Chọc Tới Chủ Tịch Tổng Tài

Chương 219: Hoàn toàn rời xa

Edit: Ái Nhân

Beta:yunafr

Khách sạn nổi tiếng.

Lâu đài phủ bên trong màn sương, Tần Tấn Dương Du Ty Kỳ ngồi cũng với Quan Nghị.

Du Ty Kỳ hai tay cầm dao nĩa, rất thành thục cắt một phần nhỏ thịt bít tết, bỏ vào miệng, tỉ mỉ nhai. Chợt nhíu mày, ngẩng đầu nhìn hai người đổi diện.

Thói quen kiêu ngạo nói, “Thịt bò bít tết nơi này làm ăn không ngon! Không như đầu bếp cha mời về làm ăn ngon hơn!”

“Làm ơn! Cha cô là người nào! Ông ấy mời là đầu bếp nổi danh thế giới! Hơn nữa bơi đại tiểu thư thích ăn thịt bò bít tết nhất, cha cô đương nhiên sẽ thỏa mãn yêu cầu của cô .”

Quan Nghị sấn một miếng bò bít tết ăn, gật đầu một cái, “Tớ cảm thấy ăn ngon thật ra thì cũng không tệ lắm!”

“Có sao! Mùi vị kém rất nhiều a! Em cảm thấy có chút chát chát đấy!” Nói xong, cô thả dao nĩa trong tay, không có ý định động vào nữa phần bò bít tết còn lại.(AN: *nước mắt ràn rụa* ôi, bít tết a, bít tết a! Không ăn cho tui chứ. Sao lại vứt thế kia. Hixhix mình thì chưa được ăn bít tết lần nào, họ thì dư để vứt. trời ơi trời ở chẳng cân, kẻ thì ăn không hết người thì mần không ra)

Chợt nghĩ đến mới vừa rồi xem qua cuốn tạp chí kia, trong tạp chí viết ở Đài Loan bò cho ăn cỏ người ta trồng, “Em đoán Đài Loan trâu ăn phải cỏ đều chát chát đấy! Cho nên hiện tại thịt bò cũng biến thành chát chát rồi!” (AN: đồ IQ một chữ số xiiiiiiiiiii)

Vẻ mặt Du Ty Kỳ thành thật nói, không quên bổ sung, “Mới vừa rồi trong thời gian làm việc nhìn thấy trên tạp chí đề cập tới, với bò cỏ khô vô cùng quan trọng!”

“Ha ha ——“ Quan Nghị cười to lên, không nghĩ tới cô sẽ nói như vậy.

Nghiêng đầu, hỏi Tần Tấn Dương bên cạnh, “Tấn Dương! Thì ra Kỳ Kỳ lại thú vị như vậy ”

Tần Tấn dương không nói gì, chỉ "uh" một tiếng.

Du Ty Kỳ nhìn thấy Tần Tấn Dương gật đầu khẳng định, vội vàng tức giận trừng Quan Nghị, cầm nĩa lên tức giận chỉ hắn, “Buồn cười sao? Hừ! Anh còn cười nữa? Anh cười nữa! Em liền nén cái nĩa này qua!”

"Tốt lắm tốt lắm! Anh không cười!" Quan Nghị vội vàng dừng không cười nữa.

Ánh mắt đánh giá miếng thịt bò trước mặt của cô, quan tâm hỏi, “Ăn không ngon sao? Có muốn đổi phần đồ ăn khác hay không? Nếu không buổi tối lại kêu đói bụng!”

“Thế nhưng thứ đứng hàng khủng bố này thực sự ăn không ngon a!” Nói xong, vừa cầm dao nĩa lên, tượng trưng cắt lấy.

Có lẽ do quá dung sức, có lẽ do tay trơn một chút, dao nĩa đột nhiên xẹt qua cái mâm trong nháy mắt phát ra “Chi ——“ một tiếng vang chói tai.

Quan Nghị vội vàng nhíu mày, hỏi, “Không phải chứ? Em ở Đài Loan còn chưa được mấy ngày đúng không? Bây giờ dùng không quen dao nĩa rồi hả?”

“Không có! Anh mặt con nít đáng ghét!” Du Ty Kỳ liếc hắn một cái.

Có chút nhàm chán hỏi, "Anh chỗ nào đáng ghét!"

"Chỗ nào cũng ghét!" Cô sẵng giọng nói.

. . . . . .

Tần Tấn Dương vẫn lẳng lặng ngồi bên cạnh, nhìn bọn họ cãi vả ngươi một câu tôi một câu. An tĩnh không nói gì, mà trước mắt hắn, tựa hồ hiện lên tình hình lúc đầu.

“Tôi chán ghét anh tự cho mình là đúng, chán chét anh cho là có tiền là có tất cả, chán ghét khuôn mặt cười của anh giống như mặt chó, tất cả của anh làm tôi đều ghét!”

“Còn có, thịt bò bít tết ăn rất ngon, nhưng mà tôi chưa từng đến nhà hàng Tây, cho nên tôi không biết dũng dao nĩa, xin lỗi!”

Đồng Thiên Ái……. Chẵng lẽ thật sự anh không cho em có cảm giác an toàn sao……

Đột nhiên, đứng dậy, mím chặt môi, đi về phía cửa lớn.

Du Ty Kỳ cũng vội vàng đứng dậy, nhưng không có đuổi theo, chỉ nhỏ giọng hỏi, “Tần ca ca! Anh đi đâu vậy? Có phải đến phòng rửa tay hay không?”

Đúng lúc nhân viên phục vụ đưa tay mở cửa ra.

Tần Tấn Dương cũng không quay đầu lại, trực tiếp lắc mình đi ra khỏi cửa.

“……” Du Ty Kỳ nhìn bóng lưng anh rời đi, trong lòng vạn phần mất mác, ngã ngồi trên ghế, nhìn qua thức ăn trước mắt, sững sờ ngẩn người.

Có chút khốn đốn nói, “Anh mặt con nít…… Kỳ Kỳ quả thực là người cực kỳ chán ghét sao……”

Quan Nghị nhìn ra biểu tình dị thường mất mác của cô, mặt có chút động nói, “Không có a! Kỳ Kỳ vừa đáng yêu lại xinh đẹp, là tiểu công chúa! Tất cả mọi người đều thích em!”

". . . . . ." Không trả lời, cúi đầu.

Bỗng nhiên lại ngẩng đầu lên, vô cùng khổ não hỏi, "Như vậy tại sao. . . . . . Tần ca ca. . . . . . Dường như không thích em. . . . . ."

"Làm sao có thể!" Quan Kỳ thầm nhủ trong lòng"A di đà Phật" , trái lương tâm nói, "Đoán chừng Tấn Dương hắn ta gần đây tâm tình không được tốt đi! Ừ! Chuyện của công ty quá nhiều!"

Chỉ coi như không có trái lương tâm, chính xác là tâm tình không tốt!

Du Ty Kỳ gật đầu một cái, tiếp tục nói, “Tâm tình không tốt sao! Nhưng em còn cảm thấy Tần ca ca không thích em!”

. . . ."

Thấy bộ dáng cô vô cùng đưa đám, Quan Nghị an ủi, “Không có! Làm sao có thể a! Tấn Dương hắn…… Thật ra thì rất thích Kỳ Kỳ…… À…… Tựa như Tần mẹ thích Kỳ Kỳ vậy……”

"Vậy sao?" Còn có chút hoài nghi.

Khồn tự tin nói, "Ừ!"

Trong lòng nói thầm: mặc dù loại thích này, không phải là yêu.

Tần Tấn Dương sau khi nói tên khách sạn, khởi động xe Benz trở lại vịnh Cao ốc. Cơ hồ có thể nói là gấp gáp chạy đến đó, không có chút nghĩ ngợi.

Sau khi dừng xe lại, ngồi thang máy trực tiếp đến nơi đang trọ.

Cầm chìa khóa, vội vàng mở cửa. Đang mong đợi bên trong phòng đèn sáng, hoặc là trong phòng có người.

Chợt mở cửa ra, một hồi mất mác.

Trong phòng tối đen, không có một bóng người.

Đưa tay đè xuống công tắc đèn, nháy mắt cả phòng hoàn toàn sang lên. Quét mắt gian phòng, tìm thân ảnh nhỏ xinh kia. Thật lâu sau, mới chán chường dựa cửa, ngơ ngác mất hồn.

Tần Tấn Dương! Ngươi điên rồi! Lại còn trông mong cô ấy sẽ trở về đây!

Cô ấy làm sao có thể trở về đây?

Đột nhiên lại vội vàng đi vào phòng tắm, đè xuống đèn trên tường, trên kệ tắm rửa thậm chí ngay cả bàn chãi đánh răng cũng cái ly cô đã dùng qua cũng không có! Khăn lông cũng bị lấy đi!

Lo lắng xoay người, muốn tìm đến một chút xíu dấu vết cô đã từng lưu lại.

Lật tung khắp tất cả gian phòng, cư nhiên không tìm được gì.

Cô đi! Hắn mua đồ cho cô, một cái cũng không có lấy đi! Đồ của cô, một cái cũng không có để lại! Thậm chí ngay cả chút xíu dấu vết cũng không có! Cả người cứ như vậy mà biến mất!

Trong phòng ngủ, miểng thủy của kính trên bàn hóa trang , rơi đầy đất.

Tần Tấn Dương quay đầu lại, ngây ngôc nhìn đống miểng thủy tinh, từ từ nhắm hai mắt lại.

Cô chỉ lưu lại…… Đầy đất bể tan tành…… Cho hắn……