Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Chương 115: Bùn Lầy

Mới sáng sớm mà sức ảnh hưởng của những tin đồn đủ kiểu ở cổng Quốc Tế Ngọc Lôi trong tưởng tượng cũng không lớn như thế, có lẽ văn hóa xí nghiệp của Quốc Tế Ngọc Lôi rất tốt, khiến mỗi nhân viên đều tương đối bình tĩnh tiếp nhận hết thảy cổ quái này. Chính xác mà nói, trong cái thành phố Trung Hải to như thế, cái dạng đường viền hoa văn của bản tin nhỏ như này thực không coi là chuyện lớn.

Khi Mạc Thiện Ny đi vào văn phòng ban Quan hệ xã hội, không ít cô gái nhìn cô bằng ánh mắt hỏi thăm và an ủi, khiến Mạc Thiện Ny trong lòng ấm áp dạt dào, liền khi bố trí nhiệm vụ cho các nữ đồng nghiệp này với giọng nhỏ nhẹ hơn rất nhiều so với trước kia.

Triệu Hồng Yến thấy Dương Thần quay lại vị trí, nhìn Dương Thần lúc lâu cười đầy vẻ cổ quái:

- Anh thực lén lút với Trưởng ban Mạc sao?

- Tôi lại muốn lén lút với cô hơn.

Dương Thần nhìn cô nháy mắt mấy cái.

Triệu Hồng Yến đỏ mặt, đánh Dương Thần một cái:

- Tôi nói thật mà, không được chọc tôi chứ.

- Cô đoán xem.

Dương Thần liếc cô một cái, trời sinh phụ nữ có khả năng suy đoán khá chính xác.

Triệu Hồng Yến dường như cho rằng quan hệ giữa Dương Thần và Mạc Thiện Ny bình thường, lại hỏi:

- Trưởng ban Mạc không sao chứ?

- Cô cảm thấy cô ta có sao à?

Dương Thần chỉ chỉ vào bên trong nơi Mạc Thiện Ny đang giảng giải công việc cho mấy cô gái ban Quan hệ xã hội, vẫn là tinh thần phấn chấn, ánh mắt kiên định đó.

Triệu Hồng Yến cảm thấy Mạc Thiện Ny không sao, thở phào nói:

- Thực ra chút chuyện kia của Trưởng ban Mạc, mấy chị em chúng tôi cũng bàn bạc với nhau rồi, dù thế nào, gã đàn ông đó vừa nhìn đã biết không phải người tốt rồi, chắc chắn ông ta đối với trưởng ban Mạc không ra gì. Trưởng ban Mạc hung dữ thì hung dữ, nhưng chỉ cần đối với chúng ta tốt là được rồi.

- Cô ấy đối với các cô tốt lắm à? Sao tôi cảm thấy cô ấy cứ giao công việc cho các cô, giống như đầu lĩnh đốc công vậy đó.

Dương Thần cười hỏi.

Triệu Hồng Yến nhìn Dương Thần coi thường:

- Anh như con chim nhỏ chỉ biết chơi trò chơi, không hiểu đâu, công ty lớn bây giờ ở đâu mà không như thế, thay đổi lớn nhất chẳng qua chỉ ép sức lao động của nhân viên, đồng thời cũng bị ép, nếu có thể cho tiền trợ cấp đầy đủ, cho dù bị ép như thế cũng cam tâm tình nguyện rồi. Tôi nói cho anh biết, từ khi trưởng ban Mạc bắt đầu nhậm chức, tiền thưởng, tiền trợ cấp hàng năm của nhân viên ban Quan hệ xã hội đều cao nhất công ty đó, tất cả phúc lợi cũng đều ưu tiên cho chúng ta, rất nhiều chị em khi tiếp khách bàn chuyện làm ăn chịu ức hiếp, cũng đều là trưởng ban Mạc đi giúp chị em đòi lại công bằng, nhiều lần cùng mấy người bảo thủ trong công ty cãi nhau ầm ĩ cả lên.

- Ngang ngược như vậy, không có ai quản sao?

Dương Thần cho rằng Mạc Thiện Ny chỉ “dữ” với mình hắn, không ngờ chỉ nhằm vào công việc, không nhằm người.

Triệu Hồng Yến cười khanh khách nói:

- Trưởng ban Mạc là do Lâm tổng cất nhắc lên đó, kì thực cũng coi như nguyên lão công ty rồi, hơn nữa còn là bạn của Lâm tổng, Lâm tổng dám chắc ủng hộ trưởng ban Mạc, những tên vô lại khác muốn leo lên đầu ban chúng ta cũng không được, huống hồ mạng lưới quan hệ của trưởng ban Mạc cũng rất lợi hại, nếu không làm sao Lâm tổng đi dưỡng bệnh, lại giao cho trưởng ban Mạc làm phó tổng lâm thời chứ?

Nghe xong buổi nói chuyện của Triệu Hồng Yến, Dương Thần coi như cũng biết thêm vài phần về hệ thống công ty, nhưng những chuyện này nghe xong cũng cho qua luôn, không để trong lòng, nói chuyện tùy thích một lát sau Dương Thần lại dấn thân vào sự nghiệp trò chơi.

Vừa chơi qua hai màn Tinh mắt, điện thoại Dương Thần chợt vang lên, nhìn qua dãy số, là cô bé Đường Đường gọi tới.

Cười nhận điện thoại, giọng nói ngọt ngào của Đường Đường đó truyền đến:

- Cháu nhớ chú lắm!

- Chú thì không nhớ cháu.

- Hừ, vẫn không chút tình cảm như vậy.

Đường Đường hờn dỗi vài câu, lại hỏi:

- Chú đang làm gì vậy? Hôm nay tụi cháu viết hệ thống máy tính cả ngày, những thứ đó ngớ ngẩn lắm, cháu làm xong đem nộp rồi chẳng có chuyện gì để làm nữa, chán muốn chết.

- Cháu chán thì kiếm chuyện mà làm, chú đang đi làm mà.

- Đi làm?

Đường Đường như phát hiện ra lục địa, hỏi:

- Chú đi làm thì làm cái gì vậy?

- Chơi trò chơi.

Dương Thần thực thà đáp.

Đường Đường cười khì khì:

- Thì ra chú là hạng làm việc chơi xì dầu, chơi trò gì vậy ạ? Wow? Eq? Trò kì tích hay là trò nông trại?

Dương Thần ngẫm nghĩ một chút, vẫn không biết “Tinh mắt” tính vô trò gì, ậm ờ đáp:

- Trò chỉ số IQ cao.

- Trò chỉ số IQ cao? Là trò gì ạ?

- Chính là Tinh mắt xếp thú Pokemon, chú có thể chơi qua mấy cửa đó.

Dương Thần đành phải nói tên ra.

Đường Đường im lặng hồi lâu, đột nhiên bật cười sằng sặc, trong điện thoại tiếng cười hô hố vang lên không ngớt, từ trong điện thoại cũng có thể nghe ra tiếng cười điên cuồng cỡ nào.

Dương Thần bực rồi, đáng cười như vậy sao? Nói gì cũng là trò chơi mini đứng đầu trong bảng xếp hạng đấy, là hắn theo kịp trào lưu thời đại mà.

Đường Đường mất một lúc lâu mới kiềm chế được tiếng cười của mình, nói:

- Chú mà nhứ thế sẽ bị người khác coi thường đó, người đàn ông khôi ngô tuấn tú, anh minh, uy phong như chú, làm sao có thể chơi trò của nữ sinh và bác gái như vậy chứ?

- Thế chơi cái gì?

Dương Thần hưởng thụ lợi ca ngợi kia, dù sao đó cũng đều là lời nói thật.

- Rất nhiều trò ạ, thì xem chú thích kiểu gì, là trò chiến lược tức thời, trò động tác thể dục, trò thương chiến xạ kích, trò đóng vai nhân vật hay là trò quản lý kinh doanh.

Đường Đường nói một lô những thuật ngữ hoàn toàn xa lạ với Dương Thần.

Dương Thần cũng không ngốc, có thể lý giải đại khái hàm ý tiêu biểu của những thuật ngữ đó, mấy thứ động tác, bắn nhau quả thực Dương Thần đã chẳng thích đụng chạm, thực tế chịu đủ rồi, trò chơi thì đừng nhắc đến nữa, còn như quản lý kinh doanh hay nuôi gia súc gì đó thì được.

- Chú thích chiến lược tức thời, nó không phải thuộc loại đánh nhau chứ?

- Đúng rồi, chính là chơi với người hoặc máy tính, tạo nhà, xuất binh, sau đó đánh nhau trên bản đồ.

- Nghe có vẻ thú vị, thế trò đó tên là gì vậy?

Dương Thần hỏi.

Đường Đường nghĩ một chút rồi nói:

- Nếu như thế, chiều nay cháu rảnh, chú đến trường đón cháu, cháu dẫn chú đến chỗ này, sau đó lại giới thiệu cho chú những trò hay, tiện thể có thể chỉ chú chơi.

- Đừng nghĩ lừa dối chú, cháu không phải sắp lên lớp sao? Làm sao còn ra ngoài chơi trò chơi được?

Dương Thần ra dáng dấp đại nhân giáo huấn mà thôi, chứ còn hắn đến cái bằng tốt nghiệp cũng là giả thì cần gì phải suy nghĩ chứ.

Đường Đường nũng nịu nói:

- Chú tin cháu đi, cháu thực sự không cần lên lớp, hôm nay toàn là dạy máy tính, cháu làm xong tất cả bài rồi, đã có thể tùy ý ra về, không ảnh hưởng việc học của cháu đâu.

Dương Thần trong lòng rất hứng thú với trò “đánh nhau” kia, hắn ở nước ngoài mấy năm vẫn ngưỡng mộ tướng quân trong quân đội người ta, vừa mới chỉ huy, bộ đội các loại liền nghe lệnh bắt đầu tác chiến quy mô lớn, bản thân hắn dù cũng có thể chỉ huy vài người, nhưng tuyệt đại đa số thời gian đều là một mình làm, hơn nữa người có thể chỉ huy cũng đều không bằng nhất loạt chỉnh tề trong quân đội, cảm giác kém hơn rất nhiều.

- Thế thì tốt, một giờ chiều, chú đến trước cổng trường đón cháu.

Dương Thần trả lời.



Đúng lúc Lâm Nhược Khê đã xuất viện đi làm, đương nhiên cũng nghe thấy chuyện xảy ra sáng sớm trước cổng công ty, cô ấy vẫn tỉnh táo rất dễ dàng nhận ra chuyện này xảy ra có chút không hợp lí, ít ra phong cách xử lý của “ Mạc Thiện Ny” cực kì khác thường.

Nhưng Lâm Nhược Khê không vội vã hỏi người trong cuộc, vẫn đợi khi phê duyệt xong mớ công văn phức tạp, đến chiều, mới tự mình gọi điện thoại cho Mạc Thiện Ny, gọi cô vào phòng làm việc nói chuyện.

Tâm trạng Mạc Thiện Ny không chút gì là không ổn, ngược lại gương mặt còn mang nụ cười chân thật, sau khi đi vào phòng làm việc, rất thoải mái ngồi xuống một bên ghế sô-pha lớn, nghiêng đầu thản nhiên nhìn Lâm Nhược Khê, trêu đùa:

- Lâm tổng vừa xuất viện đã làm việc bán mạng thế này, bảo những người làm thuê chúng tôi làm thế nào mới tốt đây.

Ngô Nguyệt mặc bộ đồ xanh lơ đã đoán được Lâm Nhược Khê có thể gọi Dương Thần, cho nên đã gọi điện thoại trước đến ban Quan hệ xã hội, hỏi thăm tình hình một cách cụ thể.

- Lâm tổng, mười lăm phút trước Dương Thần đã rời khỏi công ty rồi.

- Giờ làm việc, anh ta đi đâu chứ?

Lâm Nhược Khê và Mạc Thiện Ny đều kinh ngạc nhìn Ngô Nguyệt hỏi.

Ngô Nguyệt mặt không chút biểu cảm nói:

- Theo như tin tức nhân viên ban Quan hệ xã hội cung cấp, Dương Thần ra ngoài tìm người chơi trò chơi.

Gương mặt xinh đẹp của Lâm Nhược Khê lập tức như có một đám mây đen che phủ, mà Mạc Thiện Ny bên cạnh vẻ mặt cũng hiện ra vẻ thất vọng, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

- Bùn lầy không đỡ nổi tường mà.

Lâm Nhược Khê thất vọng than lên một tiếng, thậm chí có kích động vứt đồ đạc, nhưng cuối cùng vẫn mệt mỏi nhắm mắt lại, vẫy vẫy tay cho Ngô Nguyệt ra ngoài, dường như sức lực toàn thân cạn kiệt trong nháy mắt.

Nhìn dáng vẻ đau khổ khôn tả của Lâm Nhược Khê, Mạc Thiện Ny chỉ cảm thấy chính mình cũng có trách nhiệm, im lặng cúi đầu, trong lòng càng dâng lên sự hối hận tự trách mình…