Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một Chút

Chương 1229: Thi Mị vs Thi Khả Nhi (78)

Editor: May
"Ông xã!"
Lý phu nahan muốn tiến lên, lại bị một ánh mắt sắc bén của Thi Mị dọa sợ, đứng nguyên tại chỗ, chậm chạp không dám tiến lên.


Lý Dục sợ hãi trốn đến sau lưng Lý phu nhân, thò đầu mập ra, vừa khóc, vừa nói: "Buông ra, ông thả ba tôi ra.... hu hu.... Bại hoại, tại sao ông muốn giẫm mặt ba của tôi, hu hu...."
"Bởi vì dáng dấp ba cậu quá xấu, cho nên mới phải bị đánh." Tiểu Thiên Tước nói.


Tiểu Ngạo Tước gật đầu như giã tỏi: "Đúng vậy đúng vậy, bình thường đều là người có dáng dấp xấu mới bị người đánh."


Bé nói xong, nhìn về phía Lý Dục, khóe môi cong cong: "Thấy bác hai tôi không, vóc người đẹp, giàu có, lớn lên lại đẹp trai. Cho nên bác ấy sẽ không sợ bị đánh, cũng sẽ không bị đánh."
"Hu hu...." Lý Dục khóc đến kêu la lớn tiếng, truyền ra bên ngoài, gần như mọi người cả lầu đều nghe thấy.


Các giáo viên vừa mới tan lớp đi ngang qua bên ngoài, liền nhỏ giọng nghị luận.
"Ai đang khóc vậy?"
"Không biết.... Nhưng, tôi cho rằng hẳn là Lý Dục, bởi vì bình thường thằng bé cũng rất thích khóc, có đôi khi bất cẩn bị người đụng một chút cũng sẽ làm ồn không dứt."


"Đúng vậy, tính cách thằng bé quá nóng nảy, nếu bạn nhỏ nào xảy ra chuyện gì tranh chấp hoặc có lẽ mâu thuẫn với nó, nó liền tuyên bố muốn làm cho đối phương đẹp mắt. Loại người cậy vào trong nhà có ít tiền liền tác uy tác phúc này, nói cho cùng đều là do người nhà nó nuông chiều ra thôi."


"Đúng vậy, ba mẹ nó quá cưng chiều nó, muốn cái gì liền cho cái đó, mặc kệ đúng sai đều chiều theo nó, phương thức giáo dục như vậy tồn tại vấn đề rất lớn. Nếu như không kịp sớm uốn nắn, sớm muộn cũng sẽ xảy ra chuyện."


"Làm giáo viên, chúng ta có thể làm chỉ là tận lực hướng dẫn nó về phương diện tốt, về phần có thể mài phẳng nanh vuốt sắc bén trên người nó hay không, vậy phải xem chính nó rồi. Vẫn là câu nói kia, giang sơn dễ đổi đánh chết cái nết không chừa."


"Đúng rồi." Lúc này có giáo viên vừa nhớ tới gì đó, hỏi: "Chuyện ngày hôm nay, các người thấy thế nào?"


"Không nghi ngờ chút nào, nhất định là Lý Dục gây họa. Hiện tại thằng bé đó đã trở thành càng già càng lão luyện, hôm qua mới xốc váy một nữ sinh lên bị phạt đứng một tiếng, hôm nay lại không ngoan, nghe nói hôm nay đánh nhau còn đánh rất hung, bị đánh đến mặt mũi bầm dập."


"Chắc hẳn chuyện này có chút khó xử lý đó, ba mẹ Lý Dục không phải là người dễ chọc, trước đó cũng từng đến trường học bởi vì một chuyện nhỏ, lúc ấy còn đến tai bộ giáo dục đấy. Sau đó vẫn là hiệu trưởng tự mình đến thăm nhận lỗi với bọn họ, bọn họ mới quyết định không truy cứu trách nhiệm nhân viên nhà trường nữa."


"Đúng vậy, vừa rồi tôi gặp hiệu trưởng, thuận tiện hỏi một chút tình huống, hiệu trưởng nói hai bên đều không chịu lui bước, hiện tại đang cương lắm."


"Không biết phụ huynh Thi Thiên Tước và Thi Ngạo Tước sẽ xử lý chuyện này như thế nào, nghe nói bối cảnh bọn họ rất cường đại, không phải ai cũng có thể trêu chọc nổi. Hơn nữa chuyện này bên sai lầm không nhất định là hai anh em nhà họ Thi, nếu là thật bị đối phương oan uổng gì đó, chỉ sợ chuyện sẽ lớn hơn."


"Aizz, đúng vậy, theo tình huống hiện tại xem ra, hai bên giằng co không dứt, ắt phải có một phía bị trọng thương đó."
"Được rồi, chúng ta cũng ít nói một chút đi, ở sau lưng nói huyên thuyên là phong trào lệch lạc, làm gương sáng cho người khác, nên có bộ dáng của một giáo viên."


Mấy giáo viên nghị luận vài câu, liền kết thúc lần nói chuyện này.
Thật ra bọn họ cũng chỉ là trần thuật sự thật mà thôi, biểu hiện cỉa Lý Dục, Thi Thiên Tước và Thi Ngạo Tước trong trường học, tất cả mọi người rõ như ban ngày, ai đúng ai sai, trong lòng mọi người cũng đều nắm chắc.