Cho Em Một Điếu Thuốc

Chương :50, 51, 52

Lúc tỉnh dậy, không rõ đã mấy giờ, biết được thì đâu còn là khách sạn năm sao? Tấm rèm cửa phủ kín, không cho một ánh sáng lọt vào.

Đưa tay ra rò rẫm, không có Diệp Tử bên cạnh.

Tôi gọi to: “Diệp Tử ơi!”

Không một tiếng đáp lại.

Tôi lại gọi: “Diệp Tử!!”

Vẫn không một tiếng đáp lại.

Tôi vặn chiếc đèn đầu giường, vặn từng chiếc đèn cho căn phòng sáng choang.

Một chiếc hộp đựng đồ trang sức nhỏ lọt vào tầm mắt, nhớ láng máng về sinh nhật năm ngoái của Diệp Tử. Tôi mở ra xem, nhấc từ trong ra một chiếc khuyên tai, viên kim cương hình giọt nước lóng lánh rực rỡ dưới ánh sáng đèn, hệt như nước mắt của Diệp Tử.

Chính là món quà sinh nhật tôi tặng Diệp Tử năm ngoái, nhưng vì sao lại chỉ có một chiếc?

Ở đáy hộp có nhét hai mẩu giấy, một là giấy đặt cọc trả phòng, một là giấy viết thư:

“Hải Đào:

Khi anh đọc được bức thư này, em đã đi rồi, hãy tha thứ cho em một lần nữa vì không một lời từ biệt.

Cảm ơn anh đã cho em thời gian đẹp nhất em có thể có trong đời này, cảm ơn anh đã cho em một khung trời, để em được tự do đến, đi.

Nếu em thật sự đã đâm thấu đến anh, xin tha thứ, bởi vì đồng thời, em cũng đã tự làm đau em. Nếu anh hận em, hãy hận, như thế hẳn sẽ dễ chịu hơn là yêu em?

Em tin số phận, có thể, ông trời đã sắp sẵn hết thảy rồi.

Bây giờ, anh có hạnh phúc của anh, em có cuộc sống của em, tối qua đã hết, trần duyên anh em đã hết, từ giờ phút này, anh và em, chỉ như hai đường kẻ song song, không bao giờ có giao điểm.

Chúc mừng Tiêu Lâm, so với tất cả những người phụ nữ mà em đã gặp cô ấy là người hạnh phúc nhất.

---------Diệp Tử.”

Tôi cay đắng cười, những ân tình dịu dàng đêm qua vẫn còn căng trong đầu, mà Diệp Tử lại một lần nữa tan biến ngay trước mặt tôi, không chút dấu tích

Đó là số mệnh ư? Sợi dây hồng của ông tơ bà nguyệt đã se nhầm ư?

Thế gian này càng ngày càng ít nam nữ thật lòng yêu nhau, nhưng đã yêu mà không được ở bên, liệu có phải là bi kịch lớn nhất một đời người?

Tôi kéo tung rèm, Bắc Kinh tháng năm rực rỡ nắng vàng, chiếu rọi gương mặt tôi, trong ánh nắng tôi nhìn về phía xa xôi cuối trời, lòng tha thiết muốn giơ tay cào tan mặt trời.

Tôi là thằng ngu, tôi tự biết. Tôi không sợ lửa thiêu cháy đôi tay, nung rữa con tim.

27 năm rồi, giờ tôi mới có mong muốn học được một điều - chính là - Làm sao để quên.

1 giờ trưa hôm sau tôi bước ra khỏi khách sạn.

 

Toàn thân nhức mỏi, tôi mỉa mai chính cái thằng mình đêm qua, có khác nào trình độ tốc hành của anh dân công đào hầm tích trữ.

Tôi ghé qua một cửa hàng điện thoại gần đó mua một chiếc điện thoại, vừa lắp thẻ vào máy, Tiêu Lâm đã ầm ầm gọi đến, chỉ nói độc một câu: “Em đang ở nhà.”

Tôi gọi điện cho công ty, nói dối là chiều này cần qua bên Hải Điện xem tình hình, vội vã trở về nhà. Trên đường, tôi nghĩ ngợi làm sao để giải thích cho Tiêu Lâm, nhưng nghĩ tới nghĩ lui vẫn chưa biết phải thuyết phục thế nào.

Dù núi sụp, biển lồi, trời nghiêng, đất ngả, dù Tiêu Lâm lấy dao đâm tôi, tôi cũng chấp nhận.

Tiêu Lâm ngồi đợi ở sa-lông, hai mắt đỏ hoe, chừng như đã khóc rất nhiều.

Tôi không dám nhìn thẳng vào em, vừa cởi cà vạt vừa hỏi: “Em không đi làm à?”

“Anh giải thích thế nào đây?” Tiêu Lâm không hề nổi giận, chỉ lạnh nhạt hỏi vặn lại.

“Xin lỗi em, anh…đêm qua anh…” tôi ngồi xuống cạnh Tiêu Lâm, Tiêu Lâm liền ngước lên nhìn thẳng vào tôi, mắt không chớp.

Có tật ắt sẽ giật mình, toàn thân tôi như có kim châm, bất giác hai vai run lên.

Chúng tôi lặng thinh, lặng thinh nghe tiếng đồng hồ trôi đi - tích tắc, tích tắc…Tiêu Lâm buông ra tiếng thở dài: “Hải Đào, nếu anh không muốn nói, em biết không thể làm anh mở miệng…Phận trăm năm ngồi cùng thuyền, một nghìn năm mới nên duyên vợ chồng. Có thể em đang tạo cho anh một áp lực nào đó. Nhưng em muốn hỏi anh một câu thôi, việc cưới xin, vẫn cưới chứ?”

“Cưới!” Tôi gật gật đầu, “Tiêu Lâm, tất cả những gì em đã làm cho anh, anh đều ghi lòng tạc dạ, không còn ai trên đời này yêu anh hơn em. Những giây phút đầu tiên của thiên niên kỷ, anh đã chọn em, anh chịu mọi trách nhiệm cho những việc anh đã làm. Đợi hai tháng nữa em về Thạch Gia Trang làm thủ tục đăng ký nhé.”

“Hải Đào, hãy nhìn vào mắt em…”

Tôi buộc phải nhìn vào mắt Tiêu Lâm.

“Anh có yêu em không?”

“Yêu…” câu nói ngập ngừng không rõ, tim tôi nặng trĩu từng hồi.

Xin lỗi, Tiêu Lâm, có đôi khi yêu như một cuộc chiến tranh, buộc phải có người hy sinh.

Từ đó Tiêu Lâm không bao giờ hỏi về chuyện ngày hôm ấy, thỉnh thoảng tôi nghĩ cô đúng là một người phụ nữ bao dung phi thường, lòng càng hổ thẹn, tôi càng đối đãi, yêu thương Tiêu Lâm gấp bội lần.

Hợp hơi chồng Tiêu Lâm đẫy đà hẳn lên, người trong công ty đều biết tin chúng tôi sắp kết hôn, nên trước đó tôi đã nhận được rất nhiều lời chúc phúc.

Nào là tài tử giai nhân, nam tài nữ sắc, những thành ngữ cũ kỹ nhưng vang sảng cứ cất lên làm Tiêu Lâm cười như được mùa, má lúm chúm chím làm say đắm nhiều người.

Chúng tôi bắt đầu bận bịu chuẩn bị việc thành gia, mua sắm đồ gia dụng, đồ dùng vặt vãnh, lại còn đi chụp một cuốn album ảnh cưới.

Mọi thứ rất suôn sẻ, trừ trong những cơn mơ gương mặt đẹp như tiên giáng trần kia vẫn thường xuất hiện.

Chương 51

Hạ tuần tháng 8, Tiêu Lâm xin nghỉ phép về Thạch Gia Trang tiến hành thủ tục đăng ký kết hôn. Em đi được đến trưa thứ ba, tôi nhận được điện của Ức Đình.

Ức Đình ra lệnh: “Lý Hải Đào anh đến ngay đây, tôi có việc tìm anh!”

Tôi hỏi: “Bạn đang ở Bắc Kinh à?

“Nhiều lời! Không ở Bắc Kinh thì gọi cho anh làm cái gì?” Giọng nói chanh chua của Ức Đình xói vào màng nhĩ, “Ba rưỡi chiều nay, gặp nhau ở số 77 Tam Lý Đồn!”(street bar ở BK)

“Muộn một chút, buổi chiều mình có hẹn người bàn chuyện.”

“Khốn, thế tôi không phải là người à? Ba rưỡi là ba rưỡi, anh không đến không phải thằng đàn ông!”

Ô, cái bà cô này, nói năng lợm giọng, nhưng dù sao trước đây ả cũng đã từng gửi tôi sáu tin khẩn cấp, tôi đành nhận lời gặp Ức Đình.

Không rõ chuyện gì…? Tôi rũ rũ đầu, cái tên ấy lại văng ra khỏi bộ não, em nói hay lắm, hai đường thẳng làm sao có giao điểm? Hay vì việc Ức Đình đã từng nhờ tôi? Tìm cho ả một tay giết người để đâm chết lão mặt trắng Cao Thiền?

Nếu là thế tôi phải trốn thật, cuộc đời tươi đẹp của tôi không thể bị cô này hủy hoại! Cho dù ả đã từng nhắn cho tôi sáu cái tin.

Ức Đình trông vẫn thế, ngẫm cũng lạ, là gái bán hoa bao nhiêu năm, ả vẫn cứ như gái tơ được cung phụng, thân ngon còn nguyên thân ngon, da trắng còn nguyên da trắng.

Ức Đình mặc một chiếc áo trễ không thể trễ hơn màu vàng chóe, hơn nửa bộ ngực như sắp bật ra bên ngoài, hai rãnh ngực đủ để gài vào một chiếc bút bi.

Tôi thường bị kích động, vội lấy tấm vải bố trải trên bàn kéo bùng ra để che ngực cho Ức Đình.

Ức Đình vừa thấy tôi đã lườm nguýt, tôi bụng bảo dạ con ranh này khốn thật, tôi gây hấn gì với nó mà nó nhìn tôi hằn thù như thế?

Tôi hướng về phía ả cười cười: “Thế nào? Bà chị gặp tôi có việc gì?”

“Để tôi thở cái đã, nhìn thấy anh là tức ứ bụng, tôi mà là đàn ông, tôi bổ anh ra làm đôi! Em gì ơi, cho chị lon coca lạnh!”

Tôi với Ức Đình đã từng có lúc phải sống dưới một mái nhà, cả gần năm nay không gặp, làm sao mắc ân oán gì với ả?

Tôi cười làm thân, lòng thầm nghĩ tội của lão Cao Thiền quá lớn, làm hỏng cả bộ não của Ức Đình.

Ức Đình mắng: “Cười cái đầu anh! Điên m…nó rồi! Lát xem anh còn cười được nữa hay không!”

“Tóm lại là có việc gì? Đằng ấy cứ nói thẳng.” Nhìn vẻ ngoài nghiêm trọng của ả gái điếm, tôi không dám cười nữa.

Ức Đình vừa tợp một ngụm coca, lại tợp ngay ngụm nữa. Tổng cộng là 3 ngụm, gạt cốc nước sang một bên, bắt đầu nói. Không nghe thì thôi, vừa nghe đôi lời, tôi nghẹn lời trố mắt kinh ngạc, cả thế giới lật nhào điên đảo.

Người Diệp Tử lấy là một đại gia người Singapore tên là Eric, xa xưa tổ tiên từ Phúc Kiết tha phương tới Nam Dương, để lại một cơ nghiệp, đến đời Eric, càng ăn nên làm ra, có người nói tiền của Eric có thể đắp thành núi, nói quả không ngoa so với những hào nhoáng bên ngoài đã được chứng thực.

Eric vừa bước vào tuổi 60, chu đáo ân cần, mặt lúc nào cũng đỏ ửng. Đưa ra những chiến lược mạnh mẽ với công ty, nhưng với Diệp Tử, cưng nựng như bảo bối, đặt đâu cũng sợ làm em xây xướt.

Cuộc ly hôn của Eric bị tập thể bè bạn thân hữu phản đối, nhưng Eric không cho phép người khác chi phối hạnh phúc riêng ngắn ngủi cuối đời, vì Diệp Tử ông chấp nhận luật ly hôn mất nửa tài sản cho cô vợ, bao gồm một phần cổ phiếu trong thành viên ban quản trị, đồng thời, từ bỏ quyền làm bố của hai đứa con một trai một gái.

Hai đứa con không chấp nhận việc thành hôn của cha là bởi, ngoài nghĩa tình phụ tử, chỉ riêng tuổi tác của Diệp Tử đã khiến người khác không thể chấp nhận.

Eric khăng khăng làm theo ý mình, ngoài mặt tuyên bố: “Nếu chúng bay phản đối, chỉ còn cách đoạn tuyệt tình cha con!”

Hai đứa con cúi gằm mặt cam chịu, chúng toan tính, làm sao thế được? Đoạn tuyệt quan hệ với ông già, đợi lão chết, chẳng phải toàn bộ cơ ngơi đều tuột vào tay con hồ ly sao?

Cùng lúc, mọi thủ tục phía Diệp Tử đều thuận lợi.

Thế là, tất cả ổn thỏa, vạn sự OK.

Lấy Diệp Tử về, Eric đêm nằm mơ cũng cười ông hể hả: “Em yêu, lấy được em là quyết định chính xác nhất đời anh.”

Eric sướng nhất là được đưa Diệp Tử đi mua sắm, người người lúc nhúc trên đường, Diệp Tử dạo bước thướt tha trở thành cảnh tượng bắt mắt nhất, bao nhiêu cặp mắt đổ dồn nhìn theo, thậm chí có khách tây du lịch không cầm lòng đòi chụp cô bằng được. Rồi mắt họ sẽ dừng lại một chút trên người Eric, có lúc dừng lại trên cái đầu lơ thơ tóc của Eric, có lúc dừng lại trên cái bụng chảy phệ của Eric.

Eric ghé vào tai Diệp Tử thầm thì: “Em thấy không, em thấy không, ngoài các đồng sự, đã từng có ai chú ý đến anh như thế, DARLING, anh yêu em lắm cơ” 

Diệp Tử nhếch mép cười, giầy cao gót tạo thành những tiết tấu vang đều nện lên những con đường Singapore sạch không thể sạch hơn.

Hễ Diệp Tử để ý đến đồ trang sức đồng hồ nào, thẻ tín dụng của Eric lại đập trên chiếc bàn của quầy thu ngân đó, ông ta thậm chí không thèm liếc nhìn giá cả.

Sức khỏe của Eric so với độ tuổi ông vẫn được coi là cường tráng, nhưng dù sao cũng đã 60 rồi, biến đổi sinh lý, chuyện phòng the sắp đi tong. Đây cũng chính là tâm nguyện của Diệp Tử, cô lấy Eric không phải vì chuyện ấy, tốt nhất xin đừng động một ngón tay vào người tôi!

Sau khi Diệp Tử kết hôn, Ức Đình về nước gia hạn visa, quay lại Singapore và đến hộp đêm thượng hạng nhất ở đó. Không đầy một tuần, Ức Đình trở thành hàng cao cấp nhất quán bar.

Hôm Ức Đình đến ngôi biệt thự hào nhoáng thăm Diệp Tử, ả bị Eric chặn lại: “Ức Đình, cô có thể không đi làm ở hộp đêm không? Nếu họ đồn bạn thân của Diệp Tử là cave…thì sẽ phiền, tôi có thể đưa cô 20 vạn, 30 vạn (đô la Sing, đổi ra tệ phải gấp 5 lần) nếu không thì cô về nước đi!”

“Việc gì tôi phải về? Tôi thích ở đây, tôi thích làm điếm, thì sao?” Ức Đình hất tay Eric, xộc thẳng vào trong nhà gọi: “Diệp Tử, ra đây mau, chồng mày muốn đuổi tao đi đây này!”

Diệp Tử nghe tiếng đủng đỉnh đi xuống, Eric đổi thái độ làm hòa, cười: “Đâu mà! Anh đâu có thế? Mời vào cô Ức Đình, Darling của tôi đang đợi cô đó.”

Ức Đình cứ thế ở lại Singapore, có lần Diệp Tử lén Eric đến hộp đêm tìm Ức Đình, vừa vào cửa đã bị một má mì kéo tay lại, quát: “Mày là của con má mì nào? Cứ đi tiếp khách với tao đã?”

Diệp Tử rút phắt tay lại nói: “Không phải, tôi đến tìm bạn, cô ấy làm ở đây.”

“Ồ, gái Trung Quốc à, đến du lịch à? Có hứng thử ở đây không? Làm ăn với chị, em đẹp thế này, kiếm chút tiền lộ phí, ngon ơ!”

Diệp Tử sợ không tìm được Ức Đình, quay đầu bỏ đi. Mụ béo má mì vẫn chưa bỏ cuộc, gọi với theo: “Chị là Amy, má mì số 21, nghĩ kỹ đi rồi đến kiếm chị!”

Diệp Tử sống cuộc sống bà lớn ở Singapore, cô cũng muốn đón bố mẹ qua đây một thời gian, nhưng người thân cô tỏ ra nghi ngại cho cuộc hôn nhân điện giật chớp nhoáng.

“Có tiền thì sao? Mày cưới tiền làm chồng à? Nhà mình bị người khác cười cho thối mũi ra rồi kia kìa!” Mẹ nói xong dập bộp điện thoại.

Chà, sức khỏe của mẹ còn tốt lắm, Diệp Tử nghĩ bụng, cứ nghe tiếng dập là đoán ra được. Cô chỉ muốn nói với gia đình rằng: “Thật ra, con vì một người đàn ông này mà lấy một người đàn ông khác.”

Ngày hôm ấy Diệp Tử khóc, Eric về không biết cơ sự làm sao, dùng tiếng anh chửi rủa đám hầu gái.

Chương 52

Cuối tháng năm, Diệp Tử về Thanh Tảo, nửa đường dừng chân lưu lại một đêm ở Bắc Kinh.

Đêm ấy, Diệp Tử biết được ngày cưới của tôi và Tiêu Lâm, và cũng đêm ấy, chúng tôi làm tình điên cuồng, như nghênh tiếp ngày tận thế đang đến.

Ngày hôm sau, cô, đặt gọn gàng lại gối bên cạnh tôi, lau khô hết nước mắt, dành hồi lâu, hồi lâu nhìn tôi trong những phút cuối cùng, rồi rời khách sạn trước khi tôi kịp choàng tình khỏi cơn rã rời.

Có thể tất cả những điều trong lòng em đã trải hết ra lá thư, từ nay về sau, chúng tôi sẽ không thể gặp lại.

Diệp Tử trở về Singapore được hơn một tháng sau, đột nhiên thấy trong người khó ở. Cô lén lút đi mua que thử thai, quả nhiên có hai vạch đỏ.

Diệp Tử đi tìm Ức Đình, Ức Đình chả nghĩ ngợi gì nói luôn: “Về nước nạo. Còn phải hỏi?”

Diệp Tử nháo nhác: “Chị, chị còn là phụ nữ không? Dù có nhỏ nó cũng là một sinh linh, vả lại, em sẽ không bao giờ gặp lại Hải Đào nữa, đứa trẻ này coi như kỷ niệm Hải Đào để lại cho em.”

“Sao mày ngu thế em, như con điên ý, Eric mà phát hiện ra không phải con nó thì sao? Trừ khi mày đổ vấy cho nó!”

“Em sẽ nghĩ thêm cách” Diệp Tử nói rồi bước ra khỏi cửa.

Nghe nói hôm ấy Diệp Tử ngồi lại bên bờ biển rất lâu, gió biển lùa vào tóc em, Diệp Tử giống như một nàng tiên cá đến từ biển khơi xa.

Cuối cùng, Diệp Tử quyết định, cô bất chấp, để sinh ra đứa trẻ này.

Hai tháng sau vào một buổi tối, DIệp Tử ngã ngất trong phòng tắm, Eric sợ hãi, tức tốc gọi bác sĩ gia đình đến.

Ông bác sĩ tên Hoàng, là bác sĩ riêng của Eric 30 năm nay, hai người trở thành đôi bên bạn bè.

Bác sĩ Hoàng khám cẩn thận xong, đánh ánh mắt buồn thương về phía Eric, ra hiệu ra ngoài nói chuyện riêng…Eric dự đoán có chuyện chẳng lành, căng thẳng vội vã cùng ông bác sĩ Hoàng sang phòng bên.

Từ bên ngoài bước vào, sự phẫn uất làm mặt Eric đỏ bừng, ông ta hỏi dồn: “Của ai?”

“Của ai cái gì?” Diệp Tử chột dạ hỏi.

“Đừng giả bộ nữa, cô không biết thật à? Tôi hỏi đứa trẻ trong bụng cô là của ai?”

Diệp Tử chau mày, trả lời lấp liếm: “Em là vợ anh, anh nói?”

”Tôi nói? Tôi nói cái gì? 15 năm trước tôi đã làm phẫu thuật triệt sản! Gần như cả thế giời này đều biết!”

Diệp Tử giật mình, ngước đầu lên nhìn Eric, nói “Thế mà em không biết!”

“ Đừng lèm bèm nữa!” Eric nhảy dựng lên phía đầu giường, “Tôi bảo cô đi nạo là đi nạo, không phải thương lượng dài dòng!”

”Không ai có thể làm hại con tôi!” Diệp Tử căng tròn đôi mắt, hét lên.

“Thế thì….cô sẽ mất tất cả mọi thứ bây giờ, mọi thứ trang sức lụa là, mọi thứ!”

“Tôi có thể không cần, tôi không cần áo gấm cơm ngon! Tôi muốn làm mẹ!” Diệp Tử nói rồi nhanh chóng thu xếp đồ đạc, ERIC chộp lấy cổ tay cô, hỏi: “Cô định làm gì?”

“Nếu anh khăng khăng bắt tôi bỏ đứa bé, chúng ta chỉ còn cách ly hôn!” Từng câu từng chữ của Diệp Tử, như kim thép ghim vào ngực Eric.

“Chúng ta mới lấy nhau được nửa năm, cô đã muốn ly hôn? Tôi trả giá bao nhiêu, cô muốn ly hôn?”

“Tôi không cần gì cả, đến sao đi vậy, không cầm của anh một xu. Tôi chỉ muốn đứa con này!” Diệp Tử vừa nói vừa gói ghém đồ đạc, “Hôm nay tôi qua chỗ Ức Đình, chúng ta tạm rời nhau vài hôm.”

Eric nhìn Diệp Tử sắp đồ, cầm một chiếc va li bước ra khỏi cửa, ông ta đuổi theo sau lưng Diệp Tử, đúng lúc Diệp Tử đi đến đầu cầu thang, Eric giơ chân lên hung ác nhằm vào lưng Diệp Tử...