Cơ Giáp Khế Ước Nô Đãi

Chương 16: Kỹ thuật

Khi nhìn sáu người lên sân khấu, có vài người đã bắt đầu hét lên, một trong số đó chính là Điền Lực ở bên cạnh La Tiểu Lâu.
“Cậu thấy không, kia là ba tân sinh viên năm nhất trong đồn đãi, đều là gen cấp S, đều là thiên tài của hệ cơ giáp!” Điền Lực quát vào tai La Tiểu Lâu.


La Tiểu Lâu ngây người nhìn Nguyên Tích ở trên đài, thì ra cái tên vừa bá đạo vừa không được tự nhiên này lại lợi hại như vậy…


Nguyên Tích mặt lạnh đứng cạnh La Thiếu Thiên tóc bạc cùng một nam sinh tóc đen mắt đen, ba người đều kiêu ngạo như nhau, mặc dù cử chỉ của nam sinh tóc đen kia thoạt nhìn thì tao nhã, nhưng cũng không thể che dấu loại kiêu ngạo phát ra từ bên trong này.


Mà ba đàn anh phía đối diện nhìn có vẻ không tốt, khí thế tựa hồ bị áp chế…


“Trời ạ, La Thiếu Thiên, Nguyên Tích, Lăng Tự, cư nhiên đều có mặt! Nhất định là lão hiệu trưởng cố ý sắp đặt! Ai da, chủ lực của năm ba hệ cơ giáp đã đi tập huấn ở dã ngoại, xem ra lần này đàn anh phải chịu mất mặt, đại khái là bọn họ không nghĩ đến năm nhất năm nay mạnh như vậy.” Điền Lực hai mắt tỏa sáng nhìn lên đài, vừa phân tích, vừa dùng biểu hiện hâm mộ nhìn mấy người Dương Kha: “Nếu lúc trước tôi học hành đàng hoàng thì tốt rồi, nếu vậy, bây giờ đã có thể đứng phía sau thần tượng…..”


“Sao lại phải đứng phía sau bọn họ?” La Tiểu Lâu khó hiểu.


“Sau này sinh viên hệ cơ giáp và hệ chế tạo cơ giáp sẽ hợp lại đi tập huấn, đến cuối học kì, cũng chính là lúc chúng ta lên năm hai, người trong hệ của chúng ta sẽ được người của hệ cơ giáp chọn ra, trở thành cơ giáp chế tạo sư của bọn họ.” Điền Lực thao thao bất tuyệt.


“Ý của cậu là, hệ chế tạo cơ giáp của chúng ta chính là để phục vụ hệ cơ giáp của bọn họ?” La Tiểu Lâu rối rắm.


“….Bằng không cậu muốn thế nào?” Điền Lực trợn mắt liếc La Tiểu Lâu một cái, cuối cùng thở dài, “Tiếc rằng, bang thứ mười như chúng ta rất ít khi được người khác chọn, người anh em, nói không chừng sau này chúng ta chỉ có thể tự tính đường ra.”


“Cậu – vì sao vào hệ chế tạo cơ giáp?” La Tiểu Lâu cảm thấy bản thân vào hệ chế tạo cơ giáp là vì yêu thích, cậu tuyệt đối không muốn đem sự yêu thích của mình hèn mọn đi lấy lòng người khác.


Cuối cùng Điền Lực quay đầu qua, trên mặt một chút không đứng đắn cũng không có, còn nghiêm túc nhìn La Tiểu Lâu: “Tôi? Đương nhiên là vì tôi muốn vào quân đội. Tuy rằng lựa chọn hàng đầu của chúng ta là trở thành một cơ giáp chế tạo sư đủ tư cách của một chiến sĩ cơ giáp, nhưng tôi thì muốn trở thành một quân nhân hơn! Làm một chiến sĩ, thời điểm liên minh chiến đấu, tôi có thể dùng năng lực của mình mà hiệp trợ. Chiến tranh chính là cần các hệ hỗ trợ lẫn nhau mới có thể thắng lợi.”


Nhìn vẻ tán thưởng trong mắt La Tiểu Lâu, Điền Lực không khỏi tự đắc, cười hì hì ôm vai La Tiểu Lâu: “Cho nên tôi mới sống chết thuyết phục lão ba bỏ tiền cho tôi vào học viện quân sự Saint Miro, danh tiếng của nhà trường giúp khả năng tiến vào quân bộ của tôi tăng lên rất nhiều. Thế nào, Tiểu Lâu, ca ca lợi hại lắm phải không? Bất quá về sau cậu cũng không cần lo lắng về đường ra, cậu có thể đến nhà của Điền Lực ca ca, trong số các xí nghiệp do ba tôi đứng tên có một nửa là xưởng gia công linh kiện cơ giáp.”


La Tiểu Lâu nhếch miệng cười một cái, “Vậy nhớ giữ cho tôi một vị trí tốt tốt nhé.”
Đúng lúc này, trận đấu bên trên bắt đầu. Điền Lực lập tức ngồi thẳng, nhìn về phía trên đài.
Trận đấu của hệ cơ giáp là – bóng rổ.


Đương nhiên không phải là đánh bóng rổ bình thường, mà là người lái cơ giáp đánh bóng rổ.


Cũng may là lễ chào mừng được tổ chức ở hội quán lớn nhất trường, sau khi thính phòng lên xuống mấy lần, chính giữa lập tức lộ ra một khoảng sân lớn. Hai khung bóng rổ cao hai mươi mét đứng ở hai bên sườn.


Sáu sinh viên hướng tay về phía không gian nữu trên ngực, lập tức, sáu cỗ cơ giáp im lặng xuất hiện ở phía sau.
La Tiểu Lâu ngây người nhìn về phía trên đài, cơ giáp của Nguyên Tích là màu trắng, cao khoảng mười mét, không phải là cái cao nhất, nhưng – đối với La Tiểu Lâu là xinh đẹp nhất!


Không phải hoa lệ mà là xinh đẹp. Loại xinh đẹp này khác với xinh đẹp trong mắt người khác, gần đây La Tiểu Lâu vẫn trầm mê trong linh kiện cơ giáp bậc một, học được rất nhiều thứ tâm đắc. Xinh đẹp trong mắt cậu chính là một linh kiện hoàn mỹ, có thể phát ra hiệu suất cao nhất, một tổ hợp tối ưu hóa, một linh kiện có độ cong hoàn mỹ, đây mới là điểm khiến La Tiểu Lâu say mê.


Nhìn cơ giáp của Nguyên Tích, La Tiểu Lâu kinh ngạc không thôi, kia có thể nói là sự kết hợp hoàn mỹ nhất mà cậu có khả năng tưởng tượng ra.


Đương nhiên, cơ giáp màu đen của La Thiếu Thiên và cơ giáp màu đỏ của Lăng Tự cũng không tồi. Ngoài ra, cơ giáp của các sinh viên năm ba hoặc năm bốn, với trình độ của La Tiểu Lâu bây giờ, còn không thể nhìn ra lý do, nhưng tóm lại là cậu cảm thấy kém hơn so với ba cỗ cơ giáp này.


Gập mình, xoay người, vượt lên, theo những động tác lưu loát của cơ giáp màu trắng, màu đen, cùng màu đỏ, tất cả mọi người có mặt ở trận đấu đều hưng phấn!


Động tác căn bản cũng không khó, nhưng để làm được linh hoạt như người thật thì không dễ gì. Mà ba sinh viên năm nhất này, không những có thể lái cơ giáp, mà còn có thể lái đến trình độ này, thật là làm cho người ta kính ngưỡng. Dù sao, phần lớn sinh viên mới vào hệ cơ giáp, ngay cả một cơ giáp chân chính còn chưa có dịp tiếp xúc qua.


Vì sự sơ suất của sinh viên năm ba-năm tư, cùng vì kỹ thuật xuất chúng của ba người, ba người vừa lên đã đánh hai quả vào lưới! Một trái là quả ba điểm của cơ giáp màu đen của La Thiếu Thiên, một cái là slam-dunk do cơ giáp màu trắng của Nguyên Tích thực hiện, mà cơ giáp màu đỏ của Lăng Tự tuy chỉ phụ trách truyền bóng, nhưng cơ hồ mỗi đường truyền đều tinh diệu đến không chê vào đâu được.


Trong hai phút đầu tiên, ba sinh viên năm nhất phối hợp nhịp nhàng lưu loát, dẫn trước đàn anh năm điểm.
Trên sân đầu tiên là một hồi lặng im, sau đó bốn phía nổ ra âm thanh ủng hộ như núi, lễ đón chào người mới năm nay rốt cuộc đã lên đến đỉnh điểm.


Một cơ giáp màu xanh lam của sinh viên lớp trên ngừng hai giây, sau đó động tác cơ giáp của ba sinh viên lớp trên đồng loạt thay đổi, bắt đầu sử dụng chiến lược một chọi một theo sát đối phương, muốn lợi dụng điểm này để phá vỡ sự phối hợp giữa ba người.


Hơn nữa, về mặt hình thể thì cơ giáp của ba người lớp trên chiếm ưu thế rất lớn, ước chừng cao hơn cơ giáp của Nguyên Tích một cái đầu. Mỗi khi sinh viên năm nhất chuẩn bị ném bóng, cơ giáp gần giỏ nhất của bên lớp trên lập tức xoay người chạy lại đứng dưới giỏ, bay lên ngăn đón bóng.


Cơ giáp cao hơn, to hơn, một khi đã thật sự vào cuộc, thì phía bên đàn anh không hề thua thiệt, hơn nữa trong loại thi đấu thế này, những vi phạm nho nhỏ trọng tài cũng không để ý. Căn bản mọi người chỉ chú ý đến kỹ năng điều khiển cơ giáp của bọn họ mà thôi.


Dần dần, số bóng vào rổ của ba người năm nhất cũng ít đi, nhưng bên phía người lớp trên, ngoại trừ hai quả vào lưới lúc mới thay đổi chiến lược, thì càng ngày cũng càng khó khăn.


La Thiếu Thiên, Nguyên Tích, hai người phụ trách tiến công, Lăng Tự phụ trách phòng thủ, bọn họ cũng rất khó tìm được cơ hội.
5:4 năm nhất dẫn điểm, mắt thấy thời gian ngày càng ít, đội của sinh viên lớp trên càng sốt ruột. Hòa còn làm bọn họ mất mặt, huống chi là thua.


Bọn họ là sinh viên lớp trên, bọn họ biết phải phối hợp như thế nào, phải làm cách nào tương trợ đồng đội, so với sinh viên lớp dưới thì bọn họ ăn ý hơn. Chỉ cần những kĩ năng này thôi cũng đủ để khiến bọn họ mạnh hơn tay mới rất nhiều. Sự tồn tại của bọn họ là cấp cho tân sinh viên năm nhất áp lực hoặc là tấm gương để cố gắng, chứ không phải là để bị người mới chèn ép!


Cơ giáp màu xanh lại nhanh chóng truyền ra một tổ lệnh, trên màn hình của ba người lớp trên đồng thời hiện ra hình của ba cơ giáp màu đen, màu trắng, màu đỏ. Cơ giáp màu xanh lùi về sau một bước, dùng chân phải ngăn cơ giáp màu đỏ, ra sức cướp quả bóng trong không trung về tay.


Cơ giáp màu xanh lam chuyền bóng, một sinh viên lớp trên khác vừa bắt được bóng liền đánh sâu vào nội tuyến của ba người Nguyên Tích. Khi gặp Nguyên Tích tiến đến trước mặt, người lái cơ giáp làm một động tác giả, khi thân thể cơ giáp gần như nằm ngang, ném bóng đi.
Bóng vào rổ!


Trận đấu biến thành 5:6, lớp trên dẫn đầu.
Hiện tại trận đấu hai mươi phút chỉ còn lại một phút, Lăng Tự điều động hình thức nói chuyện, La Thiếu Thiên và Nguyên Tích đồng thời nghe được một câu: “Hey, bọn họ muốn chơi kỹ thuật với chúng ta.”


“Vậy hãy cho bọn họ biết cái gì mới gọi là kỹ thuật.”
“A, thời gian vậy cũng đủ rồi.”
Hai người khác cơ hồ hồi đáp cùng lúc.
Trong lúc này, ba người đồng đội kiêu ngạo bỗng nhiên có cảm giác tự hào cùng luyến tiếc, càng giống như là vui sướng sau khi thừa nhận đội hữu.


Cơ giáp màu đỏ từ nãy đến giờ vẫn không nhanh không chậm lúc này bỗng nhiên tiến về phía cơ giáp màu xanh lam, trong những tiếng khϊế͙p͙ sợ của đàn anh cùng người xem, mượn lực cánh tay đổi phương hướng, không chạm vào cơ giáp màu xanh lam mà vẫn cướp được bóng về tay, sau đó dùng một động tác giả bỏ qua người đang kèm hắn, truyền bóng cho La Thiếu Thiên.


Khi nhận ra bản thân thất thủ, cơ giáp màu lam lập tức truyền hiệu lệnh, một cỗ cơ giáp của lớp trên mạo hiểm bị phát đánh lên cơ giáp đang dẫn bóng của La Thiếu Thiên, chuẩn bị dùng một lượng lực lớn nhất truyền bóng vào tay đồng đội.


Cơ giáp màu đen của La Thiếu Thiên lúc này đang ở trong không trung, có thể nói là muốn tránh cũng không được, trong khoảnh khắc bị đánh, liên tục xoay người bảy trăm hai mươi độ trong không trung, xảo diệu mà tránh khỏi cơ giáp màu xám.
Cơ giáp màu xám không kịp dừng lại, đánh thẳng xuống mặt đất.


Trong thính phòng nhất thời vang lên tiếng kinh hô, “Xoay người bảy trăm hai mươi độ trong không trung!”
“Trời ạ, cho dù là thiên tài thì mới năm nhất đã làm được đến trình độ này cũng thật quá mức khoa trương.”


La Thiếu Thiên nhìn hai cỗ cơ giáp khác của lớp trên, cùng với cơ giáp màu xám đang giãy dụa, khóe miệng nhếch lên, tùy tay ném bóng cho Nguyên Tích. Lúc này trên màn hình đã bắt đầu đếm ngược đến thời gian kết thúc trận đấu.


“Mười, chín, tám…” Thần kinh của mọi người cũng căng thẳng theo từng giây của trận đấu.
Hai cơ giáp khác của lớp trên không thể không chuyển hướng, hết sức cố gắng tiến lên một trước một sau vây quanh Nguyên Tích.


Rốt cuộc cũng ngăn cản được một quả cuối cùng! Sinh viên lớp trên âm thầm cảm thấy may mắn, đồng thời bắt đầu lo lắng cho thương thế của đồng đội còn đang nằm trên mặt đất.
Bị hai cỗ cơ giáp cùng lúc kèm chặt, hầu hết tất cả người xem đều cho rằng kết quả thắng bại đã định.


Đúng lúc này, cơ giáp màu xanh lam ngăn ở phía trước chỉ thấy Nguyên Tích lung lay hai cái, lập tức cảm nhận được một nguồn lực thật lớn, thời điểm hắn định ra sức áp chế, nguồn lực kia đã biến mất. Sau đó, hắn nhìn thấy trước mặt chỉ còn có đồng đội của chính mình, mà cơ giáp màu trắng ở chính giữa bọn họ đã không thấy đâu nữa!


Hai người hai mặt nhìn nhau, sau đó nghe tiếng hoan hô rung trời trên sàn đấu.
Đồng thời, tiếng còi vang lên, trận đấu chấm dứt, hai người ngẩng đầu nhìn màn hình, Nguyên Tích vào bóng.
“A bước hình cung!”
“Không phải! Là nhiều góc độ đổi tốc độ!”


“A….tôi thấy không rõ! Nhưng cũng quá lợi hại!”
La tiểu Lâu hoàn toàn bị đả kích, đây mới là chênh lệch – bất quá, nghe nữ sinh xung quanh thét chói tai, La Tiểu Lâu cũng phải không cam tâm mà thừa nhận, Nguyên Tích hôm nay thật là suất.


Trong tiếng vỗ tay như sấm, ba sinh viên năm nhất nhóm lại đứng trên đài, sinh viên lớp trên có vẻ ỉu xìu, vốn là muốn cho bọn đàn em chút lễ gặp mắt, lại thất bại.


Mà sáu sinh viên của hệ chế tạo cơ giáp cũng đi lên trước, ba đàn anh của hệ chế tạo cơ giáp kiểm tra cơ giáp màu xám bị ngã và cơ giáp màu xanh lam bị va chạm, mà ba sinh viên lớp dưới thì đang chúc mừng thắng lợi của ba người.


Trừ Lăng Tự tao nhã hữu lễ nói cám ơn với Dương Kha, Nguyên Tích với La Thiếu Thiên chỉ là gật đầu với sinh viên của hệ chế tạo cơ giáp, một tiếng cũng không nói.


Dù vậy, Điền Lực vẫn đang cuồng loạn ghen tị với ba người được lên sân khấu tiếp cận với thần tượng của cậu ta. Sau lễ chào đón tân sinh viên, ba sinh viên thiên tài của năm nhất hoàn toàn nổi danh.


La Tiểu Lâu nhìn chằm chằm Nguyên Tích trên đài, trong lòng không ngừng phát ra âm thanh dụ dỗ: nếu Nguyên Tích chịu dẫn cậu đi huấn luyện….


Vì thế, giữa trưa, khi hai người về đến nhà, Nguyên Tích lấy làm kì lạ phát hiện La Tiểu Lâu càng thêm ân cần, ánh mắt nhìn y cũng nóng bỏng không ít. Tuy không biết lý do là gì, nhưng Nguyên Tích vẫn vô cùng hưởng thụ, lúc này mới giống một nô lệ đủ tư cách chứ, trước kia La Tiểu Lâu thật là ở trong phúc mà không biết phúc.


Sau khi về đến nhà, máy liên lạc của La Tiểu Lâu lóe lên một cái, nhận được tin nhắn: Ngài có bưu phẩm, xin hãy kiểm tra và kí nhận.
La Tiểu Lâu vừa vào cửa, thuận tay cầm gói hàng, mở ra bao bọc bên ngoài, bên trong là ba chiếc hộp hình vuông, hộp năng lượng mà cậu đặt đã tới rồi.


Trong phòng vẫn tối, La Tiểu Lâu mở một hộp năng lượng ra trước, sau đó đi đến vách tường phòng khách. Cậu không chú ý thấy, vòng cổ ngọc bích lập lòe sáng lên một chút, lại tắt đi như chưa hề có việc gì xảy ra.
La Tiểu Lâu lắp hộp năng lượng vào, chờ đèn sáng.


Mười giây, hai mươi giây…trong phòng vẫn một mảng tối đen như cũ.
La Tiểu Lâu trừng mắt, lôi hộp năng lượng bên trong ra, nhờ vào ánh sáng từ máy liên lạc xem năng lượng ở phía trên: không gauss.
“Không phải chứ, sao mới mua mà đã dùng hết rồi?”


Chẳng lẽ hiện tại cũng lưu hành thương phẩm giả kém chất lượng sao? La Tiểu Lâu lập tức lại kéo qua một hộp năng lượng khác, cẩn thận kiểm tra năng lượng trước, bên trong chứa: năm mươi gauss.


La Tiểu Lâu cẩn thận mở hộp năng lượng ra, đến trước vách tường, nhìn chằm chằm một lúc cũng không phát hiện thấy năng lượng bị rò rỉ hay gì cả.
Sau đó La Tiểu Lâu ngẩng đầu mở chốt mở trên tường ra, lại đặt hộp năng lượng vào trong. Đợi trong chốc lát vẫn là không có điện.


Nguyên Tích ngồi trên sô pha mất kiên nhẫn, “Rốt cuộc là cậu đang làm gì vậy hả?”


La Tiểu Lâu khϊế͙p͙ sợ nhìn hộp năng lượng đã biến thành không gauss trong tay, miệng thì thào: “Tôi cũng không rõ nữa, không biết là xảy ra vấn đề gì, trong hộp năng lượng đều không có năng lượng. Rõ ràng ngay từ đầu là có, sao lúc lắp vào lại xảy ra vấn đề?”


“Này, anh lại nhìn giúp đi.” La Tiểu Lâu bước nhanh qua chỗ Nguyên Tích, rõ ràng là hộp năng lượng mới còn đầy năng lượng, trong chớp mắt biến thành không, đây không phải là gặp quỷ sao.


Trong phòng rất tối, La Tiểu Lâu không chú ý thấy túi sách bị ném bừa bãi dưới chân Nguyên Tích, bị vấp một cái, hộp năng lượng cầm trong tay rơi xuống phía bên kia sô pha. Nguyên Tích vô cùng bất hạnh, bị La Tiểu Lâu đặt dưới thân.


La Tiểu Lâu luống cuống tay chân đứng lên, mấy ngày trước Nguyên Tích nói người y bị thương, phải qua vài ngày mới tốt, cẩn thận hỏi: “Tôi có đè đau anh không?”


Nguyên Tích tức giận nhưng vẫn im lặng chờ La Tiểu Lâu đứng dậy, sau đó châm chọc nói: “Này, cho dù cậu yêu thương nhung nhớ tôi thì tôi cũng không có hứng thú với cậu đâu!” Ngày hôm nay khi vừa đánh bóng rổ xong, nam sinh hệ chế tạo cơ giáp kia liền muốn tới gần y, còn muốn cầm tay y, người như vậy y đã gặp qua nhiều rồi, cho nên cũng không thèm phản ứng. Nhưng bây giờ y lại cảm thấy mặt mình nóng lên một chút, bất quá cũng may là trong bóng tối cho nên cũng không nhìn thấy gì.


Nếu – nếu La Tiểu Lâu thích y thì phải làm sao? Mặt của Nguyên Tích tựa hồ càng nóng, y nghĩ không ra, trước giờ y chưa bao giờ có ý tưởng cưới vợ, y còn chưa chuẩn bị sẵn sàng…


Đúng lúc này La Tiểu Lâu nhỏ giọng thúc giục: “Tôi nói này, anh có thể nhìn xem hộp năng lượng như thế nào trước hay không? Nếu thân thể của anh không có vấn đề gì.” Nhất định là không có vấn đề! Vừa rồi y còn mười phần khí thế rống to rằng y không có hứng thú với cậu kia mà! Ta sát, đây là cái gì với cái gì!


Nguyên Tích lập tức đứng lên, động tác cứng ngắc mà cầm hộp năng lượng cuối cùng đến bên vách tường, y cần phải dời đi lực chú ý một chút, không thể cứ nghĩ đến tên nô lệ ngốc ngếch muốn chết kia.


Chờ Nguyên Tích lề mề đổi thay hộp năng lượng xong, trong phòng sáng lên, sắc mặt của y đã khôi phục lại bình thường. Sau đó y cao ngạo liếc nhìn La Tiểu Lâu một cái, xoay người ngồi trở lại sô pha.


Có lẽ y nên cùng nô lệ của mình nói một chút về vấn đề tình cảm, dù gì y cũng là chủ nhân của La Tiểu Lâu, hẳn là nên quan tâm đến các vấn đề của cậu. Nhưng – nhưng y còn chưa suy nghĩ kĩ xem mình muốn tiếp nhận hay không, nếu tiếp nhận thì nên tiếp nhận như thế nào – cũng không nhất thiết phải làm cho La Tiểu Lâu không thích y, như vậy hình như rất tàn nhẫn….


Nguyên Tích ngồi trê sô pha, ho khan một tiếng, chuẩn bị nói chuyện lâu dài, sau đó mới nói: “…Sau này hộp năng lượng cứ để tôi thay đi, cậu ngốc gần chết.”
La Tiểu Lâu trợn mắt một cái, xoay người vào nhà bếp nấu cơm.