Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một Chút

Chương 28: Diễn xuất đại bộc phát

Editor: May
Ba giờ chiều....
"Vị tiểu thư này, xin hỏi cô tìm ai?"
Khi một người phụ nữ lớn bụng, xuất hiện ở tòa nhà thương mại mười bảy tầng nào đó, sẽ bị người lễ phép chặn lại.
"Tôi tìm Thi Vực."


Một tay Thẩm Chanh đỡ lưng, một tay sờ lên bụng bự cao thẳng, nhìn bộ dạng có vẻ mệt chết đi được.
Tìm BOOS của họ?
Lặng lẽ liếc qua bụng của cô, thư ký giống như đã biết được gì đó....


Bình thường gặp phải loại tình huống này, các cô sẽ dò hỏi người đến đã có hẹn trước hay không? Sau đó mới an bài hành trình.


Nhưng thư ký không có hỏi Thẩm Chanh quá nhiều, đỡ cô ngồi xuống ở trên ghế sofa bên cạnh, rót một ly nước ấm đưa lên trước, "Tiểu thư, tổng giám đốc của chúng tôi đang họp ở phòng họp, cô ngồi ở đây chờ một lát đi."
Thẩm Chanh mỉm cười gật đầu.


Hai mươi phút sau, cửa tự động của phòng họp liền chậm rãi hé mở....
Thi Vực bước đi ra khỏi phòng họp, đôi mắt màu đen kia, thâm thúy giống như là u cốc không nhìn thấy đáy.
Thần bí khó lường, khiến người ta không thể bỏ qua.


Tất cả quản lý và người phụ trách tầng cao đều lục tục đi ra phòng họp theo sau lưng anh.
Thẩm Chanh đứng dậy, trong mắt nhanh chóng xẹt qua một tia xảo trá....
"Ông xã."
Cô mới mở miệng, giống như ném ra một trái bom nặng ký.
Trong lúc nhất thời, khói thuốc súng nổi lên bốn phía....


Ở dưới cái nhìn soi mói kinh ngạc của tất cả người, một tay cô đỡ eo, một tay ôm bụng, bước chân khó khăn đi về phía Thi Vực.
Ánh mắt rơi trên người phụ nữ mang theo bụng lớn đi tới trước mặt, Thi Vực chỉ nheo con ngươi mê hoặc người kia lại....


Anh quan sát đánh giá cô một phen, khóe môi xẹt qua chút hài hước.
Thẩm Chanh chuẩn bị tốt tâm tình, chậm rãi đi đến trước mặt anh, "Anh cũng đã không về nhà ba ngày rồi, bận rộn nhiều việc sao?"
Thi Vực giương môi, nụ cười nơi khóe môi khiến người ta càng thêm nhìn không thấu.


Khá lắm, không có phản ứng phải không.
Thẩm Chanh nhìn anh, giọng nói có chút khàn khàn, "Hay là những tin đồn bên ngoài là thật? Anh định ly hôn với em, để phụ nữ kia vào cửa nhà họ Thi...."
Vẫn không có phản ứng.


"Không nói gì? Là ngầm thừa nhận sao?" Thẩm Chanh cười, "Nếu như là thật, xin nói cho em biết. Muốn ly hôn, liền mau chóng chuẩn bị đơn ly hôn, em sẽ không dây dưa với anh...."
Nhìn người phụ nữ trước mặt đang tập trung vào vai diễn, sắc mặt Thi Vực giống như đã có biến hóa.


Trong không khí, mơ hồ chảy xuôi một chút hơi thở lạnh lẽo.
Thẩm Chanh cười khẽ một tiếng, "Yên tâm, dù ly hôn, tiền của anh, em cũng không cần một đồng...."
Bốn câu nói, khiến tất cả mọi người tin tưởng không chút nghi ngờ với chuyện này.


Thì ra, tổng giám đốc bọn họ lén kết hôn, hơn nữa còn có sai lầm lớn trong hôn nhân!
"Mọi người ở chỗ này mở đại hội à?"
Một giọng nữ vừa mới vang lên, chỉ thấy Diệp Mân giẫm giày cao gót, đi ra từ trong thang máy.
Cô ta chầm chậm đi đến, tư thế ưu nhã, thoải mái tự nhiên.


Đàn ông ở đây, đều nhịn không được nhìn cô thêm một cái.
Đôi mắt Thẩm Chanh nhẹ chuyển, liếc nhìn liền nhận ra Diệp Mân đến.
Cô nghiêng thân thể, vốn muốn tránh đi tầm mắt của Diệp Mân, nhưng vẫn bị cô nhìn thấy chính diện.
"Cô?"


Đôi mắt xinh đẹp của Diệp Mân trợn tròn, hiển nhiên là bị dọa đến không nhẹ.
Thẩm Chanh đương nhiên biết nguyên nhân.
Mới vài ngày lại lớn bụng như vậy, mang thai của quỷ sao?!
Loại tình huống này, cô càng phải tĩnh táo, vì vậy cười, "Là tôi."


Chân mày Diệp Mân càng nhíu chặt hơn, cố ý vô ý liếc vài lần lên bụng cô, "Cái kia, sao cô...."
Thẩm Chanh cười cắt đứt lời cô ta: "Tôi à! Thật đúng là phải cảm ơn cô, nếu không phải cô...."
Cô cố ý muốn nói lại thôi, lưu câu nói kế tiếp lại cho đối phương đoán.


Như lẽ tất nhiên, Diệp Mân hiểu câu nói kế tiếp là: Nếu không phải cô phanh lại kịp thời, chỉ sợ đứa nhỏ trong bụng tôi đã không còn rồi.