Cô Gái Trong Trang Sách

Chương 27: Always on my mind

Yêu một người, cũng tức là yêu niềm hạnh phúc của người ấy.

Francoise SAGAN

Billie vẫn còn ngủ. Milo đã đi báo cho Carole và chúng tôi hẹn gặp nhau sau hai giờ nữa tại thư viện khách sạn để tra cứu vài thứ và thiết lập kế hoạch hành động. Khi đi qua sảnh, tôi bất ngờ gặp Aurore đang thanh toán ở quầy lễ tân.

Mái tóc cố tình làm rối, đeo kính râm, nàng ăn mặc theo phong cách du mục hoài cổ: váy ngắn, áo bờ lu dông da, bốt cao gót và túi du lịch kiểu cổ. Phụ nữ mà mặc như thế thì đa số sẽ là quá lố nhưng với nàng thì không chê vào đâu được.

- Em đi à?

- Tối mai em có một buổi hòa nhạc ở Tokyo.

- Tại Kioi Hall à? tôi hỏi, chính bản thân tôi cũng thấy ngạc nhiên khi mình vẫn còn nhớ tên địa điểm nơi nàng đã biểu diễn khi tôi đi cùng nàng trong chuyến lưu diễn đến Nhật.

Mắt nàng sáng lên:

- Anh còn nhớ chiếc Plymouth Fury cũ kỹ anh đã thuê lái không? Chúng ta vất vả lắm mới tìm ra nơi biểu diễn và em chỉ đến trước khi màn độc tấu bắt đầu đúng ba phút. Khi lên sân khấu em vẫn còn thở không ra hơi vì đã phải chạy!

- Dù vậy em vẫn chơi rất hay.

- Và sau buổi hòa nhạc, chúng ta đã phóng cả đêm đi xem “địa ngục sôi sục” của Beppu[1]!

Gợi lại chuyện hồi ấy khiến cả hai chúng tôi cùng lặng đi vì nuối tiếc. Phải, chúng tôi cũng đã có những phút giây hạnh phúc, bay bổng và chúng cũng không phải đã xa lắm...

Aurore mở lời xin lỗi về cách cư xử của Rafael Barros để xua tan đi khoảng lặng khiến chúng tôi thấy vừa bối rối vừa thú vị. Đêm hôm ấy nàng đã gọi cho tôi để hỏi thăm nhưng tôi không có trong phòng. Trong lúc một nhân viên phục vụ tầng lo đám va li của nàng thì tôi kể ngắn gọn cho nàng nghe chuyện đã xảy đến với Billie. Nàng chăm chú lắng nghe. Tôi vẫn biết mẹ nàng đã qua đời khi mới ba mươi chín tuổi vì bị ung thư vú nhưng phát hiện quá muộn. Sau cái chết đột ngột ấy, nàng hay mắc chứng hoang tưởng, lúc nào cũng quá lo lắng tới sức khỏe của mình và người thân.

- Nghe có vẻ thực sự nghiêm trọng đấy. Anh hãy đưa ngay cô ấy tới chỗ một bác sĩ giỏi. Nếu anh muốn, em có thể giới thiệu với anh một người.

- Ai thế?

- Giáo sư Jean-Baptiste Clouseau: một bác sĩ chẩn đoán bệnh cực kỳ chính xác. Giống như kiểu Dr House của Pháp. Ông ấy là trưởng khoa tim mạch tại Paris và dành phần lớn thời gian để nghiên cứu vì trái tim nhân tạo, nhưng nếu anh đến theo lời giới thiệu của em thì ông ấy sẽ gặp anh.

- Người tình cũ của em à?

Nàng ngước mắt lên trời.

- Ông ấy rất mê nhạc và thường tới xem em biểu diễn tại Paris. Và nếu gặp ông ấy, anh sẽ thấy là ông ấy chẳng đẹp trai như Hugh Laurie đâu! Nhưng đó là một thiên tài đấy.

Vừa nói nàng vừa mở chiếc BlackBerry ra rồi bắt đầu tìm trong danh bạ số của vị bác sĩ.

- Em sẽ gửi số cho anh, nàng nói khi bước lên ô tô.

Một nhân viên đóng cửa xe lại và tôi đứng nhìn chiếc ô tô đi xa dần về phía cửa chính dẫn vào khu liên hợp khách sạn. Nhưng sau khoảng năm chục mét, chiếc taxi dừng lại giữa lối đi rồi Aurore chạy lại chỗ tôi, khẽ đặt lên môi tôi một nụ hôn. Trước khi đi, nàng lấy từ trong túi ra chiếc máy nghe nhạc kỹ thuật số rồi đưa cho tôi sau khi đã áp tai nghe vào tai tôi.

Vị lưỡi nàng như vẫn còn đọng lại trên môi tôi còn trong đầu tôi là giai điệu và lời bài hát nàng đã bật sẵn: bản hay nhất của Elvis mà tôi đã tặng nàng khi chúng tôi yêu nhau đủ để tặng nhau bài hát:

Maybe I didn’t treat you

Quite as good as I should have

Maybe I didn’t love you

Quite as often as I could have

...

You were Always On My Mind

You were Always On My Mind

o O o

Có thể anh đã không đối xử tốt với em

Như anh phải thế

Có thể anh đã không yêu em

Nhiều như anh có thể

(Nhưng) Lúc nào anh cũng nghĩ tới em

Lúc nào anh cũng nghĩ tới em.

Chú thích

[1] Nằm trên một hòn đảo có núi lửa và toàn núi đá của Kyushu, thành phố Beppu nổi tiếng với hàng nghìn suối nước nóng đã biến nơi đây thành thành phố nóng nhất thế giới.