Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 50: Anh cũng vì cô mà đau lòng

Tòa nhà Lịch Viễn được sơn màu xám bạc sáng bóng, bóng dáng cao lớn rắn rỏi của Nam Cung Kình Hiên tản ra hơi thở lạnh lẽo âm u đi vào.

Trong phòng làm việc trên tầng đỉnh, có một bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn đã chờ đợi ở đó.

Nhìn thấy anh mang vẻ mặt âm trầm đi tới, bóng dáng kia e ngại lui về sau một bước, sau đó vững vàng đứng yên, cẩn thận từng li từng tí kêu một tiếng: “Anh trai..…”

Lúc này, sự chú ý của Nam Cung Kình Hiên đang đặt trên gương mặt đầy nước mắt của Dụ Thiên Tuyết mới thu hồi lại, chậm rãi cau mày: “Dạ Hi? Sao em lại tới đây?”

Trên khuôn mặt xinh đẹp động lòng người của Nam Cung Dạ Hi thoáng hiện nét sợ hãi, hai tay nắm chặt nói: “Em hỏi thăm người giúp việc, bọn họ nói anh gần đây đều ở Lịch Viễn cho nên em đến đây từ sớm chờ anh.” Do dự một chút lại thấp giọng nói: “Ba đang ở nhà, rất đáng sợ em không dám trở về, Dĩ Sênh có phòng ở bên ngoài, nên em tạm thời đến chỗ của anh ấy.”

Nam Cung Kình Hiên nheo đôi mắt kiêu căng, âm lãnh vô cùng.

Đứa em gái này, điều kiện gia đình thoải mái như vậy cũng không cần, chạy đi ở trong phòng thuê cùng người đàn ông kia! Đáng chết, cái tin quỷ quái này nếu để giới truyền thông biết được, anh quả thật muốn giết người!

Nới lỏng cà vạt một chút, Nam Cung Kình Hiên không có biểu tình gì ngồi trên ghế xoay, ngón tay thon dài bấm điện thoại nội bộ lệnh cho cấp dưới đưa cà phê lên, lạnh lùng nói: “Tìm anh làm cái gì? Anh bây giờ có thể làm được gì, bắt em cũng không có biện pháp, em muốn như thế nào thì cứ như thế đó, anh cũng không thể nhìn em chết vì tình như vậy, hửm?”

Anh ngẩng đầu, đôi mắt trong veo không mang theo bất kỳ cảm xúc nào quét qua mặt của cô.

Đôi mắt của Nam Cung Ân Hi bỗng chốc đỏ lên, cắn môi nén nước mắt, nức nở nói: “Anh trai, anh không thương em sao..…”

Vẻ mặt đáng thương như vậy khiến cho Nam Cung Kình Hiên lần nữa nhớ tới khuôn mặt của Dụ Thiên Tuyết, cũng xinh đẹp động lòng người như nhau, nhưng cô gái nhỏ kia thì vĩnh viễn cũng không học được cách làm nũng như vậy, chịu thua một tý, làm đàn ông thì ít nhiều gì anh cũng sẽ dịu dàng một chút, kỳ thật, vốn cũng không muốn đánh cô, nhìn dáng vẻ bị đau của cô anh cũng đau lòng không kém.

Cau mày, anh lại bấm số điện thoại nội bộ, chỉ đích danh Dụ Thiên Tuyết đưa cà phê lên, đoán chừng cô gái nhỏ kia hiện giờ không muốn gặp em gái mình, nhưng là cố tình, anh rất muốn biết cô sẽ biểu hiện như thế nào.

“Được rồi, đừng khóc..…” Nam Cung Kình Hiên thở dài một tiếng, bóng dáng kiêu căng cao ngất đứng dậy đi vòng qua, ánh mắt trấn an Nam Cung Dạ Hi, lại lạnh nhạt nói: “Anh đi ra ngoài một chút, em ngồi yên ở đây.”

Nam Cung Dạ Hi nhu thuận gật đầu, thật ra cô đến để cầu xin anh trai trợ giúp, cơn giận của ba vẫn chưa tiêu tan, cô nào dám đi cầu xin, chỉ có thể nhờ anh trai đi khuyên dùm, trời mới biết, mỗi ngày ở trong cái phòng đơn sơ bình thường đó, cô uất ức muốn chết!

*****

Thời điểm Dụ Thiên Tuyết mang cà phê lên, trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn vẫn còn dấu tay rất rõ ràng.

Cô xõa một ít tóc che lại, không kiêu ngạo không tự ti đi vào, trong ánh mắt trong trẻo là ý chí chiến đấu không thể khuất phục.

Nhưng không nghĩ tới Nam Cung Kình Hiên lại không có ở trong phòng, nghênh đón cô, là một cô gái xinh đẹp động lòng người, lúc cô bước vào thì thấy cô ấy vừa vuốt vuốt những lọn tóc quăn của mình vừa lật giở tài liệu trên bàn của Nam Cung Kình Hiên, gương mặt tuyệt mỹ kia, hơn một tháng trước, Dụ Thiên Tuyết đã gặp qua tại bữa tiệc của nhà Nam Cung.

Nam Cung Dạ Hi.

Dụ Thiên Tuyết hít một hơi thật sâu, trong đầu nhớ tới cô ấy đã cùng Trình Dĩ Sênh thề sống chết cũng phải ở chung một chỗ, không nói gì, đi tới đặt cà phê lên bàn rồi lặng lẽ rời đi.

“Này, cô chờ một chút!” Nam Cung Dạ Hi nhạy cảm chụp được bóng dáng của cô.

Dụ Thiên Tuyết dừng lại, trên người mặc chiếc váy trắng tinh ưu nhã càng làm nỗi bật vẻđẹp rung động lòng người của cô, nhẹ giọng nói: “Nam Cung tiểu thư, có chuyện gì sao?”

Nam Cung Dạ Hi cũng không ngờ là có thể nhìn thấy cô ở chỗ này, trong mắt chợt hiện lên sự ghen ghét, nhớ tới Trình Dĩ Sênh đã từng ở chung với cô năm năm, trong lòng mơ hồ không thoải mái, nhưng bây giờ có thể so sánh được sao? Bọn họ hiện sống cùng nhau, tương thân tương ái, cô còn đang mang thai đứa con của Trình Dĩ Sênh!

“Cô là Dụ Thiên Tuyết sao?” Nam Cung Dạ Hi đi vòng qua, quan sát cô một chút rồi nhìn sang ly cà phê, cười tươi lộ rõ má lúm đồng tiền: “Cô cư nhiên làm việc trong công ty của anh tôi, nếu đã nhận ra tôi vì sao lại không chào hỏi, hả? Tại saoanh trai tôi có thể chấp nhận một nhân viên không biết lễ phép như cô vậy?