho nàng biết, nói hắn phát hiện Lục đệ không cao hứng hắn
cùng biểu muội nói chuyện, bởi vậy bắt đầu kiêng dè. Thục phi thực vui
mừng, thứ tử niên thiếu vô tri, chỉ muốn tranh đoạt lực chú ý biểu muội, trưởng tử đã sớm vì tình cảm huynh đệ suy nghĩ.

Mà cô cháu gái kia, tiểu cô nương mười tuổi hiểu cái gì, phát hiện
biểu ca thái độ biến hóa thì ủy khuất cáo trạng cùng nàng. Thục phi
đương nhiên không thể nói thật, chỉ nói nhi tử tính tình cổ quái nàng
cũng không hiểu, cháu gái ủy khuất một trận cũng nghĩ thoáng rồi, Tứ ca
lại đây nàng cười chào hỏi như thường, nhu thuận hiểu chuyện.

Thục phi không nhìn ra cháu gái đối với trưởng tử có tình yêu nam nữ,
cũng không tin cháu gái sẽ bị người khác thu mua bỏ thuốc mưu hại Tứ
tẩu.

Vậy thì còn lại Lý cô cô.

Thục phi nhắm mắt lại.

Ở trên đời này tình cảm hai chữ không đáng tin cậy nhất là ở trong
hoàng cung, những người bên cạnh này, đến cùng những người nào đáng tin?

"Ngày mai bắt đầu, ngươi âm thầm lưu ý nhất cử nhất động của nàng, quả thật là nàng, về sau khẳng định còn có thể ra tay nữa."

Một lúc sau, Thục phi âm u mở miệng.

~

Thôi Oản xuất cung ngày thứ hai, Tạ thị dẫn nữ nhi đến thăm hỏi Phó Dung.

Phó Dung nằm ở trên giường, hai người vừa vào nhà, nàng suy yếu bồi
tội: "Mợ, muội muội đến thăm ta, ta vốn nên đi ra ngoài nghênh đón, chỉ là hai ngày này thân thể không quá thoải mái..."

"Ngươi nhanh hảo hảo nằm, chuyện đó Oản Oản đều nói với ta." Tạ thị đi nhanh mấy bước chạy tới trước giường Phó Dung, ân cần hỏi thăm:
"Thân thể không sao chứ?"

Phó Dung nhu hòa cười: "Không có việc gì, chính là chịu chút kinh hãi, thái y đã kê thuốc dưỡng thai."

"Vậy thì tốt, vậy thì tốt." Tạ thị chân mày giãn ra, quay đầu đem Thôi Oản gọi đến bên cạnh, buồn cười nói cùng Phó Dung: "Muội muội ngươi
nghe nói là do nàng chọn mấy chậu cúc hoa gây ra sai lầm, áy náy vô
cùng, cùng bồi bác nàng nửa ngày, hôm qua buổi trưa về nhà cũng không
lên nổi tinh thần, sáng sớm ngày hôm nay đã kéo ta lại đây muốn chịu đòn nhận tội đâu."

Nàng vừa nói xong, Thôi Oản khóe mắt liền đỏ, "Tứ tẩu..."

Tiểu cô nương sắc mặt tái nhợt tiều tụy, quả thật như là ăn ngủ không
yên, Phó Dung cười cười, giành trước khuyên nhủ: "Muội muội đừng như
vậy, ngươi vừa khóc ta cũng khó chịu theo, việc này rõ ràng là người
khác muốn hại ta. Hiện tại hung phạm không bắt được, chúng ta thân thích nghi kị lẫn nhau, chẳng phải là hợp ý đối phương?"

Thôi Oản cúi đầu gạt lệ, "Nhưng mà ta..."

Tạ thị điểm điểm cái trán nàng: "Đừng có nhưng mà, Tứ tẩu ngươi trong
lòng rõ ràng đâu, không có đa nghi như vậy. Hừ, theo ta thấy a, việc này chắc chắn là bên kia giở trò quỷ, bọn họ vẫn luôn nhìn lão Tứ không vừa mắt đâu." Nói chuyện thì hướng phía Đông hất hất cằm.

Phó Dung ánh mắt tối sầm, ủy khuất lại bất đắc dĩ mà cắn cắn môi: "Không có bằng chứng, mợ đừng nói vậy nữa đi."

Tạ thị thở dài theo, vỗ vỗ tay Phó Dung nói: "Tốt, chúng ta không nói
những thứ xúi quẩy kia. Lão Tứ đâu, đã mùng mười, lão Tứ có nói khi nào
trở về sao? Ngươi bụng ngày càng lớn, hắn trở về, có hắn ở bên người,
ngươi ít ít nhiều nhiều đều có thể an tâm chút."

Nhắc tới trượng phu, Phó Dung mắt sáng rực lên: "Lần trước vương gia gửi thư tới, nói là trước năm cũ hẳn có thể về."

Vừa nói xong, Lan Hương hưng phấn đi vào trong: "Vương phi, vương gia trở lại!"

Phó Dung đại hỉ, chống giường muốn ngồi dậy, Tạ thị định đỡ nàng, bị Hứa Linh vẫn trông giữ ở bên cạnh cướp trước.

Thôi Oản ánh mắt đổi đổi.

Tạ thị ngược lại không để ý, dù sao nàng cũng chỉ khách sáo một chút,
dẫn nữ nhi tránh ra, nhìn Hứa Linh Mai Hương hai người cùng nhau hầu hạ
Phó Dung mặc xiêm y. Còn chưa mặc xong, Từ Tấn gió bụi dặm trường xông
vào, một thân y bào màu mực, khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị, mang tới
một phòng thanh bần.