Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một Chút

Chương 50: Nếu em đắc tội ai, tôi giúp em dạy dỗ người đó

Editor: May
Hôm nay là hôn lễ của Lâm Tiểu Miêu, Thẩm Chanh liên tục nhận được nhiều cuộc gọi.
Điện thoại tới chính là mấy người bạn học cũ nhiều năm không gặp, hỏi cô mang lễ vật gì đi tham gia hôn lễ của Lâm Tiểu Miêu.


Cô thuận miệng ứng phó nói mang cái bánh bao thôi! Khiến cho mấy người á khẩu không trả lời được, kiếm cớ vội vàng cúp điện thoại....
Nghe lén Thẩm Chanh nói chuyện điện thoại xong, Thẩm Trung Minh bội phục dựng thẳng ngón cái lên với cô.


Nhẹ lướt mắt nhìn ông, Thẩm Chanh cũng không ném xuống một câu liền đi ra cửa.
Két....
Một chiếc xe sang trọng, dừng ở bên cạnh Thẩm Chanh.
Cửa sổ xe chậm rãi quay xuống, người đàn ông trên xe đang hờ hững nhìn cô.
"Lên xe."
Giọng điệu bá đạo, là phương thức nói chuyện quen có của Thi Vực.


Qua rất lâu sau Thẩm Chanh không có động tĩnh, một hồi lâu mới lạnh lùng liếc nhìn anh một cái, "Lý do?"


Thi Vực híp mắt, trong mắt lạnh bạc hiện lên chút quyến rũ, "Không có lý do, nhưng ngược lại nghe nói em cần một bạn trai, tôi cảm thấy tôi phù hợp tất cả phương diện điều kiện, điểm quan trọng nhất, còn có thể cho em một chút mặt mũi."


Dưới ánh mặt trời, ngũ quan điêu khắc hoàn mỹ càng thêm chói mắt, khiến Thẩm Chanh nhìn kiểu gì cũng cảm thấy chói mắt.
"Dáng dấp anh quá cao, mang theo ra ngoài, tôi sợ đắc tội với người khác."
Thi Vực giương môi, lan tràn quyến rũ càng sâu hơn, "Không sợ, nếu em đắc tội cũng tốt thôi."


Không đợi Thẩm Chanh nói tiếp, anh lại bồi thêm một câu: "Em đắc tội ai, tôi giúp em dạy dỗ người đó."
Thẩm Chanh: "...."
Đắc tội người khác còn muốn đi dạy dỗ người ta? Đây là cái Logic gì!


Thấy vẻ mặt hắc tuyến của cô, Thi Vực cười tà tứ một tiếng, "Cùng lắm thì tôi an phận một chút, thà rằng để người khác đắc tội tôi, tôi cũng không đi đắc tội người khác."


Đối mặt với tên đàn ông bá đạo còn làm màu ra vẻ kiêu ngạo xem thường này, lần đầu tiên Thẩm Chanh không tìm được lời phù hợp để phản bác.
Đối với phản ứng của cô, Thi Vực giống như rất hài lòng, "Còn không lên xe?"
Thẩm Chanh liếc xéo anh, suy tư một giây....


Sau đó, khom người chui vào trong xe của anh.
Xe vội vã rời đi, cô cũng không hỏi anh muốn dẫn mình đi đâu.
Rất nhanh, xe dừng lại ở ngoài hội sở tạo hình xa hoa.
Mới vừa vào cửa, liền có mấy nữ trang điểm đón chào, giống như là đã sớm chuẩn bị.
"Cho các người mười phút."


Một loại giọng điệu đế vương, càng có sức uy hϊế͙p͙ hơn thánh chỉ tới.
Vốn không cho Thẩm Chanh một cơ hội nào để phản ứng, cô đã bị hơn mười người vây đỡ mang vào phòng trong.
Quản lý hội sở tạo hình không dám chậm trễ, vội vàng chạy tới, đứng gần ở sau lưng Thi Vực, cung kính nghe theo phân phó.


Bao nhiêu năm qua, đây là lần đầu tiên đại thiếu tự mình mang phụ nữ tới!
Nói không bàng hoàng là giả.
Thi Vực ngồi trên ghế sofa, theo thói quen châm một điếu xi gà, lòng ngón tay chậm rãi ma sát điếu thuốc, hít sâu một cái, môi mỏng chậm rãi phun ra một vòng khói.


Trên con ngươi rõ ràng, phủ lên một tầng sâu thẳm.
Không đến mười phút, Thẩm Chanh đã được trang điểm xong, được người đẩy đi ra.
Trên người, đã đổi lại một váy cúp ngực dài màu trắng, thể hiện ra thân hình xinh đẹp có lồi có lõm của cô.


Chỗ xương đòn vai, vẽ lên một đóa tường vi xinh đẹp, điểm này khiến cho cô có thêm chút sắc thái thần bí.
Thi Vực quan sát người phụ nữ trước mắt, ngay cả tư thế cũng không có thay đổi, chân thon dài cứ như vậy tùy tính gác ở trên bàn trà, lười biếng mà gợi cảm.


Anh dùng động tác ưu nhã dụi đầu điếu thuốc, khóe môi nhẹ nhàng nâng lên, "Xinh đẹp."
Chậm rãi phun ra hai chữ, tùy ý mà hờ hững.
Nóng bỏng giấu ở đáy mắt anh càng thêm nồng đậm, thậm chí bắt đầu không ngừng nóng lên.


Đối diện với ánh mắt có chứa mục đích này, trong lòng Thẩm Chanh lặng lẽ tặng anh một câu: Xinh đẹp ông nội anh!