Chí Tôn

Chương 65: Trực tiếp cự tuyệt, phụ tử đồng lòng (thượng)


- Cầu thân?

Thư Thiên Hào nhíu mày.

Mặt mũi Sứ giả Trữ gia tràn đầy vui vẻ. Hắn đã thu hết phản ứng của Sở Vân vào trong mắt, còn tưởng rằng hắn bởi vì ngưỡng mộ mỹ danh của Trữ gia công chúa mà kích động đến không kìm chế được.

- Ha ha, nha đầu Trữ Y Y rất có thiên phú ngự yêu. Bản thân cũng xinh đẹp, gặp một lần là khó thể quên. Trong Thiên Ca Thư Viện có lực ảnh hưởng không nhỏ. Người theo đuổi có thể xếp đầy một con phố. Ha ha, từ xưa đến nay mỹ nữ xứng anh hùng. Sở thiếu đảo chủ, quả thực xứng danh với bốn chữ thiếu niên anh hùng. Không lên tiếng thì thôi, một lần hành động lập tức kinh nhân, chém giết Tàn Lang, quả thực là chiến tích kinh thiên động địa, đủ để tự hào. Anh hùng mỹ nhân, quả thực là nhân duyên trời định!

Bạch Mi Đan Sư vừa cười vừa nói, trong lời nói tràn đầy ý vị thâm trường.

Sắc mặt sứ giả Trữ gia lại càng thêm vui mừng, khóe miệng nhếch lên, không kìm lòng được nở một nụ cười. Xem ra nhiệm vụ đi sứ lần này đã hoàn thành rồi. Xác xuất thành công của chuyện này vốn đã rất cao, Trữ Y Y chính là cháu gái ruột của Trữ gia đảo chủ, tuyệt đối là công chúa của Trữ gia, mỹ danh vang vọng khắp Chư Tinh Quần Đảo. Thiếu niên nào lại không ngưỡng mộ, tài tuấn nào lại không ái mộ?

- Sở thiếu đảo chủ này tuy rằng dũng mãnh tuyệt luân, nhưng cuối cùng vẫn chỉ là thiếu niên. Xem bộ dáng vui mừng của hắn, thực sự là... Ha ha…

Đúng lúc sứ giả Trữ gia vui mừng ra mặt, Sở Vân chợt cười lạnh một tiếng mở miệng.

- Lời ấy của đan sư sai rồi.

Đôi mắt trong trẻo hắc bạch phân minh, liếc nhìn Bạch Mi Đan Sư một cái. Trên khuôn mặt non nớt hiện lên một tia ngạo nghễ.

- Đại trượng phu lấy việc tung hoành thiên hạ, kiến lập bá nghiệp thiên thu làm đầu! Sinh là nhân kiệt, chết cũng phải là quỷ anh hùng. Mà ôn hương nhuyễn ngọc chính là mộ anh hùng. Há có thể bởi vì nhi nữ tình trường, mà làm hư đại sự? Trong lòng ta, lập nghiệp thành gia. Lập nghiệp trước, thành gia sau. Hôm nay bá nghiệp chưa thành, há lại có thể thành gia?

Lời nói hùng hồn, khí thế lẫm liệt. Nếu đổi lại lúc trước Sở Vân nói ra những lời này, chỉ sợ người nghe phần lớn sẽ hỉ mũi khinh thường. Nhưng hôm nay Sở Vân mang theo chiến tích chém giết Tàn Lang, khi nói chuyện, ngẩng cao đầu, âm điệu hào hùng. Lời vừa nói ra khiến cho tất cả người có mặt trong trưởng cảm thấy một cỗ khí thế tung hoành thiên địa, ưng lượn cửu thiên phả vào mặt.

Tất cả đều động dung.

- Bá khí hiển lộ, quả nhiên là kỳ phụ tất có kỳ tử. Không khác gì Chư Tinh Mãnh Hổ năm đó!


Nội tâm Bạch Mi Đan Sư chấn động.

- Sở… Sở thiếu đảo chủ, mong ngài suy nghĩ lại

Sứ giả Trữ gia trợn mắt há hốc mồm, tương phản quá khác biệt khiến hắn trong lúc nhất thời không nói được lời nào. Hắn tuyệt đối không ngờ rằng, Sở Vân lại từ chối một chuyện tốt đã đưa tới tận cửa thế này. Lần hôn sự này, chẳng khác gì dâng tặng cho hắn một đại mỹ nhân yêu kiều, còn đưa tới tận quý phủ của hắn. Thực không ngờ, Sở Vân lại cự tuyệt.

Đây rốt cục nên khen ngợi hắn thiếu niên hào kiệt hay chửi hắn ngu đây?

Trong lúc nhất thời, sứ giả Trữ gia ngơ ngác nhìn Sở Vân. Sở Vân hừ lạnh một tiếng, tròng mắt hơi híp lại, trong mắt lấp lánh lệ mang.

Sứ giả Trữ gia chợt cảm thấy con mắt đau xót, tâm thần hắn run lên, vội vàng hướng ánh mắt quá chỗ khác, rất thông minh nhìn về phía Thư Thiên Hào nói:

- Hôn nhân, phụ mẫu đặt đâu con ngồi đấy. Thư đảo chủ, ngài...

Thư Thiên Hào nhìn thoáng qua Sở Vân, cười cười nói.

- Chuyện này ta không muốn thay hài tử làm chủ. Có lẽ việc đến quá mức đột ngột, khiến cho hắn có chút không thích ứng. Không bằng mời sứ giả ở lại quý phủ vài ngày, trong khoảng thời gian này để cho Sở Vân suy nghĩ thật kỹ, như thế nào?

- Kính xin Thư đảo chủ khuyên nhủ thiếu đảo chủ một câu. Nếu việc này thành Trữ gia cùng Thư gia thân càng thêm thân thân, đối với song phương đều sẽ đạt được lợi ích. Tại hạ sẽ lưu lại vài ngày trên quý đảo chờ hồi âm của đảo chủ cùng thiếu đảo chủ.

Sứ giả thở dài một tiếng, đành phải lui ra.

- Nghĩa phụ, người thực sự muốn ta thành thân cùng Trữ Y Y kia?

Buổi tối, trong thư phòng chỉ còn lại Sở vân cùng Thư Thiên Hào. Sở Vân nhíu mày, mở miệng trước đặt câu hỏi.

- Đừng vội, ngồi xuống trước đã. Trước tiên ta hỏi con, những lời con nói hồi chiều là phát ra từ chân tâm? Hay là do có điều cố kỵ?


Thư Thiên Hào khoát khoát tay, chỉ Sở Vân ngồi xuống.

Sở Vân ngồi xuống, lập tức nói.

- Là phát ra từ chân tâm, nhưng cũng có điều cố kỵ. Ta sợ thế lực Trữ gia trên Thư gia đảo nếu quá phát triển. Sớm muộn sẽ có một ngày đuôi to khó vẫy, khách biến thành chủ.

Thư Thiên Hào nghe vậy, lông mày lập tức giãn ra cười ha hả nói.

- Tiểu tử con luôn khiến ta phải kinh hỉ. Tốt, rất tốt, con có thể ý thức được điểm này khiến ta rất ngạc nhiên, không tệ, không tệ một chút nào!

Thư Thiên Hào thu nụ cười lại, thần sắc trở nên nghiêm túc, chăm chú nhìn Sở Vân nói.

- Những năm gần đây này Trữ gia mở ra bao nhiêu cửa hàng trên Thư gia đảo chúng ta, mang đi bao nhiêu lợi nhuận. Hơn nữa mượn những cửa hàng này, còn âm thầm đào tạo ra rất nhiều vây cánh. Nói thực cho con biết, những chuyện này, nội tâm nghĩa phụ đều biết rõ.

- Nghĩa… Nghĩa phụ

Lần này đến phiên Sở Vân giật mình.

- Trữ gia chủ là một lão hồ ly, không dùng thủ đoạn chiến tranh để khuếch trương thế lực. Mà sự dụng việc kết thân bốn phía, âm thầm bào mòn thế lực khắp nơi, Trữ gia đảo tài phú kinh nhân, đích xác là rất có thủ đoạn. Lão ta nhằm vào Thư gia đảo chúng ta, ta cũng phản nhằm vào hắn. Truyện Tiên Hiệp

- Nguyên lai nghĩa phụ đang lợi dụng thế lực Trữ gia.

Sở Vân ngơ ngác nhìn Thư Thiên Hào, chợt phát hiện ra bộ mặt mới của đối phương.

- Không sai. Thư gia đảo hoang vắng, hoàn cảnh ác liệt, tính cách đảo dũng mãnh, kinh tế trên đảo rất bạc nhược. Mấy năm này, nếu không phải có Trữ gia trợ giúp khai pháp, mượn nhờ thương thuyền của bọn hắn, khai thương mậu dịch. Ta lấy đầu ra nguồn thu thuế để chi tiêu cho hoạt động của Thư gia quân?

Thư Thiên Hào chậm rãi mở miệng, trong mắt lóe lên quang mang trí tuệ.

Ai cũng biết Chư Tinh Mãnh Hổ khí phách dũng mãnh, nhưng ai có thể hiểu được sự mưu trí của đầu mãnh hổ này?

- Nguyên lai nghĩa phụ là đại trí giả ngu, hài nhi ta cũng không còn lời nào để nói nữa rồi.

Sở Vân giang tay nở một nụ cười khổ. Vốn hắn đã chuẩn bị lý do thoái thác, phân tích uy hiếp từ Trữ gia, nhưng giờ phút này thì không cần dùng đến nữa rồi.