Cô Vợ Ấm Áp Của Hạ Thiếu

Chương 25: Dẫn theo Tiểu Bảo đi làm

"Chúng ta nhanh nhanh rời giường. Mẹ của cô nhất định chuẩn bị thật nhiều món ăn ngon đấy, đợi chút nữa sẽ lạnh mất, không thể ăn nữa rồi."
Tần Dĩ Duyệt nói xong, ôm Tiểu Bảo ngồi dậy. Tung tăng chạy vào toilet.
Tiểu Bảo bởi vì động tác bất ngờ của cô, hai cánh tay nhỏ dùng sức mà ôm lấy cổ của cô.


Tần Dĩ Duyệt tối hôm qua đã đem đồ vê sinh cá nhân của Tiểu Bảo đặt lên trên kệ phòng vệ sinh rồi.
Cô lấy cái cốc nhỏ, bàn chải đã nặn kem đánh răng của trẻ cầm lên, sau đó đưa cho Tiểu Bảo.
Sau đó, quay người cầm đồ dùng rửa mặt của chính cô.


Đánh giá hành động từ bé đến giờ của nhóc, nhóc chính là một trẻ trưởng thành hơn so với mấy đứa trẻ khác cùng tuổi.
Mà đặc điểm lớn nhất của tiểu gia hỏa này chính là không thích người lớn đem nhóc trở thành trẻ con.


Tần Dĩ Duyệt cũng không có ý định bỏ qua cảm giác tồn tại, chuyện gì cũng đều giúp nhóc làm.
Quả nhiên, Tiểu Bảo nhận lấy cốc, sau đó rất tự giác không nói, tự mình đánh răng.


Một lớn một nhỏ rửa mặt xong sau, Tần Dĩ Duyệt đem Tiểu Bảo ôm trở về trên giường. Hỏi: "Con sẽ tự mình mặc quần áo sao?"
Tiểu Bảo gật đầu.
Tần Dĩ Duyệt trên khuôn mặt nhỏ nhắn hôn một cái, sau đó đi trở mình đi lấy balô nhỏ của nhóc.


Tiểu Bảo khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, có chút không được tự nhiên.
Tần Dĩ Duyệt tìm trong chốc lát. Nhìn thấy một bộ đồ hình gấu Danny Bear. Liền đem ra, "Hôm nay trời đẹp, con mặc cái được không?"


Tiểu Bảo nhìn xem bộ đồ trẻ con rất ngu ngốc rất ngây thơ kia. Cố mà gật đầu. Sau đó tốn sức mà tự mình thay đồ.
Hai người lúc xuống lầu. Lạc Minh Mị đang trong phòng bếp bận rộn, Tần Thu Dương ở trên ban công tưới hoa.
"Baba, mẹ. Sớm."


"Hai đứa dậy rồi à?" Lạc Minh Mị cười nói, đem đồ ăn đặt tới trên bàn cơm.
Tiểu Bảo đem ipad nhỏ chuyển hướng đến trước mặt Lạc Minh Mị. Trên đó viết "Ông ngoại bà ngoại, buổi sáng tốt lành."


Lạc Minh Mị nhìn mấy cái chữ, lại nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của Tiểu Bảo. Nhớ tới cơ thể của nhóc,  mắt không khỏi đỏ lên, "Tiểu Bảo Bối cũng vậy, tranh thủ thời gian ngồi xuống ăn điểm tâm. Đồng chí Tần Thu Dương, cháu ngoại của anh mời anh đến, anh nhanh nhanh đi đến đây, đừng làm cho cháu ngoại chờ lâu."


"Đến rồi." Tần Thu Dương nói xong liền đi tới bên cạnh bàn ăn, cười ha hả mà nhìn Tiểu Bảo, "Con ngủ ngon không?"
Tiểu Bảo tay trên ipad viết: "Ngủ rất ngon ạ."
"Vậy là tốt rồi. Về sau muốn đến bên này ở, chúng ta đều chào mừng con, ngàn vạn đừng khách khí."
"Cảm ơn ông ngoại."


Bốn người cùng một chỗ ăn xong bữa sáng hòa hợp, Tần Dĩ Duyệt đi ra ngoài đi làm.
Tiểu Bảo thấy cô phải đi làm, cũng đi theo cô đến bệnh viện.
Tần Dĩ Duyệt thấy nhóc kiên trì, cũng không có cự tuyệt.


Nhưng lại sợ nhóc sức miễn dịch thấp, ở bệnh viện dễ dàng lây vi khuẩn gây bệnh, vậy nên gửi cho Hạ Kiều Yến tin nhắn hỏi thăm.
Tần Dĩ Duyệt: Hạ đổng, Tiểu Bảo muốn đi làm với tôi, anh nghĩ sao?
Hạ Kiều Yến đã một hồi lâu mới trả lời, "Để cho nó đi theo đi."


Tần Dĩ Duyệt nhìn xem cái tin nhắn vô trách nhiệm kia, trong lặng lẽ liếc mắt về sau, khởi động xe đi đến bệnh viện.
**
Vừa đến văn phòng, Tiểu An hai mắt tỏa ánh sáng mà nhìn Tiểu Bảo.
Tần Dĩ Duyệt đem Tiểu Bảo đặt tới vị trí của mình, "Tiểu An, hôm nay em để ý Tiểu Bảo giúp chị nhé."


"Yes Sir. Chị Tần, loại nhiệm vụ này chị an tâm thoải mái giao cho em."
Tần Dĩ Duyệt bất đắc dĩ mà liếc nhìn cô trợ lí nhỏ vài lần, nhỏ giọng dặn dò: "Tình huống của nhóc có chút đặc biệt, em đừng chạm vào nhóc, biết không?"
Tiểu An có chút khó hiểu mà nhìn Tần Dĩ Duyệt, sững sờ gật đầu.


Tần Dĩ Duyệt thấy thế, xem ra cô hôm nay là không cần làm việc rồi.
Buổi sáng, Tần Dĩ Duyệt như thường ngày đi xem bệnh nhân, Tiểu Bảo cũng chưa từng có quấy rầy công việc của cô, phần lớn thời gian đều im lặng mà ở bên cạnh, ngồi trên giường nhỏ xem ipad của nhóc.


Ngẫu nhiên sẽ muốn uống nước hoặc đi WC, lúc khác thì giống như người trong suốt, nhu thuận được không thể tưởng tượng nổi.
Giữa trưa, sau khi ăn cơm trưa xong, Tần Dĩ Duyệt liền mang theo Tiểu Bảo đi ký túc xá của nhân viên bệnh viện.


Dựa theo tư lịch của cô,  cô không thể phân đến một mình ở nhà trọ đấy, nhưng Nhã Đức bệnh viện khoa nghiên cứu sinh thiếu bác sĩ, bởi vậy bác sĩ nghiên cứu sinh lợi ích tương đối cao một tí.


Tần Dĩ Duyệt nắm bàn tay mập mạp của Tiểu Bảo đi vào nhà trọ nhỏ, nói: "Buổi chiều cô còn phải đi làm, nên phải nghỉ trưa ở đây, con thấy có được không?"
Tiểu Bảo vẫn nhìn bên trong căn hộ, đồ dùng đơn giản, gật gật đầu.


Sau đó, có chút mệt mỏi mà ngáp một cái, liền cởi giày rồi.
Tần Dĩ Duyệt sờ lên chăn, phát hiện chăn có chút lạnh, liền mở ra thảm nhiệt.
Đến khi toàn bộ chăn đều ấm áp dễ chịu, cô mới tắt đi thảm điện, nghỉ ngơi.
**


Mơ mơ màng màng, Tần Dĩ Duyệt bị chuông điện thoại di động đánh thức.
Cô vội vàng ấn nhận, "Alô."
"Chị Tần, người bệnh khám gấp ngày hôm qua, người nhà gia đình họ đang gây sự ở đây." Tiểu An giọng nói có chút khóc nức nở, hiển nhiên không phải là chuyện nhỏ.


"Em đừng vội, từ từ nói." Tần Dĩ Duyệt vừa nói vừa một tay mặc xong quần áo.
"Bọn họ nói phương thức trị liệu của chúng ta là sai, ác ý kéo dài trị liệu, để tạo thành vết thương không thể chữa trị. Hiện tại trưởng khoa lại không có ở bệnh viện, chuyện này liền đổ lên đầu chúng ta."


"Em đừng hoảng hốt, chị lập tức đi qua." Tần Dĩ Duyệt cúp điện thoại, nhìn thấy khuôn mặt Tiểu Bảo còn đang ngủ say, cầm ipad nhỏ của nhóc, ở phía trên viết vào một hàng chữ, lại để cho nhóc sau khi tỉnh sẽ gọi điện thoại cho cô, làm màn hình nhỏ chuyển sang hình thức luôn sáng, mới bước nhanh rời khỏi.
**


Tần Dĩ Duyệt chạy đến bệnh viện, phát hiện thang máy đều bị chiếm dụng rồi, liền trực tiếp chuyển tới cầu thang bộ, theo cầu thang bộ mà đi lên.
Cô còn chưa tới phòng làm việc của mình, chỗ tầng trệt chợt nghe đến tiềng ồn ào ầm ĩ.
Nghe âm thanh, đã biết rõ hiện trường loạn đến mức nào.


"Mấy người bác sĩ lang băm này, đem con của tôi trị thành cái dạng gì rồi hả? Trong mắt mấy người cũng chỉ nhìn tới tiền thôi sao? Lương tâm của mấy người đều bị chó ăn hết rồi chắc? Mấy người để cho một đứa trẻ  15 tuổi về sau sống tiếp thế nào? Để cho gia đình chúng tôi phải làm sao đây?" Một giọng nữ tê tâm liệt phế theo hành lang truyền đến.


Cùng âm thanh này còn có âm thanh xô đẩy cùng chỗ truyền đến.
Tần Dĩ Duyệt hít một hơi thật sâu, đẩy cửa cầu thang bộ, âm thanh lạnh lùng nói: "Mấy người đang làm cái gì? Có việc cần nói, đừng ảnh hưởng bệnh nhân khác nghỉ ngơi!"
Tiểu An nghe được giọng Tần Dĩ Duyệt, nhẹ nhàng thở ra.


Tần Dĩ Duyệt xuất hiện, khiến cho hành lang huyên náo chốc lát yên tĩnh.
Người phụ nữ trung niên dừng động tác đánh hộ sĩ lại, quay người hướng sang đánh Tần Dĩ Duyệt.
"Sẽ là cô, cô là cái người không có y đức của bác sĩ, sẽ là cô hại con tôi! Tôi sẽ không để yên cho cô đâu!"


Tần Dĩ Duyệt thần sắc đạm mạc mà nhìn người phụ nữ ngày càng đến gần.
Ngay lúc mọi người kinh hô, vững vàng mà cầm chặt tay người phụ nữ muốn nắm lấy quần áo cô.
Hai tay người phụ nữ đó bị Tần Dĩ Duyệt cầm chặt, không thể động đậy.


Cô ta khuôn mặt vặn vẹo, mắt đầy hận ý mà nhìn Tần Dĩ Duyệt, thình lình mà hướng cô nhổ nước bọt.
Tần Dĩ Duyệt quay đầu, nhưng vẫn là bị dính trên tóc.


Tần Dĩ Duyệt âm thanh lạnh lùng nói: "Nếu như bà cảm thấy bệnh viện chúng tôi  hại con của bà, mong bà chú tâm vào lời nói, đừng làm loại hành động vô dụng này nữa. Bác sĩ chữa bệnh và nhân viên chăm sóc cũng không có mặc bà phun đạo lý."