Có Duyên Nhất Định Sẽ Có Phận

Chương 7

Docsach24.com

ự thật đã nhanh chóng loại Leo ra khỏi vòng nghi vấn, anh ấy tuyệt đối không phải là người đã tặng hoa cho tôi, bởi vì Leo đã có bạn gái rồi. Mà bố của bạn gái anh ấy là người giầu có, là ông chủ trong tập đoàn đa quốc gia mà Leo làm việc. Những điều đó đều là do Alawn nói với tôi qua điện thoại. Tôi có thể hình dung ra vẻ mặt tươi cười rạng rỡ của cậu ấy khi thấy kẻ khác gặp nạn trong lúc kể những chuyện đó cho tôi nghe.

Hàng ngày, sau giờ ngủ trưa, tôi vẫn lên lớp cho dù chỉ còn hơn mười phút nữa là hết giờ học. Nhân lúc thầy giáo đang viết thứ gì đó lên bảng, tôi khom người lặng lẽ khom người lặng lẽ chui vào lớp theo lối cửa sau. Trước khi thầy giáo quay đầu lại, tôi đã chọn sẵn một chỗ ngồi xuống, còn chưa kịp ngồi ngay đã thể hiện một khuôn mặt ham học, nghiêm túc ngước lên thầy giáo, chốc chốc lại gật gật đầu, vung vẩy cây bút trong tay, thầy giáo căn bản là không thể phát hiện ra tôi vừa mới vào lớp.

“Cậu quả là chăm chủ ham học nhỉ.” Một giọng nói khe khẽ vang lên bên cạnh.

Tôi giật mình, hóa ra là An Lương! Tôi nói: “Sao cậu lại học ở lớp tớ?”.

Hồi học cấp ba còn không chú ý, đến khi lên đại học rồi mới phát hiện ra, An Lương ăn mặc rất thời gian, là một nam sinh rất chú trọng đến đầu tóc quần áo. Một mái tóc điển hình kiểu Hàn Quốc, đôi mắt lá răm, trông cậu ấy thật giống một ngôn sao nào đó của Hàn Quốc. An Lương mặc một chiếc áo khoác có mũ màu trắng tinh. Tôi luôn cảm thấy rằng những người mặc quần áo trắng thường phải có một sự dũng cảm nhất định, rõ ràng An Lương là một chàng trai rất có dũng khí.

Cậu ấy không trả lời câu hỏi của tôi mà chỉ mỉm cười đầy ẩn ý, ghé vào thăm vở ghi của rôi: “ Cậu vừa lén vào lớp mà cũng biết chép bài rồi af?”

Tôi được một phen ngượng ngùng, bởi vì trong vở của tôi toàn là những vòng tròn.

Năm vòng Olympic à?” Cậu ấy cười nhẹ.

Tôi thẹn quá hóa giận, quay mặt đi không thèm để ý đến cậy ấy nữa. Mọi người đều bảo An Lương rất ít nói, tính cách tương đối lạnh lùng, xem ra tất cả những điều đó đều là do cậu ấy gải vờ trước mặt người khác mà thôi.

Hôm nay trời quang mây tạnh. Mặt trời chói sáng bên ngoài cửa sổ. Trong một ngày không giống mùa xuân cũng chẳng phải, cũng chẳng phải mùa thu như thế này, chim oanh chim tước cũng trở nên hoạt bát, huyên náo đùa giỡn mãi không thôi.

“Vừa này thầy giáo lớp cậu điểm danh rồi.” Cậu ấy không hề để ý đến sự lạnh nhạt của tôi, tiếp tục nói vói tôi một cách thân thiện, cậy ấy quả là rất thích cười.

“Cài gì?!” Thôi rồi, môm học này rôi bỏ học quá nhiều, chắc sẽ không qua được mất.

“Lúc gọi đến tên cậu, tớ đã điểm danh giúp cậu rồi.” An Lương nói một cách nghiêm túc, “Cả thầy giáo và các bạn đều không phạt hiện ra, hình như tất cả đều cho rằng cậu ấy một nam sinh đấy”.

“…” Im lặng. Điểm đáng ghét nhất của An Lương đó là kể cả trong những lúc cậu ấy chế giễu người khác, nét mặt vẫn tỏ ra hết sức nghiêm túc, tự nhiên. Tôi bao biện một cách tức tối: “Chẳng qua tớ chỉ là ít khi nói chuyện với các bạn trong lớp nên độ nổi tiếng không cao đấy thôi”.

“Độ nổi tiếng của cậu còn không cao á? Trong ký túc xá của tớ còn có người bình luận về cậu đấy.”

“Hả? Bình luận về tớ như thế nào?” Giọng tôi bỗng cao vút lên.

“Đề nghị các bạn ngồi cuối lớp không nói chuyện riêng!” Vị giáo sư đẩy đẩy gọng kính, nói chậm rãi những vô cùng nghiêm túc. Đám bạn học trong lớp nhân cơ hội vận động một chút cơ cổ, nhất loạt đều quay lại nhìn xuống phía dưới. Thấy mọi ánh ămts đều đổ dồn về phía mình, tôi liền vội vàng ra vẻ “ rốt cuộc là ai nói chuyện nhỉ” rồi quay nhìn xung quanh tìm kiếm.

An Lương cúi đầu xuống, cười một cách bất đắc dĩ, “ Cậu quả thật là rất đáng yêu”.

Tôi cố gắng nhớ lại biểu hiện của mình trong mấy ngày gần đây: Không phải là ngáy khò khò khi lên lớp đấy chứ? Không phải là đã vào nhầm lớp học đấy chứ? Không phải là vừa đi vừa đọc sách đến nỗi đâm cả vào gốc cây đấy chứ… Đám bạn trong ký túc xá An Lương bàn luận gì về tôi nhỉ?

“Rốt cuộc là bàn luận gì về tớ?” Tôi hạ thấp giọng xuống hỏi.

“Tớ chỉ nhắc đến tên của cậu, mọi người hỏi, có ohải cô nữ sinh tóc ngắn, xoăn tự nhiên ở khoa Ngữ Văn, thường bị ngất khi tập quân sự, tối nào cũng đi đôi dẹp lê hình chú mèo nhỏ đến phòng tự học hay không…” An Lương nở to đôi mắt lá răm sáng long lanh nhìn tôi.

“Này! Đâu phải chỉ có tớ đi dép lê đến phòng tự học buổi tối đâu…” Tôi lẩm bẩm một mình.

An Lương bỗng nhiên nói với tôi: “Lạc Lạc Tô, lát nữa tớ đi đá bóng, cậu có đi xem không?”.

“Cậu lại bắt đầu đá bóng rồi à?” Tôi nghiêng đầu một cách nghiêm túc, “Tớ cảm thấy bóng đá không hợp với cậu, thật đấy”.

“Tại sao?” An Lương hiếu kỳ hỏi.

“Đối với một nam sinh nho nhã như cậu, bóng đá quá kịch liệt. Bóng đá chỉ hợp với kiểu người thô lỗ như Alawn thôi!” Tôi ra vẻ hùng hồn nói.

“Vậy cậu nó xem tớ hợp với cái gì?”

“Vẽ tranh chẳng hạn, thư pháp chẳng hạn, chơi piano chẳng hạn…” Tôi liệt kê hàng loạt những hoạt động có liên quan tới vẻ bề ngoài nho nhã, điềm tĩnh.

“Tớ học kéo violon mấy năm rồi. Nhưng tớ vẫn thích chơi bóng đã. Rốt cuộc, lát nữa cậu có đi không?”

“Đi chứ!”

An Lương liền không nói gì nữa, chuyên tâm nghe giảng, chuyên tâm ghi chép. Chữ của cậu ấy rất đẹp, có nội hàm và tu dưỡng giống như con người cậu ấy vậy.

Tôi tiếp tục vẽ nhăng vẽ cuội lên vở ghi, viết ra hàng loạt cái tên rồi lại dùng bút gạch xóa lem nhem hết.

“Sao cậu lại viết tên của anh Leo?” An Lương bỗng nhiên ghé sát lại. Tôi bắt đầu dùng chiêu bài đã dùng với Alawn ra đối phó với cậu ấy, mỗi lần gặp phải chuyện khóc giải thích, tôi đều chế giễu Alawn là con nít, vì vậy, tôi nói với An Lương, “Con nít như cậu thì hiểu cái gì!”.

“Tớ lớn hơn cậu tám tháng cơ đấy.” An Lương điềm tĩnh nói, cũng may là không truy hỏi thêm nữa. Tôi bỗng nhiên nhớ ra, cậu ấu vừa nhắc đến chuyện ở ký túc xá của bọn họ, tôi đập vào tay cậu ấy: “Này tự dưng cậu lnhác đến tên tớ trong ký túc xá làm gì?”.

Cậu ấy mỉm cười nhìn tôi, chưa đợi được câu trả lời, tiếng chuông baod hiệu tan học đã vang lên. An Lương đứng lên nói hẹn gặp lại ở sân bóng rồi vội vã đi maát.

Hôm nay thời tiết quá đẹp. Ánh nắng mỏng manh như cánh chuồn chuồn đã xua tan vẻ u ám ẩn ướt của mấy ngày hôm trước. Những tán cây ngô đồng vốn ủ rũ, này hôm nay cũng mạnh mẽ vươn lên, tranh thủ tận hưởng chút ánh nắng kiều diễm hiếm có của những ngày mùa thu.

Hóa ra, hôm nay có trận đấu giao hữu giữa đội bóng của khoa Ngữ văn và đội bóng của kho Máy tính. An Lương học ở khoa Máy tính.

Tôi đềnh dàng trong kỹ túc xá một hồi lâu, lúc đến sân vận động mới thấy lo lắng, vì khác đài đã chật kín người ngồi. An Lương đang tập khởi động. Cậu ấy moặc chiếc áo khoác ngoài màu trắng tinh, để lộ đôi bắp chân rắn chắn, bên trong là bộ quẩn áo cầu thủ màu trắng pha xanh. Những động tác cong lưng, đá chân đuề được cậu ấy tập một cách khí thế. Từ xa, khi nhìn thấy tôi, An Lương liển vẫn tay ra hiệu gọi tôi đến đó.

“Tớ đã giữ cho cậu một chỗ ngồi tốt nhất.” Cậu ấy gọi tôi.

Tôi bước về phía đó, chợt cảm thấy những ánh mắt lẹm xunh quanh, bởi vì ở đây toàn là sinh viên khoa Máy tính. Trong đám sinh viên khoa tôi lại ngồi ở phía đối diện.

Tôi bỏi An Lương, “Đối thủ mặc trang phục màu gì?”

Dù rằng tôi đã đi theo Alawn và có tới thân niêm sáu năm xem bóng đá như vẫn mơ hồ khó hiểu đối với môn thể thao này. Alawn vốn còn kiên nhẫn giảng giải cho tôi thế nào là việt vị, bẫy việt vị, khát khao bồi dưỡng để tôi có thể giống như cậu ấy, cuồng nhiệt thức đêm để xem Wỏld cup. Sau đó, thấy tôi không thể huấn luyện được cũng đành ôm nỗi hận không thể rèn sắt thành kim mà đau khổ vỗ ngực nói: gỗ mục thì không thể chạm khắc được<Lời của Khổng Tử trong sách Luận Ngữ(thiên Công Dã Tràng), hàm ý nói người/vật đã đến mức không thể sửa chữa, cải tạo được nữa.)! Rồi nói thẳng cho tôi biết màu sắc trang phục của hai đội để tôi dễ nhận biết được.

“Tớ là đối thủ hay là phe của cậu?” An Lương hỏi.

“Đương nhiên là đối thủ rồi!” Tôi chỉ về phía đám bạn học ngồi ở khán đài đối diện, ấm ức nói: “Cậu xem tớ ngồi đây, Khoa tớ đã coi tớ là Hán gian bán nước rồi! lát nữa về phòng ký túc xá, chắc chắn tớ sẽ trở thành mục tiêu công kích mất thôi! Hơn nữa, khoa cậu chắc chắn đang nghĩ tớ là gián điệp, cũng dành tặng cho tớ những ánh mắt chẳng nhân ái chút nào!”.

An Lương không tiếp lời tôi, nhướng nhướng cặp lông mày, hào phóng cởi áo khoác ra, nói một cậu mệnh lệnh ngắn gọn: “Giữ hộ tớ”.

“Được lợi gì không?”

“Giữ hộ áo mà cũng đòi lợi lộc? Cậu học đòi thói xấu đến hư người rồi!” Sau đó cậu ấy gõ gõ vào mũi tôi.

Không ngờ một người nho nhã như quý tộc chốn cung đình giống An Lương mà cũng lóng nga lóng ngóng với tôi! Tôi cảm thấy hơi ngại ngùng trước những cử chỉ thân mật của An Lương, giơ tay lên xoắn xoắn tóc, ngây ngô mỉm cười.

Thế này nhé, xong việc tớ mời cậu uống nước chanh!” Sau đó, cậu mỉm cười rạng rỡ, ánh nắng phủ lên mái tóc lòa xòa của cậu ấy một màu vàng rực rỡ chói mắt. Đám bạn xung quanh đều nhìn tôi một cách kỳ lạ, thì thầm to nhỏ. Phần lớn trong số đó đều cho rằng mối quan hệ giữa tôi và An Lương không bình thường.

Trước đây, khi xem bóng đá, tôi chỉ nghe Alawn luôn miệng khoe khoang bản thân mình rất lợi hại. Nhưng đến tận bây giờ, tôi cũng không hiểu thế nào là lợi hại. Chỉ cảm thấy An Lương chạy rất nhanh, trên sân đấu chẳng có ai đuổi kịp cậu ấy. Tư thế chạy cũng rất đẹp, mái tóc rung rung, quả bóng trăng trắng tròn tròn như đang bám rễ vào đôi chân của cậu ấy, phối hợp vô cùng hài hòa.

An Lương vừa bước vào trong sân bóng, chạy vài bước đã hoàn toàn thay đổi diện mạo. Dáng vẻ thư sinh vốn có đã hoàn toàn biến thành dũng mãnh, oai phong như gió lốc, thể hiện rõ vẻ nam tính mạnh mẽ của cậu ấy. Tôi thích nhìn cậu ấy đi đôi tất trắng. lộ rõ bắp chân cuồn cuộn cơ bắp, còn cả dáng vẻ mồ môi ướt đẫm lưng áo, còn cả chiếc áo khoác của An Lương trong vòng tay tôi chốc chốc lại thoang thoảng mùi thơm thanh khiết của xà phòng, tất cả đều tràn đầy sức hấp dẫn nam tính.

An Lương vẫn không hề thay đổi, vẫn khỏe mạnh tươi mới như hồi học cấp ba. Nhưng tôi lại không còn mê muội như hồi trẻ con đó, ôm giữ mối mộng mưo, gắng sức dõi theo cậu ấy, gương mặt tràn đầy niềm hạnh phúc và dễ dàng coi chút dư vị được tận hưởng đó là tình yêu.

Bỗng nhiên nghe được tiếng bình luận từ phía sau lưng, nói rằng người đang giữ áo khoác hộ An Lương là bạn gái của cậu ấy. Tôi cũng chỉ biết mỉm cười. Từ nhỏ, khi chơi chung với Alawn, vô hình trung tôi đã quá quen với những tin đồn kiểu này rồi.

Khả năng tập trung của tôi vốn không được tốt chỉ một lát là đầu óc tôi bắt đầu rối tung rối mù cả lên.

Trên sân bóng, tiếng kêu gào của đám năm sinh trong trang phục áo trắng pha xanh càng ngày càng nhỏ đi, hình ảnh khôi ngô tuấn tú của An Lương trước mắt cũng càng ngày xa xăm.Buổi chiều mùa thu dịu dàng đến mê hoặc, cơn gió chậm rãi thổi gió nhè nhẹ mơn man trên mái tóc như có như không, những tia nắng mỏng manh dịu dàng đan xen lẫn nhau bên tai tôi, cây hòe tây và những ngọn cỏ non mơn mởn trông thật đẹp mắt… Cô gái vô tư là tôi đã gục lên áo khoác của An Lương ngủ thiếp đi mất.

Không biết đã bao nhiêu lâu trôi qua, trận đấu đã kết thúc. Giọng nói của An Lương vang lên trên đầu tôi: “Này, tỉnh dậy! Làm gì có gián điệp nào ngủ quên trong giờ làm việc cơ chứ! Hơn nữa, tớ để ý thấy rồi nhé, Lạc Lạc Tô! Trận đấu mới bắt đầu có mười phút là cậu đã ngủ say rồi! Tớ thiếu sức hấp dẫn đến vậy sao?”.

Tôi ngước đôi mắt ngái ngủ lên nhìn anh chàng An Lương mồ hôi nhễ nhại, đang đứng thở hổn hà hổn hển, tiện tay vớ đại một miếng vải lên lau nước dãi, áy náy nói: “Không phải, không phải, là do thời tiết mùa thu quá hư, nó quá mát mẻ mà!”.

An Lương nhíu mày lại: “Cậu lấy áo của tớ lau nước dãi hả?”.

“Á!” Bấy giờ tôi mới tỉnh táo hoàn toàn, phát hiện ra chiếc áo khoác trắng tinh của An Lương đã bị tôi kê xuống dưới mông còn bản thân mình đang vớ một bên tay áo lau nước dãi. An Lương không giống như Alawn, trước mặt cậu ấy, tôi dù sao cũng phải giữ thể diện. Vậy là tôi ngượng ngùng xoắn xoắn lọn tóc, “Xin lỗi, xin lỗi, áo khoác để tớ giặt đền, nước chanh để tớ mời cậu!”.

Nếu là Alawn, cậu ấy sớm đã bị tôi cho một đòn rồi, làm gì còn đợi đến lúc được xin lỗi nữa. An Lương im lặng hồi lâu, tôi khe khẽ liếc nhìn cậu ấy, phát hiện ra cậu ấy đang nhìn tôi cười thân thiện, “Ha ha, đừng căng thẳng mà! Tớ không giận đâu. Đi, tớ mời cậu uống nước chanh”.

Tôi vui vẻ theo An Lương, buông lời nịnh bợ: “Ông chủ An, ngài còn phong độ hơn Alawn nhiều!Ngài đúng là bậc lão gia!”.

Cậu ấy bỗng nhiên quay đầu lại, nói một cách nghiêm túc: “Nhưng cậu vẫn phải giặt áo khoác đấy”.

Cũng giống như thời còn học cấp ba, An Lương lại ngửa cổ lên tu một hơi gần hết chai nước. Tôi giương cằm lên nhìn cục yết hầu không ngừng đưa lên đưa xuống của cậu ấy, tường tượng đến cảnh lúc đó cậu ấy nói với rôi “Chúng ta nên chia tay thôi”, cảm thấy cuộc sống này thật sự có nhiều việc mà con người ta khó dự đoán được. Tôi đã từng uống rượu, đau khổ cho mối tình đầu của mình. Tôi làm sao có thể tượng được rằng, mùa thu của vài tháng sau đó, tôi lại có thể đi uống cước chanh cùng với An Lương đây?

An Lương bỗng nhiên nói với tôi bằng một giọng rất khẽ: “Lần trước, tấm ảnh thẻ tớ lấy trên thẻ học sinh của cậu bị Alawn cướp mất rồi”.

Tôi cười, tôi nói tôi biết rồi, Alawn đã đưa nó cho tôi.

“Cậu trả lại cho tớ đi.” Cậu ấy chìa tay ra.

“Này, tấm ảnh đó là của tớ chứ! Cái gì mà trả lại cho cậu!”

“Cậu đã tặng tớ rồi, nó là của tớ. “ Cậu ấy làm ra vẻ đó là chuyện đương nhiên. Tôi nghiến răng nhủ thầm, hóa ra một trang quân tử đường hoàng như An Lương cũng có lục mặt dày không biết xấu hổ như vậy.

“Tấm ảnh đó chụp rất xấu, không nên lấy làm gì.” Tôi xua tay, tự cảm thấy có tài phong độ phất tay áo mà dong chơi với mây gió.

“Nhưng tớ cảm thấy nó rất đáng yêu mà.” An Lương nói.

“Có phải là câị lại cá cược với ai rồi không?” Tôi hỏi một cách cảnh giác.

“Không. Chỉ là…”

“Có phải là cậu thích tớ không?” Đây là câu nói của Alawn, cậu ấy thường nói An Lương khồng hề có ý tốt với tôi.

Rõ ràng là An Lương không ngờ được tôi lại có thể hỏi một cách thẳng thắn như vậy, cậu ấy sững người lại một chút, sau đó bật cười sảng khoái: “Ha ha! Cậu thật đáng yêu!”.

“Tớ lại tưởng bở rồi phải không?”

“Không phải.” Cậu ấy không cười nữa, đôi mắt sáng bừng lên như hai vì sao, “Tớ thích cậu. Tớ cảm thấy áy náy với cậu, muốn đối xử tốt với cậu, bù đắp cho cậu.”

“Là ý gì vậy?Cậu muốn theo đuổi tớ ư?” Tôi trở lên bồn chồn.

“Nếu cậu muốn.” An Lương nói, “Tớ muốn theo đuổi cậu, nhưng tớ sợ sự theo đuổi của tớ sẽ đem lại phiền hà cho cậu, như vậy sẽ sai với mong ước của tớ. Tớ chỉ muốn cậu được sống vui vẻ và tự do”.

Tôi không nói gì nữa, cắn chặt ống hút, chuyên tâm uống nước chanh.

Tôi nghĩ, nếu anh chàng quá đỗi quân tử này theo đuổi mình, đương nhiên tôi sẽ rất phiền hà.

Từng bóng, từng bóng đèn đường trong trường được bật sáng, tôi bỗng nhiêu cảm thấy tất cả đều trở nên rất quen thuộc, bao gồm cả buổi chiều tà với áng mây dày đặc phong tình, bao gồm vả buổi chiều ta với áng mây dày đặc phong tình, bao bồm cả những người đang đi đi lại lại trong trường, bao gồm cả việc cậu ấy uống nước suối còn tôi uống nước chanh, bao gồm cả động tác mà An Lương dùng tay lau mồ hôi, tất cả của tất cả, không một chút thay đổi. Duy chỉ có trái tim là đã thay đổi rồi, trái tim thôi thúc loạn nhịp trước mỗi cử chỉ, mỗi nụ cười trên môi An Lương của rôi khi ấy, nó đã viễn bị bỏ quên trong một góc nào đó của mùa xuân năm mười bảy ruổi đó, không tìm lại được nữa rồi.

Buổi tối, Alawn gọi điện về, tôi mặc quần áo ngủ, lười biếng nằm trên giường báo cáo lại mọi chuyện xảy ra trong ngày cho cậu ấy nghe, cậu ấy liền nhảy dựng lên, hét vào điện thoại: “Tên sở khanh đó lại còn muốn nhai lại cỏ ư?! Tớ đã nói là cậu ta chẳng có ý tốt đâu mà, khi tớ nhờ cậu ta chăm sóc cậu, cậu ta đã nhận lời luôn! Hóa ra là muốn đùa giỡn với cậu! Lại còn bắt cậu giătk áo khoác nữa chứ! Cậu ta chăn sống rồi à! Đại gia này sẽ quay về xử lý cậu ta! Cái tài đá bóng lãng xẹt đó của cậu ta, để người trong nghề thấy chắc phải phì cười ra đấy! Xem còn lên mặc được nữa không? Trong rừng vắng cuổ chúa, khỉ con cũng đòi xưng bá à…” khiến tôi bật cười ha hả.

Đèn tắt đi rồi, trong làn gió đêm, bầu không khí vẫn lưu giữ sự ấm áp của ban ngày. Chiếc áo khoác trắng tinh của An Lương đã được giặt xong đang phơi ngoài ban công ký túc xa, dưới ánh trăng vằng vặc, nó khe khẽ đung đưa theo từng cơn gió thu, làm chứng cho những cố gắng cứu vãn của chúng tôi để bù đắp cho lứa tuổi dậy thì quý báu, đó sẽ mài là một chốn yên tĩnh êm ái trong sâu thẳm tâm hồn mỗi chúng tôi