Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con

Chương 19

Ngày đám cưới

Mọi người đều có mặt đông đủ ở nhà thờ. Gia đinh hai bên ai cũng rất háo hức. Dâu phụ là Mỹ Nghi còn rể phụ là ai thì chắc mọi người cũng biết rồi đấy. Trông Zibi xách túi, xách giày, xách váy, xách quá trời thứ cho Mỹ Nghi mà tội nghiệp ghê. Đáng đời anh! Mỹ Nghi ra hiệu cho Zibi lui khi đã đứng trước phòng cô dâu.

Nó đang nhăn nhó mặt mày vì khó chịu. Lại phải make up và mang cái bộ váy này vào người. Thiệt tình cắn lưỡi tự tử còn sướng hơn. Với tính cách của nó thì nó sẽ ra sau mọi người cũng biết rồi đấy. Có thấy cô dâu nào mà ngồi vắt chân lên bàn trong khi đang mặc váy cưới chưa? Tuy gương mặt đã được trang điểm nhẹ rất xinh đẹp nhưng lại nghiến răng nghiến lợi than chán. Mỹ Nghi nhìn nó cười khổ

- Cố gắng đi mà! Chỉ có một lần trong đời thôi đấy!

- Bực bội quá đi mất!

Bỗng một cô bạn chạy vào mở cửa phòng hối thúc

- Mẫn à! Đến giờ rồi!

- Biết rồi! Cậu ra ngoài trước đi! - Mỹ Nghi nói với cô gái đó.

Nó tức tốc đứng dậy chạy ra ngoài.

"Rầâmmm"

Nó vấp tà váy té một cái rung rinh trời đất. Mỹ Nghi vừa đỡ nó vừa suýt xoa

- Uầy! Phải cẩn thận chứ! Cậu có sao không?

Nó hầm hầm tức giận đứng dậy, cái váy đã bị xoạt rách một đường dài. Nó nhăn nhó mặt mày đập tay lên bàn một cách bực bội.

"Xoạt.... rẹt.."

Vâng! Nó xé cái váy luôn bà con ạ. Mỹ Nghi mở to hai mắt nhìn nó không biết nói gì luôn. Nhưng mà khi nó hoàn thành thì cái váy trông không tệ lắm, thành kiểu mới luôn ấy. Phần phía trước ngắn ngang đùi còn phần phía sau thì dài thướt tha. Mỹ Nghi mở tủ lục lọi lấy đôi giày cao gót màu trắng ra cho nó mang vào.

Cũng may là nó mang giày cao gót đã quen rồi không thì nguy mất. Đôi chân dài trắng trẻo kết hợp với giày cao gót kiểu búp bê thì xinh không gì bằng. Mỹ Nghi kéo tay nó để đi ra làm lễ cho kịp giờ.

Mọi người đã chờ sẵn, hắn chỉnh sửa lại trang phục rồi nhìn về hướng cửa chờ đợi. Ba nó dắt tay nó bước ra và trao nó lại cho hắn. Buổi lễ cưới bắt đầu dưới những tiếng nhạc du dương. Hắn cầm lấy tay nó như những cặp cô dâu chú rể thường làm, nhìn nó bằng đôi mắt ấm áp như một người chồng thực sự. Lúc đó tim nó cũng bị lệch nhịp khi nhìn khuôn mặt đẹp như thiên sứ của hắn.

Nó không hề muốn lễ cưới này diễn ra nhưng sao bây giờ nó lại cảm thấy có chút xíu hối hận với cái ý nghĩ đó quá. Một phần nhỏ trong trái tim của nó đã mách bảo như thế. Hắn thì cứ ngây người ra nhìn nó vì nó thực sự rất đẹp. Giống như là một công chúa bước ra từ truyện cổ tích. Dù chỉ mới tiếp xúc với nhau được vài tuần nhưng hắn lại có cảm giác "say nắng" nó rồi. Hắn thì thầm trong miệng, mắt thì nhìn chăm chăm vào gương mặt sociu của cô dâu

- Hôm nay thực sự vợ rất đẹp!

Mặt nó nóng ran đi nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh, nó chỉ cười nhẹ với hắn rồi quay sang hướng khác lảng tránh. Bỗng hắn cúi mặt xuống và rút ngắn khoảng cách của cả hai. Nó chớp chớp đôi mắt to tròn nhìn hắn, chẳng lẽ định làm chuyện đó à? Càng ngày càng gần, nó ngả ra phía sau để tránh nhưng vẫn không có tác dụng gì. Nó khép mắt lại theo phản xạ tự nhiên của mấy cô gái. Ai ngờ hôn đâu không thấy chỉ nghe được tiếng thì thầm bên tai

- Em đã làm gì với chiếc váy cưới vậy hả? (thay đổi cách xưng hô).

Ôi trời! Bó tay toàn tập. Nó mở trừng mắt ra mà mặt thì đỏ gắt lên.

- Không gì cả. - nó trả lời một cách bực bội.

Cha sứ bắt đầu hỏi và tuyên bố hai người thành một cặp. Họ trao nhẫn cho nhau khi mọi người đang vỗ tay chúc mừng. Bỗng Zibi lên tiếng

- Trao nhẫn xong rồi thì làm gì ta?

- Dĩ nhiên là hôn rồi! - Mỹ Nghi cười nghịch ngợm.

"Hôn đi... hôn đi... hôn đi"

Mọi người reo lên như khích lệ đôi bạn trẻ. Hai má nó ửng hồng nhìn hắn, lúc nãy quê hết một lần rồi nên chắc chắn là sẽ không có lần thứ hai đâu. Nó nhìn bâng quơ vào không trung, bỗng có cảm giác mềm mềm ở môi. Gương mặt đẹp như tranh của hắn đang ở sát mặt nó. Vâng! Hắn đã hôn nó, còn nó thì đứng như trời trồng hết biết gì luôn.

Mọi người vỗ tay hò hét kịch liệt một lần nữa khẳng định nó đã mất nụ hôn đầu tiên. Hắn đứng thẳng dậy nhìn nó nở nụ cười tỏa nắng. Lễ cưới của cả hai kết thúc cũng là lúc tập đoàn Hoàng Gia được cứu sống.