Cô Dâu 24H: Chồng À, Em Không Muốn Làm Thế Thân!

Quyển 3 - Chương 7: Đầu mối!

Tô Lưu Cảnh và Tiểu Mễ mua xong đồ, đang chuẩn bị đi về, đột nhiên nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng ồn ào huyên náo. Mặc dù nơi này là khu phố buôn bán sầm uất, nhưng biểu tình của mọi người nhìn qua không hề đơn giản, thậm chí còn có điểm hoảng sợ.


Tô Lưu Cảnh nghe mấy cô gái người Anh đang nhỏ giọng bàn tán: "Phía trước có một người phụ nữ đáng thương bị cướp, con trai còn bị giữ làm con tin nữa. A, thật sự quá đáng sợ!".


"Đúng vậy, tên cướp kia vẫn còn mang súng, đứa bé đáng thương cũng bị dọa ngất xỉu, cũng may là cảnh sát tới kịp thời, bọn họ an toàn rồi!".
Tô Lưu Cảnh nghe thấy thế sợ hãi vội bế Tiểu Mễ lên, nhanh chóng cách xa chỗ nguy hiểm kia.


Nhưng cô không biết, chỉ thoáng qua có mấy giây, mà hình ảnh của mình và con trai đã bị máy ảnh quét qua, hơn nữa không khéo còn bị tung lên thế giới internet vạn năng nữa.


Tô Lưu Cảnh cùng Tiểu Mễ về đến nhà, Thương Thiên Kỳ liền vội vàng chạy đến ôm cổ cô, lo lắng nói: "Anh nghe nói chỗ hôm nay hai mẹ con đi dạo đã xảy ra một vụ cướp, thật may là cả hai không việc gì, hứa với anh, về sau đi ra ngoài phải mang cả vệ sĩ theo?".


Tô Lưu Cảnh an ủi vỗ vỗ vào tay anh nói: "Chỉ ngẫu nhiên gặp phải mà thôi, hơn nữa mẹ con em cũng không có chuyện gì, đừng lo lắng". Cô cũng biết người đàn ông này không có cảm giác an toàn, mà nguồn gốc của nó cũng là bởi vì chính bản thân mình.


Trong lòng Thương Thiên Kỳ vẫn còn chút sợ hãi, khi vừa nghe được tin đó anh liền vội vã về nhà xem tình hình thế nào.
Tiểu Mễ cười hì hì chạy tới, lè lưỡi nói: "Bêu bêu cha, lớn như vậy còn phải để mẹ hôn, bêu bêu!"


Thương Thiên Kỳ bế bổng cậu bé lên, cười nói: "Nhóc con, dám cười nhạo cha con hả, cha phải giáo huấn con một chút mới được!". Tiểu Mễ liền cười khanh khách, vô cùng vui vẻ.
Cả nhà xem ra cực kỳ hoà thuận vui vẻ, hạnh phúc mỹ mãn. . . . . .
************OOXX***********OOXX********************


"Tiên sinh, đây là tư liệu chúng tôi tìm được gần đây, ngài xem qua một chút!". Người của văn phòng thám tử, nhỏ giọng thở hổn hển lau mồ hôi nói, vừa lấy được tư liệu này anh ta liền lập tức chạy tới đây.


Hình Hạo Xuyên xoa xoa mi tâm mệt mỏi nói: "Thứ gì?". Những năm này, anh vẫn không ngừng phái người đi tìm, thường thì cứ cách một khoảng thời gian, sẽ nhận được một chút tin tức mơ hồ, mỗi một lần anh đều ôm tâm tình kích động đi tìm kiếm theo đầu mối đó, nhưng mỗi lần cũng đều thất vọng mà về. Dần dà, mỗi khi nghe đến mấy thứ tin tức như thế này cũng không còn vui mừng nữa, mà lại cảm thấy thực mệt mỏi, cảm giác đó giống như có dao găm cứ khoét dần khoét mòn niềm hy vọng trong anh.


Không có người nào có thể thấu hiểu được cảm giác đó hơn anh, cứ cho hi vọng rồi lại bị dập tắt? Vậy thì chẳng phải lại càng thảm hại hơn sao?!


Người của văn phòng thám tử lập tức báo cáo: "Tiên sinh, gần đây chúng tôi tìm được ở trên mạng một mẩu tin tức, người ở trong đó, dáng dấp so với người trong hình, rất giống, cho nên xin ngài nhìn qua một chút."


Hình Hạo Xuyên khẽ cau mày lại, sau đó khoát khoát tay, ý bảo anh ta bật tin đó lên. Mấy năm qua, trừ việc tìm kiếm Tô Lưu Cảnh, thì anh liền vùi mình vào trong công việc bất tận, có lúc cả đêm không ngủ, trở thành một người cuồng công việc hơn bất cứ ai. Nhưng chỉ có mình anh mới biết, vì bản thân không cách nào đi vào giấc ngủ, mới lao vào đống công việc chất cao như núi kia, chẳng khác nào đang tự làm khổ mình, lúc nào mệt mỏi quá mới nghỉ ngơi trong chốc lát. Bởi vì khi vừa khép mắt lại những hình ảnh đáng sợ kia lại hiện ra, vũng máu đã khô không khốc, còn có cả đứa bé mà anh chưa bao giờ gặp qua, thậm chí, có thể đã sớm chết đi. . . . . .


Hiện tại Hình thị trong tay của anh, đã từ từ mở rộng, chỉ bốn năm ngắn ngủi, phát triển lớn mạnh không thể nào so sánh nổi. Trở thành Đế quốc tài chính lớn nhất châu Á, nhưng anh có thấy vui không? Không, nhất quyết không. Bởi vì làm bạn cùng anh chỉ có bao la, bát ngát trống không, và máu tươi hắc ám.


Trên màn ảnh, mẩu tin tức tầm bốn mươi hai giây được phát lên, cũng giống như rất nhiều lần trước đó, Hình Hạo Xuyên không đặt kì vọng lớn lắm, thế nhưng khi mắt vừa lơ đãng nhìn thoáng qua, thấy được hình ảnh quen thuộc vụt qua thì cả người chọt như bị đóng đinh trên ghế.


"Tua lại!", anh lớn tiếng nói. Cả phòng làm việc trống trải, tựa hồ có thể nghe được thanh âm hô hấp của anh.
Thám tử kia sợ hết hồn, vội cầm điều khiển lên, tay vì đổ quá nhiều mồ hôi mà trơn tuồn tuột thiếu chút nữa là rơi xuống.


Hình Hạo Xuyên mê luyến nhìn lên màn ảnh, cái bóng dáng mảnh khảnh kia, ngón tay không tự chủ mà nhẹ nhàng vuốt ve theo bóng hình quen thuộc.


Chỉ nhìn thoáng qua liền nhận định được đó chính là Tô Lưu Cảnh, đúng vậy, đúng vậy! Chính là cô ấy! Mặc dù đã bốn năm trôi qua, mặc dù cô đã thay đổi rất nhiều, nhưng đó chính là cô, đáy lòng anh đang lên tiếng khẳng định, đúng vậy, đó chính là người anh vẫn đang một mực tìm kiếm!


Cô so với quá khứ. . . . . . Thành thục hơn rất nhiều, nếu như nói bốn năm trước cô là một đóa hoa mới vừa nở rộ thì hiện tại, cô chính là một đóa bách hợp xinh đẹp dưới ánh mặt trời, toàn thân toả ra hương thơm quyến rũ, có lẽ ngay cả bản thân cô cũng không chú ý, nhưng cô bây giờ luôn hấp dẫn sự chú ý của người khác mọi lúc, mọi nơi.


Ánh mắt của cô vẫn trong suốt mà mỹ lệ như vậy, môi cô giống như cánh hoa mềm mại quyến rũ, trong nháy mắt Hình Hạo Xuyên nói không ra lời, ánh mắt của anh đã bị người trên màn hình hấp dẫn thật sâu.


Đứa bé kia! Đứa trẻ trong ngực cô đang mở to đôi mắt như bảo thạch, đầu ngón tay cho vào trong miệng quả thật đáng yêu như một tiểu thiên sứ. Mặc dù là hình ảnh không tiếng động, vậy mà lại có thể nhìn ra được sự hoạt bát tinh khôn, cậu bé. . . . . . Nhỏ như vậy, nhiều nhất chỉ tầm ba tuổi! Không lẽ. . . . . . là con trai của anh sao? Ôi trời ơi! Hình Hạo Xuyên bị chính ý tưởng này của mình làm cho toàn thân không kìm được run rẩy.


Anh rống to hỏi: "Đây là vào lúc nào?!"
Người đàn ông trong văn phòng sợ hết hồn, chân cũng bị hù dọa mà mềm nhũn, vị tiên sinh này trình độ đáng sợ toàn thế giới đều đã biết: "Hai. . . . . . Hai ngày trước, xuất phát từ nước Anh. . . . . ."


Hình Hạo Xuyên không thể chờ được một khắc nào nữa, không, ngay cả một phút một giây đồng hồ cũng chờ không kịp, lập tức phân phó thư ký: "Chuẩn bị máy bay cho tôi, lập tức bay đến nước Anh!"


Buông điện thoại xuống, Hình Hạo Xuyên đưa mắt nhìn thẳng vào người đang ở trong phòng dò hỏi, cái nhìn này ẩn chứa lực áp bức khổng lồ, quả thật làm cho người ta sợ đến choáng váng: "Lần theo tin tức này, tra ngay địa điểm cho tôi! Cần phải tra ra tin tức của cô ấy, rồi lập tức báo lại! Lần này mà còn không có kết quả, về sau cậu không cần phải tới nữa!".


Người kia nhanh chóng lĩnh mệnh rời đi. Hình Hạo Xuyên ngồi ở trên ghế, nhìn bóng hình bất động trên màn ảnh, như đang muốn khắc sâu bọn họ vào trong đầu mình, sau đó chậm rãi nhắm mắt lại, nắm tay cũng co lại thành quyền.


Lưu Cảnh, lần này, anh đã tìm thấy em rồi, đừng chạy nữa, lần này, anh nhất định sẽ bắt bằng được em!