Chiến Thần Bất Bại

Chương 741: Nhập chủ Tử Quyên

"Ánh Sơn bảo còn đang bế quan?"

Trong giọng nói của Hứa Diệp có một tia lo lắng, không riêng gì hắn, trên mặt những người khác cũng đều toát ra vẻ ưu tư. Kết quả trước mắt này khiến bọn hắn chẳng thể nào ngờ.

Tập kích Tần gia, chẳng phí khí lực gì, Tần Trẫm không có mặt, bốn đại tướng chỉ còn có hai, Cung bộ của Tần Tử Chân bị diệt, là lúc Tần gia suy yếu nhất, làm sao có thể ngăn cản được bốn tộc liên thủ?

Tần gia bị bọn họ diệt toàn bộ, Linh bộ khổ tù cũng vào tay, bọn họ liền lập tức phái người tiến đến Ánh Sơn bảo, thỉnh cầu Mặt Quỷ làm chủ Tử Quyên thành. Tần gia đã bị nhổ tận gốc, bốn tộc xin gia nhập dưới trướng Mặt Quỷ, vậy Tử Quyên thành chính là đúng với tên đổi chủ nhân.

Nhưng mà bọn họ chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đại môn Ánh Sơn bảo đóng chặt, người của bọn họ ở bên ngoài hô nửa ngày cũng không ai mở cửa. Chỉ có Tiết Minh Châu đáp lại một lần trên tường đá, nói là Mặt Quỷ đại nhân đang bế quan, trước lúc đại nhân xuất quan, tuyệt không khai bảo.

Khi thủ hạ xám xịt chạy về, mọi người đưa mắt nhìn nhau, kết quả này đúng là trở tay không kịp.

Tình thế thoáng cái trở nên vi diệu, hiện tại có thể khẳng định Tần Trẫm đang trên đường chạy về Tử Quyên thành, nếu như Mặt Quỷ nhập chủ Tử Quyên thành, vậy bọn họ hoàn toàn không cần phải lo lắng an toàn. Mặt Quỷ có thể tiêu diệt Lô Thiên Vấn, Tần Trẫm tự nhiên không phải vấn đề.

Bất cứ ai cũng không ngờ, ngay lúc mấu chốt này, vậy mà Mặt Quỷ lại bế quan!

Không có Mặt Quỷ bảo hộ, bốn người bọn họ dù liên thủ đối kháng Tần Trẫm, bọn họ cũng chẳng có chút lòng tin. Trước đây, bọn họ chưa từng biết thực lực chân chính của cao thủ Chiến Lực bảng, tuy rằng cảm thấy thực lực Tần Trẫm mạnh hơn bọn họ một bậc, nhưng mà không có khái niệm gì.

Đến tận khi kiến thức Lô Thiên Vấn chiến đấu với Mặt Quỷ, bọn họ mới hiểu được, cao thủ Chiến Lực bảng mạnh như thế nào. Lô Thiên Vấn xếp thứ 39 Chiến Lực bảng, Tần Trẫm là thứ 43 Chiến Lực bảng, hai người chỉ kém bốn vị trí, trình độ giữa hai người, tuyệt đối không kém cạnh nhiều.

Nếu là Tần Trẫm đánh giết trở về, bốn tộc bọn họ vô lực chống lại, vậy vận mệnh bốn tộc liền sẽ như Tần gia, sẽ bị nhổ tận gốc, cả nhà đều diệt.

Mọi người không tự chủ nhìn về phía Duy Khắc Đa.

Duy Khắc Đa nhún vai buông tay, vẻ mặt vô tội: "Tuy rằng ra chủ ý chính là ta, nhưng mà mọi người đều đồng ý. Lại nói, nếu chúng ta thất bại, gia tộc ta có thể may mắn tránh khỏi sao? Cũng trốn không thoát độc thủ của Tần Trẫm."

Tô là người đầu tiên đứng ra ủng hộ Duy Khắc Đa: "Không sai! Hiện tại không phải lúc truy cứu trách nhiệm ai cả, cái này là mọi người cùng chung lựa chọn, thời điểm này chúng ta phải đoàn kết mới có khả năng vượt qua cửa ải khó khăn."

Bổn Sâm gật đầu, trầm giọng nói: "Tốt nhất chúng ta sớm chuẩn bị."

Mọi người không khỏi trầm mặc, bọn họ biết rõ chuẩn bị mà Bổn Sâm đã nói là ý tứ gì.

Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên một gã trinh sát nhanh chóng bẩm báo, thần tình kích động: "Người Ánh Sơn bảo đến rồi!"

Tinh thần mọi người rung lên, tảng đá lớn trong lòng triệt để biến mất. Trong nhất thời, mọi người đều có mấy phần cảm giác thoát lực. Cảm giác cường giả Chiến Lực bảng lúc nào cũng có thể giết về như gánh nặng trên lưng, áp lực vô hình thế này ép đến nỗi người ta không thở nổi, cuộc sống những ngày này mấy người đều là hàng ngày khó yên.

Minh Châu nhìn cửa thành mới tu sửa lại, còn có mọi người nghênh tiếp ngoài cửa thành, trong nhất thời, vậy mà tâm sinh cảm khái.

Đường Thiên một quyền đánh phá cửa thành như ở trước mắt, tâm tình của nàng ngày ấy mang theo trên dưới Tiết phủ theo chỗ hổng đi ra ngoài thành rõ ràng ngay trước mắt. Lúc đó, trong lòng mình rất mực kinh hoàng và mê man, một mảnh u ám. Lúc đó, các nàng giống như chó nhà có tang, hoảng sợ không chịu nổi.

Nhưng mới chỉ qua mấy ngày, vậy mà mình lại lần nữa trở về, với phong thái của người chiến thắng, có đoàn người sắp hàng hai bên đường hoan nghênh lần nữa tiến vào chiếm giữ Tiết phủ.


Minh Châu không nhịn được xoay mặt nhìn Mặt Quỷ.

Chính là người này thay đổi tất cả điều này.

Nhìn khuôn mặt mấy người Hứa Diệp cung khiêm tươi cười, Minh Châu cảm thấy đủ vị nhân sinh. Nàng chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày này, nàng tin rằng bọn hắn cũng chưa từng nghĩ tới có một ngày như thế. Bổn Sâm trong lần đầu tiên chiến đấu cùng Mặt Quỷ không thể ngờ được mình sẽ có một ngày ở ngoài thành nghênh tiếp hắn. Mấy người Hứa Diệp trong lúc nói tới Mặt Quỷ cũng nhất định không nghĩ tới, có một ngày mình sẽ trở thành thuộc hạ của Mặt Quỷ.

Cái con người này thực sự là cường đại a.

Không phải thực lực cường đại mà là hắn tiến bộ cực nhanh, trong nháy mắt, ngươi cũng đã bị vứt ở phía sau rồi.

Vừa mới xuất quan, Đường Thiên nghe thấy Minh Châu bẩm báo, bèn trợn mắt há mồm, lập tức kích động hẳn. Hắn đang nghĩ làm như thế nào cứu Linh bộ từ Tần gia ra, không ngờ mấy người Hứa Diệp vậy mà lại đã đắc thủ.

Không nói hai lời, Đường Thiên lập tức quyết định về Tử Quyên thành.

Ý nghĩ của những gia tộc này hắn không thèm để ý, chỉ cần có thể cứu được nhiều huynh đệ như vậy, cho dù là lợi dụng hắn, hắn hoàn toàn không quan tâm.

Tử Quyên thành kịch biến, cũng khiến mọi người thất kinh, người đầu tiên phản ứng tự nhiên là Nhiếp Thu, cơ hồ ngay lúc ấy, hắn liền hiểu rõ trong đó nhất định phát sinh chuyện gì, hơn nữa đối với tình thế có phán đoán đại khái.

Nhưng mà xuất phát từ cân nhắc an toàn, tất cả đội viên Linh bộ đều xuất động.

Linh bộ hiện tại, thực lực tăng mạnh.

Hàn Băng Ngưng đốt cháy Nguyên hỏa, nàng cũng trở thành thành viên duy nhất của Linh bộ đã đốt cháy Nguyên hỏa lại lĩnh ngộ pháp tắc diện. Dù là ở tại Tội vực, người đồng thời đạt được cả hai thứ cũng cực kỳ hiếm thấy.

Thực lực A Mạc Lý nâng cao một bước, toàn thân bên ngoài phập phồng linh diễm, đã từ từ nội liễm, cả khí chất đều phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất, bộ dáng nôn nóng hừng hực lỗ mãng ngây ngốc vốn có giờ biến mất, trở nên càng thêm trầm ổn, hiển hiện phong độ của một đại tướng.

Âm dương trận của Nhiếp Thu đã sơ thành con đường, chiến trận của hắn đã có đủ hình dáng cơ bản. Mà các Linh bộ đội viên, người người tinh khí sung túc trọn vẹn, nhanh nhẹn dũng mãnh dị thường.

Đám người Hứa Diệp nghênh tiếp Đường Thiên tại cửa vào, trong lòng mỗi người chấn động khó giải thích.

Mặt Quỷ sâu cạn, bọn họ rất khó lượng, nhưng mà biến hóa mấy người kia, bọn họ lại cảm thụ sâu sắc vô cùng. Hứa An Trung nhìn thấy Hàn Băng Ngưng, cơ hồ không thể tin vào hai mắt của mình, từ lúc nào, kiếm khách biết đốt cháy Nguyên hỏa? Kiếm khách đốt cháy Nguyên hỏa, cái này cái này cái này...

A Mạc Lý biến hóa cũng khiến Tô kinh hãi không thôi. Nàng đối với con người cao to này trong đám khổ tù có ấn tượng sâu sắc, một mặt là bởi vì A Mạc Lý mơ hồ là cầm đầu đoàn người này, một mặt khác cũng là người này tính tình bộc trực, một khi đồng bạn bị khi dễ, luôn là người xông lên đầu tiên.

Tuy rằng lỗ mãng một chút nhưng mà đối với người tính tình như vậy, Tô khá là thích.

Thế nhưng là, mới mấy ngày không gặp, A Mạc Lý dường như đổi thành người khác, khí chất trầm ổn, khí thế ẩn mà không lộ, hiển nhiên thực lực có lột xác thật lớn.

Hứa Diệp và Duy Khắc Đa liếc nhau, đều nhìn thấy sự kinh hãi trong mắt nhau.

Binh đoàn chi thuật đã sớm thất truyền tại Tội vực. Bây giờ, Tội vực đối với cái gọi là binh đoàn, đã rất xa lạ. Nhưng mà, Hứa Diệp và Duy Khắc Đa đều xuất thân từ gia tộc truyền thừa đã lâu, tuy rằng bọn họ đã tương đối xa lạ đối với binh đoàn, nhưng là người biết hàng.


Hơn sáu mươi người này, khí tức liên thông, tự nhiên như một thể.

Ngay cả tiết tấu hô hấp, đều hoàn toàn đồng bộ, nếu bọn họ nhắm mắt lại, người ta chỉ sẽ cho rằng, bên người là một con mãnh thú thái cổ đang nuốt nạp thổ tức.

Loại khí thế này, Tội vực chưa từng xuất hiện?

Một khi con mãnh thú này trở nên cuồng bạo tấn công người, lại có ai có thể kháng cự?

"Người tại chỗ nào?" Đường Thiên liền hỏi.

Mấy người Hứa Diệp như ở trong mộng mới tỉnh, Hứa Diệp vội vàng đáp: "Đại nhân xin theo bọn ta."

Khi Đường Thiên xuất hiện tại khổ tù doanh, khổ tù doanh đen ngòm, xuất hiện một khoảng yên lặng nhất thời, sau đó tiếng hoan hô rung trời vang vọng toàn thành.

A Mạc Lý kích động mà chạy vào, vỗ vỗ người này, vỗ vỗ người kia. Hàn Băng Ngưng lạnh như băng sơn, lúc này cũng kích động vạn phần. Những người khác cũng lập tức tất cả đều xông vào giúp đỡ đồng bạn nhổ xung điện trên người.

Khổ tù Tần gia thực đông đảo, ngoại trừ bọn họ vốn có hai trăm hai mươi bảy người, từ Tác Bỉ Á Đặc gia tộc đưa đến bốn mươi hai người, Lô gia đưa đến hai trăm người, tổng cộng là bốn trăm sáu mươi chín người.

Hứa gia chín mươi hai người, lại thêm dưới trướng Đường Thiên sáu mươi lăm người, tổng cộng là sáu trăm hai mươi sáu người.

Thực lực Đường Thiên đột nhiên bành trướng, số người cơ hồ tăng lên gấp mười. Lòng tin của Nhiếp Thu cũng theo đó đột nhiên bành trướng, đối với một gã võ tướng mà nói, sáu mươi người và sáu trăm người tuyệt đối là hai khái niệm khác hẳn nhau.

Tại Thiên lộ, hệ thống binh đoàn phổ thông ước chừng là hai ngàn người, sáu trăm người chính là một phần ba binh đoàn hoàn chỉnh. Đương nhiên chòm sao hoàng đạo như chòm Sư Tử, quân số binh đoàn sẽ lớn hơn rất nhiều, nhưng mà vẫn duy trì ở con số ngàn.

Cuối cùng Nhiếp Thu cũng có cảm giác có nơi để dụng võ, quy mô sáu trăm người, chiến thuật hắn có thể thiết kế, có thể vận dụng sức mạnh lớn hơn nhiều.

Những ngày này hắn đối với Âm dương trận cũng có đột phá mới.

Toàn bộ nguyên tắc chiến thuật đều nhất trí phi thường, đều là vì hiệu suất vận dụng lực lượng. Võ tướng xuất sắc như Nhiếp Thu, đối với một điểm này có lĩnh ngộ sâu sắc, tuy rằng hình thức của lực lượng phát sinh biến hóa, nhưng mà nguyên tắc của chiến thuật không có biến hóa.

Không có bất kỳ do dự gì, hắn đưa ra yêu cầu tập huấn.

Đồng dạng như thế, không có bất kỳ vấn đề gì xảy ra, đề nghị của hắn được thông qua ngay tức khắc.

Lập tức, A Mạc Lý và Hàn Băng Ngưng, liền bắt đầu đi vào bên trong tràng, chia mọi người làm hai tổ, mỗi người dẫn một tổ. Hai người chẳng có chút xấu hổ, việc nhân đức không nhường ai. Hai người lập tức mệnh lệnh đội viên đối với thân thể hoàn thành kiểm tra cá nhân, sau đó chỉnh đốn đội ngũ.

Mười phút sau, hai cái phương trận chỉnh tề xuất hiện ở trước mặt mọi người.

Lại hai phút nữa, hai người dẫn dắt thuộc hạ của mình, lựa chọn nơi đóng quân.

Toàn bộ quá trình nhanh như gió cuốn, không có ai ồn ào náo động, không có ai giao đầu ghé tai, cũng không có ai có chút lề mề, ngoại trừ thanh âm Hàn Băng Ngưng và A Mạc Lý ra, doanh địa không có ai khác lên tiếng, bọn họ cúi đầu kiểm tra thân thể của mình, thỉnh thoảng có người nhấc tay báo cáo tổn thương trên người.

Trừ cái đó ra, không có bất kỳ tạp âm gì, nếu không tận mắt nhìn thấy, ai cũng sẽ không ngờ, trong cái doanh trại không tính lớn này thế mà có sáu trăm người.

Loại tác phong nhanh chóng và trầm mặc tự động này, bản thân ẩn chứa một loại lực lượng cường đại mà nghiêm túc, ép tới ngực bọn người Hứa Diệp đến khó chịu. Bọn họ có lẽ chẳng hiểu được cái gì gọi là binh đoàn, nhưng mà tràng diện yên tĩnh và huấn luyện có tố chất trước mắt, làm bọn hắn chấn động thật lớn.

So sánh với một đội tinh nhuệ bọn họ từng gặp, tuy rằng về thực lực cá nhân mạnh hơn đoàn người này. Nhưng mà tràng diện những người kia dồn đống với nhau bọn họ quá quen thuộc, đùa giỡn, giao đầu ghé tai đều rất bình thường, không mở miệng đấu khẩu không được. Nếu là muốn điều khiển bọn họ, hãy đưa ra lý do, hãy đưa ra tiền thưởng.

Đội ngũ trước mắt thì sao chứ, liền một tiếng nghi vấn cũng không có, yên tĩnh, mỗi động tác đều dứt khoát lưu loát.

Hàn Băng Ngưng và A Mạc Lý dẫn mọi người rời đi, bọn họ phải tiết kiệm thời gian. Nhìn hai đội chỉnh tề mà trầm mặc rời đi, mọi người không khỏi nhất tề trầm mặc.

Có lẽ đoàn người này thật có thể cải biến Tội vực.