Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Chương 97: Đông thành tây tựu

Dưới tình huống ép buộc, Dương Thần rối rắm bị kéo đến sân tennis, vẻ mặt vô tội hỏi Mạc Thiện Ny:

- Cô đi thì đi, tôi đi nơi khác chơi, tôi đâu phải là khách VIP, không mù quáng tham gia.

Mạc Thiện Ny trừng mắt nhìn hắn, gằn giọng nói:

- Đừng cho là tôi không biết ý đồ của anh, là muốn đến hồ bơi ngắm người đẹp chứ gì? Tôi nói cho anh biết, những khách VIP đến đây hầu hết đều là thương nhân và giới chính trị có danh tiếng ở Trung Hải, nếu anh đã làm 1 nhân viên ban quan hệ xã hội của Quốc Tế Ngọc Lôi chúng tôi, nhất thiết phải giao tiếp nhiều với những người này, mỗi 1 tầng lớp quan hệ đều là chìa khóa mở ra sự thành công, nhớ kỹ lời khuyên của lãnh đạo!

- Tôi chỉ hay mua điểm tâm, việc làm trước của tôi là bán thịt dê xiên nướng, tôi cảm thấy những việc đó đối với tôi thật xa vời.

- Không xa, phía trước chính là sân tennis.

‘’…’’

Sân của trung tâm nghỉ mát Phong Lâm quả nhiên lớn, vừa đi vào sân tennis, Dương Thần cảm giác như là sân bóng đá, điều này làm cho hắn cảm thấy chính mình đang ở những nước phát triển Âu mĩ yêu thích môn tennis, dù sao môn tennis cũng không phát triển ở nội địa, mà sự dụng sân vận động lớn như vậy để chơi tennis quả là đặc biệt--- nếu là môn bóng bàn thì còn có thể chấp nhận.

Trên sân tennis được làm từ chất liệu plastic đỏ xanh tinh xảo, ở đó đã có không ít người mặc đồ thể thao đang múa vợt, trong đó không thiếu những cô gái nổi bật, trong lúc di chuyển qua lại bộ ngực căng đầy rung rinh thu hút sự chú ý những gã đàn ông đứng 1 bên hò hét khen ngợi, cũng không biết đang xem loại “cầu’’ gì.

1 mạch theo Đường Uyển đi đến cùng giai điệu của sân banh.

Lúc này trên sân banh đã có không ít nam nữ vui đùa tán gẫu, trong sân chỉ có 2 cô gái trẻ thật sự đánh banh, đối với người tay ngang như Dương Thần mà nhìn, tư thế của 2 cô gái rất là hoàn hảo, dáng người hấp dẫn, nhưng cặp mắt phán đoán không chính xác lắm, trái banh đến chậm như vậy cũng không đoán được, cứ như là mạnh ai nấy giao banh, không ai trả banh lại.

- Đường tổng, cô có biết chúng tôi đợi cô hơi lâu.

Một người đàn ông diện mạo điển trai cười nói.

- Không ngờ Từ tổng cũng đã đến, thật là đáng quý.

Đường Uyển bắt tay tự nhiên với người đàn ông đó.

- Đường tổng không đến, chúng tôi chơi cũng không có ý nghĩa gì.

Một người đàn ông trung niên với cái bụng bự cười nói.

Đường Uyển mặt mày tươi tình mỉm cười:

- Thiệu tổng, thật biết nói đùa, hôm nay mọi người cùng nhau chơi tennis, thiếu Đường Uyển tôi có gì đáng kể.

- Không thể nói như vậy, bà chủ không đến, đám chúng tôi không ra vẻ gia chủ.

Một phụ nữ thanh tú xinh đẹp xu nịnh nói.

Một nhóm người nhà giàu nhiệt liệt chào hỏi nhau, nói chuyện trong10 câu cũng không có 1 câu là thật.

Sự xuất hiện của Mạc Thiện Ny và Dương Thần cùng Đường Uyển đương nhiên cũng bị để ý, trong đó có người ngay lập tức nhận ra Mạc Thiện Ny người khá nổi tiếng trên thương trường, liền đến chào hỏi.

- Không ngờ Mạc tiểu thư cũng đến đây, đã lâu không gặp, Mạc tiểu thư vẫn xinh đẹp rạng rỡ.

Một người đàn ông trung niên tự cho là mặt mũi nho nhã đến khen Mạc Thiện Ny nói, nhìn có vẻ chân thành.

Mạc Thiện Ny điềm nhiên cười:

- Huỳnh tổng khách sáo rồi, vừa lúc nghe Đường tổng ở đây có trận đấu tennis, Thiện Ny chỉ đến để giúp vui.

Ngay sau đó, không ít người đến trò chuyện vài câu với Mạc Thiện Ny, bầu không khí trở nên hài hòa, nhưng gần như đều rất tự nhiên không ngó ngàng tới Dương Thần, không loại trừ cũng không gần gũi. Nhận xét của những nhân vật cốt lõi trong giới kinh doanh và chính trị vẫn lợi hại hơn. Bọn họ rất dễ dàng nhận ra địa vị thực tế của Dương Thần chắc chắn không phải là nhân vật quan trọng, nhìn Dương Thần đi theo sau Mạc Thiện Ny có thể suy ra không ít kết luận, phần đông phỏng đoán Dương Thần là loại nhân vật --- trợ lý của Mạc Thiện Ny, có khả năng không công khai có những quan hệ nào đó---- trong cái thế giới nhỏ này việc như vậy không hiếm thấy.

Cho nên, Dương Thần thoải mái ngồi qua 1 bên, nhìn 2 cô gái tán gẫu với nhóm người không quen biết.

- Mạc tiểu thư, nghe nói lúc trước Lâm tổng của quý công ty sức khỏe kém, vào bệnh viện, có thật không?

Trò chuyện nói, cuối cùng có hỏi đến chuyện của Lâm Nhược Khê.

Mạc Thiện Ny vẻ u sầu gật đầu:

- Đúng vậy, cục trưởng Triệu, nhưng chủ tịch hội đồng quản trị của chúng tôi tuần sau có thể xuất viện, sức khỏe đã khôi phục.

Cục trưởng Triệu đầy vẻ vui mừng nói:

- Vậy là tốt, lãnh đạo cơ quan nhà nước chúng tôi thật sự hết lời khen ngợi thành tích của quý công ty trong vài năm nay, Lâm tổng càng không thua kém so với cánh mày râu, tuổi còn trẻ mà có thể dẫn dắt Quốc Tế Ngọc Lôi, hằng năm dành được thành tích hơn người. So với lão chủ tịch còn có khí phách hơn. Thực sự là trụ cột trẻ tuổi không thể thiếu của hội thương gia Trung Hải, tôi còn nhớ 1 năm trước lúc nhận bằng khen 10 xí nghiệp lớn đứng đầu của Trung Hải, phong thái của Lâm tổng thật làm cho người ta khó quên…

Nói đến Lâm Nhược Khê cả nhóm người lại thổi phồng 1 phen, vài người đàn ông có triển vọng càng có đôi phần hướng theo.

Dương Thần âm thầm cười gượng, xem ra tính nết lạnh nhạt của Lâm Nhược Khê cũng là vì bất đắc dĩ, nếu mà có đôi chút niềm nở, sẽ có rất nhiều đàn ông theo đuổi đến nỗi cửa cũng bị phá tung.

Xem ra cuộc trò chuyện đã đến lúc, Đường Uyển đề nghị nói:

- Hôm nay các vị đến là để chơi tennis, công việc hãy gác qua 1 bên, không biết ai muốn lên khởi động trước tiên?

- Ha ha, Đường tổng nói rất đúng, lão Lưu tôi lên chơi vài chiêu, vị nào tiếp chiêu với tôi?

Một lão tổng trung niên cầm cây vợt tennis lên hỏi.

- Để tôi.

Một 1 phụ nữ hơi béo nhìn có vẻ biết cách giữ dáng cầm vợt tennis lên mỉm cười nói:

- Anh Lưu, hãy nương tay, người ta mới vừa sinh đẻ xong vài tháng, sức khỏe vẫn chưa khôi phục hoàn toàn.

- Tất nhiên tất nhiên…

Dương Thần nhìn người phụ nữ trẻ kia vặn vẹo cái mông to cùng người đàn ông kia cười cười nói nói lúc đánh banh, thầm cười trong bụng đây là đánh banh hay là tán tỉnh?

Cuộc khởi động tennis bắt đầu không bao lâu, bên sân lại tới thêm 1 nhóm người, người đi đầu là người đeo kính đen, mặc đồ tennis màu hồng nhạt lòe loẹt, khuôn mặt đàn ông trắng nỏn, vóc dáng không cao lớn, khắp người lộ toát ra một chút hơi nhu mì mà người đàn ông bình thường không có, làm cho cả con người tỏ vẻ có vài phần dịu dàng duyên dáng, nếu không có đặc trưng của hạch cổ hoàn toàn có thể coi như là cách trang điểm trung tính của cô gái trẻ.

2, 3 người tùy tùng đi theo sau người đàn ông lưng đeo dụng cụ thể thao, ngoài ra còn 4 người bảo vệ mặc vest, dù trời đang nắng nóng, vẫn ăn bận tỉ mỉ chỉnh tề, ánh mắt sắc bén nhìn 4 phía, rõ rang là những tay chuyên nghiệp.

Nhóm người này xuất hiện khiến cho mọi người xung quanh để ý, nhưng vẻ mặt khác với vẻ nhiệt tình lúc gặp Đường Uyển vừa rồi, tuy đang cười, nhưng nhìn ánh mắt của mấy người, bộ dạng lộ ra đôi phần sợ hãi.

- Không ngờ Chu thiếu tổng cũng đến, thật là hân hạnh.

Đường Uyển là chủ nhân tiến trước nhất chào đón nói.

Người thanh niên họ Chu vẻ mặt ôn hòa cười cười, gỡ kính râm xuống, lộ ra đôi mắt 1 mí dễ nhìn, cùng Đường Uyển bắt nhẹ tay, liền buông ra, văn vẻ lịch sự:

- Đường tổng thật biết đùa, Chu Đông Thành tôi chỉ nhờ vào danh tánh của cha mới được hân hạnh quen biết quý vị ở đây, quý bị đừng phiền hà nửa chừng tôi đến quấy rầy là tốt rồi.

Nghe đến tên tuổi của Chu Đông Thành này, Dương Thần nhíu nhíu mày, khiều nhẹ cánh tay của Mạc Thiện Ny ở bên cạnh, hỏi nhỏ:

- Chu Đông Thành này, có phải là Chu Đông Thành của tập đoàn Đông Hưng?

Mac Thiện Ny kì lạ nhìn vào Dương Thần, cười nói:

- Không ngờ anh cũng biết tập đoàn Đông Hưng, xem ra anh cũng không phải là người không biết gì, không sai, anh ta là con một của Chu Quang Niên, đại thiếu gia của Đông Hưng, tôi khuyên anh nên tránh xa anh ta, không thì sẽ rất nguy hiểm.

- Nguy hiểm? Xem anh ta khá lễ phép.

Dương Thần cũng là lần đầu tiên nhìn thấy Chu Đông Thành đích thực, không ngờ Sắc Vi ẩn náu trong nhà kẻ địch mà con của tên họ Chu lại là 1 thanh niên xuất sắc, hơn nữa bộ dạng lễ phép, thật không nhìn ra xuất thân từ xã hội đen.

Vẻ mặt Mac Thiện Ny có đôi chút khác biệt, cuối cùng nói nhỏ bên tai của Dương Thần:

- Tôi nói nguy hiểm, là vì anh ta không thích phụ nữ….

- Anh ta không thích phụ nữ, như vậy anh ta thích cái gì?

- Không sai, đàn ông!

Dương Thần giật cả mình, hèn chi nhìn thấy cách bắt tay của anh ta với Đường Uyển như thể vừa chạm tay liền buông ra, không phải vì lễ phép mà là anh ta không thích tiếp xúc phụ nữ.

Mạc Thiện Ny nhìn thấy Dương Thần tựa như trúng độc, cười khanh khách nói nhỏ:

- Anh sợ cái gì, bộ dạng của anh, anh ta chưa chắc thích đâu!

Dương Thần không để tâm nghe, vì đột nhiên nhớ lại, dạo trước khi ăn khuya đã cứu Trần Bá, khi đó Trần Bá nói là có 1 ông họ Chu bắt anh đi tiếp khách, họ Chu, mà lại sai khiến được 1 tên đầu sỏ xã hội đen Quách Tử Hằng ra sức bắt người, xem ra cũng chính là Chu Đông Thành này.

Nghĩ vậy, mọi chuyện đều rõ ràng, mấy ngày trước bị mấy người lạ lái xe Honda màu đen truy đuổi, luôn buồn bực không biết bọn họ do ai phái đến, nghĩ sẽ có liên quan đến Chu Đông Thành, dẫu sao lúc đầu cho Quánh Tử Hằng về báo với ông chủ của anh ta, có gì thì kiếm “tao’’.

Quả nhiên, Chu Đông Thành nói với nhóm thương nhân và chính trị đơn giản mấy câu, tực như không chút để ý nhìn về phía Dương Thần, còn cười 1 cách “quyến rũ’’.

Dương Thần vốn tưởng chuyện đã xong, nhưng sau khi Chu Đông Thành cùng với những nhân vật quan trọng nói vài câu, với ánh mắt kinh ngạc của mọi người, cùng với mùi nước hoa phụ nữ nồng nặc, đi đến cạnh Dương Thần, tự nhiên ngồi xuống.

- À anh, phiền anh tôi ngồi chỗ này được không?

Vẻ mặt của Chu Đông Thành có đôi chút giống nam diễn viên Hàn quốc, môi mỏng mặt đầy phấn, nay lại gần làn da đặc biệt mịn màng.

Tuy Dương Thần ở nước ngoài gặp qua không ít loại đồng tính này, nhưng lần đầu tiên ngồi gần như vậy, hơi gượng gạo cười:

- Anh đã ngồi xuống rồi, còn hỏi tôi lảm gì nữa?

- Ngồi xuống là quyền của tôi, hỏi anh là muốn biết ý kiến của anh.