Chúa Tể Những Chiếc Nhẫn - Hai Tòa Tháp

Chương 2

Hoàng hôn đến dần. Sương mù lan vào giữa họ theo những hàng cây bên dưới, và phủ lên phần lề xám của Anduin, nhưng trời vẫn còn rất sáng. Những vì sao sáng xuất hiện. Mặt trăng lưỡi liềm đang lên ở phía Tây, và bóng của những vách đá lộ ra tối đen. Họ đã đến chân của những ngọn đồi đá, và bước chân của họ chậm dần, vì lúc này đường đi không dễ theo nữa. Những vùng đất cao ở Emyn Muil chạy từ Nam đến Bắc dẫn vào hai đỉnh núi hỗn độn. Bờ tây của mỗi đỉnh núi rất dốc và khó đi, nhưng vách ở bờ đông thì thoai thoải hơn, được bồi đắp bởi nhiều mương rãnh và những đường hẻm hẹp. Ba người bạn lên được giữa vùng này thì trời đã tối hẳn, họ leo lên đỉnh của ngọn núi đầu tiên và cũng là ngọn cao nhất, và họ lại xuống vùng tối đen của một thung lũng uốn lượn sâu ở bờ kia.

Họ nghĩ lại ở vùng đất nhỏ trong vài giờ lạnh lẽo trước khi bình minh đến. Mặt trăng đang lặn xuống phía trước họ, những ngôi sao nhấp nhánh phía trên họ; tia nắng đầu tiên của ban ngày vẫn chưa vươn đến những ngọn đồi tối tăm phía sau. Đến lúc ấy thì Aragorn lạc lối: dấu vết của bọn orc dẫn xuống thung lũng này, nhưng đến đấy thì nó biến mất.

"Ông nghĩ là chúng rẽ về hướng nào?" Legolas hỏi. "Phía Bắc là một con đường thẳng dẫn đến Isengard, hoặc Fangorn, nếu như đó là mục tiêu của chúng như ông đã đoán? Hay là chúng sẽ đi xuống phía nam để đến Entwash?"

"Chúng không đi theo đường sông đâu, cho dù mục đích của chúng là gì," Aragorn nói. "Trừ phi ở Rohan đang có rất nhiều điều xấu xa và quyền lực của Saruman đang gia tăng mạnh mẽ; chúng sẽ đi theo con đường ngắn nhất mà chúng có thể tìm được trên những cánh đồng Rohirrim. Chúng ta hãy tìm theo hướng bắc!"

Vùng thung lũng như một cái máng bằng đá nằm giữa những đỉnh đồi, và một dòng suối đang chảy tí tách giữa những đỉnh núi bên dưới. Một vách đá đang vươn lên ở phía bên phải của họ; ở bên trái của họ những dốc cao màu xám nhô lên, mờ ảo và tối tăm trong đêm muộn. Họ đi khoảng hơn một dặm về phía bắc. Aragorn đang tìm kiếm, ông cúi người xuống đất, giữa những nếp gấp và mương rảnh dẫn lên đỉnh núi phía tây. Legolas đi lên phía trước. Thình lình chàng trai người Elf la lên một tiếng và những người khác chạy về phía chàng.

"Chúng ta đã bắt kịp cái những kẻ mà chúng ta đang săn đuổi," chàng nói. "Nhìn này!" Chàng chỉ tay, và họ thấy cái mà họ ngỡ là những hòn đá nằm ở dưới chân dốc là những xác chết nằm hỗn độn. Năm tên Orc chết nằm đó. Chúng bị đâm nhiều nhát chí tử, và hai tên bị chém bay đầu. Nền đất ướt đẫm máu đen của bọn chúng.

"Đây lại là một câu đố khác!" Gimli nói. "Nhưng cần có ánh sáng ban ngày để giải nó và chúng ta không thể đợi được."

"Tuy nhiên ông vẫn có thể đọc được nó, không đến nỗi vô vọng đâu," Legolas nói. "Kẻ thù của bọn Orc thì như là bạn của chúng ta rồi. Có ai cư ngụ ở những ngọn đồi này không nhỉ?"

"Không," Aragorn nói. "Người Rohirrim ít khi đến đây lắm, và ở đây khá xa Minas Tirith. Có thể là một đội quân Con Người đã săn đuổi đến đây vì những lý do nào đó mà chúng ta chưa biết. Nhưng tôi không nghĩ vậy."

"Ông nghĩ sao?" Gimli hỏi.

"Tôi nghĩ là chính kẻ thù là kẻ thù của chúng," Aragorn trả lời. "Đây là những tên Orc Phương Bắc ở cách xa đây. Trong số những tên bị giết không những tên Orc lớn và chúng có những huy hiệu lạ. Tôi đoán là có một cuộc cãi nhau: việc bất đồng giữa những tên xấu xa này không phải là chuyện lạ. Có thể là chúng đã cãi nhau về đường đi."

"Hoặc là về những người bị bắt," Gimli nói. "Chúng ta hãy hy vọng là họ đã không bị kết liễu ở đây như vậy."

Aragorn tìm kiếm thành một vùng rộng lớn trên vùng đất, nhưng không có dấu vết gì khác của trận chiến. Họ tiếp tục đi. Bầu trời ở phía đông đang chuyển sang màu xám, những ngôi sao đang mờ đi, và ánh sáng xám đang từ từ rạng dần. Họ đi lên hướng bắc một chút và tiến vào một vùng gập ghềnh với một con suối nhỏ, đổ xuống ngoằn ngoèo cắt qua một con đường đá dẫn xuống thung lũng. Một số bụi cây mọc lên bên trong nó, và bên sườn nó có một số vùng cỏ.

Aragorn tìm kiếm thành một vùng rộng lớn trên vùng đất, nhưng không có dấu vết gì khác của trận chiến. Họ tiếp tục đi. Bầu trời ở phía đông đang chuyển sang màu xám, những ngôi sao đang mờ đi, và ánh sáng xám đang từ từ rạng dần. Họ đi lên hướng bắc một chút và tiến vào một vùng gập ghềnh với một con suối nhỏ, đổ xuống ngoằn ngoèo cắt qua một con đường đá dẫn xuống thung lũng. Một số bụi cây mọc lên bên trong nó, và bên sườn nó có một số vùng cỏ.

"Cuối cùng thì cũng được rồi!" Aragorn nói. "Đây là con đường mà chúng ta tìm kiếm! Bọn Orc đã đi lên trên dòng nước này sau khi tranh cãi."

Giờ thì những người săn lùng nhanh chóng đổi hướng theo con đường mới này. Như thể phục hồi sau khi nghỉ ngơi vào ban đêm họ lao vụt từ tảng đá này sang tảng đá khác. Cuối cùng họ đến đỉnh của một ngọn đồi xám, và thình lình một luồng gió lạnh thổi tốc lên trên tóc họ và gợn tung những chiếc áo khoác của họ: cơn gió lạnh của bình minh.

Họ quay lại và nhìn qua Dòng Sông và thấy những ngọn đồi chập chùng phía xa. Ban mai đang lan đến trên bầu trời. Vầng dương đỏ rực đang lên trên vùng đất tối tăm. Phía trước họ là thế giới miền Tây nằm lặng lẽ, không có hình dạng và xám xịt; nhưng thậm chí khi họ nhìn ngắm thì màn đem của đêm tối đang tan dần, sắc màu của thế giới bừng tĩnh trở lại: màu xanh tràn trên những đồng cỏ rộng của Rohan; màn sương trắng toả trong những rãnh nước; và xa về phía trái, khoảng hơn ba mươi dặm, Rặng Núi Sương Mù xanh và tím sừng sững với những đỉnh núi phủ đầy tuyết trắng lấp lánh đang bừng lên cùng ánh ban mai. "Gondor! Gondor!" Aragorn kêu lên. "Tôi sẽ gặp lại người trong những giờ khắc vui vẻ hơn! Đường về nam của tôi vẫn chưa đến được những dòng suối rực rỡ của người.

Gondor! Gondor! Nằm giữa Núi và Biển Khơi!

Gió Tây vẫn thổi mạnh, ánh Cây Bạc chơi vơi

Như cơn mưa rực rỡ xuống khu vườn Vua xưa

Hỡi những bức tường kiêu hãnh! Hỡi những ngọn tháp trắng cao!

Hỡi ngai vàng và vương miện, rực rỡ ánh hoàng kim

Gondor! Gondor! Con Người sẽ được thấy, Cây Bạc đứng lặng im

Hay Gió Tây thổi mạnh, giữa Núi và Biển Khơi?

Nào đi thôi!" ông nói, hướng mắt về phía Nam, và nhìn về phía tây và phía bắc của con đường mà ông phải đi.

Đỉnh núi mà ba người bạn đứng dẫn dốc xuống dưới chân họ. Bên dưới họ khoảng hơn hai mươi sải, là một mái che rộng và gập ghềnh đột ngột được kết thúc bởi một bờ vực của một vách dốc: đó là Tường Thành Phía Đông của Rohan. Emyn Muil cũng tận cùng như thế, và những đồng bằng xanh của Rohirrim đang vươn rộng ra phía trước họ vượt khỏi tầm nhìn.

"Nhìn kìa!" Legolas kêu lên, chỉ về phía bầu trời nhợt nhạt phía trước họ. "Lại là con đại bàng ấy! Nó ở rất cao. Nó có vẻ như đang bay đi từ vùng đất này trở về phương Bắc. Nó bay nhanh lắm. Nhìn kìa!"

"Không, thậm chí là mắt của tôi cũng không thể thấy được nó, Legolas tuyệt vời ạ," Aragorn nói. "Hẳn là nó ở cao tít rồi. Tôi không biết mục đích của nó là gì, nếu như nó chính là con chim mà trước đây tôi đã thấy. Nhưng nhìn kìa! Tôi có thể thấy cái gì đó gần hơn ở ngay đây và khẩn cấp hơn; cái gì đó đang chuyển động trên đồng bằng!"

"Nhiều lắm," Legolas nói. "Đó là một đạo quân lớn đi bộ; nhưng tôi không thể nói gì hơn, mà cũng không thể thấy được họ thuộc loại người gì. Họ cách đây khá xa: tôi nghĩ là khoảng mười hai dặm; nhưng trên đồng bằng bằng phẳng thì khó đoán lắm."

"Tuy nhiên tôi nghĩ là chúng ta không cần phải tìm đường để đi nữa," Gimli nói. "Chúng ta hãy tìm một con đường dẫn xuống những khu đồng càng nhanh càng tốt."

"Tôi nghi ngờ không biết là chúng ta có thể tìm thất một con đường nhanh hơn là con đường mà bọn Orc đã chọn không," Aragorn nói.

Họ đi theo những kẻ thù của mình, lúc này đã hiện rõ trong ánh sáng ban ngày. Có vẻ như bọn Orc đang dấn bước với tốc độ nhanh nhất có thể. Cứ chốc chốc những người săn đuổi lại thấy những vật dụng bị rơi rớt hoặc vất đi: những túi thức ăn, những vỏ trái cây, vỏ những mẩu bánh mì xám cứng, một mẫu áo khoác đen, một chiếc giày đinh thép nặng vướng trong đá. Con đường dẫn họ về phía bắc dọc theo đỉnh của vách núi, và cuối cùng họ đi vào một khe nứt ăn sâu vào vách đá bởi một dòng suối đang ầm ì tung xuống. Ở trong một đường hẻm hẹp là một con đường gập ghềnh dẫn xuống như một cầu thang dốc hướng xuống đồng bằng.

Ở dưới đáy họ thấy đồng cỏ Rohan hiện ra đầy đột ngột. Nó mở rộng ra như một cái biển xanh dẫn lên đúng ngay phần chân của Emyn Muil. Con suối đổ xuống biến mất vào một vùng đồng bằng sâu ngập nước, và họ có thể nghe thấy tiếng nước tí tách trên những đường kênh xanh, dọc xuống những vách đá thoai thoải hướng về miền đầm lầy của Thung lũng Entwash xa xa. Họ dường như đã để cho mùa đông ở lại trên những ngọn đồi phía sau. Không khí ở đây mềm mại và ấm áp hơn, và có mùi hương dễ chịu, như thể mùa xuâ đã thật sự thức dấp và nhựa sống đang tuôn trào trên những chồi non và lộc lá. Legolas hít một hơi dài, như một người vừa uống một ngụm nước lớn sau một cơn khát kéo dài trên những vùng đất cằn cỗi.

"A! Mùi cây xanh!" chàng nói. "Nó tốt hơn một giấc ngủ nhiều. Chúng ta hãy chạy nào!"

"Những đôi chân nhẹ nhàng có thể chạy nhanh ở đây," Aragorn nói. "Có thể là nhanh hơn là bọn Orc bọc thép ấy. Bây giờ thì chúng ta đã có cơ hội lấy đầu chúng!"

Họ đi thành một hàng, chạy như những con chó săn đánh hơi rõ mùi, và một ánh hăm hở bừng lên trong mắt họ. Gần đến phía tây thì vệt cỏ rộng dưới những bước chân hành quân của bọn Orc trở nên lộ rõ; những cánh đồng cỏ Rohan ngọt ngào đã trở nên đen đặc khi chúng băng qua. Ngay lúc đó Aragorn chợt kêu lên một tiéng và rẽ sang một bên. "Yên!" ông la lên. "Đừng theo dấu tôi!" Ông chạy nhanh về phía bên phải, tránh khỏi lối mòn chính; bởi vì ông thấy có những dấu chân rẽ theo hướng này, tách khỏi những dấu chân khác, ông thấy dấu vết của những vết chân trần nhỏ không giày. Tuy nhiên những dấu chân này không đi xa trước khi chúng lại bị cắt ngang bởi những vết chân của bọn orc, cũng đi ra khỏi con đường mòn chính ở đằng trước và đằng sau, và rồi chúng đột ngột rẽ ngược trở lại và mất dấu trong những dấu chân dày xéo. Đến điểm xa nhất thì Aragorn cúi người xuống và nhặt lên một cái gì đó giữa đám cỏ; rồi ông chạy ngược trở lại.

"Phải," ông nói, "rất rõ ràng: một dấu chân hobbit. Tôi nghĩ là Pippin. Anh ta nhỏ hơn những người kia. Và nhìn này!" Ông đưa ra một cái gì đó sáng lấp lánh trong ánh mặt trời. Nó nhìn như một chiếc lá mới nở trên một cành đồi, đẹp và lạ lùng trên một đồng bằng không chút lá ở đây.

"Kim gài đầu của một áo khoác người elf!" Legolas và Gimli cùng la lên.

"Những chiếc lá của Lurien không rơi đi không chủ đích," Aragorn nói. "Nó không phải vô tình bị đánh rơi: nó được ném đi để làm dấu để cho ai đó có thể theo được. Tôi nghĩ là Pippin chạy khỏi lối mòn vì mục đích này."

"Thế thì ít nhất ông ta vẫn còn sống," Gimli nói. "Và ông ấy đã dùng đến trí khôn cũng như đôi chân của mình. Thật là phấn khởi. Chúng ta đã không phải đuổi theo một cách vô ích."

"Chúng ta hãy hy vọng là ông ấy không phải trả giá quá đắt cho lòng dũng cảm của mình," Legolas nói. "Đi nào! Hãy đi nào! Ý nghĩ về những con người trẻ tuổi vui vẻ ấy khiến tim tôi như bùng lên."

Mặt trời đã lên chính ngọ và chậm chạp lặn xuống trên bầu trời. Những đám mây nhẹ nhàng lan ra khỏi biển từ phía Nam đằng xa và đang bay theo làn gió. Mặt trời lặn dần. Bóng đen đang dâng lên từ phía sau và vươn ra khỏi phía Đông. Những người săn đuổi vẫn tiếp tục. Một ngày đã trôi qua kể từ khi Boromir ngã xuống, và bọn orc không còn xa phía trước. Những dấu vết của chúng trên đồng bằng bẳng không còn xa nữa.

Khi bóng đêm phủ quanh họ thì Aragorn ngừng lại. Họ đã chỉ nghĩ một lúc ngắn hai lần trong cả ngày dài săn đuổi, và bây giờ từ nơi họ đứng đến tường thành phía đông còn mười hai dặm.

"Cuối cùng chúng ta đã đến một lựa chọn khó khăn," ông nói. "Chúng ta sẽ nghĩ ngơi vào ban đêm, hay chúng ta sẽ tiếp tục khi ý chí và sức lực của chúng ta vẫn còn?"

"Trừ phi kẻ thù của chúng ta cũng nghỉ ngơi, không thì chúng sẽ bỏ chúng ta lại rất xa, nếu chúng ta dừng lại nghỉ ngơi," Legolas nói.

"Thậm chí có chắc là bọn Orc có phải dừng lại không?" Gimli nói.

"Rất ít khi thấy bọn Orc hành quân công khai dưới ánh mặt trời, nhưng bọn này lại làm thế," Legolas nói. "Chắc chắn là chúng sẽ không nghỉ vào đêm."

"Nhưng nếu chúng ta đi vào đêm, chúng ta không thể theo dấu chúng được," Gimli nói.

"Con đường thì thẳng, và không hề rẽ sang phải hay trái, theo như những gì mắt tôi có thể thấy," Legolas nói

"Có thể, tôi có thể dẫn các ông đi theo phán đoán trong bóng tối và giữ đúng đường," Aragorn nói, "nhưng nếu chúng ta lạc lối, hoặc chúng rẽ hướng, thì khi ánh sáng lên sẽ phải một lúc lâu mới tìm lại được đường."

"Và điều này cũng thế thôi," Gimli nói: "chỉ có ban ngày chúng ta mới thấy được nếu có lối mòn nào dẫn đi hướng khác. Nếu có một tù nhân nào trốn thoát, hoặc nếu có ai bị mang đi, về phía đông, chẳng hạn, về Dòng Sông Vĩ Đại, về phái Mordor, chúng ta có thể bị lạc lối và không bao giờ thấy được nó."

"Điều này đúng," Aragorn nói. "Nhưng nếu tôi đọc những dấu hiệu ở đằng kia một cách chính xác, thì bọn Orc Bàn Tay Trắng đang chiếm ưu thế, và cả đội đang hướng đến Isengard. Sự hiện diện của chúng xác nhận là tôi đúng."

"Nhưng nếu lúc này chắc chắn về mục đích của chúng thì hấp tấp quá," Gimli nói. "Và còn về việc trốn chạy thì sao? Trong bóng đêm chúng ta có thể bỏ qua những dấu hiệu có thể dẫn ông đến một cái trâm cài áo."

"Bọn Orc hẳn sẽ nghi ngờ canh chừng từ lúc ấy, và những tù nhân thậm chí đã mệt lử," Legolas nói. "Sẽ không có việc trốn chạy trở lại, nếu chúng ta không xoay xở việc đó. Tôi không thể đoán được làm cách nào để làm việc đó, nhưng trước tiên chúng ta phải bắt kịp họ."

"Thế nhưng thậm chí tôi, Người Lùn đã qua nhiều chuyến đăng trình, và không phải là là kẻ kém dày dạn nhất trong tộc của mình, cũng không thể đi một mạch đến Isengard mà không ngừng lại chút nào," Gimli nói. "Tim tôi đang đốt nóng tôi, và tôi không thể bắt đầu sớm hơn mà bây giờ tôi phải nghỉ một lúc để chạy tốt hơn. Và nếu chúng ta nghỉ ngơi, thì khoảng thời gian tối mịt là thích hợp để làm điều đó."

"Tôi đã nói rằng đây là một lựa chọn khó khăn," Aragorn nói. "Chúng ta sẽ kết thúc cuộc tranh luận này như thế nào đây?"

"Ông là người dẫn đường của bọn tôi," Gimli nói. "và ông rất giỏi trong việc săn đuổi. Ông sẽ lựa chọn."

"Tim tôi thúc tôi tiếp tục," Legolas nói. "Nhưng chúng ta phải đi cùng nhau. Tôi sẽ theo lời khuyên của ông."

"Các ông đang trao quyền quyết định cho một kẻ quyết định kém cỏi," Aragorn nói. "Chúng ta đã băng qua Argonath và lựa chọn của tôi trở nên mù mịt." Ông im lặng nhìn về phía bắc và phía tây trong khi màn đêm đang kéo xuống suốt một lúc lâu.

"Chúng ta sẽ không đi trong bóng tối," cuối cùng ông nói. "Với tôi thì nguy hiểm của việc lạc lối và những việc khác nữa có vẻ lớn hơn. Nếu Mặt trăng đủ sáng thì chúng ta có thể tận dụng, nhưng than ôi, nó đã lặn quá sớm và vẫn còn rất non và mờ."

"Và đêm nay dù sao thì nó cũng bị che khuất," Gimli lẩm bẩm. "Phải chi Công Nương cho ta một nguồn sáng, như món quà bà đã cho Frodo.!"

"Nó được trao đến nơi cần thiết hơn," Aragorn nói. "Với ông ấy là một Nhiệm Vụ thật sự. Chúng ta chỉ làm một phần nhỏ trong những kỳ công vĩ đại vào lúc này. Một cuộc truy đuổi vô vọng từ lúc bắt đầu, có thể thế, nhưng với tôi thì không còn lựa chọn nào. Được, tôi đã chọn rồi. Nên chúng ta hãy dùng thời gian một cách tốt nhất có thể!"

Ông ném mình xuống nền đất và ngủ ngay, vì ông đã không ngủ kể từ khi họ qua đêm dưới bóng tối của Tol Brandir. Trước khi bình minh ló dạng trên bầu trời thì ông thức giấc và nhỏm dậy. Gimli vẫn còn ngủ say như chết, nhưng Legolas đã đứng dậy, nhìn về phương bắc trong bóng tối, trầm ngâm suy nghĩ và lặng thinh như một cây non trong màn đêm không chút gió.

"Chúng đang ở xa đây," chàng buồn bã nói, quay về phía Aragorn. "Tôi biết từ trong tim mình rằng chúng không hề nghỉ ngơi vào đêm nay. Lúc này thì chỉ có một con đại bàng mới có thể bắt kịp chúng."

"Tuy nhiên chúng ta vẫn tiếp tục theo dấu chúng khi chúng ta có thể," Aragorn nói. Ông cúi xuống đánh thức Người Lùn. "Dậy nào! Chúng ta phải đi thôi," ông nói. "Chung quanh đang lạnh lên đấy."

"Nhưng vẫn còn tối lắm," Gimli nói. "Thậm chí cả Legolas trên đỉnh đồi cũng không thể thấy chúng cho đến khi Mặt Trời lên."

"Tôi sợ là chúng đã qua khỏi tầm nhìn của tôi từ trên đỉnh đồi hay đồng bằng, dưới ánh mặt trăng hay mặt trời," Legolas nói.

"Không thể nhìn thấy thì chúng ta sẽ dựa vào những gì mặt đất đồn đại," Aragorn nói. "Cả vùng hẳn đã phải rên lên dưới bước chân đáng ghét của bọn chúng." Ông duỗi người trên mặt đất, tai hướng về phía lớp cỏ. Ông nằm bất động suốt một lúc lâu khiến Gimli tự hỏi là liệu ông có bất tỉnh hay là đã lăn ra ngủ trở lại. Bình minh đang rạng lên, và những tia sáng xám đang chậm chạp chiếu về phía họ. Cuối cùng ông đứng dậy, và bây giờ các bạn ông có thể thấy được mặt ông: nó nhợt nhạt và buồn bã, và ông có vẻ bối rối.

"Lời đồn của mặt đất không rõ ràng và lộn xộn," ông nói. "Không có gì đi trên đây suốt nhiều dặm quanh ta. Có tiếng bước chân của kẻ thù chúng ta rất yếu và xa. Nhưng có tiếng vó ngựa vang lên rất mạnh. Tôi cảm thấy trong tâm trí mình là tôi đang nghe thấy chúng, thậm khí khi tôi nằm ngủ trên mặt đất, và chúng lay động những giấc mơ của tôi: những con ngựa phóng nước đại, băng về phía Tây. Nhưng bây giờ chúng đang đi xa khỏi chúng ta, hướng về phía bắc. Tôi không biết là chuyện gì đang xảy ra trên vùng này!"

"Chúng ta đi thôi!" Legolas nói.

Thế là ngày truy đuổi thứ ba của họ bắt đầu. Họ hầu như không ngừnglại trong những giờ dài thăm thẳm đầy mây và ánh mặt trời chập chờn, họ dấn bước, chạy vội đi, như thể không có sự mệt mỏi nào có thể làm nguội đi ngọn lửa đang nung đốt họ. Họ nói chuyện rất ít. Họ băng qua một vùng rộng lớn hiu quạnh và những chiếc áo khoác xám elf của họ mờ đi trên nền đất một màu xanh xám; thậm chí trong ánh mặt trời rực rỡ giữa ngày thì chỉ có những đôi mắt elf mới có thể thấy được họ, trừ khi họ tiến sát thật gần. Tim họ tràn ngập lòng biết ơn đối với Công Nương Lurien về món quà lembas, vì họ có thể ăn và tìm thấy nguồn sức lực mới ngay trong khi họ đang chạy. Suốt cả ngày, dấu vết của kẻ thù của họ vẫn dẫn thẳng đến, hướng về phía tây bắc mà không bị đứt đoán hoặc rẽ đi. Và khi gần cuối ngày thì họ đến một bờ dốc dài không cây cối, nơi đất dâng lên, tạo thành một đường gò nhỏ hướng xuống phía trước. Dấu vết đường mòn của bọn orc trở nên mờ đi khi nó hướng xuống phía bắc trước họ, vì đất trở nên cứng hơn và cỏ ngắn hơn. Ở xa về phía trái là dòng sông Entwash uốn lượn tạo thành một đường chỉ bạc trên nền đất xanh. Không thể thấy cái gì đang chuyển động cả. Aragorn thường tự hỏi là họ có thấy một dấu vết của một loài thú hay con người nào không. Những cư dân của Rohirrim thường ở những nơi cách đây nhiều dặm về phía Nam, dưới những cánh rừng nhô ra trên Rặng Núi Trắng, bây giờ đang ẩn trong sương mù và mây; nhưng những Lãnh Chúa Ngựa vẫn giữ nuôi nhiều chủng loại và bầy ngựa ở Eastemnet, một vùng đất nằm ở phía đông vương quốc của họ, và có nhiều bầy người vẫn thường lang thang ở đó, sống trong những lều trại, thậm chí ngay cả vào mùa đông. Nhưng bây giờ tất cả những vùng đất đã trống rỗng, và sự im lặng ở đó đường như không là sự tĩnh lặng của yên bình nữa.

Đến hoàng hôn thì họ lại ngừng lại. Bây giờ thì họ đã băng qua hai lần mười hai dặm trên đồng bằng Rohan và bức tường thành Emyn Muil đã mất dấu trong vùng tối phía Đông. Mặt trăng non đang toả sáng trên bầu trời đầy sương, nhưng nó phát ra một luồng sáng nhỏ, và những ngôi sao bị che mờ đi.

"Bây giờ thì tôi cực ác cảm khoảng thời gian dùng để nghỉ ngơi hay gây ra bất kỳ sự ngừng lại nào trong cuộc săn đuổi của chúng ta," Legolas nói. "Bọn Orc đang chạy phía trước chúng ta, tuồng như Sauron đang quất từng nhát roi phía sau chúng. Tôi sợ là họ đã đến cánh rừng và những ngọn đồi tối, và thậm chí bây giờ đang bằng vào khoảng cây tối đen."

Gimli nghiến răng "Thật là một kết cục chua xót cho hy vọng của chúng ta và cho tất cả công việc nặng nhọc của chúng ta!" ông nói.

"Cho hy vọng của chúng ta, có thể đúng, nhưng không phải cho công việc của chúng ta," Aragorn nói. "Chúng ta sẽ không quay lại ở đây. Nhưng tôi đã rất mệt rồi." Ông nhìn ngược về con đường mà họ đã đi về phía Đông khi bóng đêm đến. "Có một cái gì đó kỳ lạ đang diễn ra trên vùng đất này. Tôi không tin sự yên lặng này. Tôi không tin thậm chí là Mặt Trăng nhợt nhạt kia. Những vì sao mờ nhạt; và trước đây ít khi nào tôi cảm thấy mệt như thế này, không một Ranger nào lại mệt mỏi như thế khi theo dấu một lối mòn quang đãng cả. Có một cái gì đó đang cho kẻ thù chúng ta mượn tốc độ và đặt một màn chắn vô hình trước mặt chúng ta: một sự mệt mỏi từ trong tim hơn là thể xác."

"Đúng vậy!" Legolas nói. "Tôi đã biết điều này ngay khi chúng ta vừa xuống Emyn Muil. Bởi vì ý chí không phải đang nằm sau chúng ta mà lại nằm ở phía trước." Chàng chỉ về phía vùng đất Rohan nằm ở phía Tây tối sẫm dưới ánh trăng lưỡi liềm.

"Saruman!" Aragorn thì thầm. "Nhưng hắn sẽ không thể khiến chúng ta quay lại! Chúng ta phải ngừng một lần nữa thôi, nhìn kìa, thậm chí Mặt Trăng cũng đang chìm vào những đám mây đang tụ lại. Nhưng con đường phía bắc của chúng thì nằm giữa cao nguyên và đầm lầy khi ban ngày trở lại."

Như trước đây, Legolas lại thức dậy trước, nếu như thật sự là chàng có đi ngủ. "Thức dậy! Thức dậy!" chàng kêu lên. "Bình minh đã hiện đỏ lên rồi. Một cái gì đó đang đợi chúng ta ở bìa rừng. Tốt hay xấu, tôi không biết, nhưng chúng ta đang được gọi đến đấy. Thức dậy nào!"

Những người khác bật dây, và họ gần như khởi hành ngay tức khắc. Miền cao nguyên chậm chạp tiến lại gần họ. Khi họ đến được đấy thì vẫn còn một giờ trước khi chính ngọ: những vách dốc màu xanh đang dần lên từ những đỉnh núi trọc chạy thành một đường về phía Bắc. Đất dưới chân họ khô và có một lớp cỏ ngắn, nhưng có một khoảng đất chìm xuống, rộng khoảng mười dặm, nằm giữa họ và dòng sông đang chảy vào một vùng lau sậy dày. Ngay phía Tây của bờ dốc nằm gần phía nam nhất là một vòng tròn lớn, cỏ bị dày xéo bởi nhiều bước chân dẫm lên. Từ đấy lối đi của bọn orc lại mở rộng ra, hướng về phía bắc dọc theo sườn đồi khô ráo. Aragorn ngừng lại và kiểm tra lối đi một cách kỹ lưỡng.

"Chúng đã nghĩ ngơi ở đây một lúc," ông nói, "nhưng thậm chí cả lối đi bên ngoài vẫn cũ rồi. Tôi sợ là tim anh nói đúng đấy, Legolas ạ: tôi đoán là đã ba lần mười hai tiếng kể từ lúc bọn Orc đang đứng tại nơi mà chúng ta đang đứng ở đây. Nếu chúng vẫn giữ nguyên tốc độ, thì vào lúc hoàng hôn tối hôm qua chúng đã đến biên giới Fangorn rồi."

"Tôi không thể thấy gì ở phía bắc ngoài đám cỏ ướt đang thu lại trong sương mù," Gimli nói. "Chúng ta có thể thấy cánh rừng không, nếu chúng ta có thể leo lên những ngọn đồi?"

"Ở đấy vẫn còn cách đây khá xa," Aragorn nói. "Nếu tôi nhớ đúng, thì những cao nguyên này dài khoảng hơn tám dặm về phía bắc, và rồi hướng về phía tây bắc đến chỗ Entwash, có thể là khoảng mười lăm dặm."

"Được rồi, vậy thì chúng ta tiếp tục đi," Gimli nói. "Chân của tôi quên đi những dặm đường rồi. Chúng sẽ còn sẵn sàng hơn nữa, nếu như tim tôi bớt nặng nền hơn."

Mặt trời đã chìm xuống khi cuối cùng họ đến gần bên bờ cao nguyên. Họ đi suốt nhiều dặm mà không cần nghỉ. Lúc này thì họ đi khá chậm chạp, và lưng Gimli cong xuống. Những Người Lùn rất vững vàng trong lao động và đi đường trường, nhưng những săn đuổi không ngừng nghỉ đã tác động lên ông, và tất cả hy vọng đã tiêu tan trong tim ông. Aragorn bước đằng sau ông, u ám và lặng lẽ, chốc chốc lại cúi xuống để tìm những dấu chân hay dấu vết trên nền đất. Chỉ có Legolas vẫn bước đi nhẹ nhàng như bao giờ, bước chân của chàng vẫn bước đi chẳng để lại dấu vết nào trên nền cỏ; chàng tìm thấy trong món bánh mì của người Elf những chất dinh dưỡng cần thiết, và chàng có thể ngủ, nếu như đó là một giấc ngủ theo cách gọi của Con Người, thả hồn mình trong những giấc mơ của người elf, thậm chí khi chàng vẫn bước đi, mắt mở sáng trong ánh sáng của thế giới vào lúc này.

"Chúng ta hãy lên ngọn đồi xanh đằng kia!" chàng nói. Họ mệt mỏi đi theo chàng, leo lên vách đá dài, cho đến khi họ ra khỏi đỉnh đồi. Đó là một cái đồi tròn trơn nhẵn, tự mọc lên đơn độc, nằm ở góc bắc của cao nguyên. Mặt trời đã lặng và bóng tối của buổi đêm phủ xuống như một tấm màn. Họ đang đơn độc ở trong một thế giới xám không hình dạng và không có dấu hiệu gì để nhận biết hay đo lường. Ở xa phía tây bắc là một vùng tối đen tương phản với ánh sáng đang tắt dần: Rặng Núi Sương Mù và khu rừng dưới chân nó.

"Ở đây hcúng ta không thể thấy gì chỉ dẫn cho chúng ta," Gimli nói. "Được rồi, bây giờ chúng ta phải ngừng lại lần nữa và qua đêm thôi. Lạnh rồi!"

"Cơn gió này thổi từ những màn tuyết phương bắc," Aragorn nói.

"Và trước buổi sáng nó sẽ đến từ phía Đông," Legolas nói. "Nhưng hãy nghĩ ngơi đi nếu ông cần. Nhưng đừng giũ bỏ mọi hy vọng. Chưa biết ngày mai sẽ ra sao đâu. Thường thì những ý nghĩ sáng suốt sẽ đến khi Mặt Trời lên."

"Đã ba lần mặt trời lên trong cuộc hành trình của chúng ta mà chẳng mang đến lời khuyên gì cả," Gimli nói.

Đêm trở nên lạnh hơn. Aragorn và Gimli nằm ngủ say sưa, và mỗi khi sực tỉnh họ đều thấy Legolas đứng bên cạnh họ, hoặc đi tới đi lui, hát nhè nhẹ cho chính mình bằng ngôn ngữ của chàng, và khi chàng hát thì thì những ngôi sao trắng sáng lên trên vùng mái vòm đen phía trên. Đêm đã qua như thế. Họ cùng quan sát bình minh dần lên trên bầu trời, lúc này đã quang đãng chẳng gợn chút mây; cho đến khi cuối cùng mặt trời lên trở lại. Trời mờ nhạt và trong. Gió đang thổi từ phía Đông và tất cả sương mù đã cuộn đi; một vùng đất rộng lớn nằm ảm đạm chung quanh họ trong ánh sáng đắng ngắt.

Họ nhìn thấy gió đang thổi từ phía trước và ở phía đông trên những lãnh địa của Thế giới Rohan mà họ đã thoáng trông thấy từ nhiều ngày trước từ Dòng Sông Vĩ Đại. Cánh rừng đen vùng Fangorn hiện ra ở phía bắc; cách bờ tối của nó khoảng mười dặm, và bờ dốc vươn xa của nó khuất vào trong bầu trời xanh phía xa. Lấp lánh ở phía xa đằng sau chúng, nhưng đang lay động trên một đám mây xám, là phần đầu trắng của Methedras cao vút, ngọn núi cuối cùng của Rặng Núi Sương Mù. Vượt ra khỏi cánh rừng là dòng Entwash đang tuôn chảy đến đón họ, lúc này dòng sông chảy nhanh và hẹp, và bờ của nó chìm sâu xuống. Lối mòn của bọn orc rẽ khỏi vùng cao nguyên và hướng về phía nó.

Với đôi mắt tinh tường, Aragorn dõi theo lối mòn đến bờ sông, và rồi từ con sông trở ngược vào rừng, Aragorn thấy một vùng đen trên màn xanh phía xa, một bóng mờ tối đang chuyển động rất nhanh. Ông phóng mình xuống nền đất và lắng nghe chăm chú. Nhưng Legolas thì đứng cạnh ông, che đôi mắt elf sáng rực bằng bàn tay dài mảnh dẻ của mình, và chàng thấy không phải là một bóng đen, không phải là một vệt mờ, mà là một bóng hình rất nhỏ của những kỵ sĩ, rất nhiều kỵ sĩ, và trên đỉnh những ngọn kích của họ lấp lánh như ánh những ngôi sao xa xăm vượt khỏi ngưỡng trần thế. Xa phía sau họ là một làn khói đen bốc lên thành những đường cuộn mỏng.

Những vùng đất trống rỗng im lặng, Gimli có thể nghe luồng không khí khô cằn đang di chuyển trên cỏ.

"Những kỵ sĩ!" Aragorn kêu lên, đứng dậy. "Có nhiều kỵ sĩ trên những con chiến mã nhanh nhẹn đang hướng về phía chúng ta!"

"Phải," Legolas nói, "Có một trăm lẻ năm người. Tóc họ vàng và kích họ sáng. Người thủ lĩnh của họ rất cao."

Aragorn mỉm cười. "Mắt của người Elf tinh thật," ông nói/

"Không! Các kỵ sĩ không cách xa chúng ta hơn năm dặm," Legolas nói.

"Năm dặm hay một cũng vậy," Gimli nói. "Chúng ta không thể thoát khỏi họ trên đất trống được. Chúng ta sẽ đợi họ ở đây hay tiếp tục đi đường ta?"

"Chúng ta sẽ đợi," Aragorn nói. "Tôi mệt rồi, và cuộc săn đuổi của chúng ta thất bại rồi. hoặc ít nhất là có những kẻ khác đã vượt lên trước chúng ta; những người kỵ sĩ này phi ngược về từ lối mòn của bọn orc. Chúng ta có thể nhận tin tức từ họ."

"Hoặc nhận những lưỡi kích," Gimli nói.

"Có ba cái yên ngựa trống, nhưng tôi không thấy các hobbit," Legolas nói.

"Tôi không cho rằng chúng ta sẽ nghe được tin tốt," Aragorn nói. "Nhưng dù xấu hay tốt gì chúng ta cũng sẽ đợi nó ở đây."

Lúc này ba người bạn đã rời khỏi ngọn đồi, nơi họ có thể dễ bị chú ý trong bầu trời quang, và họ chậm chạp đi xuống bờ dốc phía bắc. Họ ngừng lại một chút dưới chân đồi, và quấn những chiếc áo khoác quanh mình, rồi họ đứng lại bên nhau trên nền cỏ héo tàn. Thời gian chậm chạp và nặng nề trôi đi. Gió rất yếu nhưng xuyên thấy. Gimli tỏ ra bất an.

"Ông nghĩ sao về những kỵ sĩ đó, Aragorn?" ông nói. "Chúng ta ngồi đây chờ đợi một cái chết bất ngờ sao?"

"Tôi đã ở từng ở với họ," Aragorn nói. "Họ kiêu hãnh và ngang bướng, nhưng họ trung thực, họ cao thượng trong suy nghĩ và hành động; họ cứng rắn nhưng không độc ác; họ khôn ngoang như cố chấp, họ không viết những cuốn sách nhưng hát nhiều bài hát, theo kiểu cách của những đứa trẻ của Con Người trước Những Năm Đen Tối. Nhưng tôi không biết điều gì sẽ xảy ra ở đây về sau này, hay những gì trong tâm trí Rohirrim vào lúc này giữa sự phản bội của Saruman và mối đe dọa của Sauron. Từ lâu họ là bạn của mọi người ở Gondor, cho dù họ không thân thuộc với những người ấy. Từ những năm tháng bị lãng quên rất lâu trước đây Eorl Trẻ Tuổi đã mang họ đến phương Bắc, và họ có mối quan hệ họ hàng với Barding miền Thung Lũng, và với Beorning của Rừng, trong số họ vẫn còn nhiều con người cao lớn và xinh đẹp, như các Kỵ Sĩ miền Rohan. Ít nhất họ cũng không yêu bọn Orc."

"Nhưng Gandalf nói rằng có lời đồn rằng họ chịu nộp cống cho Mordor" Gimli nói.

"Tôi không tin điều đó hơn Boromir," Aragorn trả lời.

"Các ông sẽ sớm biết sự thật," Legolas nói, "họ đến gần rồi."

Cuối cùng thì thậm chí cả Gimli cũng có thể nghe tiếng vó ngựa gõ từ xa. Các kỵ sĩ, phóng theo lối mòn, đã rẽ khỏi dòng sông, và đang đến gần cao nguyên. Họ phóng ngựa đi như một làn gió. Bây giờ thì những tiếng kêu rõ và mạnh mẽ đang vang khắp cánh đồng. Thình lình họ tràn đến như một tiếng sét, và kỵ sĩ dẫn đầu đổi hướng, băng qua chân đồi, và dẫn đầu đoàn người trở lại phía nam giữa những vách chắn của cao nguyên. Những người khác phi ngựa theo ông: một hàng dài những con người mặc áo giáp, nhanh nhẹn, sáng chói, nhấp nhô. Những con ngựa của họ có vóc dáng to lớn, mạnh mẽ và cân đối; những tấm áo choàng xám của chúng lấp lánh, những cái đuôi dài của họ bay trong gió, bờm chúng rũ xuống trên những cái cổ kiêu hãnh. Những Con Người đang cưỡi chúng rất tương xứng với chúng: cao lớn và trường túc; tóc họ, màu nâu nhạt, bay tung ra dưới những chiếc mũ trụ nhẹ, và dây viền dài xoã ra phía sau họ; khuôn mặt họ cứng rắn và đẹp đẽ. Trên tay họ là những ngọn kích dài bằng gỗ tần bì, những chiếc khiên sơn vẽ được treo phía lưng họ, những thanh gươm dài giắt trên thắt lưng họ, những lá chắn bóng loáng của bộ áp giáp của họ treo dưới gối họ.

Họ phóng ngựa đến thành từng đôi, và cho dù thỉnh thoảng lại có một một người thúc ngựa lên trước, nhìn thẳng phía trước và chung quanh, họ có vẻ như không nhận ra ba người lạ đang đứng lặng lẽ quan sát họ. Đội quân đã gần như băng qua thì thình lình Aragorn đứng dậy, và gọi lớn.

"Có tin gì từ phương Bắc, hỡi các Kỵ Sĩ của Rohan?"

Với một tốc độ và kỹ năng đáng kinh ngạc, họ thắng những con chiến mã của mình lại, quay vòng và tiến lại thành vòng tròn. Ba người bạn nhanh chóng nhận thấy mình đang ở trong một vòng tròn những kỵ mã đang phi thành vòng tròn, quanh vách dốc ngọn đồi phía sau họ, các kỵ mã cứ phi vòng quanh họ, và càng lúc càng hẹp dần. Aragorn đứng lặng thinh, và hai người bạn ông ngồi yên không chuyển động, không biết là điều gì sẽ xảy ra.

Thình lình những Kỵ Sĩ dừng lại mà không thốt ra một lời nói hay tiếng kêu nào. Một rừng kích chĩa về những người lạ; và một số kỵ mã đã cầm cung ra tay, tên đặt trên dây cung. Rồi một người bước ra, một người cao, cao hơn rất cả những người còn lại; từ mũ trụ của ông một chòm lông bay phất phới như đuôi một con bạch mã vung lên. Ông tiến đến cho đến khi đầu kích của ông còn cách ngực Aragorn khoảng một foot. Aragorn không cử động.

"Các anh là ai, và các anh làm gì trên vùng đất này?" người Kỵ Sĩ hỏi, sử dụng Ngôn Ngữ Chung ở Miền Tây, theo dáng điệu và ngữ âm giống với cách nói của Boromir, Con Người vùng Gondor.

"Tôi được gọi là Người Sải Bước," Aragorn trả lời. "Tôi đến từ phía bắc. Tôi đang săn đuổi bọn Orc."

Người Kỵ Sĩ xuống ngựa mình ngựa. Giao lại ngọn kích cho một người khác đang phi lên và xuống ngựa ở bên mình, ông rút gươm và đứng mặt đối mặt với Aragorn, nhìn ông thật chăm chú, và không phải là không có chút ngạc nhiên. Cuối cùng ông lại nói.

"Trước tiên ta nghĩ rằng chính các anh là bọn Orc," <điên> ông nói; "nhưng bây giờ thì ta thấy rằng không phải vậy. Thật sự các anh chẳng biết nhiều về bọn Orc, nếu như các anh săn đuổi chúng theo cách nào. Chúng rất nhanh và được vũ trang tốt, và chúng rất đông. Các anh sẽ chuyển từ những kẻ săn đuổi sang thành nạn nhân, nếu như các anh đuổi kịp được chúng. Nhưng anh có cái gì lạ lắm, Người Sải Bước." Ông hướng đôi mắt sáng rực của mình về phía người Ranger. "Cái tên mà anh đưa ra không phải là tên của Con Người. Và y phục của anh cũng rất lạ. Anh đến từ đồng cỏ à? Làm cách nào mà anh thoát khỏi tầm nhìn của chúng tôi? Anh là người elf à?"

"Không," Aragorn nói. "Chỉ có một người trong chúng tôi là người Elf, Legolas từ Vương Quốc Rừng ở Mirkwood xa xôi. Nhưng chúng tôi đã băng qua Lothlurien, mang theo quà tặng và sự quý mến của Công Nương cùng với mình."

Người Kỵ Sĩ nhìn họ với một nỗi ngạc nhiên mới, nhưng mắt ông đanh lại.

"Thế ra có một Công Nương ở Khu Rừng Vàng, như những truyền thuyết cổ kể lại!" ông nói. "Họ nói là là rất ít người thoát khỏi lưới của bà ta. Những ngày kỳ lạ thật! Nhưng nếu các anh có được sự quý mến của bà ta, thì có thể các anh cũng là những kẻ giăng lưới và phù thuỷ," Ông đột ngột hướng một cái nhìn lạnh lẽo sang Legolas và Gimli. "Vì sao các anh không nói, những người lặng lẽ?" ông hỏi.

Gimli đứng dậy và đôi chân vững chải của ông dạng ra: tay ông nắm chặt cán rìu, và mắt ông loé lên. "Hãy cho tôi biết tên, người chủ ngựa, và tôi sẽ cho ông biết tên tôi, và còn nhiều thứ khác," ông nói.

"Về việc này," Kỵ Sĩ nói, nhìn xuống Người Lùn, "kẻ lạ mặt nên khai báo tên mình trước. Nhưng tên của tôi là Jomer con trai của Jomund, và tôi được gọi là Nguyên Soái Thứ Ba của Riddermark."

"Vậy thì hỡi Jomer con trai của Jomund, Nguyên Soái Thứ Ba của Riddermark, hãy để Gimli con trai của Người Lùn Gluin cảnh báo ông về những lời lẽ ngu ngốc. Ông đang nói xấu về một điều rất cao đẹp vượt xa khỏi những ý nghĩ của ông, và chỉ có những kẻ kém trí mới thứ lỗi cho ông."

Mắt Jomer loé lên, những Con Người của Rohan thì thầm giận dữ, và thu lại gần, giương kích ra. "Tôi có thể chặt phăng đầu của ông, cùng với râu ria và tất cả những thứ khác đứng cao hơn khỏi mặt đất, thưa Ngài Người Lùn," Jomer nói.

"Ông ta không đứng đơn độc," Legolas nói, giương cung và lắp một mũi tên với đôi tay chuyển động nhanh hơn ánh nhìn. "Anh sẽ chết trước khi đòn đánh của anh giáng xuống."

Jomer nâng gươm lên, và mọi chuyện hẳn sẽ diễn ra rất tồi tệ, nhưng Aragorn đã nhảy vào giữa họ, đưa tay lên. "Xin ông thứ lỗi, Jomer!" ông kêu lên. "Khi ông biết rõ hơn ông sẽ hiểu vì sao mà ông lại khiến các bạn của tôi giận dữ. Chúng tôi không định làm điều xấu với Rohan, hay với bất kỳ người nào ở đây, hay với bất kỳ con người hay ngựa nào. Ông có thể nghe câu chuyện của chúng tôi trước khi ông xuống tay không?"

"Tôi sẽ nghe," Jomer hạ gươm xuống. "Nhưng những kẻ lãng du vào vùng Riddermark nên đủ khôn ngoan để không quá kiêu căng trong những ngày tràn ngập nghi ngờ này. Trước tiên hãy cho tôi biết tên thật của ông."

"Trước tiên hãy cho tôi biết các ông phục vụ ai," Aragorn nói. "Các anh là bạn hay là kẻ thù của Sauron, Chúa Tể Hắc Ám vùng Mordor?"

"Tôi chỉ phục vụ Chúa Tể Đánh Dấu, Vua Thjoden con trai của Thengel," Jomer trả lời. "Chúng tôi không phục vụ cho Quyền Lực của Lãnh Địa Đen Tối ở rất xa, nhưng chúng tôi cũng không gây chiến với ông ta; và nếu các ông đã chạy trốn khỏi ông ta thì tốt nhất các ông nên rời khỏi vùng đất này. Trên tất cả miền biên giới của chúng tôi đều có rắc rối, và chúng tôi đang bị đe doạ; nhưng chúng tôi chỉ mong muốn được tự do, để sống như chúng tôi sống, như ý mình, và không phục vụ chúa tể ngoại bang, dù tốt hay xấu. Chúng tôi chào mừng những khách đến trong những ngày vui vẻ, nhưng vào lúc này thì những người kháck không mời sẽ thấy chúng tôi rất mau chóng và cứng rắn. Nào! Các anh là ai? Các anh phục vụ ai? Ai ra lệnh cho các anh săn đuổi bọn Orc trên lãnh địa của chúng tôi?"

"Tôi không phục vụ ai cả," Aragorn nói, "và tôi chỉ theo đuổi những kẻ phục vụ Sauron trên bất kỳ lãnh địa nào chúng đi tới. Không nhiều Con Người biết đến bọn Orc; và tôi không săn đuổi chúng một cách mù quáng. Bọn Orc mà chúng tôi săn đuổi đã bắt giữa hai người bạn của tôi. Trong tình huống cần kíp như vậy thì một người không ngựa sẽ đi bộ, và anh ta sẽ không rời khỏi lối mòn dưới bất kỳ yêu cầu nào.Và anh ta sẽ không đếm đầu của kẻ thù bằng bất kỳ thứ gì ngoài một thanh gươm. Tôi không phải là không có vũ khí."

Aragorn trút áo khoác. Cái chuôi gươm Elf lấp lánh lên khi ông tóm lấy nó, và ánh sáng của lưỡi Anduril bừng lên như một ánh lửa đột ngột khi ông rút nó ra. "Elendil!" ông kêu lên. "Ta là Aragorn con trai của Arathorn và đang được gọi là Elessar, Elfstone, Dunadan, người thừa kế của Isildur Elendil con trai của Gondor. Đây là Thanh Gươm đã Gãy và đã được rèn lại! Anh sẽ giúp ta hay cản trở ta? Hãy chọn nhanh đi!"

Gimli và Legolas nhìn bạn mình với vẻ kinh ngạc, vì họ chưa thấy ông trong tình trạng như thế bao giờ. Ông dường như lớn vụt lên trong khi Jomer như đang co rút lại; và trên khuôn mặt sống động của ông họ thoáng thấy một dáng vẻ ngắn ngủi của quyền lực và vẻ uy nghi của những vì vua bằng đá. Trong một thoáng đôi mắt của Legolas như thoáng thấy lửa trắng sáng lên trong ánh mày của Aragorn như một vương miện toả sáng.

Jomer bước lùi lại và một vẻ sửng sốt lan trên mặt ông. Đôi mắt kiêu hãnh của ông cụp xuống. "Những ngày này thật là kỳ lạ," ông lầm bẩm. "Những giấc mơ và những truyền thuyết đã mang cuộc sống của chúng tôi vượt ra khỏi những bãi cỏ."

"Hãy nói với tôi, vị lãnh chúa," ông nói. "cái gì đã mang ngài đến đây? Và những lời nói u tối ấy có nghĩa gì? Boromir con trai của Denethor đã ra đi để tìm một câu trả lời suốt một thời gian dài, và con ngựa mà chúng tôi cho ông ấy mượn đã trở về mà không có kỵ sĩ. Các ông mang đến những điều kinh khủng nào từ phương Bắc?"

"Một sự lựa chọn kinh khủng,: Aragorn nói. "Các ông có thể nó với Thioden con trai của Thengel rằng: chiến tranh đang mở rộng trước ông ta, với Sauron hoặc chống lại ông ta. Lúc này không ai có thể sống như họ đã sống, và rất ít người sẽ đến theo tiếng gọi của họ. Nhưng chúng ta sẽ nói về những vấn đề này. Nếu cơ hội cho phép, tôi sẽ tự mình đến gặp đức vua. Bây giờ thì tôi đang rất cần giúp đỡ, và tôi yêu cầu giúp đỡ, hoặc ít nhất là tin tức. Các ông đã nghe rằng chúng tôi đang săn đuổi một đạo quân Orc đã bătý những người bạn của chúng tôi đi. Các ông có thể nói với tôi điều gì?"

"Rằng các ông không cần phải theo đuổi chúng," Jomer nói. "Bọn Orc đã bị tiêu diệt."

"Và các bạn của chúng tôi?"

"Chúng tôi không tìm thấy ai ngoài bọn Orc."

"Nhưng chuyện này thật là kỳ lạ," Aragorn nói. "Các ông đã kiểm tra những kẻ bị giết chưa? Không có xác chết nào ngoài bọn orc à? Dưới con mắt của các ông thì họ chỉ là những đứa trẻ, chẳng mặc giáp trụ gì ngoài những bộ y phục xám."

"Chẳng có người lùn hay đứa trẻ nào cả," Jomer nói. "Chúng tôi đã đếm tất cả những tên bị giết và tước hết của cải của chúng, và rồi chúng tôi gom những xác chết lại và đốt chúng đi theo phong tục của chúng tôi. Tro vẫn còn bốc khói kìa."

"Chúng tôi ko nói về những người lùn hay những đứa trẻ." Gimli nói. "Bạn của chúng tôi là những hobbit."

"Hobbit?" Jomer nói. "Và họ có thể là những cái gì? Cái tên này lạ quá."

"Một cái tên lạ với một người lạ," Gimli nói. "Nhưng những người này rất thân thương với chúng tôi. Có vẻ như ông đã nghe ở Rohan những chuyện đang làm Minas Tirith xao động. Họ nói về những Halfling. Những hobbit là những Halfling."

"Halfling!" Kỵ Sĩ bên cạnh Jomer phá lên cười. "Halfling! Nhưng họ chỉ là những con người nhỏ bé trong các bài hát cổ của chúng tôi và những câu chuyện dành cổ tích ở phương Bắc. Chẳng lẽ chúng tôi lại dấn thân vào những truyền thuyết trên thế giới xanh trong ánh sáng ban ngày này?"

"Một con người có thể làm cả hai." Aragorn nói.:Nhưng chúng tôi ko phải là người người theo đuổi những truyền thuyết trong thời đại chúng ta. Các ông nói về thế giới xanh à? Đó là một câu chuyện truyền thuyết vĩ đại, cho dù các ông bước vào nó trong ánh sáng ban ngày!"

"Thời gian đang cấp bách," người Kỵ Sĩ nói, không chú ý lắm đến Aragorn. "Chúng tôi phải nhanh chóng xuống phương nam, thưa ngài lãnh chúa Chúng tôi hãy để cho những người hoang dã này theo đuổi công việc của mình. Hoặc là chúng tôi sẽ bắt họ và mang họ về cho đức vua."

"Bình tĩnh nào, Jothain!" Jomer nói bằng ngôn ngữ của mình. "Hãy để chúng ta yên một lúc. Hãy nói các kỵ sĩ tập hợp lại dưới đường, và sẵn sàng để giục ngựa đến Entwade."

Jothain lầm bầm và rút lui, và nói với những người khác. Họ nhanh chóng rút lui và để Jomer ở lại một mình với ba người bạn.

"Tất cả những điều ông nói đều rất lạ lùng, Aragorn ạ," ông nói. "Nhưng rõ ràng là ông nói sự thật: Con Người Đánh Dấu không nói dối, và do đó họ không dễ dàng bị đánh lừa. Nhưng ông không nói hết mọi chuyện. Bây giờ liệu ông sẽ nói đầy đủ hơn về mục đích của các ông không, để tôi có thể đánh giá xem nên làm gì?"

"Tôi đã khởi hành từ Imladris, như tên được đặt vần, nhiều tuần trước nay," Aragorn trả lời. "Boromir vùng Minas Tirith đã đi cùng với chúng tôi. Mục đích của chúng tôi là đến thành phố cùng với con trai của Denethor, để giúp người của anh ta trong cuộc chiến chống lại sr. Nhưng Đội Đồng Hành mà tôi đã gia nhập có mục đích khác. Lúc này thì tôi không thể nói về chuyện đó. Gandalf Xám là thủ lĩnh của chúng tôi."

"Gandalf!" Jomer kêu lên. "Gandalf Xám rất nổi tiếng đối với những người Đánh Dấu.: nhưng tôi cảnh báo ông, tên của ông ta, không còn là một khẩu lệnh ưa thích đối với đức vua. Ông ta đã nhiều lần làm khách trong lãnh địa này theo trí nhớ của con người, ông ấy đến khi ông muốn, sau mỗi mùa, hoặc sau nhiều năm. Ông ấy là điềm báo trước cho những biến cố đặc biệt: một người mang đến những điều tai vạ, như ngày nay một số người vẫn nói.

"Thật sự thì vào lần cuối cùng ông ấy đến đây vào mùa hè năm trước mọi sự đã trở nên rối tung. Và từ lúc ấy mọi sự rắc rối của chúng tôi với Saruman bắt đầu. Cho đến lúc ấy thì chúng tôi vẫn coi Saruman là bạn của chúng tôi, nhưng Gandalf đã đến về cảnh báo chúng tôi về một cuộc chiến đột ngột đang được chuẩn bị ở Isengard. Ông ấy nói rằng bản thân ông ấy là một tù nhân ở Orthanc và đã rất vất vả để trốn thoát, và ông ấy van nài được giúp đỡ. Nhưng Thjoden không nghe ông ấy, và ông ấy đã bỏ đi. Đừng nói lớn tên Gandalf bên tai Thjoden! Ông ấy đang giận dữ. Vì Gandalf đã mang đi con ngựa có tên là Bản Sao Bóng Đêm, con ngựa quý giá nhất trong số các chiến mã của nhà vua, đứng đầy của bầy Mearas mà chỉ có Chúa Tể Đánh Dấu mới có thể cưỡi. Vì tổ tiên của giống ngựa này là con ngựa vĩ đại của Eorl có thể hiểu được tiếng người. Bảy đêm trước Bản Sao Bóng Đêm đã trở về; nhưng cơn giận của nhà vua vẫn chưa nguôi, vì con ngựa đã trở nên hoang dại và không cho ai điều khiển nó."

"Thế là Bản Sao Bóng Đêm đã tự tìm đường trở về từ phương Bắc xa xôi," Aragorn nói. "vì tại nơi đấy nó và Gandalf đã chia lìa nhau. Nhưng than ôi, Gandalf sẽ không còn cưỡi ngựa nữa. Ông ấy đã ngã xuống trong bóng tối của những Hầm Mỏ Moria và sẽ không trở lại nữa."

"Thật là một tin nặng nề,"Jomer nói. "Ít nhất là đối với tôi, và với nhiều người nữa; cho dù không phải đối với tất cả, nhưng các ông có thể thấy, nếu các ông đến gặp đức vua."

"Đó là một tin tức đau buồn hơn bất kỳ ai ở vùng đất này có thể hiểu, cho dù nó tác động rất nhiều đến những người già ở đây," Aragorn nói. "Nhưn khi con người vĩ đại ngã xuống, thì người kém hơn phải tiếp tục dẫn dắt. Phần việc của tôi là tiếp tục dẫn dắt Đội Đồng Hành đi theo con đường dài từ Moria. Chúng tôi xuyên qua Moria - ông nên biết đến sự thật trước khi ông nói trở lại - và từ đó xuôi theo những dặm đường của Dòng Sông Vĩ Đại đến những ngọn thác của Rauros. Ở đấy Boromir đã bị giết bởi chính những tên Orc mà các ông đã tiêu diệt."

"Tin tức của các ông thật thảm khốc!" Jomer rụng rời kêu lên. "Cái chết này thật là một tổn thất to lớn cho Minas Tirith, và cho tất cả chúng tôi. Đó thật làmột con người cao quý! Tất cả đều tôn trọng ông ấy. Ông ấy rất ít khi đến vùng Đánh Dấu; vì ông ấy mãi tham gia những trận chiến ở biên giới phía Đông; nhưng tôi đã thấy ông ấy. Với tôi thì ông ấy giống những người con nhanh nhẹn của Eorl hơn những Con Người can đảm ở Gondor. Ông ấy đã ngã xuống ở đâu?"

"Anh ấy bị giết cách đây bốn ngày," Aragorn trả lời, "và từ buổi chiều hôm ấy chúng tôi đã khởi hành từ bóng tối của Tol Brandir."

"Đi bộ à?" Jomer hỏi.

"Phải, thậm chí như ông đã thấy chúng tôi."

Một vẻ ngạc nhiên ghê gớm hiện ra trong mắt Jomer. "Người Sải Bước là một cái tên hèn kém, con trai của Arathorn ạ," ông nói, "Tôi sẽ gọi ông là Bước Chân Có Cánh. Kỳ công mà ba người bạn đã thực hiện được sẽ được hát nhiều lần trong một tiền sảnh. Các ông đã vượt bốn mươi dặm trước khi ngày thứ tư chấm dứt! Tộc người Elendil thật ghê gớm!

"Nhưng bây giờ, thưa ngài lãnh chúa, ngài muốn tôi làm gì đây! Tôi phải vội vã trở v Thjoden, tôi đã nói chuyện với người của mình. Đúng là chúng tôi vẫn chưa gây chiến với Lãnh Địa Hắc Ám, và bên tai đức vua đã có những lời khuyên hèn nhát; nhưng chiến tranh đang đến. Chúng tôi không từ bỏ liên minh cũ của chúng tôi với Gondor, và trong khi họ chiến đấu thì chúng tôi sẽ giúp đỡ họ: tôi đã nói như vậy và tất cả đã đồng ý với tôi. Khu phía Đông vùng Đánh Dấu thuộc trách nhiệm của tôi, vùng lãnh thổ của Đầm Lầy Thứ Ba, và tôi đã dời tất cả bầy thú lẫn người chăn của tôi đi, rút họ về sau Entwash, và không để gì lại đó ngoài những đội bảo vệ và những người trinh sát nhanh nhẹn."

"Thế các ông có cống nạp cho Sauron không?" Gimli hỏi.

"Chúng tôi không làm thế và sẽ không bao giờ làm thế," Jomer nói, mắt ông loé lên; "cho dù những lời nói dối đã đến tai tôi. Vài năm trước đây Chúa Tể của Lãnh Địa Hắc Ám đã muốn mua bầy ngựa của chúng tôi với giá cao, nhưng chúng tôi đã từ chối hắn ta, vì hắn ta sẽ dùng bầy ngựa vào mục đích xấu. Thế rồi hắn sai đến những bầy Orc cướp phá, và chúng đã mang đi tất cả những gì chúng có thể, luôn luôn chọn những con ngựa đen: đến nay vẫn còn vài con trong số chúng. Vì lý do đó mà nỗi thù hận của chúng tôi với bọn Orc càng nung nấu hơn.

"Nhưng vào lúc này thì mối quan tâm chủ yếu của chúng tôi là Saruman. Ông ta tuyên bố quyền điều khiển đối với toàn bộ vùng đất này, và do đó giữa chúng tôi đã xảy ra chiến tranh trong suốt nhiều tháng. Ông ta đã sử dụng đến bọn Orc, những tên Kỵ Sói, và những Con Người độc ác, và ông ta đã khoá ngọn Đèo lại phía sau chúng tôi, nên chúng tôi gần như bị bao vây từ hai phía đông và tây.

"Đối phó với một kẻ thù như thế thật là vất vả: ông ấy là một phù thuỷ vừa xảo nguyệt vừa nham hiểm, và có rất nhiều lớp vỏ. Người ta kể là ông ấy hay đi lang thang đây đó như một người đàn ông đội mũ trùm và đeo áo khoác, rất giống nhu Gandalf, như nhiều người nhớ lại. Những gián điệp của ông ta vượt xuyên qua tất cả mọi tấm lưới, và những con chim mang điềm gở của ông ta lượn khắp các vùng trời. Tôi không biết là nó sẽ có kết cục như thế nào, và tim tôi mang đến cho tôi sự phiền muộn; bởi vì tôi cảm thấy rằng bạn bè của ông ta không phải đều cư ngụ cả ở íg. Nhưn nếu các ông đến chỗ ngôi nhà của đức vua, thì các ông sẽ tự mình trông thấy mọi chuyện. Các ông sẽ không đến chứ? Tôi hy vọng trong vô vọng rằng các ông sẽ được gửi đến cho tôi trong nghi ngờ và lúc cần thiết?

"Tôi sẽ đến khi tôi có thể," Aragorn nói.

"Nào!" Jomer nói. "Người Thừa Kế của Elendil sẽ thật sự là một nguồn sức mạnh cho Các Con Trai của Eorl khi quỷ dữ ập đến. Lúc này ở vùng Westemnet thật sự đang là chiến tranh, và tôi sợ rằng tình thế của chúng tôi sẽ xấu đi.

"Thật sự trong chuyến đi về phía bắc này tôi đã đi mà không có sự cho phép của đức vua, vì sự vắng mặt của tôi khiến sự bảo vệ cho ngôi nhà của ngài trở nên ít đi. Nhưng những trinh sát đã cảnh báo tôi về đạo quân Orc đang xuôi về Tường Thành Phií© Đông vào ba đêm trước, và họ báo rằng trong số chúng có một số tên mang dấu hiệu trắng của Saruman. Tôi nghi ngờ đến điều mà tôi sợ nhất, một đạo quân giữa Orthanc và Ngọn Tháp Hắc Ám, nên tôi dẫn người của mình khởi hành, những người thuộc quyền của chính tôi; và chúng tôi bắt kịp bọn Orc vào lúc hoàng hôn hai đêm trước, gần biên giới Entwood. Chúng tôi bao vây chúng ở đấy, và đến bình minh hôm qua đã giao tranh với chúng. Than ôi, tôi mất mười lăm người, và hai mươi ngựa! Bởi vì bọn Orc đông hơn số mà chúng tôi đếm được. Một toán khác đã đến nhập bọn với chúng đến từ phía Đông qua Dòng Sông Vĩ đại: lối mòn của chúng được thấy rất rõ trên vùng phía bắc nơi nầy. Và một toán khác cũng đã tràn ra từ rừng. Những tên Orc khổng lồ, mang những Bàn Tay Trắng của Isengard: những tên này mạnh hơn và ác liệt hơn những tên khác.

"Tuy nhiên chúng tôi cũng đã kết liễu chúng. Nhưng chúng tôi đã đi khá xa. Người ta đang cần chúng tôi ở phía nam và phía tây. Các ông sẽ đến chứ? Ở đây có sẵn những con ngựa dự trữ như các ông thấy. Ở đấy có công việc cho Thanh Gươm. Phải, và chúng ta sẽ tìm ra cách dùng cho lưỡi rìu của Gimli và cây cung của Legolas, nếu như họ thứ lỗi cho những lời thô lỗ của tôi về Công Nương của Rừng. Tôi chỉ nói như mọi người ở vùng đất của tôi nói, và tôi sẽ rất vui nếu được biết những điều tốt đẹp hơn."

"Cám ơn ông về những lời nói tốt đẹp," Aragorn nói, "và tim tôi rất muốn đi với ông; nhưngtôi không thể bỏ mặc bạn bè của mình khi vẫn còn hy vọng."

"Không còn hy vọng đâu," Jomer nói. "Ông sẽ không tìm thấy các bạn của mình tại vùng biên giới phía Bắc."

"Nhưng các bạn của chúng tôi không ở đằng sau. Chúng tôi đã tìm thấy một dấu hiệu không xa Tường Thành Phía Đông rằng ít nhất một người trong số họ vẫn còn sống ở đấy. Nhưng giữa tường thành và cao nguyên chúng tôi không thấy những dấu vết khác của họ, và không có dấu quay lại, dù theo đường này hay đường khác, trừ phi tất cả kỹ năng của tôi đã rời khỏi tôi."

"Thế ông nghĩ rằng chuyện gì đã xảy ra với họ?"

"Tôi không biết. Họ có thể đã bị giết và bị thiêu giữa bọn Orc; nhưng với những gì ông nói thì điều đó không thể xảy ra, và tôi không lo về điều đó. Tôi chỉ nghĩ rằng họ đã được mang vào rừng trước khi trận chiến xảy ra, thậm chí trước khi các ông bao vây kẻ thù. Ông có thể thề rằng không có ai thoát khỏi lưới của ông theo cách này không?"

"Tôi thề rằng không có tên Orc nào thoát được sau khi chúng tôi thấy được chúng," Jomer nói. "Chúng tôi đã đến lề rừng trước chúng, và nếu như có sinh vật sống nào thoát khỏi vòng vây của chúng tôi, thì đó không phải là một tên Orc và phải có được quyền lực của người elf."

"Bạn bè của chúng tôi vận y phục thậm chí là giống như chúng tôi," Aragorn nói; "và các ông đã băng qua chúng tôi mà không nhận ra thậm chí là trong ánh sáng ban ngày."

"Tôi quên mất điều này," Jomer nói. "Khó có thể chắc chắn điều gì giữa rất nhiều những điều đáng kinh ngạc này. Thế giới đã trở nên vô cùng kỳ lạ. Người Elf và Người Lùn cùng đi bên nhau trong vùng đất thân thương của chúng tôi; và những người đã nói chuyện với Công Nương của Rừng và vẫn còn sống; và Thanh Gươm đã trở về với chiến tranh là thanh gươm đã bị gãy từ lâu trước khi cha ông của chúng tôi đến với vùng Đánh Dấu này! Một con người làm sao có thể phán xét được sẽ làm gì trước những việc như vậy?"

"Như anh ta đã từng phán xét," Aragorn nói. "Điều tốt và cái xấu vẫn không hề thay đổi kể từ những năm tháng xa xưa; và chúng cũng sẽ không đổi giữa người Elf và Người Lùn và giữa những Con Người khác. Đó là một phần của con người để nhận thức chúng, dù tại trong Khu Rừng Vàng hay tại chính ngôi nhà của anh ta."

"Thật đúng," Jomer nói. "Nhưng tôi không nghi ngờ ông, hay về những gì mà tim tôi mách bảo. Nhưng tôi không được tự do làm những gì mà tôi muốn. Việc để cho những người lạ tự do đi lại trong lãnh địa của chúng tôi chống lại luật pháp của chúng tôi, cho đến khi đích thân nhà vua cho phép họ làm thế, và trong những ngày nguy hiểm này thì các mệnh lệnh càng nghiêm ngặt hơn.Tôi đã xin các ông tự nguyện quay lại cùng với tôi, và các ông đã không làm thế. Tôi thật bất đắc dĩ để bắt đầu một trận chiến một trăm người chống ba."

"Tôi không nghĩ là luật lệ của các ông được dựng lên cho một cơ hội như thế này," Aragorn nói. "Hoặc tôi không phải hoàn toàn là một người lạ mặt; bời vì trước đây tôi đã ở trên vùng đất này, nhiều hơn một lần, và đã cùng phóng ngựa đi cùng những đạo quân Rohirrim, cho dù dưới cái tên khác và lớp vỏ khác. Trước đây tôi chưa từng trông thấy anh, vì anh còn trẻ, nhưng tôi đã nói chuyện với Jomund cha anh, và với cả Thjoden con trai của Thengel. Vào ngày xưa thì không một lãnh chúa cao quý nào của vùng đất này lại thúc ép một con người bỏ qua một nhiệm vụ như nhiệm vụ của tôi. Ít nhất thì trách nhiệm của tôi đã rất rõ ràng, phải tiếp tục tiến tới. Nào, con trai của Jomund, cuối cùng hãy đưa ra lựa chọn đi. Hãy giúp đỡ chúng tôi, hoặc ít nhất hãy để chúng tôi tự do ra đi. Hoặc là tuân thủ theo luật của các ông. Nếu ông làm thế thì số người của ông trở về sau trận chiến để gặp đức vua của ông sẽ ít đi nhiều đấy."

Jomer im lặng một lúc, rồi ông cất tiếng. "Cả hai chúng ta đều cần phải vội." ông nói. "Người của tôi đang sốt ruột ở đằng xa, và mỗi giờ trôi qua sẽ giảm đi hy vọng của ông. Đây là lựa chọn của tôi. Các ông có thể đi; và hơn thế nữa, tôi sẽ các ông mượn ngựa. Tôi chỉ yêu cầu một điều: khi nhiệm vụ của các ông hoàn thành, hoặc là trở nên vô vọng, thì hãy trả những con ngựa lại cho Entwade, đến Meduseld, ngôi nhà cao quý ở Edora nơi mà Thjoden đang ngự trị. Qua đó các ông sẽ chứng tỏ cho ngài thấy là tôi không sai lầm. Tôi đã đưa mình vào vị trí này, và có thể cả chính cuộc sống của tôi nữa, để giữ lấy thiện ý của các ông. Đừng thất bại."

"Không đâu," Aragorn nói.

Một sự ngạc nhiên lớn, với nhiều cái nhìn tối tăm và nghi ngờ, lan ra giữa những người của Jomer khi ông ra lệnh đưa những con ngựa dự trữ cho những người lạ mượn; nhưng chỉ có Jothain công khái nói ra điều ấy.

"Có thể điều này là hợp với lãnh chúa của tộc người ở Gondor, như ông ấy tuyên bố," ông nói, "nhưng ai đã từng nghe đến chuyện một con ngựa vùng Đánh Dấu là được đưa cho một Người Lùn?"

"Không có ai cả," Gimli nói. "Và không có vấn đề gì cả: sẽ không có ai nghe đến nó. Tôi sẽ sớm đi bộ còn hơn ngồi trên lưng bất kỳ con vật nào to lớn nào, dù thoải mái hay bực dọc."

"Nhưng bây giờ thì ông phải cưỡi nó, nếu không thì ông sẽ làm chúng tôi gặp trở ngại," Aragorn nói.

"Nào, ông sẽ ngồi sau tôi, bạn Gimli ạ," Legolas nói. "Thế là mọi chuyện đều ổn, và ông sẽ không cần mượn một con ngựa hay làm phiền ai."

Một con ngựa xám đen to lớn được dắt đến cho Aragorn, và ông phóng lên nó.

"Tên của nó là Hasufelm" Jomer nói. "Hy vọng là nó sẽ phục vụ ông tốt và may mắn hơn là Gbrulf, người chủ quá cố của nó!"

Một con ngựakhác nhỏ và nhẹ hơn, nhưng bồn chồn và sôi nổi, được dẫn đến cho Legolas. Tên của nó là Arod. Nhưng Legolas yêu cầu họ lấy yên và dây cương đi. "Tôi không cần đến chúng," chàng nhiều nói và nhẹ nhàng nhảy lên ngựa, và trước sự ngạc nhiên của mọi người, Arod trở nên thuần đi dưới sự điều khiển của chàng, đi theo hiệu lệnh mà chỉ cần một từ ra lệnh: đó là cách của người elf với những con thú nuôi. Gimli được nhấc lên sau lưng bạn mình, và ông bám vào chàng, chẳng có vẻ thoải mái nào hơn khi Sam Gamgee ở trên thuyền.

"Tạm biệt, và chúc các ông tìm thấy những gì các ông tìm!" Jomer kêu lên. "Hãy trở về với tốc độ nhanh nhất, và hãy để cho những thanh gươm của chúng ta cùng toả sáng bên nhau!"

"Tôi sẽ đến," Aragorn nói.

"Và tôi cũng sẽ đến," Gimli nói. "Vấn đề về Công nương Galadriel vẫn còn giữa chúng ta. Tôi sẽ dạy ông về cách ăn nói."

"Chúng ta sẽ xem," Jomer nói. "Có quá nhiều sự việc kỳ lạ đã thay đổi khiến cho việc học cách kính trọng một công nương xinh đẹp dưới nhát chém thương yêu từ một lưỡi rìu của một Người Lùn có vẻ như không còn là một điều ngạc nhiên ghê gớm nữa. Tạm biệt!"

Họ chia tay nhau. Những con ngựa của Rohan rất nhanh nhẹn tại nơi đây. Một lúc sau khi Gimli nhìn lại, thì đội quân của Jomer đã trở nên rất nhỏ và xa. Aragorn không nhìn lại: ông đang nhìn theo dấu vết của lối mòn mà họ phóng đi, cúi sát đầu xuống cổ của con Hasufel. Sau một lúc thì họ đến biên giới của Entwash, và ở đấy họ gặp một lối mòn khác mà Jomer đã nói đến, dẫn xuống từ phía Đông của Wold.

Aragorn xuống ngựa và kiểm tra vùng đất, rồi phóng ngược trở lại lên yên, ông phóng đi xa về phía đông, ông đi tránh về một bên và giữ không giẫm chồng lên các vết chân. Rồi ông lại xuống ngựa và kiểm tra vùng đất, đi bộ tới lui.

"Không còn nhiều điều để khám phá," ông nói khi ông trở lại. "Lối đi chính đã bị rối tung với khi các kỵ sĩ trở lại, đường phía ngoài của họ hẳn là phải gần bờ sông hơn. Nhưng lối đi ở phía đông rất mới và rõ. Không có dấu hiệu nào ở đấy về bất kỳ dấu chân nào đi về hướng khác, trừ hướng đi ngược về Anduin. Bây giờ thì chúng ta phải phóng ngựa chậm lại, và phải bảo đảm là không có lối đi hay bước chân nào toả ra từ cả hai bên. Từ chỗ này thì hẳn bọn Orc đã nhận ra rằng chúng đang bị theo dõi; có thể chúng đã cố gắng mang tù binh đi trước khi bị đuổi kịp."

Khi họ phóng ngựa đến trước thì ngày đã trở nên u ám. Những đám mây xám màu trắn đang phủ quanh Wold. Một màn sương che quanh mặt trời, Thậm chỉ cả những vách dốc đầy cây mọc gần hơn của Fangorn cũng mờ đi, trở nên tối dần khi mặt trời ngã về phía tây. Họ không thấy dấu hiệu nào của bất kỳ lối mòn nào từ phải sang trái, nhưng thỉnh thoảng họ lại băng qua một tên Orc đơn độc nằm ngã gục trên đường khi bỏ chạy, với những mũi tên lông xám cắm vào lưng hoặc cổ họng.

Cuối cùng khi buổi chiều tàn dần thì họ đến bên bờ rừng, và từ trảng đất mở ra giữa những hàng cây đầu tiên họ tìm thấy một vùng đất bốc lửa: màn tro vẫn còn nóng và bốc khói. Bên cạnh nó là một vũng lớn mũ trụ và áo giáp, những tấm khiên võ, những thanh gươm gãy, cung và phi tiêu và những khí cụ khác. Trên một cái cọc ở chính giữa là một cái đầu yêu tinh; trên nó vẫn còn thấy vất vưởng một cái mũ trụ với dấu hiệu trắng. Xa khỏi đó, không xa về phía bờ sông, nơi nó tuôn ra từ lề rừng, là một gò đất. Nó chỉ mới được đắp: đất thô bị phủ bởi những lớp cỏ mới cắt: trên đó cắm mười lăm ngọn kích. Aragorn và các bạn tìm kiếm rộng ra những vùng đất phía xa của chiến trường, nhưng ánh sáng đang tàn dần, và buổi chiều đang dần buông, mờ ảo và đầy sương. Đến lúc hoàng hôn thì họ vẫn không tìm thấy dấu vết nào của Merry và Pippin.

"Chúng ta không thể làm gì hơn," Gimli buồn bã nói. "Chúng ta đã gặp nhiều câu đố kể từ khi đến Tol Brandir, nhưng đây là câu đố khó gỡ nhất. Tôi đoán rằng những nắm xương cháy của các hobbit bây giờ đã trộn lẫn vào giữa bọn Orc. Đây sẽ là một tin buồn cho Frodo, nếu như anh ta vẫn còn sống để nghe nó; và cũng là một tin buồn cho ông hobbit già đang đợi Rivendel. Elrold sẽ không chấp nhận nó."

"Nhưng Gandalf thì không thế," Legolas nói.

"Nhưng Gandalf đã tự mình lựa chọn, và ông ấy là người đầu tiên ra đi," Gimli nói. "Cái nhìn trước của ông đã phản ông."

"Những lời khuyên của Gandalf không phải được dùng để tìm những tiên liệu về an toàn, dù cho ông hay bất kỳ ai khác." Aragorn nói. "Có một số chuyện nên bắt đầu hơn là từ chối, thậm chí cho dù kết cục của nó có thể bi đát. Nhưng tôi sẽ không rời khỏi đây ngay. Dù trong trường hợp nào thì chúng ta cũng phải đợi ở đây cho đến sáng."

Họ dựng trại sau bãi chiến trường dưới một cái cây nhô ra: nó nhìn giống như một cây hạt dẻ, nhưng nó vẫn có nhiều cái lá nâu lớn từ một năm tháng xa xưa, nhìn giống như những cánh tay khô gầy với những ngón tay dài dạng ra; chúng lắc lư rền rĩ trong gió lạnh màn đêm.

Gimli rùng mình. Họ chỉ mang theo một tấm mền. "Chúng ta hãy thắp một ngọn lửa," ông nói. " Tôi không quan tâm đến nguy hiểm nữa. Hãy để cho bọn orc đến dày đặc như một đám nhậy mùa hè vây quanh một ngọn nến.!"

"Nếu những hobbit bất hạnh bị lạc trong rừng, thì nó có thể dẫn hướng họ đến đây," Legolas nói.

"Và nó có thể dẫn đến những cái khác nữa, không phải Orc hay Hobbit," Aragorn nói. "Chúng ta đã đến gần khu đầm lầy núi của tên phản bội Saruman. Và chúng ta cũng đang ở ngay bên lề của Fangorn, và người ta nói rằng sẽ rất nguy hiểm nếu chạm vào những cánh cây trong rừng."

"Nhưng Rohirrim đã đốt một trận lửa lớn ở đây vào hôm qua," Gimli nói, "và họ đã đốn ngã những cái cây để đốt lửa, nhưng chúng ta có thể thấy. Nhưng sau đó họ đã qua đêm an toàn, sau khi mọi chuyện chấm dứt."

"Họ có đông người," Aragorn nói, "và họ không để ý đến sự đe doạ của Fangorn, vì họ ít khi đến đây, và họ không đi dưới ngọn cây. Nhưng con đường của chúng ta thì có vẻ như đang dẫn chúng ta vào đúng khu rừng. Cho nên hãy để ý! Đừng chặt vào bất kỳ cái cây sống nào!"

"Không cần thiết," Gimli nói. "Các Kỵ Sĩ đã để lại đủ nhiều cành gỗ vụn, và có rất nhiều cây chết ở đấy." Ông bước đi để gom chất đốt, và bận rộn nhóm lên một ngọn lửa; nhưng Aragorn thì ngồi im lặng, lưng dựa vào một cái cây lớn, chìm sâu trong suy nghĩ; và Legolas thì đứng lặng lẽ trong khoảng trống, nhìn về phía màn đêm thăm thẳm trong rừng, khẽ chồm tới, nhưng một người đang lắng nghe tiếng động từ rất xa.

Khi Người Lùn đã tạo ra một khoảng sáng nhỏ, ba người bạn tiến lại gần nó và ngồi bên nhau, che ánh sáng bằng dáng người trùm kín của họ. Legolas nhìn lên những cành cây đang vươn ra phía trên họ.

"Nhìn kìa!" chàng nói. "Cái cây đang vui mừng bởi ngọn lửa!"

Có thể là có những bóng đen chuyển động ảo giác trong mắt họ, nhưng rõ ràng là mỗi người bạn đều cảm thấy những cành cây hình như đang toả xuống trên ngọn lửa, trong khi những cành phía trên thì cuối xuống, những chiếc lá nâu dựng cứng lên, và xoa vào nhau như những bàn tay lạnh cóng đang hơ ra thoải mái trước cái ấm.

Chung quanh thật lặng lẽ, dường như khu rừng đen tối và bí ẩn gần bên đang chìm vào những suy nghĩ nghiền ngẫm đầy bí mật. Sau một lúc Legolas lại lên tiếng.

"Celeborn đã cảnh báo chúng ta rằng đừng đi sâu vào Fangord," chàng nói. "Ông có biết vì sao không, Aragorn? Boromir đã nghe những câu chuyện hoang đường nào về khu rừng này?"

"Tôi đã nghe nhiều truyền thuyết ở Gondor và ở những nơi khác nữa," Aragorn nói, "nhưng nếu như đó không phải là lời của Celeborn thì tôi chỉ coi nó như là những chuyện hoang đường mà Con Người đã dựng lên khi những kiến thức thật sự đã phai nhạt đi. Tôi đã nghĩ đến việc hỏi anh xem thật sự là thế nào. Và nếu như một người Elf của Rừng mà cũng không biết, thì làm sao một Con Người có thể trả lời được?"

"Ông đã đi nhiều hơn tôi," Legolas nói. "Tôi không nghe gì về điều này trong vùng đất của mình, trừ những bài hát nói về Onodrim, mà Con Người gọi là Ents, đã ở đấy từ lâu; vì Fangorn đã xưa lắm rối, thậm chí xưa như người Elf đã nói."

"Phải, nó đã xưa lắm," Aragorn nói, "nhưng khu rừng ở Cao Nguyên Hầm Mộ, và nó còn lớn hơn nhiều. Elrold nói rằng có hai dòng tộc thân thích, thành luỹ sau cùng của những khu rừng vĩ đại vào Những Ngày Trước Đây, Tiền Sinh đã lang thang trong đó khi Con Người vẫn còn ngủ. Nhưng Fangorn vẫn còn giữ riêng những bí mật của riêng nó. Đó là những gì tôi biết."

"Và tôi thì không hề muốn biết," Gimli nói. "Đừng để cho bất kỳ cái gì đang cư ngụ trong Fangorn gây rắc rối đến chúng ta!"

Lúc này họ đang đặt ra các phiên gác, và phiên gác đầu tiên thuộc về Gimli. Những người khác nằm xuống. Gần như ngay tức khắc giấc ngủ trùm xuống họ.

"Gimli!" Aragorn thẫn thờ nói. "Hãy nhớ là sẽ rất nguy hiểm nếu chặt những cành hay nhánh cây từ những cây sống ở Fangorn. Nhưng cũng đừng đi xa vào trong để tìm kiếm những cây chết. Cứ để lửa tàn đi! Hãy gọi tôi khi cần!"

Và ông ngủ thiếp đi. Legolas nằm bất đống, những bàn tay xinh đẹp của chàng đặt trước ngực, mắt chàng nhắm lại, pha lẫn màn đêm vào những giấc mộng của mình, như cách của những người Elf khi ngủ. Gimli ngồi sát lại bên ngọn lửa, trầm ngâm mân mê những ngón tay của mình lên lưỡi rìu. Cái cây xao động. Không còn âm thanh nào khác nữa.

Thình lình Gimli ngẩng lên, và ngay phía viền quầng sáng của ánh lửa có một người đàn ông đang cuối xuống, tựa trên một cây gậy chống, và mặc một cái áo khoác xám rộng, cái mũ rộng vành của ông sụp xuống mắt. Gimli đứng phắt dậy, vào lúc ấy ông quá sửng sốt đến nỗi không sao kêy lên, cho dù ngay lúc đó tâm trí ông đã thoáng nghĩ rằng Saruman đã bắt được ông. Cả Aragorn và Legolas bị đánh thức bởi chuyển động đột ngột, ngồi dậy và nhìn chằm chằm. Người đàn ông không nói hay làm một cử chỉ gì.

"Này, thưa bố, bọn này có thể làm gì được cho ông?" Aragorn nói, đứng bật dậy. "Hãy đến đây sưởi ấm, nếu như ông đang lạnh!" Ông bước tới, nhưng người đàn ông già đã đi mất. Gần bên chỗ ấy không hề vệt đi nào, và họ không dám đi xa hơn. Mặt trăng đã lặn và đêm rất tối.

Thình lình Legolas chợt kêu lên. "Những con ngựa! Những con ngựa!"

Những con ngựa đã đi mất. Chúng đã kéo theo hành lý và biến mất. Đến lúc ấy cả ba người bạn đều đứng lặng yên, choáng váng bởi cú đánh mới này của vận rủi. Họ đang ở bên lề của Fangorn, và những dặm đường vô tận đang ngăn giữa họ với Con Người của Rohan, những bạn bè duy nhất của họ ở vùng đất rộng lớn và nguy hiểm này. Khi họ đứng đấy, thì dường như họ nghe thấy từ xa xa trong màn đêm, âm thanh của những con ngựa đang hí vang. Rồi tất cả trở lại yên lặng, ngoài trừ giá lạnh của cơn gió.

"Thế đấy, chúng đã đi rồi," cuối cùng Aragorn nói. "Chúng ta không thể tìm hay bắt được nó; do đó nếu chúng không muốn trở lại, thì chúng tôi phải đi mà không có chúng. Chúng ta đã bắt đầu bằng đôi chân của mình, và chúng ta vẫn còn chúng."

"Đôi chân!" Gimli. "Nhưng chúng ta không thể ăn chúng như đi cùng với chúng."

Ông ném thêm chất đốt vào lửa và cúi người xuống bên cạnh nó.

"Chỉ mới vài giờ trước ông còn không chịu ngồi lên một con ngựa của Rohan," Legolas phá lên cười. "Nhưng rồi ông sẽ là một kỵ sĩ."

"Không có vẻ như tôi sẽ có cơ hội đâu," Gimli nói.

"Nếu các ông muốn biết tôi nghĩ gì," ông bắt đầu nói sau khi im lặng một lúc "tôi nghĩ rằng đó là Saruman. Còn ai khác nữa chứ? Hãy nhớ đến lời của Jomer: hắn ta thường du hành như một người đàn ông già đội mũ trùm và mặc áo khoác. Những lời ấy có ý nghĩa lắm. Hắn đã đi cùng với những con ngựa của chúng ta, hoặc là đã đuổi chúng đi, và chúng ta thì ở lại đây. Sẽ còn nhiều rắc rối nữa đến với chúng ta, hãy ghi nhớ lời của tôi!"

"Tôi nhớ chúng rồi," Aragorn nói. "Nhưng tôi cũng ghi nhớ rằng người đàn ông già này không có một cái mũ trùm. Tôi vẫn không nghi ngờ rằng phán đoán của ông là đúng, là chúng ta đang gặp nguy hiểm ở đây. Nhưng trong lúc này thì chúng ta không thể làm gì được ngoài việc nghỉ ngơi khi mà chúng ta còn có thể. Bây giờ thì tôi sẽ gác, Gimli. Tôi cần suy nghĩ hơn là ngủ."

Đêm chậm chạp trôi qua. Legolas thay phiên Aragorn và Gimli thay phiên Legolas, và những phiên gác của họ trôi qua. Nhưng không có gì xảy ra cả. Người đàn ông già không xuất hiện lại, và những con ngựa không trở lại.