Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 160: Làm người ta khiếp sợ không biết xấu hổ

Convertor: Vo Vo

Editor: Hyna Nguyễn

—————–

Thấy cha mẹ không có chút nào hoài nghi nữa Tống Tử Hàng mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Cũng còn may là trong ngày thường hắn trước mặt gia trưởng hai nhà mặt ngoài hay công việc hắn cũng không có làm lộ một chút thông tin nào ra ngoài, đừng nói đến ba mẹ hắn, dù là Giang Hải Triều cũng sẽ không hoài nghi hắn.

Tại sao có thể như vậy…

Vì việc gì mà biến thành cơ sự như vậy?

Trong chớp mắt, hắn hết thảy đều không có gì nữa, tờ đơn không có, hợp tác hết rồi, dây chuyền sản xuất bị phế đi, công ty còn thiếu nợ lớn ở bên ngoài đối mặt phá sản!

Hắn hiểu rất rõ Giang Yên Nhiên, hắn càng tự tin hơn là nữ nhân kia đã sớm bị hắn giữ chắc trong lòng bàn tay, vô luận hắn làm gì, Yên Nhiên cũng sẽ không có chút nào phản kháng, bởi vì sợ hắn chán ghét, càng không thể nào về nhà tố cáo.

Cho dù là hắn ngay trước mọi người bảo vệ Mộng Kỳ cùng với Mông Kỳ tỏ tình thì thế nào, cái này chỉ sẽ để cho nữ nhân kia bởi vì ghen tị mà đối với hắn càng thêm chung hủy một lòng mà thôi!

Khoảng thời gian này cô (Yên Nhiên) ăn mặc xinh đẹp như vậy, lại cố ý chạy đi trêu chọc Sở Phong, không phải là muốn kích thích hắn để cho hắn hồi tâm chuyển ý sao?

Nhưng hắn không thể nghĩ tới Giang Hải Triều lại trực tiếp đem hôn ước giữa hai nhà giải trừ!

Đáng chết! Hắn biết rồi, nhất định là vậy nữ nhân Giang Yên Nhiên kia bị ép đến đường cùng, cho nên mới dùng loại phương thức cường ngạnh này muốn buộc hắn đi vào khuôn khổ!

Tống Tử Hàng thử hỏi dò cha, “Ba, bây giờ chúng ta nên làm cái gì à?”

Tống cha vẻ mặt mệt mỏi nói “Bây giờ ba cũng chỉ có thể nghĩ một chút biện pháp, nếu như Giang gia nguyện ý cho chúng ta đồng thời hợp tác với công trình của chính phủ này, sự tình vẫn còn có khả năng cứu vãn.

Có thể nếu Giang Hải Triều thật sự phải làm đến mức tận tuyệt như vậy, ba coi như là liều cho cá chết lưới rách cũng không để cho hắn tốt hơn mình được, ba muốn làm cho tất cả mọi người đều biết bộ mặt thật của Giang gia bọn họ bội bạc, âm hiểm xảo! Để xem Giang gia bọn họ về sau trong vòng làm ăn này làm sao còn lăn lộn được, làm sao con gái họ còn có thể lập được gia đình!”

Tống Tử Hàng gấp vội mở miệng nói, “Ba, ba đừng quá xúc động, con về trường học trước một chuyến đã, đi tìm Yên Nhiên nói chuyện một chút, có lẽ sự tình còn có có thể xoay chuyển a!”

Tống mẹ nhìn bộ dáng hiểu chuyện của con trai mình, vẻ mặt thương tiếc nói “Tử Hàng, thật là ủy khuất cho con rồi! Con trước tiên cứ nhịn một chút, chờ nguy cơ lần này đi qua, việc lần này chúng ta nhất định phải đòi lại gấp bội lần!”

“Mẹ, người nói đúng! Ba từ nhỏ đã dạy con, nhỏ không nhịn sẽ loạn mưu lớn. Con dù sao cũng là một phần tử của Tống gia, đây đều là việc mà con phải làm! Việc này không nên chậm trễ, con đi trước đây!”

Sau khi đem cha mẹ làm yên lòng, Tống Tử Hàng hết sức khẩn cấp mà chạy về trường học.

Cùng lúc đó, Diệp Oản Oản cùng Giang Yên Nhiên để ăn mừng chuyện mới biết sau đến tiệm thịt nướng tổ chức liên hoan thì đang trên bãi tập đi tản bộ tiêu cơm.

Lúc này, điện thoại di động của Giang Yên Nhiên đột nhiên vang lên.

Giang Yên Nhiên mở tin nhắn ra nhìn một cái Tống Tử Hàng hẹn tớ gặp mặt.”

Diệp Oản Oản nâng khẽ con ngươi vô tình mở miệng nói “Vậy thì đi thôi!”

Dù sao đây cũng là dịp tốt để cho Giang Yên Nhiên hoàn toàn thấy rõ mặt mũi thực của gã cặn bã nam đó, nếu không cô ấy còn tưởng rằng Tống Tử Hàng là một kẻ si tình! Giang Yên Nhiên nhéo một cái ngón tay, sau đó trả lời đối phương một câu: Tôi đang ở tại bãi tập.

“Tớ qua bên kia chờ cậu! ” Diệp Oản Oản tránh đi một chút, ngồi ở trên khán đài cách đó không xa.

Chỉ thấy Tống Tử Hàng đi tới cực kỳ nhanh, cơ hồ là một đường chạy như bay chạy tới trước mặt của Giang Yên Nhiên, thở hồng hộc mở miệng nói “Yên Nhiên, anh có lời muốn nói với em!”

Giang Yên Nhiên mặt không thay đổi nhìn nam nhân trước mắt “Giữa chúng ta, còn có cái gì để nói sao?”

Tống Tử Hàng không nói hai lời, phù phù một tiếng, quỳ một chân trước mặt của Giang Yên Nhiên, “Yên Nhiên! Anh sai lầm rồi! Cầu xin em tha thứ anh! Tước giờ anh vẫn cho rằng Mộng Kỳ là người anh yêu, nhưng chờ đến khi anh mất đi em, thời điểm chính mắt mình nhìn thấy em cùng đàn ông khác ở chung với nhau, anh mới phát hiện, nguyên lai người mà anh chân chính yêu thích chính là em!”

Nhìn Tống Tử Hàng nói lời naỳ ở tư thế quỳ, nói trở mặt liền trở mặt lời kịch, ngay cả Diệp Oản Oản đều kinh ngạc một chút, cũng bị hắn không biết xấu hổ làm chấn kinh.