Chung Cư Của Các Ảnh Đế

Chương 154: Gâu! chủ nhân, anh nhìn kỹ tui nè. tui đáng yêu hơn nó nhiều mà!

Thẩm Triệt tò tò bám theo sau Tần Tu. Tuy rằng từ lúc ở chợ thú cưng tới giờ Tần Tu cũng chưa nói với cậu câu nào nhưng việc thôi không mua con cún kia chính là một dấu hiệu tuyệt vời. Gió từ Sebiria có lạnh đến cỡ nào cậu cũng phải ngẩng mặt nghênh đón.

Cách chợ thú cưng không xa là một chợ hoa. Thẩm Triệt đứng từ xa liếc nhìn về phía con phố buôn bán rực rỡ sắc màu, nhỏ giọng nói: “Ban nãy tôi có mua hoa hồng…”

Mấy ngày nay, cứ khi nào thu chương trình xong Thẩm Triệt lại chạy tới Quan Triều tìm Nữu Nữu. Cố sống cố chết bám riết suốt năm ngày, Nữu Nữu cuối cùng chịu không nổi nữa. Tuy rằng nữ trợ lý không cho cậu địa chỉ cụ thể, nhưng biết được Tần Tu đang ở khu biệt thự ven biển cũng là tốt lắm rồi. Thẩm Triệt tới cửa hàng hoa mua một bó hoa hồng thật lớn, ngồi xe buýt đến khu biệt thự ven biển. Đang đi giữa đường, chợt cậu trông thấy Tần Tu đang đi trên đường, thế là giật nảy mình nhảy lên la hét đòi chú tài xế mở cửa cho xuống. Chú lái xe chửi cho cậu một trận te tua nhưng vẫn tốt bụng, lúc dừng xe đợi đèn xanh đèn đỏ liền mở cửa cho cậu xuống. Thẩm Triệt dựa theo tuyến đường trong trí nhớ chạy như điên trở lại, cuối cùng, tìm thấy hoa khôi trường mà cậu ngày đêm mong nhớ đang ở chợ thú kiểng.

Tiếc là hoa hồng lại để quên trên xe mất rồi…

Tần Tu không muốn nói với cậu, cậu chỉ có thể tò tò bám theo như vậy thôi.

“Đừng đi theo tôi nữa.” Tần Tu đi phía trước bỗng nhiên dừng lại, xoay người nói. “Lần này là tôi nói thật. Nếu cậu còn đi theo, tôi sẽ lại chuyển nhà cho coi.”

Thẩm Triệt cuống đến độ không biết phải làm sao cho phải: “Anh không thể cho chúng ta một cơ hội ngồi xuống từ từ nói chuyện được sao?

“Không.” Tần Tu lãnh khốc đáp xong, lại quay người băng qua đường cái.

Bên kia đường là một dãy những cửa tiệm nho nhỏ. Bóng Thẩm Triệt in dài trên cửa kính trong suốt, một người lẻ loi đứng như trồng giữa lối cho người đi bộ sang đường, không hề nhúc nhích khiến trái tim Tần Tu thắt lại.

Tôi có thể nghe lời cậu giải thích, nhưng tôi biết cậu sẽ lại nói với tôi rằng, cậu đối với An Gia Miện đơn thuần chỉ là hâm mộ. Những lời này tôi nghe đủ rồi. Có lẽ đối với cậu, loại hâm mộ này là bình thường, nhưng tôi thực sự không có cách nào chấp nhận khi cậu dùng ánh mắt như vậy nhìn hắn, không có cách nào chịu đựng khi cậu nghe tin hắn bị bệnh lại khổ sở như sắp chết đến vậy.

Thẩm Triệt cứ nhìn theo Tần Tu mãi đến khi bóng người khuất hẳn tầm nhìn. Nói thực ra, cậu biết Tần Tu tức giận vì cậu không để ý đến anh ấy, nhưng cậu đặc biệt không hiểu nổi tại sao người kia lại tức giận đến mức này, một con đường để vãn hồi cùng không có.

An Gia Miện là anh trai tôi mà. Tuy rằng không có quan hệ huyết thống, sau này lại xích mích ầm ĩ như vậy, nhưng dù gì tôi và anh ấy cũng cùng nhau sống dưới một mái nhà hơn bốn năm trời. Chỉ vậy thôi anh cũng không chịu hiểu cho tôi sao?

Anh muốn tôi phải làm gì bây giờ? Tôi thực muốn khóc rồi đây này, anh hài lòng chưa?

***

Tần Tu quay trở về biệt thự, trước mắt toàn là bóng dáng Thẩm Triệt đứng sững ở bên kia đường, trong lòng bức bối không chịu nổi.

Rốt cuộc tại sao còn tới tìm tôi? Giữa tôi và An Gia Miện, cậu có một người còn chưa thấy đủ sao? Cậu muốn tôi cho phép cậu trong lúc đang yêu tôi lại còn kiếm kẻ khác, ngay cả chuyện thế này tôi cũng phải đồng ý sao?

Trong đầu Tần Tu xoay vòng với những câu hỏi như vậy nhưng thân thể lại muốn chạy trở lại ôm chặt lấy người kia. Cảm giác được ôm thật chặt trong ***g ngực, hưởng thụ thân nhiệt nóng ấm của người kia, điều mà anh đã nhớ từ rất lâu.

Không có cách nào bình ổn lại tinh thần, Tần Tu chỉ còn cách ép chính mình chơi dương cầm, từ khúc Alla Turca cho đến bản Appassionata, hết Guihuo của Franz Liszt lại đến Revolution của Chopin. Không để ý kĩ thuật chỉ ầm ầm đánh loạn thành tiếng, mãi đến khi màn đêm bao phủ, tiếng mưa rơi như trút xuống.

Cửa kính của ban công không đóng, nước mưa hắt vào ướt tung tóe. Tần Tu đứng dậy ra đóng cửa, bỗng nhiên sửng sốt.

Bên dưới ban công, rõ rành rành là một người thanh niên tóc xoăn đang đứng dưới đường, bám vào trong tường vây một nhà khác đu lên dáo dác ngó xung quanh?!

Tên này, dám tìm đến tận đây! Là cẩu biến thân thật đấy à?!

Không phải. Tần Tu nheo mắt lại nhìn một hồi, thấy Thẩm Triệt chán nản đu xuống khỏi tường vây, bắt đầu đi lang thang xung quanh tìm kiếm không mục đích. Lúc này anh mới hiểu, hóa ra Thẩm Triệt nghe thấy tiếng dương cầm của anh mới tìm tới được đây.

Quắn Bự cả người ướt sũng nước mưa quay sang nhìn về bên này, Tần Tu vội vã trốn sau rèm cửa.

Đừng tìm đến đây có được không. Cậu thật sự muốn tôi đồng ý để cậu vừa thích tôi, lại thích cả An Gia Miện nữa sao?!

Tiếng mưa rất lớn, không nghe được âm thanh khác từ bên ngoài. Tần Tu có chút lo lắng, nhấc rèm cửa ló ra nhìn. Thẩm Triệt đội mưa to đứng ngoài cổng nhà người ta ngóng vào dòm dòm ngó ngó, bộ dạng vừa đáng khinh lại đáng thương.

Tần Tu nhìn Thẩm Triệt như vậy, tâm trí cũng mịt mờ.

Thẩm Triệt tìm vài nhà vẫn chưa phát hiện nhà nào có người đàn piano. Còn đang muốn gõ cửa từng nhà hỏi thăm thì tiếng đàn ở đâu bỗng nhiên lại truyền tới.

Bài hát này cậu có thể nhận ra ngay, đó là ca khúc chủ đề “I believe” trong bộ phim 《My sassy girl》. Vểnh tai lên nghe tiếng đàn vọng lại, Thẩm Triệt liền trông thấy một căn nhà trên sườn dốc trước mặt, từ ô cửa sổ tỏa ra ánh sáng màu vàng chanh ấm áp.

Thẩm Triệt thấp thỏm ấn chuông, một lát sau cửa liền mở, Tần Tu xuất hiện trước cửa nhà. Cậu vội vàng nói: “Không phải tôi theo tới, là tôi tự mình tìm được tới đây.” sau đó thì hắt xì một cái.

“Vờ đáng thương cái gì.” Tần Tu lạnh lùng xoay người đi vào nhà.

Thẩm Triệt thấy Tần Tu không đóng cửa liền đánh bạo theo vào, đổi giày xong lại nhìn phòng khách sạch sẽ không có lấy một hạt bụi, vậy là lại cởi cái áo len ướt sũng nhét vào ngăn tủ ngoài cửa, còn cúi người vặt sạch nước ở ống quần, xong xuôi đâu đấy mới bước vào nhà.

Trong phòng khách vậy mà còn bật cả lò sưởi. Thẩm Triệt cảm động vô cùng: “Không cần mở hệ thống sưởi đâu, tôi không có lạnh.”

“Cậu nghĩ tôi mở cho cậu sao? Não lại úng nước à?” Tần Tu vô tình nói.

Thẩm Triệt dè dặt hỏi: “Anh cùng tôi nói chuyện có được không?”

“Không muốn.”

Vậy anh cho tôi vào làm gì chứ? >”< Thẩm Triệt khổ bức không thôi, mắt nhìn theo Tần Tu đang đi lên lầu. Thà anh để tôi bị sét đánh chết quách đi cho xong… Tiếp đó thì áo và quần từ trên lầu được ném cái veo trúng đầu cậu. “Đi tắm đi.” Thẩm Triệt ôm bộ quần áo sạch sẽ của Tần Tu, ngay lập tức cảm thấy mình còn có cơ hội, thế là hăng hái mười phần đi tắm rửa. Tắm xong, vừa mở cửa ra bất thình lình đã bị áp vào tường. Thẩm Triệt ngoan ngoãn mặc cho Tần Tu áp miệng lại, hai tay động tình ôm lấy lưng người kia. Trong trí nhớ của cậu, Tần Tu chưa bao giờ hôn mà lại dã man như vậy, có đôi khi còn hung ác cắn một cái vào đầu lưỡi, cắn bờ môi cậu. Thẩm Triệt bị cắn đau điếng nhưng vẫn rất đàn ông, một tiếng cũng không kêu. Quần áo trên người nhanh chóng đã bị Tần Tu xé ra. Đây là quần áo anh ta, cậu chẳng việc gì phải đau lòng. Thẩm Triệt cảm nhận được hạ thân nóng bỏng của Tần Tu để ở giữa hai chân mình, còn tưởng rằng lần này phải đứng làm, không ngờ Tần Tu bỗng nhiên lại ấn cậu ra tường, chính mình thì lui lại đằng sau. “Tại sao cậu không đẩy tôi ra?” Thẩm Triệt nhìn thấy trong ánh mắt nóng cháy của Tần Tu còn mang theo chút ảm đạm, cậu vừa đau lòng lại bất đắc dĩ: “Tôi không có khả năng đẩy anh ra được.” “Cậu không đẩy tôi ra, cũng sẽ không đẩy An Gia Miện, phải không?” Thẩm Triệt đần mặt ra. Tuy rằng so bì như vậy rất hoang đường nhưng cậu lại không có cách nào trách cứ Tần Tu. Tần Tu nặng nề liếc cậu một cái, quay người đi đến ngồi xuống trước dương cầm. Thẩm Triệt ở sau lưng kéo quần áo lên, nhỏ giọng nói: “Hai người không thể so sánh với nhau được mà.” “Ai xếp thứ nhất?” Thẩm Triệt khó xử nhìn Tần Tu ngồi trước đàn dương cầm: “Anh là người tôi thích, anh ấy là anh trai tôi. Xếp kiểu gì được đây…” Tần Tu sửng sốt, quay đầu lại: “Anh trai? Hắn biến thành anh trai cậu khi nào vậy?” Cùng lắm mới chỉ diễn chung hai lần, thế mà cậu đã nhận hắn làm anh trai rồi? Thẩm Triệt cũng sửng sốt: “Tôi nói với các anh rồi mà. Chuyện của tôi với An Gia Miện, cả nhà không xem DV tôi để lại sao?” Tần Tu đột nhiên nhớ tới cái DV không có âm thanh kia, lúc này mới cảm thấy không bình thường. Anh vừa tức vừa sốt ruột nói: “Rốt cuộc cậu đã nói cái gì? Cái DV kia cậu để lại chả có tiếng gì hết!” Thẩm Triệt không ngờ rằng mấu chốt lại đúng chỗ này, đặt mông ngồi xuống cạnh ghế , ngửa mặt nhìn trời: “Haiz, hóa ra là thế này…” “Rốt cuộc là như nào hả?!” Tần Tu cũng không rỗi hơi mà đi mắng cái động tác xán lại làm thân của Thẩm Triệt, hung hăng trừng đầu quắn, trong lòng bỗng nhiên lại dâng lên hi vọng. Khí thế như này mới giống hoa khôi trường của mọi ngày chớ! Thẩm Triệt đè thấp giọng, nói: “Để tôi kể từ đầu vậy. Thực ra, An Gia Miện là anh họ của tôi…” Thẩm Triệt cứ như vậy đem ân ân oán oán từ ngày xưa tới giờ của mình với An Gia Miện kể từ đầu tới đuôi cho Tần Tu nghe, lần này nói còn chi tiết hơn lúc thu lại trong DV. Mọi chuyện được kể cho ra ngô ra khoai thì tất cả đều rõ ràng. “… Là vậy đấy. Mặc dù có vài chuyện xích mích này nọ, mà An Gia Miện này nhiều khi cũng rất đáng giận, nhưng dù sao anh ấy cũng là anh trai của tôi, nếu nói không có tình cảm là không thể.” Thẩm Triệt nói xong lại liếc mắt một cái về phía Tần Tu đang ngồi ngây ngẩn trước đàn, không nói tiếng nào. Cậu dè dặt hỏi: “Không phải anh… cho rằng tôi thích An Gia Miện đấy chứ…” Tần Tu phát ngốc mất một lúc, sau đó mới lẩm bẩm nói: “Làm gì có chuyện…” rồi sau đó quay sang cậu: “Cậu quay DV không biết đường xem từ đầu tới cuối một lượt sao?” “Tui có xem đoạn đầu với đoạn cuối, rõ ràng có tiếng…” Còn chưa nói xong, Tần Tu đã sáp lại lấp kín miệng Thẩm Triệt. Tuy rằng hôn rất bất ngờ nhưng Thẩm Triệt vẫn kịp trông thấy khuôn mặt thấp thoáng nụ cười của Tần Tu. Cảm giác kia thật giống như bị một viên đạn trí mạng găm giữa ngực, nhưng mà viên đạn kia lại ngọt ngào chết đi được. Lần này không phải nụ hôn dã man bạo lực nữa. Hai người mặt đối mặt ngồi trên một chiếc ghế đánh đàn, giống như có rất nhiều thời gian, có thể hôn một chút, một chút mãi cho đến hừng đông cũng được. Nhưng mà Thẩm Triệt cuối cũng vẫn là nhịn không nổi, vươn tay ôm lấy cổ Tần Tu, mạnh mẽ cọ một cái lên trên, thấy Tần Tu không cự tuyệt vậy là đầu lưỡi bèn lấy lòng chui vào miệng Tần Tu. Tần Tu cười, ôm lấy lưng Thẩm Triệt, tâm nói sao cậu mãi không đổi được cái thói quen như cẩu này thế nhỉ. Còn muốn đè tôi bên dưới à? Thẩm Triệt cảm thấy bàn tay Tần Tu với ra sau lưng cậu, đem đàn dương cầm hạ thấp xuống. “Ngồi lên trên nắp đàn đi.” Tần Tu ngửa đầu ra sau, tránh thoát khỏi miệng Thẩm Triệt. Cậu chàng đầu quắn đang hôn rất hăng say, nghe thấy rồi nhưng vẫn giả ngơ không nghe thấy. Tần Tu xoay cằm cậu đi, không để cho hôn. Thẩm Triệt hết cách đành phải làm theo. Nắp đàn vừa cứng lại chật, Tần Tu lại còn đứng dậy đè lên trên người cậu, không để lại kẽ hở nào. “Không thể đổi chỗ khác được sao?” Thẩm Triệt thành tâm đề nghị. “Hay là ra ban công?” Tần Tu vừa cởi quần áo Thẩm Triệt vừa dẩu mỏ, “Thẩm Triệt, bây giờ không phải lúc cậu đòi hỏi này nọ. Chính tại cậu thu một đoạn video bịp bợm như vậy nên mới dẫn tới chuyện tệ hại này. Thế nên bây giờ cậu phải chuộc tội. Cậu còn định muốn sung sung sướng sướng nằm trên giường, chờ tôi hầu hạ ?” Thẩm Triệt ngửa đầu nhìn trần nhà, chấp nhận số phận: “Khi nào tôi mới chuộc được hết tội đây?” “Còn phải xem xét thái độ và biểu hiện của cậu ra sao đã.” Nói xong liền vùi đầu bắt đầu gặm cắn trên xương quai xanh. Thẩm Triệt thầm nhủ trong bụng, dù sao cũng chẳng tổn thất gì, thế là cũng bắt đầu cởi quần áo Tần Tu. Tần Tu đang mặc áo sơ mi, lại là kiểu cổ đứng, cúc áo vừa nhỏ lại vừa dày. Quần cậu đã bị Tần Tu cởi sạch, ấy thế mà áo sơ mi mới cởi được có nửa. “Anh cũng giúp tôi một tay đi chứ!” Thẩm Triệt khổ bức nói, “Tôi thế này không tiện cởi!” Tần Tu quả nhiên cũng bắt đầu cởi, nhưng không cởi áo mà cởi thẳng luôn quần, lại còn lấy Durex trong túi ra nữa chứ! Té ra là anh dự mưu từ trước rồi hả! Thẩm Triệt vẻ mặt đau khổ trơ mắt nhìn Tần Tu thuần thục nhanh chóng mặc áo mưa vào. Tần Tu ngẩng đầu thấy Thẩm Triệt đang khinh bỉ nhìn mình, cũng không treo bộ mặt tỉnh bơ lên được: “Có gì kì quái đâu. Tôi mang theo bên người không được à.” Có gì mà ngạc nhiên đâu, cầm thú đều mang theo bên mình cả mà! Thẩm Triệt rủa xả trong lòng. Nhưng mà nếu Tần Tu là cầm thú thì chắc chắn cũng là cầm thú xinh đẹp nhất thế gian. Lúc Tần Tiểu Tu điên cuồng chui vào, Thẩm Triệt say đắm ngắm gương mặt mê người của Tần Tu, thầm nhủ như vậy. Thẩm Triệt nhanh chóng phát hiện ra, tư thế mặt đối mặt thế này mà làm đúng là không phải tốt bình thường, toàn bộ quá trình, cậu có thể ôm Tần Tu, hôn tới hôn lui. Gương mặt hoa khôi trường đỏ ửng vì *** cực kỳ mê người, nhất là lại không có cự tuyệt cậu. Nửa thân dưới dã thú bao nhiêu thì nửa thân trên lại giống mèo nhỏ bấy nhiêu. Đôi mắt với đường kẻ tự nhiên khẽ híp lại, hàng mi dày khẽ chớp chớp. môi cũng cắn đến đỏ sậm, Thẩm Triệt nhìn mà chịu không nổi lại há miệng ra, ngậm đôi môi người kia trong miệng mình. Tần Tu bắn, Thẩm Triệt cũng bắn, thẳng lên thắt lưng Tần Tu. Tần Tu nheo mắt nhìn cậu, Thẩm Triệt bị nhìn chằm chằm cũng đỏ cả tai, ngượng ngùng nói “Ngại ghê.” Tần Tu hiếm có khi lại thông tình đạt lý như lần này: “Ngại ngùng cái gì? Đây là do tôi kỹ thuật tốt, sao có thể trách cậu được.” Vừa nói như vậy, Thẩm Triệt mới ý thức được mình ban nãy thực sự cũng rất thích. Hết thảy tới rất tự nhiên. Mình thì chuyên chú hôn Tần Tu, cũng không phát giác Tần Tu bỗng dưng lại tiến bộ hẳn. Chẳng lẽ … vấn đề nằm ở tư thế? Tần Tu cúi đầu nhìn một mảnh trắng trên thắt lưng mình, nói: “Sao cái gì trên người cậu cũng nóng hơn người khác vậy nhỉ.” Thẩm Triệt “a” một tiếng: “Thật vậy sao?” Tần Tu nghiêng người sang, ôm lấy Thẩm Triệt bên cạnh, nghiệm chứng tổng thể một phen: “Cậu không tự nhận thấy sao? Đúng là cậu nóng hơn tôi rất nhiều.” Tần Tu cứ ôn nhu như vậy dán lấy người Thẩm Triệt. Thẩm Triệt thở hổn hển, giọng nói khàn khàn, tâm nói anh trần như nhộng như vậy mà ôm tôi, tôi không nóng mà được sao? Tần Tu cúi đầu nhìn về phía cậu nhỏ nhà Thẩm Triệt lại sắp ngẩng đầu, cười nói: “Vẫn còn muốn?” Cậu đúng là con cún tìm đồ Golden retriever, chỉ muốn ôm chân tôi cọ cọ từ sáng đến tối thôi. ” Tần Tu,” Tong lúc nghỉ giữa hiệp, Thẩm Triệt ôm Tần Tu, thấp giọng nói, ” Sau này, nếu có chuyện gì, tôi sẽ không lại giấu diếm anh nữa, nhưng bất kể xảy ra chuyện gì, anh đều phải nghe tôi giải thích, được không?” Tần Tu có chút mệt mỏi, đem đầu gối lên vai Thẩm Triệt, nhẹ nhàng hôn lên cái cổ màu tiểu mạch: “Ừ, chỉ cần cậu giải thích, tôi liền nghe.”