Cô Dâu Của Tổng Giám Đốc

Chương 12: Đưa cô đi bệnh viện

Ánh mặt trời bình minh khá tốt.

Đồng Lôi hơi híp mắt lại, ánh mặt trời chiếu thẳng đến, làm cho cô không phản ứng kịp, vén chăn lên, đi tới phòng tắm, nhìn mình trong gương, than thở, người có gương mặt tái nhợt này là cô sao?

Hơi sửa sang một chút, đẩy cửa ra, trong nhà không có người giúp việc, mà cô lại không thích ăn đồ ăn bên ngoài, nên chỉ có thể tự mình nấu ăn, nghĩ tới đây, tâm tình liền tốt hơn nhiều.

Khi Lục Tử Hiên xuống, Đồng Lôi đang trong phòng bếp, trên bàn bữa ăn sáng rất phong phú, có trứng luộc, có sữa tươi, có salad, có bánh bao, còn có sandwich, thật là cái gì cần có đều có.

"Anh đã dậy rồi...ăn điểm tâm trước đi." Đồng Lôi bưng hai cây lạp xưởng đi tới, thấy Lục Tử Hiên đứng ở bên cạnh bàn ăn.

"Những thứ này đều là cô làm?" Nói thật, đã lâu rồi anh chưa từng thấy qua bữa ăn sáng nào phong phú như vậy, ít nhất một điểm này, cô gái này làm cho anh lau mắt mà nhìn.

"Ừ, nếm thử một chút xem." Đồng Lôi bọc một cây lạp xưởng đưa cho anh, mỉm cười nhìn anh.

Tùy ý nhận lấy, giống như pho tượng, ưu nhã ăn, một hồi lâu, thong thả nuốt vào bụng miếng bánh bao cuối cùng, sau đó giơ tay lấy khăn ăn, ưu nhã lau, trong miệng còn lẩm bẩm: "Chẳng có gì đặc sắc?"

Đồng Lôi có chút kinh ngạc, nhìn cái mâm trên bàn ăn trống không, ăn không ngon còn ăn nhiều như vậy.

"Cô có thể nhanh lên một chút hay không, tôi rất vội." Môi mỏng hé mở, âm thanh lạnh lẽo trên không trung quay về.

"Ừ. . . . . . Cái gì?" Đồng Lôi hiển nhiên không biết anh đang nói gì.

"Tôi không muốn cả ngày có người càu nhàu ở bên tai, đưa cô đi bệnh viện." Không nhịn được ném một câu nói, xoay người rời đi, đến khi trong sân truyền đến tiếng động cơ xe.

Dọc theo đường đi, Đồng Lôi đều ở đây nhìn anh, anh thật là khiến người ta không cách nào đoán được.

Điện thoại đột nhiên vang lên, Lục Tử Hiên móc móc túi, ngay cả động tác cầm điện thoại cũng đều bất đồng, mày đẹp cau, trên điện thoại hiện lên là mẹ.

"Mẹ ——" Lục Tử Hiên không nhịn được nói, bởi vì anh biết rõ mẹ muốn nói gì.


Quả nhiên ——

"Tử Hiên, con có đưa Lôi Lôi đi bệnh viện không?" Bên đầu kia điện thoại truyền đến âm thanh đoan trang dịu dàng của Lý Cẩm.

"Mẹ, mẹ yên tâm." Lục Tử Hiên miễn cưỡng nói xong, chỉ nghe được bên kia nói tiếp: "Con đưa điện thoại cho Lôi Lôi, mẹ cần xác nhận một chút."

Một bên con ngươi Đồng Lôi nhìn chằm chằm phía trước, cô không có thói quen nghe lén người ta nói chuyện điện thoại, chỉ là lúc này, một bàn tay dày rộng xuất hiện trước mặt cô, điện thoại di động đang nằm ở phía trên.

Đồng Lôi nhìn về phía anh, không biết anh có ý gì.

Lông mày cau lại: "Mẹ tôi muốn cô nghe điện thoại."

Luống cuống cầm điện thoại lên, ghé vào bên tai: "Mẹ ——"

"Lôi Lôi à, Tử Hiên dẫn con đi bệnh viện sao? Con sao lại không cẩn thận như vậy, đi bệnh viện nhất định phải kiểm tra kĩ một chút, ngộ nhỡ bị thương ở đâu sẽ không tốt, mẹ đã liên lạc với bệnh viện rồi."

Đồng Lôi có chút cảm động: "Anh ấy đã đưa con đi rồi, cám ơn mẹ?"

"Đứa nhỏ ngốc, chúng ta bây giờ là người một nhà, đừng có khách sáo như vậy." Bà biết Tử Hiên đối với cô không tốt, trong lòng có chút áy náy.

"Dạ." Nhỏ giọng trả lời.

Đi vào đại sảnh bệnh viện, nữ nhân viên phục vụ lập tức tiến lên đón, hình như đã sớm biết bọn họ sẽ đến, khóe môi nhếch lên cười ngọt ngào: "Các vị là giám đốc Lục và Lục phu nhân phải không?"

Đồng Lôi nhìn Lục Tử Hiên một cái: "Ừ!" Mới nhàn nhạt đáp một tiếng.

Bệnh viện rất lớn, phục vụ cũng rất được, vừa vào cửa đã có người đỡ cô, làm cho cô không được tự nhiên, sau đó đi vào một phòng làm việc rất lớn, một người vóc dáng khỏe mạnh, một người đàn ông trung niên mặc áo choàng dài màu trắng đang lật xem tài liệu.

"Viện trưởng, bọn họ đã tới." Cô y tá gõ cửa, sau khi được cho phép mới tiến vào.


"Bác Mạc!" Lục Tử Hiên mỉm cười chào người đàn ông trung niên.

Trong lòng Đồng Lôi đau xót, anh đối với người nào cũng dịu dàng, trừ cô.

"Tử Hiên, ngồi một lát đi, bác xem qua cô ấy trước một chút." Khép văn kiện lại, người đàn ông đã tới trước mặt Đồng Lôi.

Lục Tử Hiên gật đầu một cái, tùy ý cầm lên quyển tạp chí bên cạnh xem qua, làm như vô tình nghe viện trưởng Mạc nói.

"Cô nói tình huống cụ thể cho tôi nghe?" Viện trưởng nở nụ cười hiền lành.

"Không có gì, chỉ là đi bộ không cẩn thận bị té, hơn nữa hiện tại đã không sao rồi." Cô cười dịu dàng.

Kéo ống quần của cô lên, vừa nâng chân vừa nói: "Có chút sưng, nhưng đã được xử lý kịp thời, không có gì đáng ngại, thoa thuốc đúng giờ sẽ lành, trong khoảng thời gian này không được mang giày cao gót, nghỉ dưỡng một thời gian sẽ hồi phục hoàn toàn."

Đồng Lôi trả lời một câu, cầm đơn thuốc đi lấy thuốc, Lục Tử Hiên ở lại bên trong.

"Đúng là cô rồi?" Một cô y tá dừng ở trước mặt Đồng Lôi, hai mắt vụt sáng, mặt mỉm cười.

"Cô biết tôi?" Đồng Lôi hoài nghi hỏi.

"Cô không nhớ sao? Mấy ngày trước cô té xỉu, tôi chăm sóc cô ở phòng bệnh." Cô y tá nhắc Đồng Lôi.

Được nhắc như vậy, Đồng Lôi ngược lại cảm thấy quả thật nhìn rất quen, thì ra là cô: "Ngày đó cám ơn cô, tôi để lại tờ giấy, cô đã đưa cho người kia rồi chứ?"

"Ừ, ngày đó cô mới vừa đi, là anh ta tới rồi." Cô y tá không chút nghĩ ngợi nói xong, cô có ấn tượng khá sâu: "Hôm nay cô thế nào, khó chịu chỗ nào sao?" Cô y tá liếc nhìn đơn thuốc cô cầm trên tay.

"Không có gì, chân bị trẹo thôi." Vươn chân ra: "Chỉ là không có gì, chỉ cần nghỉ ngơi mấy ngày là khỏe."

"À, cô tới một mình sao?" Cô y tá nhìn cô chỉ có một người, thuận miệng hỏi một câu.

Đồng Lôi xấu hổ cười, anh ta tới hay không tới cũng không khác nhau bao nhiêu, đột nhiên, một âm thanh cắt đứt cuộc nói chuyện của bọn họ: "Đi lấy thuốc tại sao lâu như thế?"

Viện trưởng Mạc không phải là nghe lời của mẹ, nói cho anh một chút đạo lý, tâm tình phiền não, lúc đi ra lại phát hiện cô gái kia còn cầm đơn thuốc, đang cùng một cô y tá tán gẫu, tâm tình không tốt lập tức càng hỏng bét.

Lục Tử Hiên đi đến, không ngờ cô y tá liền kêu lên: "Oa, đúng là một trai đẹp? Tỷ tỷ cô thật hạnh phúc, thế nào mỗi lần tới bệnh viện đều là trai đẹp đưa đến vậy?"

Lời nói của cô y tá lập tức làm tức giận trong lòng Lục Tử Hiên bộc phát, lại? Ha ha? Cô gái này, không ngờ bản lĩnh quyến rũ người của cô thật lợi hại?