Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 139: Người kia chính là một tên biến thái!

“Xin chào…..” Dụ Thiên Tuyết cau mày chào một tiếng, nhưng chỉ có tiếng vang không có tiếng trả lời, cô chỉ có thể tự mình đối mặt với không gian hoàn toàn xa lạ tối đen này, trong phòng có cái gì không, người kia ở đâu cô cũng không rõ ràng lắm.

Nhẹ nhàng hít một hơi, Dụ Thiên Tuyết mở miệng nói: “Vị tiên sinh này, anh khỏe chứ, tôi là Dụ Thiên Tuyết, tư vấn viên của trung tâm Huệ Minh, rất vinh hạnh vì có thể tới đây để tư vấn cho anh, anh…… Anh có thể lên tiếng không?”

Lúc nói xong câu cuối cùng cô hơi đỏ mặt, nhưng trừ nói những lời này cô cũng không biết phải nói gì.

Bên trong vẫn không có tiếng tăm gì, ngay khi Dụ Thiên Tuyết sắp có cảm giác tuyệt vọng, rốt cuộc có một chuỗi tiếng bước chân từ xa đến gần đi tới trước mặt cô, khoảng cách có chút quá gần, Dụ Thiên Tuyết cảm thấy hơi khó chịu, ngay sau đó đã nghe được một giọng nói vang lên lên đỉnh đầu: “Cô tới một mình?”

Giọng nói đậm đà du dương, trầm thấp đè nén lộ ra sự từ tính, kèm theo hơi thở phái nam mãnh liệt cuốn sạch ý thức của cô.

Dụ Thiên Tuyết có chút hít thở không thông, gật gật đầu.

Cô cảm thấy giọng nói này có phần quen thuộc biết bao, nhưng là giống ai? Nhất thời cô nhớ không nổi, chẳng lẽ là giống người dẫn chương trình thời sự? Mặt cô hơi đỏ lên, không thể tháo bịt mắt ra nhìn kỹ một cái, cảm giác quá kém, nhưng cô vẫn duy trì lễ phép, nhẹ giọng nói: “Tiên sinh, chúng ta ngồi xuống trò chuyện được không? Xin lỗi tôi nhìn không thấy, cũng không biết bố cục trong phòng như thế nào.....”

Bịt mắt màu đen, da thịt cô trắng nõn như tuyết vô cùng mịn màng, đôi môi đỏ như máu.

Mấy ngón tay ưu nhã của người đàn ông theo bả vai cô lướt xuống, nhẹ nhàng kéo tay cô qua, nắm trong lòng bàn tay, dẫn dắt cô đi vào bên trong.

Dụ Thiên Tuyết cau mày, có thể thế này sao, trong nháy mắt cô muốn vùng vẫy, dù sao, thật sự là không quen bị người khác phái đụng chạm không có ý do thế này, nhưng ngẫm nghĩ cũng không có biện pháp nào, chỉ đành mặc cho người đàn ông cao lớn nắm bàn tay nhỏ bé của mình, dắt cô đi thẳng tới ghế salon.

Nói anh ta cao lớn, là bởi vì giọng nói của anh ta truyền đến từ đỉnh đầu, cô mơ hồ có thể nghe được tiếng tim đập trong lồng ngực của anh ta.

Người đàn ông này so ra cao cô hơn một cái đầu, thân thể cũng rất có cảm giác bị áp bách.

“Cô thích uống gì?” Giọng nói đàn ông trầm thấp đậm đà vang lên lần nữa.

“Nước lọc, cám ơn.” Dụ Thiên Tuyết lấy ra bản ghi chép từ trong túi xách của mình, định dùng phương thức ghi chép nguyên thủy nhất để trao đổi cùng với bệnh nhân này, thật ra thì tình huống cũng tốt hơn rất nhiều so với dự liệu, dường như người này không khó khai thông đến vậy.

“Không có nước lọc, cà phê hoặc hồng trà, muốn loại nào?”

Dụ Thiên Tuyết ngẩn ra, có chút xấu hổ: “Vậy thì Hồng trà, cám ơn.”

“Cô công tác ở Huệ Minh bao lâu rồi?”

“Chỉ mới mấy ngày.” Dụ Thiên Tuyết lắc đầu một cái, vô cùng thành khẩn nói, hơi cau mày: “Chẳng qua tôi có kinh nghiệm, xin anh tin tưởng sự chuyên nghiệp của tôi.”

Người đàn ông ngồi xuống bên cạnh cô.

Dụ Thiên Tuyết cau mày sâu hơn, cô có chút không hiểu, thông thường khi nói chuyện phiếm, không phải ngồi ở phía đối diện thì tương đối thành khẩn hơn sao? Chẳng lẽ bây giờ cô phải xoay người qua mới có thể đối thoại với người đàn ông này?

“Tốt.” Anh ta chỉ nhàn nhạt nói một chữ, sau đó ngửa đầu tựa vào ghế salon, cánh tay ưu nhã đặt trên trán, hình như đang muốn chợp mắt nghỉ ngơi một chút.

“Tiên sinh?” Dụ Thiên Tuyết không nghe được động tĩnh gì, do dự gọi nhỏ: “Tiên sinh, anh còn ở đây không?”

Vẫn không có động tĩnh, theo bản năng Dụ Thiên Tuyết sờ soạng bên cạnh mình, bỗng nhiên sờ được một thân thể nóng hừng hực, mấy ngón tay mảnh khảnh trắng noãn chạm trúng nút áo sơ mi, xuyên qua lớp vải mỏng manh kia có thể cảm nhận được cơ ngực tráng kiện của anh ta.

Dụ Thiên Tuyết sợ hết hồn, bất thình lình rút tay về.

Thật sự là cô đã quá mạo muội, bên cạnh có một người sống sờ sờ, hẳn là cô phải nghe được tiếng hít thở và nhịp tim đập.

Nhưng hiện giờ, hình như là anh ta đã ngủ thiếp đi, cô có thể làm cái gì?

Bàn tay nhỏ bé cầm cây bút, không ý thức mà viết loạn trên bản ghi chép, loại không khí này làm người ta hít thở không thông, Dụ Thiên Tuyết bất đắc dĩ viết trên bản ghi chép: “Ngày thứ nhất, không thu hoạch được gì, anh ấy ngủ thiếp đi, đối thoại không nhiều hơn mười câu, hoàn tất.”

Hiện tại không thấy rõ chữ mình viết, chắc là rất xấu.

Trong bầu không khí ngột ngạt, thậm chí Dụ Thiên Tuyết không thể nhận biết được hiện tại là mấy giờ, cả người ở trong thế giới thời gian không gian điên đảo.

Tối qua ngủ trễ, hiện giờ cơn buồn ngủ đột nhiên kéo tới, cô chống đỡ không nổi, cũng ngủ thật say.

.................

Thân thể Nam Cung Kình Hiên cao ngất đứng lên, trong đôi mắt thâm thúy tản ra ánh sáng như ngọc lưu ly, đi tới bức tường phù điêu, rót một ly rượu đỏ, bỗng nhiên uống hết.

Toàn thân người đàn ông anh tuấn khôi ngô đều là sự tà tứ sức quyến rũ, anh hơi say, đi trở lại ghế salon, cúi đầu chống tay ở hai bên thân thể người phụ nữ trên ghế salon.

Tháo ra bịt mắt màu đen che lấy hơn phân nửa khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, trong tay Dụ Thiên Tuyết vẫn còn cầm bút, mềm mại xiêu vẹo ngã trên ghế salon.

Nam Cung Kình Hiên chăm chú nhìn cô hồi lâu, trong đôi mắt thâm thúy có tình yêu say đắm đam mê cùng sự đau lòng, anh đưa tay rút bản ghi chép trong tay cô ra, nhìn chữ viết rất đẹp có điều hơi lộn xộn, ngón tay thon dài mơn trớn rồi để lên trên bàn.

Ngay sau đó anh bồng cô lên, đi đến bên trong đặt cô xuống giường lớn, kéo chiếc mềm mỏng bên cạnh qua đắp cho cô.

Hai cánh tay cường tráng ôm chặt lấy cô, siết thật chặt.

“…..” Trong lúc ngủ mê, Dụ Thiên Tuyết ưm một tiếng, cảm giác được sự nóng bỏng ấm áp ùn ùn kéo đến, cô quá mức buồn ngủ không thể mở mắt ra, càng không biết hiện giờ mình đang bị một người đàn ông ôm ấp như thế nào.

“Thật xin lỗi…..” Giọng nói của Nam Cung Kình Hiên khàn khàn vang vọng ở trong phòng, bao trùm bên tai cô, nói không biết bao nhiêu lần: “Thiên Tuyết, thật xin lỗi.....”

Nụ hôn ấm áp rơi xuống, mang theo hương thơm tinh khiết của rượu đỏ bao phủ đôi môi đỏ mọng, dễ dàng đẩy ra hàm răng hơi khép của cô.

Mùi vị ngọt ngào tràn ngập trong khoang miệng, thân thể to lớn của Nam Cung Kình Hiên run nhè nhẹ, yêu thương đôi môi của cô như thương yêu một loại trân bảo quý hiếm, bàn tay từ cái mềm mỏng mò vào, cởi áo ngoài của cô ra, lần theo phía bên trái thăm dò lên chạm đến cánh tay của cô.

Trên cánh tay trái, một đoạn da thịt trơn mềm mịn màng, anh có thể đụng chạm được một vết sẹo dữ tợn thật dài.

Cho tới bây giờ chưa hề để lộ, cho tới bây giờ cũng chưa hề có người nào nhìn thấy.

Cánh tay Nam Cung Kình Hiên siết chặt, ôm người phụ nữ bị chính mình tổn thương đến thương tích đầy mình vào trong ngực, dưới tình huống cô hoàn toàn không thanh tỉnh, dùng sự trầm mặc để biểu đạt sự áy náy của anh, anh biết, khi cô thanh tỉnh thì lý trí sẽ khiến cô hung hăng đẩy anh ra, cô sẽ không muốn nghe anh nói bất cứ lời nào, thậm chí, căn bản là không muốn nhìn thấy anh.

Trọn vẹn mấy giờ đồng hồ, Nam Cung Kình Hiên cứ dùng tư thế không đổi mà ôm ấp cô như vậy, ngoại trừ, thỉnh thoảng lúc cô cảm thấy không thoải mái thì thay đổi tư thế, anh cứ kiên trì ôm lấy cô.

Buổi sáng cứ trôi qua như thế, anh không phải là không có lý trí đến mức ở chỗ này đợi tới lúc cô tỉnh lại.

Chống trán mình vào trán cô, Nam Cung Kình Hiên nhẹ nhàng vuốt ve tóc cô, giọng khàn khàn: “Có thể cho anh một cơ hội để yêu em hay không? Một lần là đủ rồi.....”

*****

Lúc Dụ Thiên Tuyết tỉnh lại thì đã qua buổi trưa.

Cô phải thừa nhận cô vẫn còn chưa đủ chuyên nghiệp, bởi vì không thể hiểu được, khi cô tỉnh dậy không phải ngồi ở trên ghế salon như lúc đầu mà là đang trên giường lớn, động tác đầu tiên của cô chính là đột nhiên kéo bịt mắt màu đen xuống, cố gắng thích ứng ánh sáng chói lóa, phân biệt nơi mình đang ở.

Giường lớn mềm mại màu trắng, mềm mỏng đắp trên người, quần áo của cô nguyên vẹn không tổn hao gì.

Đôi mắt trong suốt của Dụ Thiên Tuyết mang theo sự kinh ngạc và mơ màng, đầu óc mê man không biết xảy ra chuyện gì, chẳng lẽ là người đàn ông kia nhìn thấy ngủ trên ghế salon nên ôm nàng tới nơi này ngủ? Đột nhiên Dụ Thiên Tuyết nắm cổ áo của mình, cẩn thận nhớ lại mình có bị anh ta xâm phạm hay không, trong trí nhớ hình như là không có.

Nhưng mà cô có thể cảm giác được rất rõ ràng, trong cổ họng có hương thơm tinh khiết của một loại rượu đỏ.

Bỗng nhiên Dụ Thiên Tuyết đứng dậy, quan sát căn phòng có phong cách cổ xưa này, bên ngoài là một phòng khách rất lớn, ghế salon cùng khay trà cũng đặt ở ngay chính giữa không có sự dư thừa, mà cô cũng liếc nhìn bức tường phù điêu bên ngoài có bày một cái quầy dài —— phía trên treo một ít ly, hai bên sắp rất nhiều rượu đỏ.

Dụ Thiên Tuyết đi tới, ngửi mùi vị trong cái ly kia.

Sau đó sắc mặt cô tái nhợt đặt cái ly xuống, đề phòng nhìn tất cả mọi thứ chung quanh, suy nghĩ lại thì không có khả năng người đàn ông kia làm gì với mình, trong lòng nhất thời oán giận, chỉ có cảm giác là mình gặp phải lưu manh!

Quỷ tha ma bắt..... Sao mà nơi nào cũng đều có mấy tên khốn kiếp?!

Dụ Thiên Tuyết không còn kịp nghĩ bất cứ chuyện gì nữa, cầm túi xách của mình lên, lấy điện thoại di động ra mới phát hiện đã bị người ta tắt máy.

Cô cũng không nhịn được nữa, xông tới mở cửa đi ra ngoài, cô cam đoan đây là lần cuối cùng mình tới nơi này, cho dù đến cùng là khách hàng này có thân phận gì quyền hành lớn bao nhiêu, cô chịu đủ rồi những chuyện bị loại người bỉ ổi này thừa dịp người khác ngủ mà giở trò dâm ô hèn hạ!

*****

Trở lại công ty, quản lý Chương chăm chú nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn oán giận của Dụ Thiên Tuyết, chân mày cũng là nhíu lại.

“Tôi không làm..... Tùy tiện như thế, tôi không làm!”

Quản lý Chương kèm nén cảm xúc, tỉnh táo hỏi: “Làm sao vậy?”

“Anh có biết vị khách này là một tên biến thái không? Tôi tới đó thì bị bịt mắt cái gì cũng không thể thấy, vậy thì cho dù anh ta lừa bán đi tôi cũng không biết! Hơn nữa một câu anh ta cũng không nói, chỉ biết ngủ, anh lại còn…..” Sắc mặt Dụ Thiên Tuyết đỏ lên, cố nén nhục nhã nói: “Anh ta lại còn thừa dịp tôi ngủ mà động tay động chân, anh có thể tự mình đi hỏi anh ta, đừng có trách tôi nói oan cho anh ta!”

Mí mắt quản lý Chương giựt giựt.

“Tôi cũng vừa mới nhận được điện thoại của khách hàng, cô bị tố cáo.” Anh thận trọng nói.

“Cái gì?!” Dụ Thiên Tuyết kêu lên một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú trướng đến đỏ hồng.

“Cô có tuân thủ quy củ không?” Giọng quản lý Chương trong trẻo: “Đối phương đã quy định là không cho phép cô lấy bịt mắt xuống, từ đầu tới đuôi cô vẫn tuân thủ sao? Mỗi lần tư vấn là ba giờ hoặc có thể kéo dài hơn, có phải cô cũng chưa hỏi ý kiến của khách đã tự mình trở lại hay không? Còn nữa....., Thiên Tuyết ——”

Ánh mắt quản lý Chương có chút nghiêm nghị chăm chú nhìn cô: “ Cô đã ngủ trong quá trình tư vấn, cô nói tôi làm thế nào để tin tưởng vào sự chuyên nghiệp của cô? Lần đầu tiên phục vụ tận nơi cô đã làm hư chuyện thành ra như vậy, ngay cả tôi cũng không có biện pháp nào giao phó!”

“Tôi…..” Khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú của Dụ Thiên Tuyết hơi tái nhợt, không có cách nào cãi lại, trong đôi mắt trong suốt lóe ra sự kích động, giờ phút này đành phải thừa nhận là cô thật sự đã sai lầm, cô nhất thời buông lỏng để mặc cho mình ngủ quên.

“Thật sự xin lỗi, là lỗi của tôi.” Dụ Thiên Tuyết nhẹ giọng thừa nhận, ánh mắt thành khẩn nhìn quản lý Chương: “Tôi chấp nhận trừng phạt, trừ tiền thưởng hay là cái khác cũng được, nhưng vụ này, tôi không muốn nhận nữa, đây là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng.”

Quản lý Chương lặng im trầm mặc.

Điện thoại trên bàn vang lên, quản lý Chương nhận máy nói đôi câu thì hơi cau mày nhìn Dụ Thiên Tuyết, do dự một chút rồi đưa điện thoại qua nói: “Chính cô tự nói xin lỗi khách đi.”

Dụ Thiên Tuyết khẽ cắn răng, nhận lấy điện thoại.

Hết chương 139