Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 142: Chế tạo kinh hỉ thành kinh sợ

Convertor: Vo Vo

Editor: Hyna Nguyễn

-----------------

Diệp Oản Oản bước nhanh hơn hướng phòng khách đi tới, sau đó, ngay tại khi cô đi tới bên cạnh cửa kính sát đất, trong lúc đi chuẩn bị đẩy cửa đi vào, con ngươi dột nhiên một trận co rút nhanh, thoáng cái dừng bước chân lại.

Máu...

Trong không khí... Có khí tức của máu tanh...

Hơn nữa, càng ngày càng dày đặc! Nồng đậm đến gần như làm người ta nôn mửa!

Tất cả đều là theo trong phòng khách bay ra.

Chuyện gì đã xảy ra vậy?

Cửa sổ dù là cửa kính nhưng tấm rèm rất dày, dù có được kéo ra nhưng giờ phút này cô không có biện pháp thấy rõ trong phòng khách chuyện gì đang xảy ra.

"A------ "

Ngay tại khi tinh thần Diệp Oản Oản căng thẳng cực độ, trong phòng khách đột nhiên truyền tới một trận tiếng kêu tê tâm liệt phế.

"A giết ta đi! Tư Dạ Hàn! Ngươi giết ta đi!"

Trong đêm khuya, cái thanh âm thê lương kia thật là làm người ta rợn cả tóc gáy.

Diệp Oản Oản cả người đều như khúc gỗ ở nơi đó, không dám làm một cử động nhỏ nào.

Cô dè dặt thuận theo khe hở cùa cửa kính hướng bên trong phòng khách nhìn vào, dựa trên góc độ này của cô, chỉ thấy một dấu vết máu quanh co chảy đầy sàn nhà, đi sâu vào trong thảm trắng phao...

Thuận theo huyết dịch tiếp tục đi phía về trước, cô nhìn thấy Tư Dạ Hàn đang ngồi ờ trên ghế sa lon, một bộ âu phục màu đậm khiêm tốn xa hoa cắt xén trên thân thể, trên cổ tay mặt đồng hồ ánh sáng tản ra chất vô cơ lạnh lẽo, mà bên chân của anh, Bạch Hổ toàn thân trắng như tuyết đang nằm bên cạnh anh.

Bạch Hổ lười biếng híp mắt, nhìn qua là đang nghỉ ngơi, nhưng lại hoàn toàn không che giấu được trên người nó Sát Lục chi khí thú dữ, dường như tùy thời là có thể nổi điên lên sẽ đem con mồi xé nát.

Bên phải Tư Dạ Hàn là Hứa Dịch, bên trái là một thanh niên áo đen.

Mà cách Tư Dạ Hàn khoảng mấy bước chân, một người nam nhân máu me be bét khẩp người đang ở trên sàn nhà lăn lộn co quắp.

Chỉ thấy trên người nam nhân đã không còn có một chỗ thịt nào còn nguyên vẹn, chồ đầu gối chảy máu không ngừng, bên cạnh có hai khối mang theo chút thịt vụn cặn bã, tựa hồ là nam nhân bị đào lên hai khối xương bánh chè...

Dù nam nhân kêu rên thê lương làm người da dầu tê dại, nhưng trên ghế sa lon sắc mặt Dạ Hàn hờ hửng giống như không phải nhân loại, môi mỏng khẽ mở, phát ra âm thanh không cảm tinh chút nào: "Tiếp tục."

Kèm theo mệnh lệnh của Tư Dạ Hàn, thanh niên mặc áo đen kia di lên phía trước, không chút do dự mà giơ tay chém xuống...

Diệp Oản Oản bị dọa sợ đến mức nhắm cả hai mắt lại, cô không thấy gì cả, nhưng chi từ tiếng gào thét thảm thiết của nam nhân kia liền có thể đoán được hắn lại bị khốc hình như thế nào.

"A a a Tư Dạ Hàn! Ngươi không còn nhân tính! Ngươi tên súc sinh này! Cầm thú! Trên người của ta chảy dỏng máu cùa Tư gia, ta là anh ruột của ngươi! Ngươi đối với ta như vậy! Ngươi lại dám đối với ta như vậy! A------------------------------- "

Diệp Oản Oản nghe trong lòng hơi hồi hộp một chút, cái gì? Người đàn ông này là là anh ruột cùa Tư Dạ Hàn? Làm sao có thể? Tư Dạ Hàn không phải là chỉ có một anh trai thôi sao? Nhưng khi nhìn tuổi tác cùa người đàn ông này, dường như lại không đúng.