Con Dâu Nhà Giàu

Chương 167: Châu Châu

Chương 166: Châu Châu

Trong phòng bệnh vô cùng tĩnh mịnh, chỉ có tiếng máy điện tâm đồ chạy theo quy luật

Triệu Hi Thành đi từng bước vào phòng,mỗi bước đi như có đao chém, đau thấu tim gan. Thân thể anh run rẩy, mặt không chút máu, trong mắt là sự đau đớn khôn cùng. Anh đi đến bên ChuThiến, Chu Thiến chỉ nhìn anh, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt đẹp vốn ảmđạm lúc này lại lóe ra tia sáng lạ thường tựa như ánh sáng cuối cùng của cuộc đời

Cô nhìn anh, đôi môi tái nhợt khẽ mỉmcười, chậm rãi vươn tay. Triệu Hi Thành vội nắm tay cô, bàn tay lạnh lẽo của cô khiến tim anh như đông cứng lại.

-   Hi Thành, xem con của chúng ta chưa, bé tí, em chẳng biết là giống ai nữa…

Giọng cô nhỏ bé mà dịu dàng, lặng lẽ vang lên trong căn phòng yên tĩnh

Trước khi ra ngoài bác sĩ đã quấn tã cho đứa trẻ rồi đặt bên cạnh Chu Thiến, cho đứa trẻ được ở bên mẹ ở cuối đoạn đường

Triệu Hi Thành nhìn đứa nhỏ nằm trong tã, khuôn mặt nhỏ bé nhăn nhúm, còn có chút nước chưa được lau sạch, khó mà nhìn ra giống ai nhưng anh vẫn nắm tay cô khẽ nói:

-   Trông rất giống em, đáng yêu lắm.

Nụ cười của Chu Thiến có chút tiếc nuối:

-   Em mong con giống anh, con trai giống cha mới tốt…

-   Vậy em mau khỏe đi, nhìn con lớn lên, có lẽ lúc con lớn sẽ giống anh…

Triệu Hi Thành mỉm cười, môi không tự chủ mà khẽ run run, cổ họng nghẹn đắng

Nước mắt của Chu Thiến lặng lẽ rơi xuống:

-   Em không chờ được ngày đó… Hi Thành, em rất luyến tiếc anh, luyến tiếc con…

Triệu Hi Thành tới gần cô, đặt tay cô lên tay mình, nước mắt cuối cùng trào ra:

-   Thiệu Lâm, đừng nói vậy, xin em… đừng rời bỏ anh, xin em đừng rời bỏ anh…

Anh hôn lên khuôn mặt cô, hôn lên môi cô, nức nở khóc, nước mắt của bọn họ hòa lẫn vào nhau như muốn cuốn đinhững bi thương, tuyệt vọng khôn cùng.

-   Thiệu Lâm, đừng mà, Thế Duy nhỏ như vậy, con không thể không có mẹ, sao em có thể nhẫn tâm bỏ mặc con,con thậm chí còn chưa được nhìn em một lần, Thiệu Lâm, sao em lại nhẫntâm… Còn cả anh nữa, nhớ lại những ngày tháng vui vẻ của chúng ta, chúng ta cùng đi dạo dưới ánh trăng, chúng ta nói chuyện phiếm trong hoaviên, em đã nói là rất thích những ngày như vậy… Chúng ta có cả đời nữa… Căn phòng lớn như vậy, anh không muốn ở một mình… Còn cả những chậu hoa trên lan can, anh sao chăm sóc hết được, hoa sẽ chết … Thiệu Lâm, Thiệu Lâm, bên cạnh anh sao có thể vắng em. Anh không dám tưởng tượng nhữngngày đó… Chúng ta khó khăn lắm mới có được hạnh phúc, mọi thứ đều rấttuyệt vời, chúng ta có thể hạnh phúc cùng con lớn lên, Thiệu Lâm, xinem, xin em đừng đi…

Anh nói năng lộn xộn, trong mắt đầy những sợ hãi, bi thương, nước mắt rơi không ngừng, thấm ướt mặt cô, làm bỏngtim cô. Bạch Tư Mẫn đứng phía sau ôm mặt khóc. Triệu Hi Tuấn cũng đứng ở bên kia khóc nhìn cô, anh nhìn cô thật sâu như muốn khắc hình ảnh củacô vào lòng

-   Chúng ta còn định đi du lịch,chẳng phải em muốn đi Cửu Trại Câu, em đã nói chờ con lớn một chút cảnhà chúng ta đi du lịch, Thiệu Lâm, Thiệu Lâm… em đã từng nói sao lạinuốt lời, đừng đi, đừng đi… đừng rời bỏ anh…

Trong mắt anh đầy sự cầu xin, vẻ mặt sợhãi kích động vô cùng. Triệu Hi Thành như thế này Chu Thiến chưa từngthấy, giờ cơ thể cô như cây gỗ chết. Mọi đau đớn đều không còn, chỉ cònsự đau đớn trong lòng thì đang cắn xé tâm hồn cô.

-   Hi Thành, đừng đau lòng… em sẽ không đi… em sẽ luôn ở bên cạnh anh…

Cô khóc nhọc vươn tay, run run xoa mặt anh, khẽ lau nước mắt cho anh nhưng nước mắt của cô lại càng đong đầy:

-   Em sẽ cùng anh, cùng Thế Duy…Em còn phải sinh em cho Thế Duy nữa… để bọn chúng chơi với nhau… em sẽkhông chết… đừng quá đau lòng… đàn ông mà khóc như vậy thì Thế Duy sẽcười anh đấy

Chu Thiến yếu ớt nói, mỗi lời nói như lấy đi hết sức lực của cô, yếu ớt vô cùng nhưng cô vẫn mỉm cười mà nói. Hai mắt nhìn anh đầy lưu luyến, buồn thương. Cô rất không nỡ rời khỏi anh,rời khỏi con nhưng cô biết, thời gian của cô chẳng còn nhiều, cô cảmgiác mỗi hơi thở đều thật khó khăn, cảm nhận được tim càng lúc càng đauđớn, cảm nhận được máu trong cơ thể đang đông lại nhưng nỗi đau trongmắt anh khiến cô thực sự đau lòng, cô hận không thể lập tức ùa vào lònganh, chỉ cần anh đừng đau lòng như vậy. Nhưng cô không làm được, tim côthực sự quá đau…

Hi Thành, có thể đừng đau lòng như vậyđược không, có thể mỉm cười nhìn em ra đi, có thể đừng quên em không…Đừng, đừng quên em, em ích kỉ lắm, cho dù thấy anh đau lòng thì em cũngkhông muốn anh quên em, hãy để em sống trong tim anh, để cho em mãi mãi ở bên anh

Những lời này cô không còn sức để nói, chỉ có thể bất lực, tuyệt vọng nhìn anh mà khóc

Có lẽ cảm nhận được lòng cô, hoặc cảmnhận được sức lực yếu ớt của cô, Triệu Hi Thành luống cuống lau nướcmắt, cười nụ cười khiến người ta còn đau lòng hơn khóc:

-   Được, anh không khóc, em đừng nói gì, nghỉ ngơi cho tốt, em nhất định sẽ khỏe mà, nhất định khỏe lại…

-   Đúng… em nhất định… sẽ khỏe… lại

Cô hiểu rõ bản thân nhất nhưng vẫn phụ họa theo chỉ mong anh dễ chịu hơn

Bọn họ nhìn nhau, nước mắt không thểngừng lại nhưng vì muốn đối phương thoải mái hơn mà còn an ủi, lừa gạtnhau mà vẫn phải mỉm cười

Đây là tình cảm sâu đậm cỡ nào! Triệu HiTuấn ở bên nhìn hai người bọn họ mà lòng đau như cắt. Anh bưng miệng cốngăn mình khóc thành tiếng, không muốn sự đau lòng của mình quấy rầy đến hai người. Mắt thấy ánh sáng trong mắt Chu Thiến càng lúc càng ảm đạmthì không nhịn được, cầm tay cô mà đau đớn khóc nấc lên:

-   Chị dâu… chị dâu

Anh gọi hai tiếng, sự đau đớn trong lòngnhư nhấn chìm anh, anh không nhịn được mà òa khóc, như thể đem nước mắtcả đời trút hết.

Chu Thiến quay đầu nhìn anh khẽ nói:

-   Thật khó coi… siêu sao Hi Tuấn… lại khóc… thành ra thế này… chẳng đẹp gì cả… đừng buồn… chờ chị khỏelại, sẽ … tạo hình cho em…

Xin lỗi, đã để em đau lòng như thế.

-   Chỗ Tiểu Mạt… em nói với cô ấy…

Triệu Hi Tuấn nắm chặt tay cô, gật gật đầu mà lòng đau như cắt

-   Tư Mẫn…

Bạch Tư Mẫn đi qua, cô đã khóc lạc giọng:

-   Thiệu Lâm, sao có thể như vậy…

-   Tư Mẫn, cảm ơn chị đã đối tốt với em…

Người con gái hồn nhiên, lương thiện nàyđã đem lại cho cô sự ấm áp, là sự ấm áp duy nhất trong Tống gia. Cô nhất định sẽ phù hộ cho cô ấy được hạnh phúc!

Bạch Tư Mẫn lắc đầu:

-   Là vì em đã đối tốt với chị…

Nước mắt cô như sông vỡ đê…

Khóe miệng Chu Thiến cong cong:

-   Đừng tự làm khổ mình…

-   Ừ, chị biết…

Đột nhiên Chu Thiến thở dốc, điện tâm đồ phát ra tiếng cảnh báo chói tai

Triệu Hi Tuấn vội ấn chuông khẩn cấp trên tường

Nhìn những đường cong mỏng manh trên điện tâm đồ, người Triệu Hi Thành run bắn lên, anh hoảng sợ nhìn gương mặtcô, miệng thì thào:

-   Đừng mà… đừng mà…

Anh gắt gao nắm chặt tay cô, như thể chỉ cần nắm chặt tay cô thì cô sẽ không rời khỏi anh. Anh mở to mắt nhìn cô không chớp

Chu Thiến nhìn anh, ngực phập phồng, côcảm thấy vô cùng đau khổ, phổi như nổ tung, hơi thở như bị ai chặn lại,không thể thở được, cả người côn run rẩy, tim đau đớn. Cô còn rất nhiềulời muốn nói với anh nhưng chẳng thể nói được gì, chỉ có thể tuyệt vọngnhìn anh, cuối cùng cô dùng hết sức mà khẽ mấp máy nói ba chữ: “em yêuanh…”. Ba chữ đó cô giấu kín trong lòng chưa từng nói ra miệng. Nhữnglời này cô lặng lẽ nhắn gửi đến anh, thời khắc cuối cùng của cuộc đời,cô muốn những lời này sẽ khắc sâu trong tâm khảm của anh…

Lồng ngực cô dần bình ổn lại, ánh sángtrong mắt càng lúc càng mỏng manh, khuôn mặt của Hi Thành càng lúc càngmơ hồ, càng lúc càng xa xôi, sau đó mọi tiếng động đều chìm khuất, thếgiới thật yên tĩnh. Cô như nhìn thấy vẻ mặt cực kì đau đớn của anh, anhhá to miệng như đang nói gì, Hi Thành, anh đang nói gì, em không ngheđược, đừng đau lòng như vậy, em sẽ rất buồn… Đột nhiên trước mắt tốisầm, cô cảm thấy vô cùng mệt mỏi, chậm rãi khép mắt lại, mọi thứ đều trở nên tĩnh lặng…

Triệu Hi Thành nhìn mắt cô dần khép lại,bàn tay nắm chặt tay anh dần buông lỏng như đóa hoa tàn úa, mất đi sựsống. Anh vô cùng đau đớn, muốn kêu nhưng lại không thể kêu thành tiếng, muốn khóc mà lại mất đi sức lực, ngực như có cái gì đó chặn lại, cổhọng anh ú ớ rên rỉ như con dã thú bị thương, sự đau đớn khiến anh phátcuồng

Bác sĩ vội vã tiến vào, kiểm tra qua tình hình của Chu Thiến, thực hiện sơ cứu một lượt, cố gắng một hồi vẫnkhông thể khiến điện tâm đồ có tín hiệu gì. Tiếng “tít” từ điện tâm đồlạnh lùng tuyên bố Chu Thiến đã qua đời. Bác sĩ cũng đành buông tay, bỏnhững dụng cụ trên người Chu Thiến đi rồi quay đầu nhìn đám người TriệuHi Thành lắc đầu

Bạch Tư Mẫn không khỏi òa lên khóc. Triệu Hi Tuấn nhìn đôi môi tím ngắt của Chu Thiến mà rơi nước mắt, đau đớn khôn cùng.

Bên ngoài phòng mổ, đám người Tống phunhân nghe thấy tiếng Bạch Tư Mẫn khóc thì vội chạy vào, nhìn thấy cảnhtượng này thì cũng khóc rống lên. Triệu Quốc Xương cũng lặng lẽ quay đầu đi lau nước mắt. Tống Trí Hào nhìn con gái nằm trên giường mà lòng cũng đau đớn.

Chỉ có Triệu Hi Thành lúc này lại yênlặng đến ngạc nhiên. Anh nắm tay Chu Thiến không buông, chỉ lặng lẽ nhìn cô, hai mắt dại ra. Đứa trẻ bên cạnh như cũng cảm nhận được mẹ đã rờixa mà đột nhiên khóc òa. Nhưng tiếng khóc này cũng không khiến Triệu HiThành chú ý. Anh vẫn nhìn cô không chớp mắt, như thể cứ nhìn cô thế này, giây lát sau cô sẽ tỉnh lại, nhìn anh mỉm cười, dịu dàng gọi anh mộttiếng: – Hi Thành.

Nhưng bất kể anh thầm gọi cô thế nào, đôi mắt như ngọc kia mãi mãi không mở ra nữa…

Thiệu Lâm, Thiệu Lâm, Thiệu Lâm… em vẫn rời bỏ anh mà đi, giờ đây anh biết phải tìm em nơi đâu…

Đã không còn em nữa, anh sẽ thế nào đây, anh… không dám nghĩ…

Thiệu Lâm….

……

Chu Thiến mở to mắt, phát hiện mình đangnằm trong bóng đêm, bốn phía im ắng, giơ tay lên không nhìn thấy ngóntay nhưng dần dần, mắt cô đã thích ứng được với bóng tối, phát hiện xung quanh có rất nhiều cây cối, có lẽ là một bìa rừng nhỏ.

Lòng cô đầy nghi hoặc, thế là làm sao? Cô chẳng phải vừa mới ở trong bệnh viện sao? Sao lại đến đây? Hi Thànhđâu? Hi Tuấn đâu? Con yêu đâu? Sao chỉ có mình cô ở đây

Còn nữa, cô không phải đã chết sao? Saolại tỉnh lại? Chẳng lẽ cô được cứu sống? Nhưng cũng không đúng, chữa trị phải ở trong bệnh viện, sao có thể một mình ở đây?

Lòng cô hoảng hốt, chẳng lẽ đây là nơichôn thân của cô? Cũng không đúng, cô nằm trên đất, không có bia mộ gìxung quanh, Triệu gia tuyệt đối sẽ không đối xử với cô như vậy!

Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Chu Thiến hoàn toàn không hiểu.

Cô cẩn thận đứng dậy, vừa cử động thìphát hiện trên đùi và trán hơi đau đau, vươn tay sờ thì thấy dấp dính,chắc là chảy máu. Quái lạ, vết thương này là từ khi nào?

Bốn phía có tiếng động nhỏ, tiếng côntrùng kêu, tiếng gió thổi lá cây xào xạc, trong đêm tối này có vẻ âmtrầm đáng sợ. Chu Thiến không khỏi rụt vai lại

Cô định đứng lên nhưng chân rất đau,trong đêm tối lại không thấy rõ được vết thương, cũng không thể nhìn rõđường. Cô nghĩ, mọi chuyện chờ trời sáng rồi tính. Cô không dám cử động, an vị một chỗ, cũng may thời tiết ấm áp nên không bị lạnh

Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, ánh trăng cong cong hình lưỡi liềm, ánh sao như ngọc trên bầu trời đêm, tựa nhưvô số đôi mắt đang nháy mắt tinh nghịch. Giờ mới là mùa xuân sao lại cónhiều sao vậy? Thật là lạ

Nhìn một hồi, cơn mệt mỏi ập tới, bốnphía vẫn vô cùng im ắng, cô không cảm thấy nguy hiểm nên lại nằm xuốngđất, dù sao người cũng bẩn rồi, cứ đơn giản là được, cứ ngủ một giấc đã, lấy lại tinh thần để mai con đối mặt với mọi chuyện khó hiểu này

Trên đất có cỏ, nằm hơi nhặm nhưng cô cũng đành chịu, cơn buồn ngủ ập đến, cô chậm rãi khép mắt lại.

Bất kể thế nào, được sống đã là một niềm hạnh phúc.

-   Này, tỉnh lại đi, tỉnh lại đi!

Có người cứ vỗ vỗ mặt Chu Thiến như thể không lay tỉnh cô thì không tha, mặt cô bị vỗ đến nóng rát

Lòng Chu Thiến dâng lên cảm giác tứcgiận, muốn đánh thức tôi thì có cần vỗ mặt tôi thế không, quá không tôntrọng người khác! Cô vươn tay nắm tay người nọ, miệng làu bàu:

-   Đừng đánh nữa, tôi…

Chu Thiến mở mắt ra thì thấy ngay khuôn mặt của một người trẻ tuổi, người nọ thấy cô tỉnh lại thì cười:

-   Châu Châu, sao lại ngủ ở đây, chắc lạc đường đúng không! Em đã lớn thế này rồi sao lại không nhớ được đường?

Ngữ khí rất thân thiết

-   Châu Châu?

Lòng Chu Thiến dâng lên một dự cảm, không thể chứ…

Chu Thiến lập tức cúi đầu nhìn lại mình,quần áo cũ nát, cái này không tính nhưng làn da vốn trắng nõn cũng chẳng còn mà thay vào đó là làn da vàng vọt, đôi tay này cũng chẳng phải làđôi tay thon dài của Tống Thiệu Lâm nữa

Không thể nào… Chu Thiến kinh hoảng.

Người kia lắc đầu, tặc lưỡi:

-   Còn quên cả tên mình nữa! Bảoem ngốc thật đúng là không sai tí nào, chẳng hiểu sao có thể sống đượcbao nhiêu năm như vậy

Chu Thiến chỉ kinh ngạc nhìn người kia,nhìn đôi môi anh ta đóng rồi lại mở, lòng nghĩ: không thể nào… sao cóthể cẩu huyết như vậy được.

Người nọ cũng chẳng để ý đến vẻ mặt thảng thốt của cô cho lắm, dường như như vậy là chuyện rất bình thường. Sauđó anh ta lại nhìn vết thương trên người cô rồi nói:

-   Vết thương nghiêm trọng như vậy, anh cõng em về, bảo bác sĩ Lưu trong thôn khám cho em

Nói xong ngồi xổm xuống trước mặt cô

Chu Thiến vẫn nhìn anh ta ngẩn người, vẫn còn chưa lấy lại được tinh thần

Người nọ mất kiên nhẫn quát:

-   Anh nói anh cõng em về, nghe không hiểu à? Đặt tay lên vai anh, dựa vào lưng anh

Bị anh ta quát vậy thì Chu Thiến mới tỉnh táo lại một chút, cô nghĩ, bất kể thế nào, rời khỏi đây rồi tính, hơnnữa vết thương trên người vẫn phải chữa trị

Chu Thiến theo lời anh ta nói, dựa vàolưng anh ta. Anh chàng kia đứng dậy, cõng cô đi về phía trước, có lẽcõng cô với anh ta chỉ là chuyện đơn giản. Chu Thiến nhìn cánh tay gầytrơ xương của mình mà nghĩ, khó trách anh ta cõng mình dễ dàng như vậy.Khối cơ thể này thật quá gầy

Người nọ nhanh chóng đi men theo conđường nhỏ mà ra khỏi rừng, cõng cô xuống núi. Chu Thiến nhìn những ngôinhà thấp càng lúc càng gần mà trong lòng bất ổn. Thế này là sao? Đã xảyra chuyện gì?

Người nọ cõng Chu Thiến đi đến bên đườngquốc lộ. Một lên là những cánh đồng lúa, bên kia là một ngôi nhà lầu.Trước nhà có một bàn mạt chược, bọn họ nhìn thấy thì đều chào hỏi:

-   Hổ Tử, Châu Châu lại bị thương?

-   Hổ Tử, cậu tìm được con bé ở đâu

Hổ Tử vừa đi vừa nói với bọn họ:

-   Tôi đưa Châu Châu đến chỗ bác sĩ trước đã

-   Mau đi đi! Những người kia vẫy tay với bọn họ

Chu Thiến phát hiện dân cư nơi này nóigiọng hơi khác, chẳng lẽ đây là Tứ Xuyên? Lòng cô càng lúc càng nghingờ. Giờ cô chỉ muốn có cái gương để chứng thực suy nghĩ trong lòng

Chờ bọn họ đi qua, những người kia đều khẽ bàn tán:

-   Trẻ con không cha không mẹ thật đáng thương, giờ ngay cả bà cũng mất, chẳng ai để ý đến con bé, lại còn là đứa ngốc…

-   Đúng thế, nếu không có mọi người thay phiên nhau đưa cơm suốt hai năm qua thì nó sớm đã chết đói rồi

-   Nhưng cứ thế này cũng không phải là cách! Miệng ăn núi lở, chẳng lẽ chúng ta phải nuôi nó cả đời sao?

-   Ai, nói sau đi! Người như con bé chẳng biết tự chăm sóc mình, chẳng biết sống được bao lâu… thôi đừng nói!

Lập tức, mọi người lại vui vẻ chơi mạt chược mà bỏ qua câu chuyện về Châu Châu

Hổ Tử cõng Chu Thiến đến một căn nhà nhỏ. Đi vào đã gọi:

-   Bác sĩ Lưu, mau ra xem, Châu Châu lại bị thương

Anh ta đặt cô lên chiếc giường nhỏ rồi nói:

-   Em ở đây chờ anh, ở nhà anh còn có việc, phải về trước đã

Hổ Tử này kể cũng thật nhiệt tình, Chu Thiến gật gật đầu, cảm kích nói:

-    Cám ơn anh

Hổ Tử ngẩn ra, sờ sờ đầu, không tin nói:

-   Anh không nghe sai chứ! Em mà biết nói cảm ơn? Học ai thế?

Câu cuối cùng cũng chẳng phải hỏi Chu Thiến mà là đang lầm bầm, tự nghi hoặc nên Chu Thiến cũng chẳng cần trả lời

Hổ Tử lắc đầu đi ra ngoài. Không lâu sau, một người đàn ông khoảng hơn 40 tuổi đi vào, mặc áo xanh đậm, quần đenrất giản dị. Nhìn thấy Chu Thiến thì nói;

-   Lại ngã, đã dặn cháu đi đường phải cẩn thận, sao không nhớ được? Đau đầu quá

Chu Thiến phát hiện những người từng nóichuyện với cô đều chỉ là lầu bầu như không mong cô sẽ đáp lời. Bác sĩLưu này cũng vậy, nói xong bước đến bên tủ thủy tinh mà lấy thuốc mỡ,bông băng.

Chu Thiến cũng không nghĩ nhiều, giờ côchỉ muốn xem mình thế nào, có đúng với suy nghĩ của mình hay không. Chonên cô nói với bác sĩ Lưu:

-   Có thể cho cháu soi gương không?

Cô nói hoàn toàn là tiếng phổ thông.

Bác sĩ Lưu sửng sốt, sau đó vội xoay người nhìn cô, mắt trợn tròn.

Chu Thiến lại lặp lại một lần:

-   Cháu muốn mượn gương

Vẻ mặt bác sĩ Lưu vô cùng kinh ngạc nhưng vẫn lấy ra chiếc gương nhỏ rồi đưa cho cô. Chu Thiến đón lấy rồi vội vã soi gương, vừa nhìn đã hoảng hốt suýt thì vứt gương đi.

Sự kinh ngạc của cô không phải vì khôngcòn nhìn thấy gương mặt của Tống Thiệu Lâm, điều này từ khi Hổ Tử gọi cô là Châu Châu cô đã chuẩn bị tâm lý. Tuy rằng chuyện này rất quỷ dịnhưng cô từng có kinh nghiệm nên chẳng lạ

Nhưng vấn đề là, gương mặt trong gương…trán cao cao, mắt to, lông mày đen, tuy rằng da không đẹp, tuy rằng mặtbẩn, nhưng đây rõ ràng chính là cô – Chu Thiến… dung mạo ban đầu củachính cô.

Lòng Chu Thiến khiếp hãi vô cùng, cóchuyện gì thế này? Thân thể cô không phải đã chết rồi sao? Trên đời nàycòn có người giống cô đến mức độ này sao?