Chuyện Ma Quái Ở Bệnh Viện Đồng Hoa

Chương 21: Giờ thứ bảy – phòng khám ngoại khoa tầng ba

Tôn Chính xem xong phần ghi chép này , chỉ cảm thấy bị thằng nhóc kia dọa sợ ra cả một thân mồ hôi lạnh, nhưng không tìm được vết máu mà cậu muốn biết, cùng cánh cửa quỷ dị kia.

Cậu có chút chán nản nhìn cuốn sổ ghi chép trên bàn kia. Cũng không biết ghi chép này có ẩn ý gì, trong đầu một chữ cũng không có.

Chẳng lẽ mình thật sự ngốc hơn Lộ Hà sao?

Cậu bị ý tưởng này làm cho hoảng sợ.

Lúc này, cậu nghe được một tiếng đập cửa nhỏ. Tôn Chính cả kinh, ghi chép vừa rồi cậu còn chưa định thần lại được, cậu hoài nghi có phải mình nghe lầm hay không.

Tiếng đập cửa lại vang lên .

Là cái gì ? Là người ? Hay là quỷ?

Tôn Chính nhìn chằm chằm cánh cửa kia. Cánh cửa đóng chặt, không biết bên ngoài là thứ gì……

“Lộ, Lộ Hà?” Cậu thử gọi.

Tựa hồ có tiếng rên rỉ truyền đến, Tôn Chính lại gần cửa một chút, muốn nghe rõ ràng hơn.

Đúng vậy, là tiếng rên rỉ, còn có tiếng đập cửa đứt quãng.

Tôn Chính khẩn trương nắm chặt tay. Chẳng lẽ là Lộ Hà ? Hắn bị thương?

Không, không đúng, hắn làm sao biết mình ở trong này ?

Đó là ai? Là…… Là quỷ?

Cậu xoay người muốn về chỗ ngồi , nhưng không cách nào xem nhẹ được tiếng rên rỉ và tiếng đập cửa kia.

Như đang cầu xin giúp đỡ của cậu . Là ai? Là cái gì?

Cậu thử lấy đèn chiếu vào cánh cửa kia, ngồi xổm xuống , muốn nhìn một chút xem có thể thấy được gì không.

Nhưng mà cái gì cũng không thấy.

Tôn Chính nội tâm bắt đầu tranh đấu kịch liệt . Bệnh viện Đồng Hoa lầu ba cực kỳ hung hiểm, từ khi bọn họ vừa đặt chân xuống đây, cậu liên tiếp gặp được những cảnh tượng quỷ dị đáng sợ, cậu không xác định mình có thể chịu được kích thích như vậy nữa không&nb; .

Bệnh viện đã không còn ai , hẳn là sẽ không có người khác. Nhưng nếu…… Nếu thật sự còn có ai gặp nạn , bị thương ……

Tôn Chính hạ quyết tâm , đứng lên, đi đến trước cửa, nhưng cước bộ rất nhỏ.

Chỉ cần mở một chút thôi là được rồi.

Cậu nhẹ nhàng nắm lấy nắm cửa.

♦ &nb;♦ &nb;♦

Lộ Hà gãi đầu, nhìn đống tư liệu kia, cùng với một sấp mới sắp xếp lại. Hắn không tìm được bộ phận bị mất kia.

Manh mối duy nhất , chỉ có cái hộp này .

Ánh mắt hắn trở về cái hộp, hắn nhấc hộp lên, nhìn kỹ xung quanh, rốt cục ở bên cạnh tìm được một cái đánh dấu nho nhỏ.

Cũng may giữ cái hộp này lại, như vậy hắn có thể căn cứ vào đánh dấu này tìm được manh mối.

Thời gian cứ dần trôi qua, sầu lo trong lòng hắn càng lúc càng lớn. Tôn Chính không biết đi đâu, cũng không biết gặp phải nguy hiểm gì, càng ở trong huyệt càng lâu, càng dễ dàng mất đi bộ mặt con người vốn có, dần dần biến thành “nó” , giống như quái vật.

Hắn chống vào ghế dựa [ may mắn ghế dựa&nb;nơi này có vẻ cao ], khập khiễng đi vào bên trong đến trước tủ đựng hồ sơ.

Ấn trước trình tự đánh dấu, và trình tự của những tư liệu kia, hắn xác định được vài ngăn tủ. Đến gần rồi lấy đèn pin cẩn thận chiếu qua, quả nhiên phát hiện trong đó có mấy cái ngăn có dấu vết từng bị động qua, bụi bám trên đó đã mất đi, mà bên cạnh những ngăn tủ khác đều dày đặc tro bụi.

Ngăn tủ bị khóa lại. Lộ Hà đột nhiên nghĩ đến cái chìa khóa trong túi mình. Chẳng lẽ cái chìa khóa dùng để mở tủ này?

Hắn từ trong túi lấy ra chiếc chìa khóa kia, ở nhà hắn đã từng nghiên cứu qua cái chìa khóa này, nhan sắc và chất liệu rất kì lạ, cái chìa khóa dùng xà cừ để làm thành , bề mặt nhẵn nhụi, như là dùng bảo thạch tốt nhất để chế tạo

Nó trị giá bao nhiêu tiền a !Hắn vụng trộm cảm thán , dùng chìa khóa thử mở vài cái .

Ổ khóa quá nhỏ, không thể nhét vào.

Hắn cau mày cẩn thận đem chìa khóa cất vào trong túi. Xem ra chỉ có thể dùng bạo lực. Lộ Hà lấy ra một thanh sắt, bắt đầu phá ổ khóa.

Mất một hồi lâu, hắn rốt cục mở được . Một đống lớn gì đó liền rơi ra, công tác chứng minh , đánh giá thành tích , thậm chí còn có chi phí , thượng vàng hạ cám .

Hắn xem qua loa một lần, có chút thất vọng, đều là những thứ bình thường , chẳng lẽ thứ bọn họ muốn tìm đã bị lấy đi ?

Ở phía sau, hắn đột nhiên nghe được một tiếng hét quen thuộc , mang theo hoảng sợ, cách đây không xa truyền đến –

“Lộ Hà!!!!!!!!”

Hắn giật mình , đó là tiếng của Chính !

Tôn Chính bị gì?!!

Hắn xoay người đi đến cửa, chống vào cái ghế dựa kia, mới vừa đi hai bước, hắn lại ngừng một chút.

Là Tôn Chính thật chứ? Tôn Chính vừa biến mất ở cửa, như thế nào……

Đột nhiên lại nghe một tiếng động thật lớn, như là âm thanh đập vào của cánh cửa .

Mặc kệ ! Lộ Hà dùng hết khí lực, cái chân bị thương kia dường như cũng có sinh lực , tuy rằng khập khiễng, nhưng đi rất mau, hắn quả thực hận không thể bỏ cái chân này chạy đi .

Mở cửa phòng hồ sơ&nb;ra&nb;, Lộ Hà lo lắng nhìn xung quanh , ở đâu ? Ở chỗ nào? Âm thanh của Chính từ đâu truyền đến ?

Đột nhiên, hắn nhìn sang một hành lang khác, có một chút ánh sáng lóe ra. Là ánh sáng đèn pin!

Hắn chiếu vào cuối hành lang hắc ám , chỉ thấy một thân ảnh giống Tôn Chính liều mạng cầm lấy nắm cửa, tay kia giống như bị thứ gì đó bắt lấy, gắt gao đem cậu ra ngoài.

“Chính!!!”

Lộ Hà kêu lên, dùng sức đi nhanh sang kia, cái chân bị bỏng đã mất đi cảm giác, chỉ muốn nhanh , nhanh hơn chút nữa!

Tôn Chính nghe tiếng của hắn, quay đầu sang, sắc mặt tái nhợt đến dọa người, gương mặt đầy khẩn trương, vừa định mở miệng, lại tựa hồ như bị cái gì kéo mạnh, tay không cẩn thận buông lỏng, cả người mất đi trọng tâm ngã về phía trước.

Đến lúc chỉ mỏng treo chuông ngón tay bắt được cánh cửa, cậu cắn chặt miệng .

Cái gì đang kéo Tôn Chính? Lộ Hà một mặt lực bất tòng tâm kéo chân đi nhanh đến bên kia, một mặt muốn xác định vật kia .

Chẳng lẽ là nó?

Không phải…… Không phải……

Bởi vì động tác quá mức kịch liệt, ánh sáng đèn pin không thể tập trung, cũng khiến cho hắn không thể xác định được là thứ gì đang kéo Tôn Chính .

“Chính, cậu chờ một chút !”

Tôn Chính nhìn Lộ Hà nghiêng ngả lảo đảo đi tới bên này, tay của mình nắm cửa đã bắt đầu mất đi tri giác, chỉ theo bản năng gắt gao cầm lấy.

Cậu hé miệng, muốn nói gì đó, lại phát hiện mình nói không được.

Rõ ràng chỉ có khoảng cách một cái hành lang, Lộ Hà lần đầu phát hiện lại xa như thế, Tôn Chính tựa hồ muốn nói gì với hắn, nhưng lại không nghe tiếng , là cái gì?

Hắn nhìn khẩu hình .

Đứa nhỏ …… Cẩn thận?

Bởi vì cậu phân tâm, tay Tôn Chính rốt cuộc không kiên trì được, cả người bị một lực lượng lớn kéo ngã xuống .

Lộ Hà trong lúc này cũng thấy rõ vật đang kéo Tôn Chính.

Cái gì cũng không có! Cái gì.cũng không có!

Hắn không nhìn thấy ai đang kéo Tôn Chính, như một sức mạnh vô hình , hiện tại Tôn Chính một tay cầm đèn pin, bị kéo về phía cầu thang.

“Chính!!!”

Hắn kêu lên, trơ mắt nhìn, chỉ còn có một khoảng . Mắt thấy sắp đuổi không kịp .

Nếu, nếu……

Hắn đột nhiên nghĩ tới cái gì.

“Chính, bắt lấy!!!”

Một vật nho nhỏ trong bóng tối khẽ lóe sáng, bay đến chỗ Tôn Chính

Tôn Chính cảm thấy một nửa thân thể bị kéo dưới đất thật đau, theo bản năng duỗi tay bắt lấy thứ cứu mạng cuối cùng kia.

Lạnh lạnh , một vật nho nhỏ gì đó .

Cậu không chút suy nghĩ, liền đem vật nhỏ đâm xuống cổ tay mình.

Sức mạnh kia lập tức biến mất.

Tôn Chính cũng dùng hết khí lực toàn thân, nghiêng người té trên mặt đất , không nhúc nhích .

Cậu cầm trong tay vật kia , trong bóng tôi lóe ra ánh sáng nhạt , là chìa khóa.

Lộ Hà rốt cục chạy tới bên cạnh Tôn Chính , Tôn Chính trên mặt đất, cả người thở phì phò, đứng dậy không nổi.

Lộ Hà đem quải trượng quăng qua một bên, thật cẩn thận luồn tay qua vai Tôn Chính, muốn nâng cậu dây. Hắn chỉ thấy Tôn Chính vừa động , liền ôm cổ mình .

Người kia sống chết ôm hắn, cánh tay chặt chẽ bao lấy lưng hắn, đầu dựa vào vai yếu ớt thở .

Hắn có thể cảm giác được tim Tôn Chính đập rất nhanh, mồ hôi từ trên người cậu chảy xuống ướt cả áo hắn.

Lộ Hà chân tay có chút luống cuống, cánh tay cứng ngắt không biết đặt ở đâu mới phải, &nb;muốn quay sang nhìn Tôn Chính, nhưng chỉ nghiêng mặt qua, liền ngượng ngùng đem mặt quay trở về, giống như nhìn thấy cái gì không nên nhìn .

“Chính…… Tốt lắm, không có việc gì ……” Lộ Hà cương nửa ngày, đành phải lấy tay như dỗ con nít vỗ vỗ lưng Tôn Chính.

Hắn quả thực bị ôm đến sắp thở không được .

Người ôm hắn gặp phải thứ gì mà hoảng sợ như thế, hắn hoàn toàn không biết, chưa bao giờ thấy qua Tôn Chính cần hắn như vậy.

Hắn nghĩ mình bị người ta ghét rồi chứ.

“Chờ, để cho, tôi sắp thở không được rồi …… Chính……” Tôn Chính ôm rất chặt, Lộ Hà có điểm khó thở. Ban đầu còn khẽ vuốt lưng Tôn Chính , hiện tại biến thành có chút giãy dụa.

Tôn Chính lập tức buông lỏng cái ôm ấp làm cậu có thể an tâm kia ra.

Cậu mặt đỏ tai hồng quay mặt đi nói:“Xin lỗi, tôi hơi kích động .”

Trong lòng nhẹ hơn một chút , Lộ Hà cũng không biết là thở nhẹ nhõm hay thở dài , có chút mất mát nói:“Cậu không có việc gì là tốt rồi.”

“Tôi thấy có rất nhiều điểm kỳ quái……” Tôn Chính ngẩng đầu, thần sắc có chút xấu hổ “Có điểm, có điểm……”

Lộ Hà nhếch môi lộ ra hai má lún đồng tiền:“Tôi hiểu , tôi cũng rất sợ, đến, tôi lại an ủi cậu!” Hắn dang hai tay, mở rộng ôm ấp.

Tôn Chính lườm hắn một cái, đẩy tay hắn ra , lại nghĩ đến gì đó, lấy chiếc chìa khóa kia ra .

“Đây là cái gì?”

“Lúc trước tôi đã nói qua với cậu, có một cái chìa khóa lạ, hình như có quan hệ rất lớn với anh hai của tôi.” Lộ Hà buông tay, trong mắt chứa đầy hưng phấn vì Tôn Chính vẫn an toàn .

“Vật quan trọng như vậy, anh không sợ tôi làm hỏng hay sao?”

“…… Tôi sợ.”

“……” Một trận trầm mặc kỳ quái .

“Kỳ thật nó được chế tạo từ xà cừ ” Lộ Hà đánh vỡ trầm mặc “Tôi nhớ hình như xà cừ có thể trừ tà , cho nên, liền ném cho cậu .”

Tôn Chính nhìn chằm chằm gương mặt Lộ Hà , nội tâm nổi lên một cảm xúc phức tạp.

“Vì sao cứu tôi?”

“Ách…… chuyện này không phải rất bình thường sao?”

“Nhưng mà anh dù nguy hiểm đến tính mạng cũng liều mang đẩy tôi ra ngoài cửa, lúc này lại không chút suy nghĩ ném cho tôi vật quan trọng như vậy, đáng giá sao?”

“Trên thế giới này chỉ còn lại hai người chúng ta, nếu chúng ta không giúp đỡ lẫn nhau , vậy còn ai để dựa vào đây?” Lộ Hà giải thích.

Tôn Chính vẫn như cũ theo dõi hắn, còn muốn hỏi gì đó.

Lộ Hà có chút ngượng ngùng, ho nhẹ một tiếng. Hắn lại nghĩ đến gì đó, nắm lên cánh tay bị nắm qua của Tôn Chính.

Trên cánh tay rõ ràng là có một dấu tay màu đen, dày đặc khắc ở trên cổ tay.

Hai người kinh nghi bất định nhìn dấu tay kia .

Rốt cục Tôn Chính nói một câu :“Là dấu tay của đứa nhỏ.”

Lộ Hà yên lặng gật đầu.

“Tôi vừa mới đến phòng khám ngoại khoa”Tôn Chính chỉ chỉ căn phòng bên cạnh “Nghe thấy có tiếng đập cửa cùng tiếng rên rỉ , giống như có ai đó bị thương. Vì thế tôi mở cửa, vừa mới mở ra, liền cảm thấy có gì đó bắt lấy cổ tay mình, một cỗ đại lực kéo tôi ra bên ngoài, may mắn tôi dưới tình thế cấp bách dùng tay nắm lấy nắm cửa ……”

“Cậu, sao cậu dám mở cửa?” Lộ Hà lộ ra một bộ trẻ con không thể dạy “Trừ bỏ tiếng của tôi , cậu mới được tin tưởng , không, ngay cả tiếng của tôi cậu cũng không được tin tưởng , có lẽ tôi bây giờ là do vật đó biến thành.”

“Thật vậy chăng?” Tôn Chính mở to hai mắt, đánh đánh Lộ Hà “Thế thì nó giả cũng giống thật .”

Lộ Hà lần đầu tiên nghe thấy Tôn Chính đùa như vậy, ” phốc ” liền bật cười, dừng một chút, cảm thấy không khí thoải mái hơn rất nhiều, nhịn cười còn thật sự nói:“Nơi này vẫn rất nguy hiểm, chúng ta vào phòng khám ngoại khoa trước, cậu đem những thứ vừa rồi kể cho tôi nghe .”