Chồng Yêu Là Quỷ

Chương 322-2

“Không thể nào, cho tới bây giờ anh chưa từng dị ứng với bất kỳ đồ gì, huống chi coi như là anh bị dị ứng thì không có khả năng ngay cả Diệu Diệu cũng bị dị ứng chứ. Em nói xem quỷ sẽ bị dị ứng với thứ gì được? Vừa rồi Diệu Diệu cũng sờ một chút liền có kết quả như anh.” Đường Dũng nói.


Vừa nói anh ta còn đưa tay ra cho tôi nhìn.
Lúc này tôi mới phát hiện trên bàn tay Đường Dũng đã phồng lên, nơi đó vừa đỏ vừa sưng, nhìn qua có vẻ rất thảm.


Không chỉ Đường Dũng, ngay cả bàn tay nhỏ bé của Diệu Diệu cũng bị sưng lên một cục, giống như bị ong mật đốt vậy, nhìn có chút tức cười.
“Đây thật sự là do chạm vào hoa này?” Tôi cả kinh.


Nếu chỉ có Đường Dũng cũng có thể hiểu đi, bây giờ ngay cả Diệu Diệu cũng bị thì thật sự rất lạ.
Diệu Diệu gật đầu một cái.


Thấy vậy tôi cũng không dám tùy tiện chạm vào bông hoa này nữa, cẩn thật đặt lại hoa vào hộp gỗ, sau đó nói: “Thật ra thì tôi cũng không biết lai lịch bông hoa này, chẳng qua là khi nằm mơ đã thấy nó trong mơ, có lẽ muốn biết cụ thể hoa này là thế nào thì phải hỏi Giao tiên.”


Vừa nói tôi đột nhiên nhớ ra, hỏi Đường Dũng: “Anh vừa mới nói hoa này là nhặt được trong mộ hồ tiên? Thật sự nhặt trong mộ hồ tiên?”
Hoa này tôi mới chỉ thấy trong giấc mơ, bây giờ bỗng nhiên xuất hiện nơi này chỉ có thể chứng tỏ hai vấn đề.


Một là mộ phần hồ tiên này có quan hệ rất lớn với kiếp trước của tôi cho nên Giao tiên mới có loại dự cảm kia, làm gì cũng phải cẩn thận.
Thứ hai là có người nào đó cũng có quan hệ với kiếp trước của tôi đã từng xuất hiện ở nơi này, đem theo bông hoa này tới.


Vừa rồi Giao tiên nói khi tôi xảy ra chuyện ông ta cũng ở ngay tại đó nhưng không tự lo cho bản thân được nên không có cách nào cứu tôi, chứng tỏ lúc ấy ông ta cũng bị khốn trụ, vậy thì người có thể vây khốn ông ta là ai?
Không phải là chủ nhân của bông hoa này chứ?


“Ngay ở dưới cái đài hồ ly đỏ bảo em đứng, phía dưới có một cái lỗ nhỏ. Vốn anh cũng không chú ý tới, là bông hoa này tự phát sáng nên anh mới phát hiện, cho nên mới cảm thấy nó đáng tiền.” Đường Dũng nói.


“Ồ, ra là vậy…” Tôi có chút thất vọng, xem ra ý suy đoán của tôi có xác suất không lớn. Cho dù không gian kia vốn rất nhỏ nhưng e là bông hoa này vốn đã có trong mộ hồ tiên từ trước.
Vậy người vây khốn Giao tiên là ai?


Tôi rất thắc mắc trong lòng, có điều Giao tiên không muốn nói, tôi cũng lười hỏi Đường Dũng. Với chuyện này e rằng tôi hỏi anh ta cũng vô ích.


“Ài, vốn tưởng em biết lai lịch bông hoa này, nếu em cũng không biết vậy thì chuyện này cũng không cần kinh động tới Giao tiên. Trước tiên anh cứ đem hoa bán trên internet xem có ai tới hỏi mua không.” Đường Dũng nói.