Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Chương 51: Tối nay tạo người đi

Đoan Mộc Mộc vội vã chạy về khách sạn, trong lòng rối rắm như nai con đi loạn, giống như làm việc trái với lương tâm thì cảm giác không yên lòng, Khang Vũ Thác cười, còn có khuô mặt Vạn Người Mê giờ phút này cũng như cơn ác mộng hiển hiện trước mặt cô xua đi không được.


Cô điên rồi sao? Tại sao chỉ vì một cái ôm mà lại thất thường như vậy?
Đoan Mộc Mộc a, mày lại hoa si rồi sao? Nên nhớ rằng anh ta là ngôi sao nổi tiếng Khang Vũ Thác, giữa mày và anh ta có khoảng cách tới mười vạn tám ngàn dặm đấy.


Mặc dù một lần nữa nhắc nhở mình, nhưng hình như hiệu quả cũng không cao lắm, vì vậy Đoan Mộc Mộc quyết định hay là dùng nước lạnh làm mình tỉnh táo lại, nên cô chạy thẳng tới phòng tắm, không hề biết lúc này Lãnh An Thần đang đi khắp nơi tìm kiếm cô.


Người phụ nữ đáng chết, lại chạy đi đâu rồi?


Sau khi cô chạy đi, Lãnh An Thần cũng chạy theo ra ngoài, nhưng lại không nghĩ rằng nhanh như vậy đã không thấy bóng dáng tăm hơi của cô, cho tới nay, sức chịu đòn của cô đều rất mạnh mẽ, tuy nhiên không ngờ câu nói hôm nay lại là lần đầu tiên khiến cô sụp đổ.


Tìm kiếm liên tục mà không thấy bóng dáng của cô, anh chỉ còn nước gọi điện thoại về khách sạn, cho đến khi nghe tiếp tân nói cô đã về, anh mới yên tâm.
Mở cửa phòng ra, thấy đèn phòng tắm sáng rực, đẩy cửa đi vào ——


Bên trong bồn tắm sang trọng, cô lẳng lặng nằm ngủ ở đó, mái tóc dài đen nhánh ướt nhẹp, giống như hải tảo đã uống đủ nước, làn nước dịu dàng tràn qua bộ ngực của cô, cũng không giấu được cảnh xuân kiều diễm, hai quả hồng ngâm trong sóng nước gợn lên giống như mật đào trơn nhẵn trắng bóng, nhìn xuống chút nữa là vòng eo mảnh khảnh, còn có khu rừng bí mật giữa hai chân như ẩn như hiện. . . . . .


Lãnh An Thần mới chỉ nhìn qua, mà cổ họng đã khô sáp, nhưng người phụ nữ nhỏ bé này lại hoàn toàn không biết mình đã bị người khác nhìn thấy hết toàn bộ, vẫn còn ngủ rất say sưa.


Khom nửa người ngồi xuống, Lãnh An Thần nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ thắm của cô, nhớ tới câu nói khi cô đem kim cương trả lại cho anh, còn có ánh mắt cuối cùng cô nhìn anh toát ra uất ức cùng đau đớn, không khỏi thì thầm, "Rốt cuộc em như thế nào mới là chân thật, hả?"


Trên làn da mềm mại giống như có con kiến đang bò, quấy nhiễu khiến cô không thoải mái, đưa tay muốn phủi đi, nhưng ngoài ý muốn lại bắt được một bàn tay, Đoan Mộc Mộc đầu tiên là cả kinh, tiếp theo đó là hét chói tai.
"A, sao anh ở đây. . . . . . Khốn kiếp, lưu manh, anh đi ra ngoài. . . . . ."


Cô đứng bật dậy khiến nước bắn tung tóe vào Lãnh An Thần, gương mặt tuấn tú lập tức nhíu lại không vui, kéo kéo quần áo ướt nhẹo dính hết vào người, "Bà xã, em đang mời tôi cùng tắm với em sao?"


"Đừng có mơ." Đoan Mộc Mộc đã kéo khăn tắm treo một bên bảo vệ thân thể của mình, nhìn anh đề phòng như đề phòng con sói.
"Phải không?" Anh lập tức ép tới, chóp mũi gần như gí sát vào mặt cô, đôi bàn tay cũng đánh úp tới ngực của cô.


"Không được đụng vào tôi, anh không được đụng tôi." Đôi mắt Đoan Mộc Mộc vì sợ hãi mà trợn to, giữa ánh mắt mang theo tia hoảng sợ như Tiểu Bạch Thỏ gặp gỡ sói xám lớn.


Ánh mắt như ngọn đuốc của Lãnh An Thần gắt gao nhìn cô chằm chằm, bàn tay dùng sức xé ra, chiếc khắn tắm bảo vệ ở ngực cô bị ném qua một bên, ánh mắt sáng quắc rơi vào hai viên tuyết trắng trước ngực cô, cuối cùng ngừng lại ở đỉnh núi cao chót vót kia, "Tôi đụng vào vợ của tôi, hình như không có gì không thể."


Ánh mắt nóng bỏng của anh khiến Đoan Mộc không có nơi nào để trốn, chỉ có thể lấy tay che chở mình, "Tôi không phải vợ anh."
Lãnh An Thần cười một tiếng, "Có phải hay không thì trong lòng em rõ ràng nhất."


Bờ môi lạnh bạc của anh mân ra một đường cong nguội lạnh, tròng mắt đen như chim ưng tụ lại những ý lạnh rất đáng sợ, Đoan Mộc Mộc cảm thấy làn nước mình đang ngâm chợt trở nên lạnh thấu xương, ngay cả bàn tay bảo vệ trước ngực cũng run lên, mà anh lại nhẹ nhàng nắm chặt, rồi lkéo tay cô ra, da thịt trắng như tuyết một lần nữa bại lộ ở trong đáy mắt anh, dưới ánh sáng mờ ảo của phòng tắm, tản ánh sáng lộng lẫy giống như ngọc bích, đáy mắt Lãnh An Thần dần dần dấy lên một ngọn lửa. . . . . .


"Bà xã, tối nay chúng ta tạo người đi!" Âm thanh của anh thấp như dây đàn, ánh mắt tối tăm như đáy biển cuốn hút lấy cô, thậm chí không còn kịp từ chối, bờ môi của cô đã bị anh ngậm chặt.