Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 314: Mày nợ, đến mà trả!

Tí tách.

Tí tách.

Một bóng dáng cao ngất to lớn quỳ trên mặt đất, giơ tay che cánh tay bị thương, trầm thấp thở hổn hển, trên gương mặt tái nhợt có vệt máu, mà máu trên cánh tay cũng đã thấm ướt y phục, rỉ ra từ khe của mấy ngón tay thon dài.

Nam Cung Kình Hiên cố nén đến cánh môi cũng tái nhợt, chậm rãi buông lỏng cánh tay ra, nâng đôi mắt lạnh lùng lên nhìn chằm chằm người đàn ông ở đối diện, bóng dáng mạnh mẽ rắn rỏi lộ ra sự suy yếu khó giấu.

"Đứng lên, tiếp tục." Giọng nói khàn khàn lộ ra sự âm lãnh cùng nghiêm trang.

Trình Dĩ Sênh hít vào một hơi lạnh, buông ra cái chân suýt bị cái xẻng nện đứt, nhặt dao găm rớt bên cạnh lên, cả khuôn mặt đổ đầy mồ hôi, tái nhợt dọa người.

Anh ta nắm chặt dao găm, cổ tay run run.

"Ưa. . . . . ." Thiên Nhu bị trói ở một bên, miệng bị dán chặt, mồ hôi đầm đìa, một chữ cũng không phát ra được, chỉ có thể ngột ngạt kêu lên, run rẩy co rúc ở trong góc.

Nước mắt tràn đầy hốc mắt, rớt liên tục xuống đất, cô trơ mắt nhìn Nam Cung Kình Hiên đi vào, bóng dáng mạnh mẽ rắn rỏi cô đơn chiếc bóng, ưu nhã mà lạnh lùng, anh không mang theo gì cả . . . . . . Thật sự không có mang theo bất cứ vật gì! Cô trơ mắt nhìn bọn họ đạt thành hiệp nghị. . . . . . Chỉ cần Nam Cung Kình Hiên có thể quật ngã Trình Dĩ Sênh trong vòng mười phút, anh ta sẽ để người lại! 

Phải . . . . . Y Y đã được thả ra . . . . . .

Nhưng cô đã trơ mắt nhìn Nam Cung bị đâm một dao, máu tươi giàn giụa. . . . . . Trong nhà xưởng tối đen chỉ có một ngọn đèn nhỏ sáng mờ mờ, đầy tai cô đều là tiếng đánh nhau té ngã, dao găm hung hăng xẹt qua mang theo tiếng gió, cô sợ tới mức nhắm mắt lại thét chói tai không dám nhìn, thật sự muốn mở miệng kêu bọn họ đừng đánh nữa! Nhưng vô dụng. . . . . . Cả người cô bị trói bằng một sợi dây, cái gì cũng đều không làm được! !

Mới vừa rồi Y Y còn tựa vào bên người cô, cô dùng thân thể ngăn trở tầm mắt của cô bé, nhưng cô bé vẫn thấy được cảnh tượng máu chảy đầm đìa, cũng thấy Trình Dĩ Sênh bị quét ngang chân một cái, anh ta  trật chân té trên mặt đất, có âm thanh giống như xương đầu gối vỡ vụn vang lên. . . . . .

Đây là cuộc đánh đấm cũng như chém giết tàn nhẫn, không có người thắng! Chỉ có ‘lưỡng bại câu thương’!

"Ha. . . . . . Mày chịu đựng được không? Nam Cung đại thiếu gia. . . . . ." Sắc mặt Trình Dĩ Sênh dữ tợn cười cười, dùng mũi dao chỉ vào anh: "Nhìn bộ dáng hiện giờ của mày đi, có thể có bao nhiêu ưu nhã, cao giá bao nhiêu? Mẹ nó, mày có biết tao hận nhất cái dáng vẻ nắm trong tay tất cả mọi thứ của mày hay không! Ông đây hận không thể giết chết mày!"

Sắc mặt anh ta đỏ lên nhìn rất dọa người, Trình Dĩ Sênh run rẩy, mắt trợn to, trán nổi gân xanh, gầm ra một câu.

"Mày có biết tao rất yêu Thiên Tuyết hay không? Trên thế giới này tao có thể đối xử ác độc với bất cứ ai, có thể không có một chút tình cảm đối với bất cứ người nào, nhưng mẹ nó, tao chỉ thích một mình cô ấy! Nhưng mày thấy đó, cô ấy đối đãi với tao như  thế nào, đối với loại người khốn kiếp cặn bã như mày mà cô ấy cũng có thể tha thứ, tại sao cô ấy không thể tha thứ cho tao! Tao hận mỗi một người trong nhà mày! Mẹ nó, tao là một thằng đàn ông, mày cho rằng tao thật sự cam tâm tình nguyện bị con ngốc Nam Cung Dạ Hi kia ép bức giẫm đạp ở dưới chân à, dụ dỗ cô ta còn kém liếm ngón chân của cô ta để bước vào cửa nhà mày đòi kế sinh nhai sao? ! Ông chờ chính là cái ngày này. . . . . . Chờ đợi cái ngày mà con ngốc kia bị buộc phải quỳ xuống cầu xin tao, không còn dám phách lối với tao! Còn mày nữa. . . . . ."

"Biết vì sao tao cường bạo La Tình Uyển không? . . . . . . Mày dám chạm vào phụ nữ của tao, tao cũng phải để cho mày nếm thử mùi vị bị người khác nhúng chàm vị hôn thê!" Trình Dĩ Sênh gầm lên câu cuối cùng.

Gương mặt tuấn tú của Nam Cung Kình Hiên trắng bệch, liếc mắt nhìn Thiên Nhu một cái, bảo đảm cô không sao, ánh mắt lạnh lùng như băng  kia mới quét về phía Trình Dĩ Sênh.

Anh cười lạnh, nụ cười lộ vẻ miệt thị.

"Mày là đàn ông, cho nên dựa vào cường bạo phụ nữ để uy hiếp cô ta giúp mày, mày là đàn ông, cho nên dựa vào Dạ Hi để lấy được gia sản của nhà Nam Cung, mày là đàn ông, cho nên bắt cóc con gái của chính mình để đổi lấy tương lai áo cơm không lo cao bay xa chạy. . . . . . Trình Dĩ Sênh, mẹ nó, mày thật sự là một thằng đàn ông." Giọng nói của anh trầm thấp, nhưng rất rõ ràng, từng câu từng chữ giống như từng nhát dao lạnh cắt cổ họng của người ta.Truyện chỉ đăng trên diendanlequydon

"Mày câm miệng cho ông!" Trình Dĩ Sênh rống một tiếng dữ dội, sắc mặt trướng đến đỏ bừng.Truyện chỉ đăng trên diendanlequydon 

"Hai mươi phút. . . . . . Nếu mày có thể còn sống dưới con dao của tao mà đi ra ngoài, tao liền thả Dụ Thiên Nhu. . . . . . Nhưng nếu mày không cẩn thận mà chết rồi, tao sẽ khiến cô em vợ vô cùng tôn sùng mày chôn theo mày! Mẹ nó, mày có dám hay không?"

Cả người Thiên Nhu lạnh như băng, đôi mắt ngập nước mắt nhìn Nam Cung Kình Hiên, liều mạng lắc đầu "Đừng, đừng",  trong giọng nói khàn khàn lộ ra sự tuyệt vọng, liều mạng lắc đầu! ! Cô muốn anh nhanh chóng rời đi, đi xa thật xa! Là chính cô không cẩn thận mới rơi vào trong tay người đàn ông này, cô không muốn liên lụy Nam Cung, cô không muốn nhìn anh bị thương, thậm chí là bị giết chết! Cô sẽ có lỗi với anh, cũng có lỗi với chị cả đời!

Nam Cung Kình Hiên nhàn nhạt quét mắt qua Thiên Nhu, trong ánh mắt thâm thúy lộ ra vẻ dịu dàng hiếm thấy.Truyện chỉ đăng trên diendanlequydon

"Sau khi trở về phải đối xử tốt với chị của em. . . . . . Ít làm cho cô ấy quan tâm lo lắng cho em, biết chưa?" Anh cố nén đau đớn do vết thương truyền tới, giọng khàn khàn nói: "Tôi còn chưa kịp nói cho em biết, thời điểm ở tuổi này của em, cô ấy đã chịu biết bao nhiêu khổ sở, tôi đã làm quá nhiều chuyện có lỗi với cô ấy. . . . . . Em có thể có lỗi với tôi, nhưng đừng làm gì để phải xin lỗi cô ấy."

"Ít nói nhảm thôi! !" Trình Dĩ Sênh gầm lên, trợn mắt trừng anh.

Nam Cung Kình Hiên lạnh lùng quét mắt qua, khiến khí thế của anh ta bị đè ép xuống một nửa, ngón tay thon dài cởi cà vạt cùng tây trang dính máu của mình ra, động tác chầm chậm, nhưng lại lạnh như hàn băng.

“Cũng tốt. . . . . . Tao cũng nên tính toán với mày những chuyện không bằng cầm thú mà mày đã làm với Thiên Tuyết. . . . . . Nợ của mày, tao nhớ rất rõ ràng, bây giờ —— đến trả đi!"

Áo khoác màu đen ướt đẫm máu bị ném trên mặt đất, theo thanh âm rơi xuống, cuộc đối đầu chết sống giữa hai người đàn ông này đã bắt đầu.

Trong tiếng kêu ngột ngạt của Thiên Nhu, dao găm sáng lạnh đã vung lên!

*****

Thời điểm mấy người Dụ Thiên Tuyết chạy tới, Trình Lan Y đã khóc đến khàn cả giọng.

Nam Cung Ngạo bước xuống từ trong xe, trong nháy mắt, sự vững như bàn thạch biến mất không thấy gì nữa, thay vào đó là vẻ tang thương, ông run rẩy đi tới, đưa tay ôm đứa cháu ngoại nhỏ đang khóc đến ruột gan đứt từng khúc, thân thể cô bé cong lên làm cho lòng người chua xót.Truyện chỉ đăng trên diendanlequydon

Cánh cổng lớn nặng nề vẫn đang đóng chặt, không nghe được động tĩnh bên trong.

"Y Y. . . . . . Y Y đừng khóc. . . . . . Ông ngoại tới đón con về nhà. . . . . ." Nam Cung Ngạo ôm đứa cháu thật vất vả mới tìm trở về, giọng nói già nua khẽ run run dụ dỗ, Trình Lan Y khóc đến ho khan ra tiếng, theo bản năng giơ hai tay quấn lên cổ của Nam Cung Ngạo.

"Bọn họ đâu?" Dụ Thiên Tuyết đóng cửa xe, chạy đến bên cạnh Lạc Phàm Vũ.

Thân ảnh mảnh khảnh run lẩy bẩy trong trời đêm giá rét, nước mắt ngân ngấn làm cho người nhìn đau lòng.Truyện chỉ đăng trên diendanlequydon

"Ngoại trừ cánh cửa này thì không có cửa nào khác, buổi chiều chúng tôi đã đến đây rất sớm, nhưng có chết cũng không vào được! Tên khốn kiếp kia rất giảo hoạt, tất cả ngõ ngách ra vào cũng đã bị ngăn chận, chỉ cho một mình Kình Hiên đi vào, hiện tại tôi cũng không rõ tình huống bên trong là thế nào, cũng hỏi không được gì từ miệng của Y Y. . . . . ." Sắc mặt của Lạc Phàm Vũ tái nhợt, siết chặt quả đấm, tinh thần căng thẳng sa sút tới cực điểm.Truyện chỉ đăng trên diendanlequydon

Hết chương 314