Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một Chút

Chương 45: Đua xe trên đường cao tốc, liều mạng

Editor: May
Đi ra khỏi quán trà, gió mang theo khí nóng thổi tới trước mặt.
Thẩm Chanh có chút thoải mái híp mắt lại, cảm giác được tâm tình rất tốt, đâu còn bộ dạng khiến người ta vừa thấy đã thương vào lúc trước.


Diệp Mân cho rằng cô là đang dùng phương thức như thế để che dấu tâm trạng hỏng bét của mình, lúc yên tĩnh mở miệng an ủi nói: "Loại đàn ông không biết quý trọng cô đó, không cần cũng được. Cô chớ suy nghĩ quá nhiều, phía trước còn có một mảng lớn dày đặc...."


Chữ rừng còn chưa nói ra khỏi miệng, điện thoại đột nhiên vang lên dồn dập.
Liếc mắt nhìn điện báo, xuất phát từ theo thói quen, Diệp Mân xoay người, đi ra khoảng 3-4m nghe điện thoại.
Cũng vào lúc này, cỗ xe Bugatti màu đen dừng lại ở cạnh ngã tư đường.


Trên ghế lái, người đàn ông lười biếng khẽ dựa nghiêng vào, ngón tay suông dài gõ cửa sổ xe theo tiết tấu.
Động tác nhìn như lơ đãng, lại hoàn mỹ đến mức làm cho không người nào có thể bắt bẻ.
Đèn đỏ đèn xanh lần lượt thay đổi, nhưng đều bị anh hoàn toàn xem nhẹ.


Chưa tới ba phút, liền trở thành bế tắc giao thông nghiêm trọng, nhưng lại không có cảnh sát giao thông tiến lên hạch hỏi.
Nói giỡn, chiếc Bugatti này không thể tìm được chiếc thứ hai ở thủ đô, có ai dám tiến lên nhổ râu của lão hổ chứ.


Thi Vực nheo mắt, ánh mắt rơi vào trên người Thẩm Chanh cách đó không xa, môi mỏng ôm trọn một nụ cười sâu không thấy đáy.
Cầm lấy điện thoại di động từ bên cạnh, đầu ngón tay điểm nhẹ ở trên màn hình vài cái.
Điện thoại đột nhiên vang lên....


Thẩm Chanh đưa tay lấy từ trong túi quần ra, con mắt khẽ quét qua, ngón tay mảnh khảnh xẹt qua trên màn hình.
"Quay đầu lại, đi ba mươi bước, lên xe."
Giọng nói bá đạo, không phải thương lượng cũng không phải dò hỏi, mà là tuyên bố cường thế.


Ở trong thế giới của Thi Vực, tựa hồ cho tới bây giờ cũng không có người nào dám làm trái ý tứ của anh.
Thẩm Chanh quay đầu lại....
Cách đó không xa, khuôn mặt tinh sảo giống như điêu khắc, sao cô càng nhìn càng cảm thấy chướng mắt.
"Xin lỗi, không rảnh chơi với anh."


Mày liễu khẽ nhíu lại, Thẩm Chanh quyết định cúp điện thoại, quay đầu bước đi.
Nhưng đi ra vẫn chưa tới mười bước....
"Kéttt.... bin bin!"
Tiếng phanh chói tai và âm thanh còi xe, đâm thẳng vào trong tai cô.
Còn chưa kịp có phản ứng, đã bị người một phát níu lại, cường thế nhét vào trong xe.


Xe lập tức lái ra ngoài....
Mắt thấy Bugatti màu đen chạy đi như bay, cảnh sát giao thông chung quanh cũng không khỏi thở dài một hơi, cuối cùng cũng đã tiễn được một pho tượng phật lớn.


Lúc Diệp Mân tiếp nghe điện thoại, mơ hồ nhìn thấy chiếc xe kia, nhưng còn chưa kịp nghĩ nhiều, nó đã biến mất ở cuối tầm mắt của cô rồi.
Cúp điện thoại trở về tìm Thẩm Chanh lần nữa, nhưng đâu còn bóng dáng của cô ấy.


Tìm bốn phía một lần nữa, cũng không tìm được người, cô chỉ đành lái xe rời đi.
Bugatti lái một đường ra khỏi nội thành, cuốn lên đầy bụi đất.
Thi Vực đẹp trai đánh tay lái, u ám trong mắt, vẫn luôn hiện lên rõ ràng.


Khuôn mặt tuấn tú như kiểu tượng điêu khắc, hình dáng rõ ràng mang theo chút lạnh lùng.
Nghiêng mắt liếc nhìn Thẩm Chanh bình tĩnh đến mức quái lạ, chân giẫm chân ga tăng thêm lực đạo.
Chỉ trong giây lát, tốc độ xe tăng cao.


Chạy điên cuồng ở trên đường cao tốc không người, lướt sát qua bên cạnh phần lớn xe, giống như là đang dùng tính mạng đánh cuộc.
Lúc phụ nữ bình thường gặp được loại tình huống này, phần lớn đều sẽ bị sợ tới mức thét chói tai liên tục.


Thế nhưng Thẩm Chanh lại không như vậy, mà là càng thêm tỉnh táo.
Ý cười trong mắt Thi Vực càng rõ ràng, phản ứng của người phụ nữ này, thật đúng là nằm ngoài dự liệu của anh!
Nhưng như vậy, trò chơi này mới mới chơi vui được, không phải sao?
Lần nữa tăng tốc, tốc độ xe đến 190 km.


Nhưng mà, Thẩm Chanh vẫn không có phản ứng.
Thi Vực liếc cô một cái, nghiền ngẫm càng đậm, chỉ thấy này môi mỏng nhẹ nhàng nâng lên.
Tốc độ xe, trong nháy mắt đạt tới 206 km.
Chiếc xe ở trên đường cao tốc rộng rãi, tốc độ lái xe nhanh như vậy đơn giản là đang liều mạng.


Sơ sẩy một chút, tiếp theo sẽ là xe hư người chết....