Cơ Giáp Khế Ước Nô Đãi

Chương 13: Không được tự nhiên

Nguyên Tích bình tĩnh nhìn La Tiểu Lâu trong chốc lát, cuối cùng duỗi tay để La Tiểu Lâu nâng y dậy, đặt hơn phân nửa thể trọng lên người La Tiểu Lâu.


Chờ Nguyên Tích ngồi lên giường, La Tiểu Lâu đem đến cho Nguyên Tích một chiếc khăn long để y lau khô thân thể, sau đó lại nhìn vết thương của y. Trên lung Nguyên Tích có một mảng bầm tím thật lớn, nghiêm trọng nhất chính là đầu gối sung đỏ một cách lợi hại, nhưng chỗ khác cũng có chút dấu vết xanh tím, nhưng nhẹ hơn so với hai chỗ này.


Chả trách y vẫn ngâm mình trong bồn tắm, có thể là bởi vì tạm thời không đứng dậy nổi. La Tiểu Lâu không khỏi nói thầm: “Trời của tôi ã, bị thương nặng như vầy mà anh cũng không nói? Đừng lộn xộn, tôi đi lấy hòm thuốc lại đây.”


Nguyên Tích hung hang nhìn chằm chằm La Tiểu Lâu, bực bội nói: “Ai cần cậu nhiều chuyện, tôi có thể tự mình xử lý.”
La Tiểu Lâu không nói gì, chỉ nhìn chân Nguyên Tích, nếu y có thể tự mình xử lý, vậy ban nãy ngâm nước cả nửa ngày trời để làm gì……


“Anh cứ ngồi đây chờ là tốt rồi, tôi sẽ lập tức quay lại.” La Tiểu Lâu vừa đi ra vừa nghi ngờ, rốt cuộc là làm thế nào mà người này lại bị thương nặng như thế chứ? Khoảng thời gian bọn họ tách ra chỉ trong chốc lát Nguyên Tích đến võ quán kia luyện tập, chẳng lẽ Nguyên Tích đánh nhau với người khác?


Kéo hộp thuốc ra, La Tiểu Lâu cố ý tìm dụng cụ hình vuông mà A1 từng dung để chữa thương cho cậu. Đây là La Tiểu Lâu tự mua sau đó, giá thật sự không rẻ, luc ấy La Tiểu Lâu do dự thật lâu, nhưng vì công dụng cường đại của nó, cuối cùng cậu cũng đặt mua về.


“A, quả nhiên là tiền nào của nấy, thương nặng như vậy chẳng mấy chốc đã tốt hơn rồi.” La Tiểu Lạu cảm thán, nhẹ nhàng xoa lên đầu gối đã khôi phục lại như cũ của Nguyên Tích, đồng thời liếc mắt nhìn Nguyên Tích, thấy y ngoại trừ sắc mặt vẫn khó coi như trước thì không có bất c81 biểu hiện đau đớn nào.


“Này! Cậu đừng có háo sắc như vậy có được hay không, cậu muốn sờ loạn đến khi nào!” Người từ nãy đến giờ vẫn một mực yên lặng bỗng nhiên quát.


La Tiểu Lâu hoảng sợ, rốt cuộc phát hiện, vì ngón tay của cậu mà Nguyên Tích cứng còng cả người, liền vội vã thu tay về. Nhưng, nhưng việc này thì có liên quan gì đến háo sắc chứ?!
Người này sau khi bị thương tại sao lại trở nên không được tự nhiên như vậy….


La Tiểu Lâu đưa dụng cụ trong tay cho Nguyên Tích, chỉ chỉ vào lưng y, ôn hòa nhã nhặn nói: “Vậy anh tự mình xử lý những chỗ khác đi, những phần còn lại hẳn là thật dễ dàng xử lý.”


Thế nhưng Nguyên Tích cũng không có tiếp nhận, y thử giật giật chân, phát hiện đã khỏi hẳn, thân thể căng thẳng cuối cùng mới bình tĩnh lại.


Nguyên Tích giương mắt nhìn La Tiểu Lâu, qua hồi lâu, mới hừ nhẹ một tiếng, quay đầu, có chút khó xử nói: “Tôi không quen có người khác ở bên cạnh lúc bị thương.”


“A.” La Tiểu Lâu gật đầu, trong lòng lại điền cuồng hét lên, anh đang giải thích sao, là giải thích sao! Chẳng lẽ sau khi bị thương, người ta thường bị đột biến sao…..


“Nếu vậy, tôi đi ra ngoài trước, còn phải dọn dẹp phòng tắm….” La Tiểu Lâu tìm cớ chuẩn bị rời đi, nói giỡn sao, vạn nhất Nguyên Tích phát hiện cậu khác thường, nhất định sẽ thẹn quá hóa giận mà giết người diệt khẩu.


“Ai cho cậu đi?” Nguyên Tích kéo lấy La Tiểu Lâu đang muốn rời đi, chỉ chỉ những vết xanh tím trên người mình, nói như thể đương nhiên: “Chỗ này, còn có chỗ này, đều xử lý đi.”


“Không phải anh không quen sao?” La Tiểu Lâu nhịn không được nhắc nhở y, “Hơn nữa vừa rồi anh còn nói không thích tôi chạm vào anh.”
“A, bây giờ thì tôi quen rồi.” Nguyên Tích trả lời một cách vô cùng chắc chắn.


La Tiểu Lâu có loại cảm giác muốn cắn chết y sau đó đánh chết chính mình, kỳ thật, có rất nhiều phiền toái đều là do cậu tự tìm đến! Nguyên Tích nói đúng, đáng lẽ cậu nên để Nguyên Tích trong phòng tắm, mặc kệ y!


Nguyên Tích hoàn toàn trầm tĩnh lại, tùy tiện nằm trên giường, dung ngữ khí nhu hòa nói với La Tiểu Lâu: “Đến đây, cậu xử lý miệng vết thương trước, sau đó massge cho tôi một chút. Hôm nay cùng người kia đánh một trận, thật sự rất thư thái.”


La Tiểu Lâu cứng người tại chỗ không thể tin được mà nhìn tên vô vô sỉ kia, cuối cùng cũng đầu hành trước ánh mắt vô tội mà lại kiên trì của Nguyên Tích, hơn nữa, xem ra nếu cậu không xử lý xong Nguyên Tích sẽ không buông tay, buổi tối cậu còn muốn dành ra chút thời gian chuẩn bị bài trong sách giáo khoa mới nữa.


Vài phút sau, dụng cụ đã chữa trị gần như toàn bộ vết thương trên người Nguyên Tích, ít nhất nhìn từ bên ngoài tuyệt đối sẽ không thấy có vấn đề gì. Nguyên Tích cau mày nói, có chút tổn thương bên trong, đại khái phải qua vài ngày nữa mới có thể khôi phục hoàn toàn.


Sau đó La Tiểu Lâu bắt đầu massge cho Nguyên Tích, không biết là do bị thương hay quá mệt, thân thể của Nguyên Tích đã hết sức thả lỏng, dù vậy vẫn có thể cảm giác thân thể dưới tay có chút căng thẳng.
La Tiểu Lâu trước kia từng học massge, cho nên thủ pháp không tồi, Nguyên Tích thoải mái đến hừ ra tiếng.


La Tiểu Lây nhịn không được hỏi: “Rốt cuộc anh đánh nhau với ai?”
Đôi mắt đang nửa híp lại của Nguyên Tích lập tức tỏa sáng, rõ rang là hung phấn hẳn lên: “Là hội trưởng võ quán, ân, anh ta rất mạnh.”
“Anh thua?” La Tiểu Lâu thuận miệng nói.
“Sao lại có chuyện đó, tôi chưa bao giờ thua.”


“Nhưng anh bị đánh nhiều như vậy kì thật cũng không khác thua là mấy nhỉ?”
“Cậu muốn bị đánh sao?”
“………..”


Da của Nguyên Tích thật trắng, dưới tay là cơ thể hơi lạnh, tràn ngập cảm giác khỏe mạnh, so sánh với La Tiểu Lâu hoàn toàn bất đồng, đây là khác biệt giữa các cấp bậc gen sao?


Ánh mắt của La Tiểu Lâu không tự chủ được mà dao động khắp người Nguyên Tích, từ đôi chân dài đến làn da ngực trắng trẻo, sau đó đối diện với đôi mắt vẫn im lặng nhìn cậu của Nguyên Tích, trong ánh mắt đó không có châm chọc, không có tức giận, cũng không có mệnh lệnh, mà là một vẻ ôn hòa mà lại thâm trầm cậu chưa bao giờ được thấy.


Trong khoảnh khắc, La Tiểu Lâu cơ hồ đã quên mất phải dời mắt, có lẽ ánh đèn hôm nay quá sang nên cậu mới có ảo giác….


Nguyên Tích đầu tiên là xoay mặt, sua đó cả người xoay lại nằm úp trên giường, thấp giọng phàn nàn: “Này, cậu có thể dung them chút lực hay không? Lên, cậu cứ trực tiếp giẫm lên.”


Nửa giờ sau, rốt cuộc La Tiểu Lâu cũng vựng vựng hồ hồ mà trở về phòng ngủ của mình, chắc là cậu nhìn nhầm rồi, tên Nguyên Tích kia sao có thể đỏ mặt chứ.


Sauk hi trở về phòng, La Tiểu Lâu lập tức lên mạng, đến lớp học của thầy Tống, sẵn tiện hỏi vể mấy chỗ thắc mắc trong phần tư liệu về linh kiện bậc một của mấy ngày hôm trước. Thấy tư liệu mình đưa được La Tiểu Lâu xem trọng như thế, thầy Tống cũng vô cùng vui mừng.


Trong phần tư liệu mà thầy Tống đã chỉnh lý, có sáu tram loại linh kiện bậc một, từng linh kiện đều vô cùng chi tiết, từ gia công, đến chất liệu, cách thức chế tác, nguyên lý, tính năng.


Ngày đó trở về, sau khi La Tiểu Lâu mở ra, đã biết tư liệu này quy giá đến mức nào. Tuy rằng ước mơ của cậu là chiến sĩ cơ giáp, lúc ban đầu gia công linh kiện là vì muốn làm công kiếm chút tiền sinh sống, nhưng bây giờ La Tiểu Lâu cũng không rõ lắm lí dó là gì. Cậu thích mấy thứ này, nhìn vào số tư liệu đó, cậu có thể cảm giác được những món linh kiện ở trong tay mình thay đổi.


Hơn nữa, từ sau buổi kiểm tra phân ngành hôm qua, trong lòng La Tiểu Lâu liền ẩn dấu một ý tưởng, có thể nói ra sẽ bị người chê cười, có lẽ sẽ có người nói cậu điên rồi, nhưng cậu không quan tâm. Thể lực thì cậu có thể nhờ vào huấn luyện không ngừng để tiến bộ, mà gen thì La Tiểu Lâu không có cách nào thay đổi. Nhưng dựa vào đâu mà chỉ những ai có gen cao cấp mới có thể trở thành người lái cơ giáp?


Nếu không có, cậu sẽ tự chế tạo một cỗ cơ giáp cho chính mình, chính mình có thể lái nó!


Cho nên nhiệt tình của La Tiểu Lâu dành cho việc học vô cùng cao, cho đến giờ, cậu đã nắm được năm mươi lăm linh kiện bậc một. Nhưng chỉ có thể nắm bắt trên lý thuyết, còn trong thực tế vẫn chưa được chạm đến, làm cho cậu rất tiếc nuối.


La Tiểu Lâu thở dài, dù đi làm công, cậu cũng không thể thật sự tiếp xúc với tất cả các linh kiện. Xưởng làm công của cậu cũng chỉ phụ trách mấy chục loại linh kiện bậc một và khoảng mười loại linh kiện bậc hai.


Như vậy, phải làm thế nào mới có thể tiếp xúc với tất cả linh kiện bậc một? Mang theo câu hỏi đó, La Tiểu Lâu chậm rãi tiến vào mộng đẹp.
Ngày hôm sau, đúng giờ, đồng hồ điện tử đánh thức La Tiểu Lâu dậy.


Chờ La Tiểu Lâu chuẩn bị tốt bữa sang, cửa phòng của Nguyên Tích cũng mở ra vô cùng đúng lúc.


Hôm nay hai người đều mặc đồng phục, trên người La Tiểu Lâu là đồng phục màu xanh lá cây của hệ chế tạo cơ giáp, còn Nguyên Tích là đồng phục màu xanh dương đậm. Nguyên Tích dung nhiều thời gian hơn bình thường để đánh giá La Tiểu Lâu vài lần, thấp giọng nói gì đó, La Tiểu Lâu cũng không nghe rõ, hẳn là không phải châm chọc, nếu là châm chọc, bình thường Nguyên Tích sẽ nói rất lớn.


Sau bữa sang, vẫn là Nguyên Tích lái xe đến trường, dọc theo đường đi, Nguyên Tích nhìn thẳng về phía trước, đại khái y đã quyết tâm quên sạch chuyện hôm qua bị thương và những gì xảy ra sau đó. La Tiểu Lâu càng không muốn nhắc đến, ước gì Nguyên Tích quên luôn chuyện cậu biết massge.


Đến bãi đỗ xe, Nguyên Tích dặn La Tiểu Lâu giữa trưa gặp nhau ở trước phòng thong tin ở giữa hệ cơ giáp và hệ chế tạo cơ giáp, rồi hai người đều tự đi đến lớp của mình.


Lớp học của tất cả các hệ ở học viện Saint Miro đều chia từ ban thứ nhất đến ban thứ mười, từ ban thứ hai đến ban thứ chin là những ban bình thường, ban thứ nhất là học sinh mũi nhọn, ban thứ mười phần lớn là dựa vào quan hệ hoặc là chi tiền để được vào. Cho nên trong học viện Saint Miro, ban thứ nhất và ban thứ mười đều nổi danh, một cái khiến người ta phải ngưỡng một, một cái rõ rang là xú danh.


Thành tích ngay lúc đó của La Tiểu Lâu vô cùng thê thảm, nếu không phải La phu nhân vận dụng quan hệ, cậu căn bản là không có tư cách tiến vào trường học. Cho nên, cậu đương nhiên bị phân vào ban thứ mười.


Chỗ ngồi của La Tiểu Lâu ở sát phía trước, bên cạnh cậu là một nam sinh mập mạp, nhìn thấy La Tiểu Lâu, lập tức nhiệt tình giới thiệu: “Đồng học, xin chào, tôi là Điền Lực, cậu có thể gọi tôi là Bản Tử[1], sau này chỉ giáo.”


La Tiểu Lâu cười cười, nhìn vẻ mặt của Bàn Tử, rõ rang là biết cậu, nhưng không dung ánh mắt khác thường nhìn cậu, trong lòng có vài phần hảo cảm, liền nói: “Xin chào, tôi là La Tiểu Lâu.”


Cũng như hệ cơ giáp, hệ chế tạo cơ giáp không có nhiều nữ sinh, Điền Lực đối với việc này có rất nhiều ý kiến.
Hai người hàn huyên vài câu, một vật hình cầu trên bàn giáo viên phát ra tiếng chuông, một người trung niên bước vào phòng, cả lớp lập tức an tĩnh lại.


“Các học sinh hảo, từ nay tôi, Carlo, sẽ chính là chủ nhiệm lớp của mọi người. Chắc tất cả mọi người cũng biết, ban thứ mười của chúng ta đối với toàn trường mà nói có ý nghĩa gì, nhưng việc này cũng không chứng tỏ chúng ta phải từ bỏ cố gắng và hi vọng. Bất kể mọi người vào trường bằng cách nào, tôi cũng hi vọng mọi người đường đường chính chính bước ra. Cho đến nay, tỷ lệ tốt nghiệp của ban chúng ta là thấp nhất, nhưng tôi hi vọng mọi người có thể phá vỡ cục diện này, để cho người khác mỗi khi nhắc đến ban thứ mười của chúng ta, cũng như khi chúng ta nhắc đến chính mình, tràn đầy kiêu hãnh và tự hào, thầy cô ban thứ mười sẽ cố gắng cùng với mọi người.”


Thầy Carlo ngừng nói nửa ngày, toàn bộ lớp nổ ra một tràn vỗ tay nhiệt liệt.


Carlo mỉm cười, tiếp tục nói: “Sau đây, tôi sẽ giới thiệu đôi điều về hệ chế tạo cơ giáp. Nhưng mọi người cũng biết, sinh viên ngành chúng ta không cần lo lắng về vấn đề xin việc làm, hàng năm một vài xí nghiệp bà gia tộc đều đến đây chọn người mới, có lẽ sau cuộc thi giữa kì này, sẽ có người bắt đầu đầu tư cho mọi người. Cho nên, mọi người phải cố gắng lên.”


“Hơn nữa, tôi còn muốn nói một chút đến tân sinh năm nhất của chúng ta, Dương Kha, đã được gia tộc PDG nổi tiếng đặt trước, nói cách khác, nghiên cứu thực nghiệm sau này của cậu ấy, toàn bộ sẽ do gia tộc PDG chi trả.” Theo lời của Carlo, trên màn hình phía sau xuất hiện một thân ảnh.


Khóe miệng của La Tiểu Lâu giật lên, Dương Kha chính là nam sinh xinh đẹp mà mình mới gặp hôm qua.
Sau đó, thầy Carlo lại khen ngợi học sinh ban nhất Dương Kha một phen, bảo mọi người học hỏi. Cuối cùng thong báo với mọi người rằng ba ngày sau sẽ có xe đến đón bọn họ đi tham dự tiệc tối.


La Tiểu Lâu nhìn máy liên lạc của mình, đã gần đến giữa trưa, liền thu thập đồ vật này nọ, chuẩn bị gặp mặt Nguyên Tích.
Lúc này, Điền Lực ở bên cạnh bỗng nhiên nói: “Ai, cũng không biết là ai, vừa vào trường đã có người lớp trên chiếu cố, thật may mắn.”


La Tiểu Lâu vừa thu thập vừa nhìn ra ngoài, quả nhiên là có một người lớp trên mặc quân trang màu trắng đáng nhìn về hướng ban thứ mười của bọn họ.


“La Tiểu Lâu, chờ một chút, hôm nay bữa trưa tôi mời….” Điền Lực còn chưa nói xong, ngoài cửa đã có người gọi: “La Tiểu Lâu, có học trưởng tìm cậu!”
Điền Lực há to miệng, La Tiểu Lâu cũng cả kinh, vội chào Điền Lực, đi rà ngoài.


Đứng ở cửa là một nam sinh lớp trên mặc đồng phục màu trắng của hệ chỉ huy, nhìn anh tuấn suất khí. Nhưng La Tiểu Lâu vạn phần khẳng định, bản thân chưa từng gặp người này. Nghĩ đến đây, La Tiểu Lâu hồi hộp trong lòng một chút, không phải là người quen của của chủ nhân trước của cơ thể này chứ?


Nghĩ vậy, nụ cười của La Tiểu Lâu có chút mất tự nhiên.
Sinh viên lớp trên tự tiếu phi tiếu quan sát La Tiểu Lâu vài lần, nói: “Cậu chắc là La Tiểu Lâu, tôi thay người khác truyển lời, hội trưởng hội học sinh La Thiểu Quân tìm cậu.”
————————————–
[1]Bàn tử: mập mạp