Cô Vợ Ấm Áp Của Hạ Thiếu

Chương 57: Oan gia ngõ hẹp

Phẫu thuật tổng cộng hơn bốn tiếng, Tần Dĩ Duyệt hết sức chăm chú mà quan sát hơn bốn tiếng đó.
Sau khi kết thúc phẫu thuật, cô cùng trợ lý viện trưởng phụ trách thu dọn sạch sẽ phòng phẫu thuật.
Trở lại văn phòng lấy điện thoại di động ra, phát hiện bên trong có một đống cuộc gọi nhỡ.


Tần Dĩ Duyệt mới nhớ tới cô khi nãy quá vội vàng, quên gọi điện thoại cho mẹ với Hạ Kiều Yến.
Tần Dĩ Duyệt gọi điện thoại cho mẹ cô, sau đó lại gọi cho Hạ Kiều Yến.
"Thổ hào. Em lúc tan việc nhận được điện thoại của thầy, đi quan sát phẫu thuật. Hiện tại vừa xong."
"Chưa ăn cơm chiều sao?"


"Ừ, Tất cả mọi người không ăn. Em đêm nay quay về nhà mẹ, buổi sáng ngày mai dọn dẹp nhà ở bên trong chào mừng baba về nhà, nên em không về đâu."
"Cần anh đi đón em không?"
"Không cần. Em lái xe trở về."
"Về đến nhà nhớ báo anh."
"Được." Tần Dĩ Duyệt vừa nói vừa mở cửa xe, ngồi vào trong xe.


Lúc cô khởi động xe, cái xe trong góc của bãi đỗ xe cũng lén lút khởi động xe, đi theo sau lưng Tần Dĩ Duyệt.
Tần Dĩ Duyệt từ kính chiếu hậu ở trong nhìn lướt qua chiếc xe kia. Cũng không thèm để ý.
Có lẽ là bác sĩ vừa rồi tham gia phẫu thuật mà thôi.
**


Tần Dĩ Duyệt về đến nhà. Lạc Minh Mị đứng ở phòng khách xoa eoo, "Sớm biết con không đáng tin cậy rồi, không nghĩ tới con lại không đáng tin cậy đến thế! Nói trở về cùng mẹ dọn dẹp nhà. Kết quả còn không phải bà đây một mình mội người haha làm tất sao!"


"Lão Phật gia. Mẹ từ từ mắng con, con sắp chết đói rồi. Có gì ăn không ạ?"
"Không có!"
"Mẹ có thật là một người mẹ không vậy?!"


Lạc Minh Mị hừ hừ lấy từ phòng bếp canh và đồ ăn còn nóng đi ra, trong miệng mắng: "Mấy người có thể quan tâm một chút đến cơ thể của mình không vậy hả? Chăm sóc người bị thương! Chết đói ở trên bàn giải phẫu, lỡ có sự cố thì muốn làm sao bây giờ?"


"Có bệnh nhân nào sẽ chờ người ta ăn uống no đủ rồi mới chữa bệnh đâu. Tình huống đặc biệt nha."
"Sau này ở trong túi phải bỏ chút ít đồ ăn vặt, biết không?"
"Đã biết, nhất định sẽ bỏ mà. Đúng rồi. Mẹ, nói cho mẹ biết một chuyện, mẹ đừng có ra truyền ra bên ngoài đó."
"Chuyện gì?"


"Thần tượng của mẹ hôm nay bị thương nhập viện rồi."
"Hả? Nghiêm trọng lắm không?"


"Rất nghiêm trọng, đoán chừng phải vắng bóng một thời gian ngắn. Lần này là tổn thương ở trên mặt, nếu không phải viện trưởng làm phẫu thuật, khả năng sĩ bị hủy dung. Anh ta gần đây quay chụp cái gì, làm sao lại có thể chịu tổn thương nặng đến vậy nhỉ?"


"Xem tin tức là đang chụp ảnh về tiên hiệp cổ trang, cái kiểu này không phải là thường xuyên trên nhảy dưới tránh (*né đòn) sao?" Lạc Minh Mị vẻ mặt đau lòng, "Tần Dĩ Duyệt, mẹ hôm nay sắp xếp cho con một nhiệm vụ vô cùng quan trọng."


Tần Dĩ Duyệt ngay lúc Lạc Minh Mị còn chưa mở miệng nói, đã chập choạng trả lời: "Không kí tên, không chụp ảnh chung."
"Chúng ta là mẹ con phải không?"


"Không phải. Phòng bệnh bây giờ của anh ta là phòng chăm sóc đặc biệt, chúng con những ai tham gia phẫu thuật từ bác sĩ đến y tá đều phải ký bản cam kết giữ bí mật, nói cho mẹ biết chuyện này không tính là nội dung điều khoản giữ bí mật, nhưng giúp mẹ đợi anh ta ra viện ký tên thi lại liên quan đến điều khoản giữ bí mật rồi."


"Con với bố con giống y như Du Lâm đầu vậy." Lạc Minh Mị bất mãn nói.
Tần Dĩ Duyệt giả như là không nghe thấy, phối hợp mà ăn cơm, sau đó thu dọn bàn ăn, lên lầu rửa mặt nghỉ ngơi.
**
Hôm sau.


Tần Dĩ Duyệt vừa tỉnh dậy chợt nghe từ dưới lầu có tiếng của Tần Thu Dương,  cô vội vàng đứng lên, tùy ý xoa xoa mặt rồi xuống lầu.
Tần Thu Dương ngồi ở trên ghế sô pha, cả người thoạt nhìn tiền tụy không ít.
"Baba, baba trở về rồi."


Tần Thu Dương hướng Tần Dĩ Duyệt cùng Lạc Minh Mị duỗi tay, Tần Dĩ Duyệt cùng Lạc Minh Mị chia ra ngồi vào hai bên trái phải của ông, "Làm hai người lo lắng."
"Mẹ lo lắng, mỗi ngày ăn không vô, ngủ không được."
"Tần Dĩ Duyệt, con đang nói người nào?!" Lạc Minh Mị bất mãn mà hừ hừ.


"Ai trả lời thì là người đó."
"Hừ!"
Tần Thu Dương cười vỗ vỗ lưng của hai người, "Được rồi, hôm nay hai người sẽ làm nữ vương tại nhà, baba sẽ xuống bếp, muốn ăn chút gì không?"
"Lạc phu nhân, mẹ chọn đi."


"Cá mú kho, cá rô phi hấp, đậu phụ ma bà, rau cần xào thịt, đóng băng bát trân, măng gà..."
Tần Dĩ Duyệt yên lặng bỏ chạy rồi, dựa theo yêu cầu của mẹ, không có cô cũng chẳng sao.
Tần Dĩ Duyệt trở về phòng rửa mặt, xuống lần nữa thì đã thấy bố mẹ cô đã không ở nhà rồi.


Chắc là đi ra ngoài mua thức ăn.
Tần Dĩ Duyệt ngẫm lại gọi điện thoại hẹn Dương Nhã Vi đi ra ngoài dạo phố.
**
Bên trong siêu thị.
Tần Thu Dương phụ giúp đẩy xe, đi theo sau lưng Lạc Minh Mị.


Lạc Minh Mị một bên đem đồ ăn ném ở trong xe đẩy, vừa nói: "Đây là bổ khí sắc đấy, anh nhìn sắc mặt của anh, đen giống y như đáy nồi. Buồn chết em rồi."
Tần Thu Dương không nói gì, mặc kệ bà phàn nàn.


Lạc Minh Mị đi một đoạn đường, quay đầu hnhifn Tần Thu Dương, "Có lời gì tranh thủ thời gian nói, coi chừng kìm nén mà chết người đó!"
Tần Thu Dương cũng không gạt bà, "Chuyện của anh đừng nói tỉ mỉ cho Tiểu Duyệt, nhất là người hãm hại anh là ai."
"À? Không phải là cái công ty hợp tác với anh đó sao?"


"Không phải, sau lưng còn có người, hơn nữa là hướng về phía Tiểu Duyệt đấy."
"Cmn, ai không có mắt dám khi dễ trên đầu con gái bảo bối của em như vậy chứ?!" Lạc Minh Mị một tiếng gào to.
"Diệp Thanh."
"Diệp Thanh là cái quái gì?!"
"Bạn gái hiện tại của Chu Tử Dương."


Lạc Minh Mị dừng một chút, trong đầu nhanh chóng thu xếp các loại tin tức, sắc mặt lập tức thay đổi, "Anh nói chuyện này là Diệp Thanh mấy năm trước đã lên kế hoạch? Từ lúc anh tiếp hạng mục đó liền bắt đầu làm sao?"


"Đúng. Bọn họ đáy ngọn nguồn nhiều bao nhiêu chúng ta cũng không biết, cũng không thể trêu vào. Anh hiện tại nói cho em biết, là để cho trong lòng em minh bạch, chuyện này không phải nhốn nháo liền xong việc đâu, bọn họ mấy năm trước đã lên kế hoạch, nhất định còn sẽ có chuẩn bị ở sau. Lần này nếu không phải Hạ Kiều Yến nhúng tay, anh rất có thể trực tiếp ngồi tù rồi."


"Đã có con rể, hiện tại chúng ta còn sợ bọn nó làm gì? Loại người này phải bị chỉnh thật hung ác mới có thể yên tĩnh, nếu không mỗi ngày đều tìm cách hại bảo bối của em."
"Chuyện này đã rất phiền toái thằng bé rồi, còn lại tự chúng ta giải quyết."


"Chồng à, anh không rất thích Hạ Kiều Yến ah."


"Không phải. Mới đầu kết hôn chuyện nhà của chúng ta đã làm phiền toái bọn họ nhiều rồi, bọn họ cảm tình tốt rồi, chính thức trở thành người một nhà hãy nói sau. Như bây giờ Tiểu Duyệt ở bên đó sẽ xấu hổ, hơn nữa Hạ gia bên kia cũng sẽ xem nhẹ con gái anh."
"Đã hiểu."
**


Tần Dĩ Duyệt và Dương Nhã Vi bước tại quảng trường Vạn Đạt, những món đồ đó giá so tương đối cao, hoàn cảnh mua sắm cũng không tệ.
Dương Nhã Vi tâm tình đã tốt hơn nhiều, không có như hai ngày trước uể oải không phấn chấn.


Tần Dĩ Duyệt hướng một cửa hàng giương lên cái cằm, "Muốn mua gì nói đi, chị đây mua cho cô em."
Dương Nhã Vi phối hợp mà dựa trên người Tần Dĩ Duyệt, "Buổi tối em đây sẽ thường thịt nha."
Hai người cười toe toét mà đi dạo.


Dương Nhã Vi vừa ý một cái áo khoác ngoài bằng dê nhung, đi vào ở bên trong thử phòng thử đồ thử áo.
Tần Dĩ Duyệt ngồi ở ghế sô pha nhỏ trong tiệm xem tạp chí.
Đột nhiên, trên tay tạp chí bị một bóng mờ chặn.


Tần Dĩ Duyệt ngẩng đầu nhìn đến khuôn mặt của Diệp Thanh, vài bước nữa còn có Chu Tử Dương ở bên ngoài.
Diệp Thanh khinh miệt mà đánh giá lắp đặt thiết bị của cửa hàng, trong lời nói có gai nói: "Xem ra ở Hạ gia sinh sống cũng không tốt, chỉ có thể tới chỗ như thế để tiêu tiền."


"Diệp đại tiểu thư cũng không chỉ có thể tới nơi này tiêu tiền đó sao?" Tần Dĩ Duyệt cười nhạt nói, khép tạp chí lại, đứng lên.
Diệp Thanh chỉ có 1m 58, Tần Dĩ Duyệt cho dù mang giày đế thấp cũng cao hơn cô mấy centimet.
Tần Dĩ Duyệt vừa đứng lên, dùng thân cao nghiền áp Diệp Thanh.