Cô Ấy Thật Mềm

Chương 14: Tiểu Bảo Bảo

Beta: VitquayBeijing
———-
“Khương Từ!”
Ngay sau khi Khương Từ buông tách trà trong tay xuống, chuẩn bị trở về, không tiếp tục quấy rầy cuộc hẹn của Phó Thời Lễ và Hứa Như Mật, đột nhiên không kịp phòng ngừa liền nghe thấy lời nói người đàn ông phía đối diện.


Đôi mắt cô mờ mịt, ngẩng đầu, thấy được ánh mắt thâm thúy của anh nhìn chằm chằm mình, nói: “Đi lên lầu chờ tôi, căn phòng thứ hai bên trái.
” “……”
Ngồi mà không nói được lời nào, lại cảm nhận được ánh mắt muốn lột da xẻ thịt mình từ phía nhà bếp.


Nụ cười Khương Từ cứng ngắc, ai có thể ngờ rằng cuộc trò chuyện không đầu không đuôi này Phó Thời Lễ lại nói với cô…
Cô rũ mắt xuống, nhìn thoáng qua sắc mặt tái nhợt mà xấu hổ của Hứa Như Mật, nghĩ trong lòng cô ta đã nhất định đã nguyền rủa tám đời Khương gia.


Phó Thời Lễ chầm chậm nhìn cô, nhướn mày: “Không tìm đầu tư?”


“Phó tổng nói chuyện hợp tác liền cho người ta tờ ngân phiếu là được sao?” Khương Từ ngồi không nhúc nhích, ngược lại còn nói điều kiện với anh, cái cằm nhọn nhấc lên một chút, một chút lợi thế cũng không thể để anh chiếm, nói: “Lại nói, tôi cũng chưa có chuẩn bị tâm lý, không bằng tôi đây liền trở


về lấy kịch bản, đến lúc đó, tự mình một chữ lại một chữ đọc diễn cảm cho anh nghe.

Phó Thời Lễ cũng không quan tâm doanh thu phòng vé từ bộ phim, như vậy anh còn cần xem kịch bản làm gì?
Sau vài lần nói chuyện hợp tác thất bại thì Khương Từ đã bất chấp tất cả mà tỏ thái độ, phồng má.


Phó Thời Lễ híp mắt nhìn cô, ngửa cằm, rất muốn bóp mặt cô một chút để có thể cảm nhận được xúc cảm từ đôi má kia.
Lập tức, tiếng nói càng thêm trầm thấp vài phần: “Em tưởng tôi muốn kể cho em nghe chuyện thiếu nhi sao?”
“……” Khương Từ không còn gì để lấy cớ.


Phó Thời Lễ trong lòng ngàn vạn lần muốn cô lên lầu nhưng mặt vẫn lãnh đạm nhìn cô nói: “Cho em một cơ hội.

Khương Từ thực không muốn nghĩ.
Cô dứt khoát đem cơ hội nhường cho Hứa tiểu thư đi, để tránh cô ta ở bên kia trừng chết cô.
“Lên thư phòng lầu hai chờ tôi.


Trước khi đôi môi đỏ của Khương Từ khẽ mở ra muốn cự tuyệt, anh liền lạnh giọng chặn ngang kiểu ra lệnh khiến cô không còn dũng khí mở miệng nói chuyện.


Nghĩ nghĩ, thư phòng dù sao cũng là nơi thích hợp để thảo luận công việc, chẳng lẽ Phó Thời Lễ thật là muốn cùng cô nói chuyện hợp tác? Chỉ cần không phải vào phòng ngủ, hơn nữa nơi này là nhà của mẹ anh, tựa hồ không có gì phải lo lắng.


Khương Từ trong lòng cân nhắc những ưu điểm nhược điểm của chuyện này, tự hào với lựa lợi nhất cho bản thân, khuôn mặt ngẩng lên mỉm cười: “Được, Phó tổng.


Cô đứng lên, trước khi lên lầu thì dừng lại một chút, quay đầu nhìn Hứa Như Mật nói: “Hứa tiểu thư, Phó tổng là người lãnh đạm, phụ nữ phải chủ động nhiều lần mới được, chúc cô thành công.


Cô cố ý khiến Phó Thời Lễ thêm phiền, thấy cảm xúc ảm đạm của Hứa Như Mật nháy mắt vì kinh hỉ mà sáng lên, trong lòng tức giận với Khương Từ đã vơi đi một nửa.
Khương Từ mỉm cười đi lên lầu, cô vừa rồi nhất thời chiếm thế thượng phong mà quên mất hướng đến thư phòng.


Diện tích và không gian của các biệt thự ở đây đều giống nhau, nhưng bố cục lại hoàn toàn khác nhau.
Là một người khách, cô cũng không thể đẩy cửa từng phòng tìm.


Khương Từ vẻ mặt mờ mịt đứng ở trên hành lang, ngó trái ngó phải, trong đầu chỉ nhớ rõ câu Phó Thời Lễ nói: “Phòng thứ hai bên tay trái.

Thật là mệt.


Khương Từ chuẩn bị đi xuống lầu lần nữa, xoay người đi đến cửa cầu thang, mơ hồ nhìn thấy Phó Thời Lễ đang nói chuyện cùng Hứa Như Mật, bước chân khựng lại, nghĩ một lúc, hiện tại nếu cô đi xuống là đang quấy rầy hai người, loại hành vi này không hề văn minh.