Con Đường Sủng Hậu (Sủng Hậu Chi Lộ)

Chương 102

Từ Tấn mới đi, Phó Phẩm Ngôn liền dẫn một nhà già trẻ đi thăm trưởng nữ, thê tử thúc giục gấp rút, hắn cũng ngồi không yên, mắt thấy sắp làm
ngoại tổ phụ, hắn phải hảo hảo dặn dò Lương Thông vài câu, miễn cho
tương lai con rể tuổi trẻ khí thịnh, ép buộc xảy ra chuyện.

Kinh thành tấc đất tấc vàng, mấy con đường chung quanh hoàng thành gần như đều bị quan lớn huân quý chiếm, khó có người muốn bán nhà, gia
đình phổ thông cũng không mua nổi. Kiều thị hi vọng nữ nhi ở gần mình, lại luyến tiếc con rể tiêu pha quá tay, làm cho Lương gia lòng sinh bất mãn, năm ngoái giúp Lương Thông lo liệu nhà cửa thì cố ý để người môi
giới giới thiệu địa giới ở phía bên ngoài.

Bởi vậy tòa nhà của vợ chồng son Phó Uyển cách Cảnh Dương Hầu phủ xa một chút, xe ngựa đi một lúc lâu mới dừng.

"Tỷ tỷ như thế nào đi ra đây a, nóng nhiều a, đều là người một nhà còn khách khí làm gì, sau này ngươi lại trở ra, ta liền không đến nhìn
ngươi." Phó Dung đầu tiên nhảy xuống xe ngựa, còn chưa đứng vững, trước
cùng Phó Uyển đang sóng vai đứng cùng Lương Thông ở cửa oán giận lên
tiếng, xem như là giúp Kiều thị bớt việc.

Đối với cô dâu mới mà nói, có thai là việc vui, cũng là sự kiện xấu hổ sự, Phó Uyển mang thai lần đầu, da mặt mỏng vô cùng, không dám nhìn mẫu thân, chỉ nhỏ giọng cùng muội muội, trong mắt nàng đối với cái này có
lẽ còn không hiểu lắm, nói chuyện: "Nùng Nùng đừng lo lắng, hiện tại ra
ngoài không có gì đáng ngại, lại nói ta cũng là vừa mới nghe hạ nhân
truyền báo mới ra tới đây, không đứng bao lâu."

Phó Dung làm sao có thể không lo lắng?

Một khi bị rắn cắn, 10 năm sợ dây thừng, cho dù nàng biết tỷ tỷ hai
đời có biến hóa rất lớn, cho dù nàng đối với Lương Thông tín nhiệm nhiều hơn so với Tề Sách, nhưng cũng sẽ không quên kiếp trước tỷ tỷ là khó
sinh mà chết. Hiện tại tỷ tỷ có thai, nàng thật lòng cao hứng thay tỷ
tỷ, cao hứng qua, lúc trước tỷ tỷ qua đời thì nỗi đau tới tê liệt kia
cũng một lần nữa rõ ràng lên, làm nàng đứng ngồi không yên, thế cho nên
tỷ tỷ trước mắt ngượng ngùng mỉm cười đều như là một giấc mộng.

Phó Dung đi qua, tham luyến mà nắm lấy tay tỷ tỷ.

Nàng bình thường thích làm nũng dính người, như bây giờ thân cận Phó
Uyển, Phó Phẩm Ngôn, Lương Thông đám người cũng đều tập mãi thành thói
quen, hàn huyên thêm liền chia nhau đi vào trong phòng ngồi. Quan ca
nhi muốn cùng các tỷ tỷ ở chung một chỗ, Kiều thị sợ hắn còn bé không
hiểu chuyện, cứng rắn bắt trượng phu đem hắn ôm ra.

"Như thế nào hiện tại mới mời lang trung?" Ngồi vào chỗ xong, Kiều thị nhẹ giọng oán giận nữ nhi, nàng không tin nữ nhi trước đây không có một điểm phát giác.

Phó Uyển buông mi nói: "Lúc trước không dám xác định, sợ nói ra đại gia không vui..."

"Nha đầu ngốc, sau này lại có những việc thế này, trước hết nói cho
nương, ngươi, lần đầu trải qua chuyện này, cái gì đều không hiểu, nói ra nương còn có chuyện muốn dạy ngươi đâu." Kiều thị đi tới bên người nữ
nhi, đem Phó Dung chen đến bên cạnh, "Hai tỉ muộn các ngươi đi trong
vườn hoa chơi một lát, nương có lời muốn nói riêng cùng tỷ tỷ các
ngươi."

Phó Dung nghe lời mà đi ra, sự tình có liên quan đến dưỡng thai như thế nào, tỷ tỷ khẳng định sẽ dụng tâm nghe.

Bạch Đinh đưa các nàng ra khỏi phòng.

Phó Dung để Phó Tuyên đợi lát nữa, nàng đem Bạch Đinh gọi đến bên
cạnh, nhỏ giọng hỏi thăm: "Người bên cạnh tỷ tỷ ta tín nhiệm nhất ngươi, ngươi theo tỷ tỷ gả tới đây lâu như vậy, trong viện các tiểu nha hoàn
đều thành thật?" Tỷ tỷ về nhà số lần không nhiều, mỗi lần lại đều tốt
khoe xấu che, tình huống Lương gia, Phó Dung chỉ có thể hỏi Bạch Đinh.

Bạch Đinh không ngờ Tam cô nương chưa xuất giá lại hỏi thăm cái này, sắc mặt đổi đổi.

Phó Dung thấy, một trái tim mau chóng trầm xuống, âm thanh không khỏi thêm mấy phần nghiêm khắc: "Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"

Bạch Đinh nhìn nàng, nghĩ tới Tam cô nương lập tức sẽ gả cho người,
có một số chuyện nói cho nàng nghe cũng không sao, liền đứng sát vào một chút, "Phía trước đều yên lành, đoan ngọ trước Nhị cô nương cùng cô gia nghỉ ngơi sau không lâu, Nhị cô nương, Nhị cô nương ngại cô gia nói mớ
đem cô gia đuổi ra, cô gia liền tự mình đi tiền viện, sau này Tuyết Anh
giả danh mượn danh nghĩa Nhị cô nương muốn đi hầu hạ, bị cô gia một cước đạp hộc máu."

Nàng nói uyển chuyển, Phó Dung nghe lại hiểu.

Tỷ tỷ nguyệt sự không đến, khẳng định sẽ nghĩ tới việc có thai, tự
nhiên không dám để tỷ phu xằng bậy, tỷ phu nín vài ngày đại khái nhịn
không nổi, ban đêm động tay động chân bị tỷ tỷ trong cơn tức giận đuổi
ra ngoài, Bạch Đinh kiêng dè nàng mới lấy cớ tỷ phu nói mớ. Về phần
Tuyết Anhkia, Phó Dung nhớ, hình như là cùng với Hải Đường là nha hoàn
nhị đẳng...

Quả nhiên bất luận tỷ tỷ gả cho ai, nha hoàn bên người đều mơ ước cô
gia, Lương Thông da ngăm đen, nói bằng lương tâm, thật không xấu, cùng
Từ Tấn, Từ Yến là tuấn công tử trắng trẻo so sánh có mùi vị khác hẳn.

"Cái kia, cô gia cùng Tuyết Anh..." Phó Dung sầm mặt hỏi.

Bạch Đinh vội nói: "Tam cô nương đừng hiểu lầm, Tuyết Anh, Tuyết Anh bị người khiêng ra thì xiêm y mặc yên lành..."

Trong phòng, Phó Uyển cũng lộ vẻ trẻ con, chính là thấp giọng cùng mẫu thân giải thích.

Đêm đó nàng đem Lương Thông đuổi ra, trong lòng bực bội ngủ không
được, luyến tiếc cùng trượng phu tách ra ngủ, vừa tức hắn luôn thích
động tay động chân, cứ như vậy nằm hướng cửa sổ ngẩn người, không qua
bao lâu liền nghe được phía trước có động tĩnh. Phó Uyển hoảng sợ giật
nảy người, ngồi dậy muốn mặc quần áo, còn chưa thu thập chỉnh tề, Lương
Thông nổi giận đùng đùng xông vào, đen mặt hỏi nàng có phải hay không
phái nha hoàn đi hầu hạ hắn.

Phó Uyển chưa từng phái người đi qua?

Lương Thông cũng là nhất thời tức giận, cho rằng thê tử thật sự mệt
mỏi, ứng phó hắn, muốn cho hắn sắp xếp nha hoàn thông phòng, thấy Phó
Uyển vẻ mặt mờ mịt, hắn liền hiểu được tất cả đều là nha hoàn kia ăn nói bừa bãi, mau chóng ngồi vào bên cạnh thê tử đem sự tình nói một lần,
còn thề thốt mãi chính mình không có chạm vào nha hoàn kia.

Phó Uyển tin hắn, thực sự có cái tâm kia, khẳng định trực tiếp ôm người đi ngủ, làm sao còn có thể chạy tới tìm nàng tức giận?


Nhưng nàng sợ hãi. Lương Thông quá thích làm cái việc kia, hiện tại
mới nhịn nửa tháng liền chịu không được cáu lên, một thời gian dài, lại
có nha hoàn tới tự tiến cử hầu hạ chăn gối, Lương Thông thật có thể nhịn được?

Kiều thị thấy nữ nhi mặt ủ mày chau, vỗ tay nàng nói: "Uyển Uyển buồn
cái gì, ngươi nên may mắn Thiếu Cừ không phải loại tâm tư kia, đổi thành loại kia chính mình lo liệu thiếp thất, chẳng phải là không có cách nào qua ngày?"

Phó Uyển quay đầu nói: "Ai biết hắn có thể kiên trì bao lâu."

Kiều thị không nhịn được phì cười, nhích gần đến nữ nhi bên tai nói
nhỏ: "Đứa bé ngốc, hắn muốn, ngươi trước dùng tay giúp hắn, đợi ngươi
qua độ 3 tháng, thai yên ổn, Thiếu Cừ muốn ngươi liền cho hắn, động tác
nhẹ một chút, 1 tháng làm mấy lần cũng không có bao nhiêu quan hệ, cuối
cùng hai tháng kia lại tiếp tục cấm."

Phó Uyển khiếp sợ ngẩng đầu, đã quên xấu hổ.

Kiều thị ôm lấy nữ nhi ngốc tự mình sắp làm mẹ, lại thấp giọng chỉ điểm vài câu, biến mặt mũi Phó Uyển thành đỏ lựng.

Phó Dung nặng trĩu tâm sự ở trong vườn hoa đi một lát liền trở lại,
nhân lúc Phó Uyển nói chuyện với Phó Tuyên, nàng đem mẫu thân kéo tới
bên cạnh, "Nương, ta nghe Bạch Đinh nói Tuyết Anh..."

"Bạch Đinh như thế nào lại nói với ngươi... Nga, lại là ngươi hỏi thăm lung tung đi?" Kiều thị vừa nghe thấy chủ đề này, không vui nhíu mày.

Phó Dung bất ngờ nhìn mẫu thân: "Nương đều đã biết?"

Kiều thị thở dài, sờ sờ đầu nữ nhi: "tỷ tỷ ngươi tất cả đều nói cho ta biết. Nùng Nùng không cần miên man suy nghĩ, tỷ phu ngươi là người tốt, ta cũng dạy tỷ tỷ ngươi biện pháp ứng đối, không có việc gì, đợi Nùng
Nùng kết hôn, có tin vui, nương cũng nói với ngươi."

"Nương lại trêu ghẹo ta!" Phó Dung giả trang xấu hổ bỏ chạy, ngấm ngầm thở phào một cái.

Tới buổi trưa, một đại gia đình đều ở bên này dùng cơm, sau khi ăn xong đến cho buổi chiều mới đi về.

Ban đêm Lương Thông càng nghĩ càng không được tự nhiên, ôm chặt thê tử nói: "Nhạc mẫu cùng Tam muội muội rời đi thì nhìn ta ánh mắt đều có
chút không đúng, ngươi có phải hay không nói với các nàng chuyện đó?"

Ở trong ngực hắn, Phó Uyển không khỏi lại nhớ tới những mánh khóe mẫu
thân dạy, đỏ mặt giải thích: "Ta không muốn nói, nương nhìn ra ta có tâm sự, nhất định bắt ta nói. Vậy ngươi cũng không cần lo lắng các nàng
không thích ngươi, ta đều giải thích rõ."

Lương Thông càng mất hứng, hướng xuống chuyển chuyển, nhìn ánh mắt thê tử nói: "Ngươi như thế nào còn có tâm sự a, ta không phải đã nói sao,
ngoại trừ ngươi ai ta cũng không chạm vào, kẻ nào không có mắt mà lại
đưa lên đến, ta trực tiếp đạp ra ngoài, bán vào thanh lâu..."

"Câm miệng, ngươi hiểu được nhiều, loại địa phương đó đều biết." Phó
Uyển không thích nghe hắn nói cái này, ghét bỏ xoay người.

Đêm hè đồ ngủ đơn bạc, nàng như vậy xoay người, thân thể lung linh hấp dẫn dán vào hắn lăn một vòng, Lương Thông hô hấp nhất thời nặng nề,
biết rõ tức phụ không vui vẫn mày dạn mặt dày dựa sát, ôm chặt người
vào: "Ngươi đừng sợ, ta liền cọ cọ giải khát, sẽ không động thật sự."

Phó Uyển lỗ tai đều bị hắn nói đỏ lên.

Hắn cọ như vậy, so ra càng cảm thấy xấu hổ a.

"Đi ngủ." Phó Uyển dùng khuỷu tay đẩy hắn.

"Uyển Uyển, Uyển Uyển..." Lương Thông mặc nàng đẩy, hắn chỉ lo ôm người không cho nàng trốn, bàn tay to bá đạo khi dễ nàng.

Không qua bao lâu, Phó Uyển bị vuốt ve đến không có khí lực.

Mắt thấy hắn lại sít gần tới, ngoài miệng thì nói không động, cái vật vô lại kia lại tuyệt nhiên làm động tác trái ngược, Phó Uyển thật sự
chịu không nổi, lo lắng hắn nhịn không được mà thật sự làm tới, nhắm mắt chôn đến trong ngực hắn, tay đưa tới bắt lấy …

Lương Thông cả người run rẩy một trận.

Bạch Đinh gác đêm ở gian ngoài bỗng nhiên bừng tỉnh, nghiêng tai lắng nghe.

Bên trong cô gia lại đang nói lời nói bậy bạ...

Ý thức được hai người đang làm cái gì, Bạch Đinh nhanh chóng dùng chăn che kín lỗ tai.

~

Lan Hương lúc này ngược lại ngủ say sưa, một chút cũng không phát giác trước giường có người bước nhẹ đi qua, vào khuê phòng cô nương nhà
nàng.

Từ Tấn đã một năm không đến đây, lại bước vào gian phòng quen thuộc, hắn bình tĩnh mà đứng một lát, mới hướng giường đi tới.

Vừa muốn xốc màn giường lên, chợt nghe tới tiếng khóc nhẹ nhàng nức nở, giống thú con kêu gào.

Từ Tấn nhíu mày, đẩy màn ra.

Đêm nay có chút ánh trăng, hắn như trước mang theo đèn lồng, nhờ vào
ngọn đèn mờ nhạt, nhìn nàng nằm ngang, mắt đẹp đóng chặt, trên mặt đều
là nước mắt, miệng mơ hồ hô cái gì không rõ.

Từ Tấn như thế nào cũng không ngờ sẽ nhìn thấy cảnh tượng này.

Bên giường còn một chỗ đủ cho người nằm nghiêng, Từ Tấn thoát giày,
thả màn lụa, sau đó nằm xuống, nửa chống thân thể nhìn nàng.

Tiểu cô nương hai tay xếp ở trên lồng ngực, không hề nhúc nhích như là rơi vào ngủ say, nhưng nước mắt không ngừng rơi, như là đang chịu ủy
khuất, hai phiến lông mày dài nhỏ thống khổ mà nhíu lại, môi đỏ mấp máy.

Đây là, gặp ác mộng?


Từ Tấn nhích gần đến nàng trước mặt nghe.

"... Đừng đi, tỷ tỷ đừng đi..."

Từ Tấn tâm thần chấn động, liên tưởng vào ban ngày nghe được tin tức, đoán được nàng mơ thấy cái gì.

Phó gia người khác đều vì Phó Uyển vui mừng, chỉ có nàng lo lắng thảm kịch kiếp trước tái diễn đi?

Một giây kia, Từ Tấn thật muốn biết lúc trước biết tin cáo phó của hắn thì nàng phản ứng thế nào.

Hắn biết nàng sẽ không có bao nhiêu thương tâm, đời trước như thế nào
hắn cũng không muốn tiếp tục phí tâm, hắn chỉ hi vọng đời này, sẽ có 1
ngày, hắn ở trong lòng nàng, sẽ chiếm cứ vị trí không khác biệt so với
người nhà của nàng, nếu hắn gặp phải bất trắc gì thì nàng cũng sẽ thương tâm thành như vậy, đương nhiên, hắn sẽ không thật sự làm cho mình gặp
bất trắc.

Yên lặng nhìn một lát, Từ Tấn ôn nhu thay nàng lau nước mắt, cúi đầu
ngậm lấy môi nàng, không có dục vọng, chỉ nghĩ dùng như vậy thân mật,
nhẹ nhàng cắt ngang ác mộng.

Tiểu cô nương dần dần không khóc, mở môi ra, bản năng mà đáp lại.

Động tác nho nhỏ, liền khiến cái này hôn thay đổi mùi vị, Từ Tấn kìm lòng không được ôm lấy eo nàng kéo vào trong ngực, hôn càng sâu.

Xúc cảm quá mức chân thật, Phó Dung đột ngột bừng tỉnh.

Từ Tấn cảm giác được, nâng mặt nàng lên nói: "Đừng sợ, là ta." Nói
xong ngồi dậy, đem nàng ôm tới trên đùi ngồi ở cuối giường: "Vừa mới
thấy ngươi khóc, mơ tới cái gì?" Nàng nhỏ nhắn xinh xắn, mỗi lần gặp
mặt, hắn đều muốn như vậy ôm nàng, cảm nhận trọng lượng của nàng đè trên đùi hắn.

Phó Dung đầu óc hỗn loạn, nghi hoặc nói: "Ta khóc?"

Từ Tấn tiện tay đem khăn tay bên cạnh nhét vào trong tay nàng: "Trên đó đều là lệ của ngươi, dường như nghe ngươi kêu tỷ tỷ."

Phó Dung nháy mắt nhớ ra, vô thức xoa xoa khăn, giơ tay nhu cái trán:
"Nhớ không ra, vương gia tại sao tới đây?" Ánh mắt đảo qua đèn lồng
ngoài giường, cái ánh sáng êm dịu kia cũng làm cho mắt nàng nhức mỏi,
không khỏi hướng trong ngực nam nhân nhích lại gần.

Từ Tấn quan tâm quay người, không để ngọn đèn soi vào nàng, cũng không truy cứu nàng có thật không nhớ được mộng hay là đơn thuần không muốn
nói cho hắn, cúi đầu cười nói: "Buổi sáng nghe nói tỷ tỷ ngươi có thai,
việc vui lớn như vậy, đoán được ngươi cao hứng, ta lại đây cùng ngươi
chia vui."

Phó Dung miễn cưỡng cười cười, vừa muốn nói chuyện, liếc thấy váy ngủ dưới chân chính mình.

Vào ban ngày nàng vui buồn một nửa, thêm vào mấy ngày nay Từ Tấn đều
không lộ diện, trước khi ngủ liền tùy tâm chọn một bộ váy mát lạnh, đơn bạc, màu xanh nhạt, phía dưới quần nhỏ hồng nhạt hiện lên rõ ràng, nhìn lên trên nữa, bên trong cũng không có chỗ nào che dấu.

Từ Tấn như thế nào biết chọn ngày như vậy đâu?

Thương cảm trong mộng sót lại triệt để biến mất, Phó Dung cố gắng lấy
lại tinh thần, nhân lúc Từ Tấn bởi vì thương tiếc nàng khóc chưa chú ý
tới quần áo nàng thì nhẹ nhàng ho, giọng khàn khàn nói: "Cổ họng khó
chịu, vương gia thả ta đi xuống rót cốc nước đi."

"Ta rót cho ngươi." Từ Tấn âm thanh ôn nhu, không chờ Phó Dung cự tuyệt liền buông nàng ra, quay người xuống giường.

Phó Dung nghi hoặc mà nhìn bóng dáng hắn cao lớn.

Người này, có phải hay không bởi vì có thể tham hoan, cho nên vui vẻ tốt với nàng trước?

Quản hắn như thế nào, Phó Dung lặng lẽ dời tới chân giường, kéo chăn đem chính mình bọc lại nghiêm nghiêm thực thực, chỉ lộ đầu ra. Nhìn bên cạnh nhiều chỗ trống như vậy, âm thầm may mắn đêm nay đi ngủ thì tâm
tình không tốt, không đem Đoàn Đoàn đặt tới trên giường, hiện tại nó ngủ trong lồng, trừ phi có động tĩnh lớn, con vẹt lười đấy sẽ không tỉnh.

Từ Tấn bưng trà trở về, xa xa nhìn thấy nàng co lại ở chân giường, vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười.

Lại là nàng lừa hắn, cho rằng nàng khó chịu thật, nguyên lai là nửa chiêu điệu hổ ly sơn.

"Còn muốn uống sao?" Hắn dừng ở trước giường, trêu tức hỏi nàng.

Phó Dung thật sự có chút khát, thấy Từ Tấn thoạt nhìn tâm tình không tệ, gật gật đầu, đưa tay nhận.

Từ Tấn ý vị thâm trường mà nhìn chằm chằm vào cánh tay nàng.

"Vương gia đêm nay không nháo được không?" Phó Dung cầu xin nhìn hắn.

Từ Tấn không có trả lời, chỉ đem bát trà đặt trên tay nàng, đợi nàng
uống xong, hắn đem non nửa bát còn lại bên trong tất cả đều uống hết,
lại đặt lên tủ đầu giường. Một lần nữa hạ màn lụa xuống, hắn lười biếng
mà tựa vào đầu giường, hai tay gối ở sau đầu hỏi xéo cô nương đối diện:
"Đoán thử xem đêm nay ta trừ bỏ chúc mừng, còn muốn làm cái gì?"

Phó Dung co rụt cổ lại, nhỏ giọng thầm thì nói: "Chỉ cần vương gia thủ lễ, cái khác đều tùy vương gia."

Từ Tấn cười cười, đem hộp trang sức bằng gỗ tử đàn đặt tới bên người.

Phó Dung mắt sáng lên, kinh hỉ nói: "Là cái hộp trân châu kia?"

Từ Tấn nhìn nàng cười: "Có phải hay không, ngươi mở ra nhìn xem chẳng phải sẽ biết?"

Phó Dung cố làm ra vẻ không hiểu, ngượng ngập nói: "Ta đợi vương gia đi rồi xem."

Nàng thông minh không mắc mưu, giả trang xấu hổ ngoan ngoan đền giảo
hoạt khả ái, Từ Tấn nhịn không được cũng không nghĩ nhịn, ngồi dậy đem
cô nương đang cuộn thành quả cầu một lần nữa ôm tới trong ngực, cúi đầu
cắn lỗ tai nàng: "Ngươi cho là ngươi không qua, ta liền không làm gì
được ngươi? Ngươi cho là trên người ngươi nhiều tầng chăn, ta liền không chạm vào ngươi?"

Phó Dung cuối cùng cũng hiểu được cái gì gọi là tự trói, hai tay đều
bị chính mình khóa ở trong chăn, Từ Tấn một cánh tay liền thoải thoải
mái mái đem nàng vây khốn, nàng đến đôi chân đều không tiện nhúc nhích,
chỉ có thể quay đầu tránh né môi hắn nhiệt tình. Nhưng làm sao mà trốn
được? Lỗ tai bị môi hắn bắt lấy thì Phó Dung thân thể hơn nửa mềm nhũn, một bên rụt cổ một bên nhuyễn giọng cầu hắn: "Vương gia đừng làm rộn,
ta sợ ngứa..."

"Sinh con cho ta, ta sẽ tha cho ngươi." Từ Tấn vừa ăn nàng, bên tai vừa nói.

Phó Dung ngơ ngác.

Từ Tấn cũng ngẩng đầu, ôm nàng bình phục: "Nùng Nùng, ta cùng Lương
Thông tuổi tác giống nhau, ngươi nhìn hắn so với ta thành thân trước,
hiện giờ lại muốn so với ta làm phụ thân trước, Nùng Nùng kiên cường lên chút, năm nay cũng cho ta một đứa?" Phái Cát Xuyên tới chiếu cố nàng,
hắn đã dặn dò Cát Xuyên hảo hảo thay nàng xem mạch, biết thân thể nàng
không có bất cứ vấn đề gì, đời trước 3 năm không có thai, hơn nửa là Từ
Yến không được.

Phó Dung cắn môi, nhắm mắt lại bực bội nói: "Ngươi đừng nói nữa, muốn nói, đợi kết hôn sau lại nói tiếp."

Từ Tấn nâng nàng mặt, ở trên miệng nhỏ thơm một ngụm: "Ta biết, chính là liên tục nhìn việc vui của người khác, ta sốt ruột."

Phó Dung quay đầu, mặt lại trắng bệch.

Từ Tấn thấy nàng sợ hắn đêm nay thật sự muốn động, buồn cười đem người buông xuống, mở hộp trang sức ra cho nàng nhìn: "Cho ngươi thêm một
lần."

Ngũ sắc trân châu hào quang sáng chói, Phó Dung dễ chịu một chút, nhận lấy đùa giỡn hai cái, nhìn thấy phía dưới dường như có gì đó, lấy ra
nhìn, hóa ra là một cái dây Trường Mệnh.

Từ Tấn hài lòng nhìn trong mắt nàng kinh ngạc, ôn nhu nói: "Đây là năm ngoái ngươi đưa ta dây kia, hiện tại ta đeo lên cho ngươi, chúng ta
cùng nhau sống lâu trăm tuổi."