Chồng Yêu Là Quỷ

Chương 345-2

Tôi lập tức hiểu ra, không sai! Lúc ấy trong giấc mơ quả thật tiểu hồ yêu kia gọi thiếu niên áo trắng là Quỳ ca ca!
Chẳng lẽ tôi là được Quỳ ca ca hai ngàn năm trước đó cứu?
Nghĩ tới đây toàn thân tôi chấn động, cảm thấy kinh hãi.


Không nghĩ tới Quỳ ca ca kia bây giờ còn sống, hơn nữa còn có thể đánh bại Yêu Thần để cứu tôi, vậy anh ta không phải cũng là thần sao?
Giao tiên ở bên nghiêm túc nhìn tôi, chú ý tới sự biến hóa trên mặt tôi, rốt cuộc khóe miệng ông ta cũng cong lên cười, hỏi tôi: “Nhớ ra rồi sao?”


Tôi gật đầu một cái: “Ừ. Nhưng Quỳ ca ca sao biết tôi có nguy hiểm, lại còn có thể kịp thời chạy tới cứu tôi, anh ấy là thần sao? Có thể sống nhiều năm như vậy, nếu như anh ấy là thần vậy bây giờ anh ấy ở cấp bậc nào, lợi hại không?”


Thấy tôi kích động như vậy, lập tức hỏi rất nhiều vấn đề, mặt Giao tiên rốt cuộc lộ ra một nụ cười châm biếm, bảo tôi đừng nóng, nếu nhớ tới ‘anh ấy’ rồi thì tâm huyết nhiều năm của ‘anh ấy’ quả thật không uổng phí.
Vừa nói Giao tiên kể cho tôi. 


Quỳ ca ca đúng là thần. Năm đó khi ở chân núi cứu tôi thì Quỳ ca ca đã là tiểu tiên đồng, sau đó trải qua thời gian dài tu luyện như vậy, bằng tư chất của Quỳ ca ca đã sớm tu thành thần từ hơn một ngàn năm trước. Vốn anh ta đã thành tiên và vào ở tại Thiên cung, nhưng bởi vì chuyện của tôi mà anh ấy từ bỏ, từ Thiên cung điều tới Địa phủ nhận chức, chức vụ có thể coi là cùng cấp bậc với Diêm Vương.


Cùng cấp bậc với Diêm Vương…
Trong lòng tôi âm thầm tặc lưỡi hít hà, nếu không phải lúc này mặt Giao tiên đầy nghiêm túc thì tôi sẽ cho rằng Giao tiên đang bịa chuyện cho tôi nghe.


Cấp bậc Diêm Vương là nhân vật thế nào? Trong coi sinh tử của tất cả mọi người. Lần trước chỉ là Đại sai Đầu Trâu Mặt Ngựa đã có thể dễ dàng giết chết Tô Mộc, vậy thực lực Quỳ ca ca sẽ thế nào?


Nghĩ tới đây tôi liền kích động, hỏi Giao tiên: “Nếu Quỳ ca ca với tôi kiếp trước có giao tình sâu như vậy tại sao cứu tôi lại đi ngay? Ngay cả mặt cũng không cho tôi gặp để tôi cảm ơn anh ấy.”


“Ngươi muốn cầu xin cậu ta giúp ngươi cứu Tô Mộc chứ gì?” Giao tiên nhìn tôi một cái, không chút lưu tình vạch trần ý của tôi.