Chuyên Án - Hồ Sơ Đặc Biệt

Quyển 2 - Chương 1

HỒ SƠ II: THIÊN SỨ TỬ VONG

Editor: Nguyệt

Bóng đêm tràn ngập. Xa xa, đèn nê ông vẫn chiếu sáng không trung. Nhưng, trên con đường thấp thoáng giữa những hàng cây to, chỉ có chút ánh sáng le lói. Ngô Manh tan ca trực đêm ở bệnh viện, vội vã đi dọc theo con đường. Bóng cây đổ xuống mặt đất lắc lư, thỉnh thoảng có tiếng côn trùng. Ngô Manh vốn đã nhát gan, mỗi lần tan ca đêm về trên con đường này đều cảm thấy sợ hãi, hận không thể đi đến cuối thật nhanh.

Cứ đi mãi, Ngô Manh đột nhiên cảm thấy đằng sau mình có tiếng bước chân. Cô đứng khựng lại, nơm nớp lo sợ quay đầu nhìn ra sau. Mặt đường chỉ có bóng cây lung lay, trống trơn không còn gì khác. Nhưng không hiểu sao, cô càng lúc lại càng sợ. Lảo đảo lùi về sau vài bước, cô xoay người cắm đầu chạy như điên.



Quan Cẩm đi vào văn phòng, mọi người vẫn biếng nhác như trước. Ôn Tĩnh Hàn trước đó điên cuồng huấn luyện bọn họ như bị động kinh, về sau gây sức ép đủ kiểu rồi cũng hết hứng, cho nên bây giờ chẳng thấy bóng đâu.

“Ai, sắp vào hạ rồi, chắc phần tử phạm tội cũng đi nghỉ hè.” Đinh Đinh chán đến chết ngồi lật sách.

Quan Cẩm ngồi xuống, lòng cũng thấy uể oải. Gần đây Tony không có phản hồi mới. Ngoại trừ tên thầy bói đáng ghét và Mẫn Ngôn chẳng hiểu tại sao thỉnh thoảng lại gọi điện đến quấy rầy hắn, mỗi ngày trôi qua đều rất bình tĩnh, làm hắn bắt đầu có thói quen chết lặng.

Trần Kiều Vũ đột nhiên nói: “Nhưng mà, hôm nay tôi có dự cảm xấu.”

“Chậc, dự cảm? Cô nghĩ mình là nhà tiên tri chắc.” Trịnh Phi không cho là đúng.

Trần Kiều Vũ chỉ vào văn phòng nhỏ, đè giọng nói: “Anh đừng có mà không tin. Hôm nay tổ trưởng là người đầu tiên đến văn phòng, vừa vào là không ngừng gọi điện, khóe miệng còn nhếch lên thành nụ cười quỷ dị.”

Mọi người đồng loạt đưa mắt nhìn văn phòng của Ôn Tĩnh Hàn. Lúc này, cửa mở.

Ôn Tĩnh Hàn đứng ở cửa, vui mừng quét nhìn tổ viên một vòng: “Hôm nay mọi nguời đến sớm nhỉ. Không tồi, vừa lúc tôi có tin tốt muốn tuyên bố.”

Trên mặt mọi người chẳng có vẻ gì là nghe được tin tốt. Bọn họ hiểu rất rõ tổ trưởng yêu nghiệt nhà mình, tin tốt trong miệng anh hơn phân nửa là tốt với anh còn xấu với những người khác.

Ôn Tĩnh Hàn hắng giọng nói: “Hôm nay, chúng ta có một thành viên đặc biệt mới gia nhập. Sức chiến đấu của tổ ta sẽ càng tăng thêm, mọi người cũng được lợi không ít đâu.”

Tin không tốt! Mọi người đều có cùng lời độc thoại nội tâm.


“Chờ người đó đến tôi sẽ long trọng giới thiệu với mọi người.” Ôn Tĩnh Hàn nói rồi mang theo nụ cười ra khỏi cửa.

“Thành viên đặc biệt?” Lâm Bạch lạch cạch gõ bàn phím. “Chẳng lẽ … là cảnh khuyển?”

“Không có khả năng, cho dù là cảnh khuyển thật cũng đâu thể dắt tới văn phòng nuôi. Cảnh khuyển chúng ta dùng đều là khuyển nhập ngũ điều tạm từ căn cứ tới.” Đinh Đinh đả kích.

“Có lẽ nào là một cô em liên lạc xinh đẹp? Giống như trong phim ấy, chuyên làm việc với bộ ngoại giao.” Trịnh Phi hưng phấn.

“Nằm mơ!” Hay cô gái duy nhất trong tổ cùng phỉ nhổ hắn.

“Quan Cẩm? Hôm nay cậu làm sao vậy? Sao không nói gì?” Cố Tương cẩn thận chú ý tới Quan Cẩm cau mày, không nói được lời nào nhìn chằm chằm mặt bàn.

Quan Cẩm lắc đầu: “Không có gì, tôi không có ý tưởng nào cả.”

Thật ra, Quan Cẩm đang thấy bất an, dường như có chuyện gì đó sắp xảy ra. Hắn bất đắc dĩ xoa xoa trán, là mình nghĩ nhiều chăng, làm gì có chuyện đối thủ một mất một còn lúc trước tìm đến cục cảnh sát. Bận tâm đồng nghiệp mới làm gì, dù sao không liên quan tới Hắc Kiêu là được.

Sự thật chứng minh, Quan Cẩm quá ngây thơ rồi. Không phải nguy cơ lúc trước mới là nguy cơ, oan nghiệt trước đây mới là oan nghiệt. Nhìn người Ôn Tĩnh Hàn mang vào, Quan Cẩm cảm thấy tương lai của mình không có gì bảo đảm cả.

“Mọi người dừng công việc một lát.” Thật ra cũng không có việc gì.

“Tôi giới thiệu với mọi người một thành viên mới. Chuyên gia tâm lý học nổi danh, cũng là cố vấn đặc biệt và thầy phụ đạo môn tâm lý cục mời về, giáo sư Lục Vân Dương.”

Lục Vân Duơng đeo cặp kính không gọng, ôn hòa nho nhã mỉm cười với mọi nguời: “Tổ trưởng Ôn quá khen. Hy vọng mọi người bỏ qua cho sự tham dự đột ngột của tôi. Tôi chỉ là nhân viên ngoài biên chế, cố gắng trợ giúp tới mức tối đa, sẽ không ảnh hưởng đến công tác bình thường của mọi nguời.”

Tất cả mọi người giương nửa miệng, thoáng cái bị nói trúng tim, thật không biết phải phản bác thế nào.

Quan Cẩm nhướn mày, nói: “Hình như chuyên ngành của giáo sư Lục không phải nghiên cứu tâm lý học tội phạm?”

“Đúng là tôi không chuyên nghiên cứu phương diện này.” – Lục Vân Dương mỉm cười nói với Quan Cẩm – “Tôi cũng chỉ đơn giản viết vài quyển sách về tâm lý tội phạm và soạn một giáo trình cho Học viện Cảnh sát thôi.”

“…”

“Gần đây thủ pháp gây án của tội phạm càng ngày càng tinh vi, tỉ lệ tội phạm có chỉ số thông minh cao và phạm tội theo tập đoàn đã tăng lên bảy phần trăm, làm cho công tác trinh sát của cảnh sát gặp nhiều khó khăn. Bất kể thủ đoạn biến đổi thế nào, hành vi của con người và động cơ, tâm lý đều có sự nhất quán. Để tăng hiệu suất phá án, chúng ta cần một nhà tâm lý học, chuyên gia nghiên cứu hành vi đến góp ý, đưa ra những phán đoán và đề nghị hợp lý, đồng thời có thể khai thông cho chúng ta về mặt tâm lý. Cảnh sát là ngành có tính nguy hiểm cao, nhiều người gặp vấn đề về tâm lý rất nghiêm trọng. Đây cũng là cục quan tâm lo lắng cho mọi người.” – Ôn Tĩnh Hàn nói nghiêm túc – “Tôi hy vọng chúng ta có thể hợp tác vui vẻ với giáo sư Lục.”

“Tổ trưởng, tôi tán thành.” Trần Kiều Vũ đứng lên. “Giáo sư đẹp trai, rất hoan nghênh anh. Tôi tên là Trần Kiều Vũ.” Cô vươn tay ra, lòng bàn tay úp xuống dưới.

“Cả tôi nữa!” Lâm Bạch cũng tới, đặt tay lên trên.

Tất cả mọi người đi tới, lòng bàn tay úp xuống đặt chồng lên nhau.

Lục Vân Dương giương mắt nhìn Quan Cẩm đang ngồi bất động.

Quan Cẩm vẫn ngồi bất động.

Ôn Tĩnh Hàn mỉm cười quay đầu sang nhìn Quan Cẩm, nụ cười duy trì liên tục.

… Quan Cẩm không tình nguyện đứng lên, đi tới, đặt tay xuống dưới cùng.

“Hy vọng tôi có thể trở thành hậu thuẫn cho mọi nguời công tác.” Lục Vân Dương cũng đặt tay xuống dưới cùng.

Mọi người cùng vung tay, đồng thanh hô: “Hoan nghênh!”

Nghi thức đơn giản chấm dứt, Lục Vân Dương buông tay: “Tôi thích mọi người, tin rằng cuộc sống sắp tới sẽ rất thú vị.”

Quan Cẩm cúi đầu nhìn lòng bàn tay mình, trán nổi gân xanh. Tên khốn nạn kia! Dám dùng ngón tay chọc chọc vào lòng bàn tay hắn!

“Về vị trí công tác của anh …” Ôn Tĩnh Hàn nhìn quanh bốn phía một vòng. “Ở ngay cạnh Quan Cẩm. Bàn của Quan Cẩm là dài nhất, lúc anh tới thì ngồi ngay cạnh cậu ấy đi.”

Quan Cẩm trừng mắt: “Nửa kia bàn của tôi đặt hồ sơ rồi.”

“Một đống hồ sơ cần gì phải để trên bàn, thu dọn một chút rồi cho vào phòng lưu trữ đi.”

“Tôi –”

“Cứ thế đi. Tôi qua phòng cục trưởng báo cáo. Cố Tương, các anh làm quen với giáo sư Lục đi.” Ôn Tĩnh Hàn nói xong liền rời đi.

Đinh Đinh hiếu kỳ nói: “Giáo sư, anh trẻ thật đấy, nhất định là học nhảy lớp như cơm bữa nhỉ.”

“Không thần kỳ vậy đâu. Tôi chỉ là thích tâm lý học, con người ta khi làm việc mình yêu thích thì tự nhiên bộc phát tiềm năng thôi. À, gọi tôi là Vân Dương đi. Hiện tại tôi là đồng nghiệp của mọi người, không phải thầy giáo, đừng gọi giáo sư.”

“Tôi đã xem cuốn giáo trình đó rồi.” Cố Tương cũng là người thích nghiên cứu, nay như tìm được tri kỷ, máy hát mở liên tục.

“Thật ra thực nghiệm đó là thế này, khi não của chuột bạch ở vào trạng thái hưng phấn sẽ xuất hiện những xung điện nhỏ, tiếp đó …” Lục Vân Dương giảng ngải về các thực nghiệm khác nhau trong nghiên cứu, thu hút mọi người đến nghe, hứng trí bừng bừng truy vấn không ngừng.

Quan Cẩm lạnh mặt, ôm cả đống hồ sơ trên bàn lên đi về phía phòng lưu trữ.

“Tiểu Cẩm.” Đột nhiên người nọ xuất hiện đằng sau.

“Làm sao?”

“Tôi giúp cậu.” Lục Vân Dương vươn tay muốn nhận lấy chồng hồ sơ.

“Không cần, anh đang bận mà.”

“Tôi xuất hiện khiến cậu khó chịu sao?”

“Khó chịu? Anh đề cao mình quá rồi.”

“Được rồi. Tôi chủ động yêu cầu được lau dọn bàn làm việc của mình, xin cậu phê chuẩn cho.” Lục Vân Dương cũng không giận.

Quan Cẩm liếc anh: “Đây đều là người yêu của tôi đấy. Anh nhớ phải trân trọng vào, nhẹ tay thôi.”

Nguời yêu? Lục Vân Dương nhận lấy: “Đương nhiên rồi, tôi nhất định sẽ xem như người yêu mà che chở.”


Đem hồ sơ đến ngăn tủ được chỉ định trong phòng lưu trư, Lục Vân Dương bỏ vào ngăn tủ theo thứ tự, sau đó, rất sung sưởng đóng cửa lại cái ‘rầm’, khóa kỹ ‘người yêu’ của Quan Cẩm lại.

Mới từ phòng lưu trữ về, Ôn Tĩnh Hàn cũng đi đến.

“Có vụ án, mọi người mau tập trung lại đây.”

Tất cả mọi người di động ghế xoay qua đó.

“Đêm qua, trên đường Kim Sam xảy ra một vụ án mạng. Người chết là một nữ hộ sĩ của bệnh viện gần đó. Vụ án vừa được chuyển từ trạm cảnh sát khu vực qua đây.”

“Án mạng thì tổ trọng án có thể điều tra và giải quyết được mà.” Trần Kiều Vũ không hiểu.

“Bởi vì đây đã là vụ án mạng thứ ba xảy ra trong vòng hai năm trở lại đây, người chết đều là nữ, đều là hộ sĩ của bệnh viện, mà đến nay hung thủ vẫn còn nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật.”

“Giết người hàng loạt?”

“Hiện tại tôi chỉ biết nhiêu đó, tư liệu có liên quan đang trong quá trình vận chuyển. Trước hết chúng ta bắt tay vào vụ án này trước, hiện trường còn đang được bảo vệ, chúng ta phải lập tức hành động. Kiều Vũ, Trịnh Phi và Quan Cẩm đến hiện trường điều tra. Đinh Đinh và Cố Tương đến bệnh viện nơi nạn nhân làm việc để hỏi thăm tình hình người đó khi còn sống, Tiểu Bạch lên mạng tra tìm tất cả các thông tin về những vụ tương tự trong hai năm nay rồi sắp xếp, phân loại ra. Tôi đi liên hệ với các anh em điều tra về vụ án hai năm trước, bảo bọn họ cố hết sức cung cấp mọi tư liệu và chứng cứ, sau đó cùng Nhạc Phàm đi lấy tang vật.” Ôn Tĩnh Hàn vỗ tay một cái: “Làm việc.”

Mọi người nhanh chóng thu dọn đồ đạc.

‘Người tàng hình’ Lục Vân Dương chỉ vào mình hỏi: “À … Tĩnh Hàn, còn tôi?”

Quan Cẩm nhìn người bị vứt bỏ, lòng thầm vui vẻ: rốt cuộc mình cũng thành người cũ, nhìn người mới không thích ứng được đúng là hả lòng hả dạ.

“Đấy xem, tôi lại quên bây giờ có thêm một người. Thế này đi, anh cứ tự do lựa chọn, dù sao công việc nào cũng cần có sự trợ giúp của anh.”

Lục Vân Dương đẩy kính: “Tôi đi cùng nhóm Quan Cẩm đến hiện trường. Đó là nơi thể hiện hành vi và tâm lý của hung thủ trực tiếp, khách quan nhất.”

Quan Cẩm quay phắt đầu lại trừng mắt nhìn anh.

“Quan Cẩm, nhớ chiếu cố Vân Dương một chút, anh ấy lần đầu đến hiện trường.”

Anh ta mà cần chiếu cố? Nực cười!