Chỉ Muốn Cùng Em, Chính Là Tốt Nhất

Chương 48: Tự ti

Kiều Dụ đưa Kiều Diệp về phòng bệnh xong vẫn chưa chịu đi, sau phải để Kiều Diệp trực tiếp tiễn khách.

“Em không vội sao? Cứ mãi ở chỗ này với anh làm gì, đi mau, đi mau!”

Kiều Dụ vừa bị đuổi khỏi phòng bệnh thì di động đã vang lên. Anh nghe điện thoại, sắc mặt bỗng trầm xuống, còn chưa gác điện thoại đã vội đi ra ngoài.

Kỷ Tư Tuyền bận việc, đến tận thời điểm ăn cơm trưa mới dứt, liền ngó di động, một cái nhắc nhở cũng không hề có.

Doãn Hòa Sướng tìm được đầu bếp tay nghề tốt, mọi người ăn cơm trưa đều khen không ngớt. Đầu bếp hơn 40 tuổi, dáng người cao lớn thô kệch, mặt đỏ như trái táo, gãi đầu gãi tai ngượng ngùng nhìn bọn họ.

Sau lại không biết ai mở TV, tùy ý đổi kênh, đổi vài cái rồi dừng lại, tất cả bỗng an tĩnh. Kỷ Tư Tuyền không biết chuyện gì đang xảy ra, liền ngẩng đầu nhìn.

Trên màn ảnh TV, áo của Kiều Dụ đang khoác lên người Bạc Quý Thi, một tay anh chật vật lôi kéo cô ta, một tay che ống kính, quần áo trông đặc biệt chói mắt.

Mọi người thấy cảnh đó liền không tự giác đều nhìn về phía Kỷ Tư Tuyền. Kỷ Tư Tuyền cúi đầu chậm rãi tiếp tục ăn cơm, tựa hồ cái gì cũng không thấy, cái gì cũng không nghe, tất thảy đều như thường.

Bị nhìn ngó lâu, rốt cuộc Kỷ Tư Tuyền cũng nổi giận, ném chiếc đũa, mặt không chút thay đổi hỏi: “Tất cả mọi người đều đã ăn no? No rồi thì đi làm tiếp đi.”

Nói xong đứng dậy trở về văn phòng.

Vi Hãn nhìn bộ dạng nổi giận đùng đùng của cô, ngược lại tỏ vẻ vui sướng khi thấy người khác gặp họa” Ai nha, nội bộ mâu thuẫn.”

Từ Bỉnh Quân trừng mắt liếc anh ta một cái, lại quay đầu nhìn về phía màn hình có chút lo lắng.

Suốt buổi chiều, không khí phòng làm việc như bị bao phủ bởi một tầng áp suất thấp. Tới thời điểm tan tầm, còn cẩn thận nhỏ giọng gõ cửa tiến vào: “Tuyền hoàng, cùng đi ăn cơm đi.”

Kỷ Tư Tuyền đầu cũng chưa ngẩng, “Mọi người đi trước đi, tôi làm thêm một lát.”

Bọn họ biết người biết ta, thần sắc quái dị, rất nhanh rời đi.

Từ Bỉnh Quân và Vi Hãn trao đổi ánh mắt, rồi cũng cùng rời đi.

Thời điểm Kiều Dụ trở về cũng đã là 9h tối. Vốn một đám người đang tụ tập xem TV cười hihi haha, nhìn thấy Kiều Dụ bước tới bỗng cứng đờ nửa ngày sau mới nhớ tới chào hỏi.

Kiều Dụ quét qua một vòng: “Tổ trưởng của mọi người đâu?”

“Tuyền Hoàng nói muốn ở lại phòng làm việc tăng ca, đêm nay không trở lại.”

Kiều Dụ nhìn mọi người thấy ánh mắt không bình thường, xoay người hỏi mượn Doãn Hòa Sướng chìa khóa, “Tôi đi ra ngoài một chuyến, sáng mai tự đến, anh cứ đưa bọn họ đến đó.”

Phòng làm việc cách biệt thự cũng không xa, lái xe cùng lắm mất 5 phút, Kiều Dụ lại cảm thấy 5 phút này dài hơn bình thường rất nhiều lần.

Trong phòng chỉ bật đèn bàn, Kỷ Tư Tuyền đang cầm ly trà dựa vào bàn, ánh mắt thẳng tắp nhìn về mảng tối đen phía bên ngoài cửa sổ không biết nghĩ gì.

Sau lại thấy mệt mỏi, liền vào bên trong phòng nghỉ nằm xuống.

Toàn bộ phòng làm việc yên tĩnh. Không biết sau bao lâu bỗng nghe tiếng bước chân. Tiếng bước chân ngày càng đến gần, phản ứng đầu tiên của Kỷ Tư Tuyền là giả bộ ngủ.

Cô nhận ra được tiếng bước chân kia, là Kiều Dụ, vĩnh viễn không nhanh không chậm, vĩnh viện định liệu trước.

Kiều Dụ tiến vào phòng không bật đèn, dưới ngọn đèn lý mờ nhạt mông lung, nhẹ nhàng đắp chăn cho cô, mới thu tay lại liền thấy cô mở choàng mắt.

Kiều Dụ hoảng sợ, sau rất nhanh hoàn hồn: “Đánh thức em sao? Ăn cơm chiều chưa?”

Tư thế của anh có chút quái dị. Cô cứ như vậy mà lẳng lặng nhìn anh. Con ngươi đen nhánh xinh đẹp không lộ ra cảm xúc gì.

Cho dù Kiều Dụ có hỏi gì, cô cũng không trả lời, chính là cứ nhìn anh, từ nét nhu hòa trên mặt mày, đến đường cong của chiếc cằm xinh đẹp, cụp mắt xuống suy nghĩ vãi giây rồi lại nhìn anh.

Dưới ánh đèn ngủ màu cam mông lung, ánh mắt anh luôn nhu hòa dịu dàng, nhưng trong mắt cô lại thủy chung không mang chút ấm áp nào.

Sau Kiều Dụ ngồi hằn xuống giường, trầm ngâm một lúc rồi chủ động giải thích: “Bạc Quý Thi và anh, hai nhà bọn anh đều muốn ghép vào. Anh không đồng ý. Cô ấy cũng không đồng ý. Chẳng qua hai nhà vẫn cố ép nên mới cùng nhau che dấu. Huống chi cô ấy lúc trước đã chủ động nói cô ấy không có ý đó, anh vì vậy cũng không nghĩ nhiều. Thời điểm lúc đó anh cũng không nghĩ em sẽ trở về, nghĩ rằng nếu không phải là em thì anh cùng với ai cũng như nhau. Cô ấy ở Bạc gia luôn bị chịu chèn ép. Hôm nay cũng là các anh của cô ấy nói. Lúc này cô ấy ở địa bàn của anh, về tình về lý anh đều không thể khoanh tay đứng nhìn.”

Kỷ Tư Tuyền rốt cục cũng mở miệng, giọng điệu lạnh như băng làm Kiều Dụ căng thẳng.

“Anh không nghĩ tôi sẽ trở về cho nên anh cũng không nghĩ đến việc đi tìm tôi đúng không?”

Cô cho đến bây giờ đều không để ý đến người khác, cái cô để ý chính là thái độ của Kiều Dụ.

Không biết mất điện hay càu chì đứt, đèn chợt tắt, trong phòng nhiệt độ cũng giảm xuống.

Kiều Dụ nhìn không ra biểu tình trên mặt Kỷ Tư Tuyền, chỉ có thể nghe được thanh âm của cô, không mang theo tia cảm xúc nào, tiếp tục vang lên, “Kiều Dụ, tôi vừa rồi vẫn tưởng, chúng ta lúc đó, từ đại học đến nay, chỉ là mình tôi cưỡng cầu? Có lẽ anh cũng không yêu tôi, anh cùng ở một chỗ với ai cũng như nhau, bao gồm cả tôi.”

Kỷ Tư Tuyền đợi nửa ngày vẫn không thấy có động tĩnh, một lát sau thấy người bên cạnh đứng dậy, sau đó tiếng bước chân vang lên.

Kiều Dụ đi rồi.

Kỷ Tư Tuyền cau mày dùng sức thật mạnh nằm xuống giường. Không đúng a, năm đó anh cũng không bị lấn lướt, mấy năm nay đã không tiến bộ lại còn thụt lùi? Hay chiêu này dùng nhiêu nên bị miễn dịch? Nhưng tính cả lần này thì cô mới dùng có 2 lần. Hơn nữa lần này rõ ràng là cô nói thật lòng.

Cô nằm trên giường thẫn thờ nửa ngày, cảm giác đói không chịu nổi, bèn hối hận đứng lên. Lần sau nhất định phải ăn no rồi mới tiếp tục đối đầu, bằng không giữa đường đói khát, ảnh hưởng đến khả năng chiến đầu.

Mới vừa động đậy thì đèn lại sáng, nguồn sáng lại từ tay của người đàn ông đang ung dung tựa cửa nhìn cô, một tay đang cầm đèn khẩn cấp, còn thật cẩn thận lựa chọn cái không làm cô chói mắt, tay kia thì cầm cặp lồng.

Kỷ Tư Tuyền ngồi xuống, nhìn anh một lúc lâu mới nhớ tới mà nói: “Anh… Không phải đã đi rồi sao?”

Kiều Dụ đem đèn khẩn cấp và cặp lồng đặt xuống bàn. “Em đói bụng, đứng lên ăn chút gì đi.”

Kỷ Tư Tuyền đích thực là vịt, chết đến nơi rồi còn cứng mỏ, mạnh miệng đứng lên: “Tôi không đói.”

Kiều Dụ hơi cau mày, khóe môi lại có chút ý cười, nhìn nàng buồn cười mở miệng: “Kỷ Tư Tuyền, có phải em đang ghen tị?”

Kỷ Tư Tuyền sửng sốt một chút, lập tức đáy mắt xuất hiện ý lạnh lùng, ý đồ che dấu bị phát hiện nên có hơi ngượng ngùng, giọng mỉa mai: “Vì anh?”.

Kiều Dụ cũng không giận, đưa tay về phía cô, nhẹ giọng mở miệng. “Lại đây, ăn cơm đi.”

Kỷ Tư Tuyền ngồi trên giường không có dấu hiệu muốn cử động, không bởi cái gì khác ngoài một câu nói của anh.

Trong không khí, mùi thức ăn tỏa ra thơm ngát. Màu trắng của ngọn đèn có chút chói mắt, bên kia là nam nhân khuôn mặt trầm tĩnh, giọng điệu ôn nhu hòa hoãn, còn kéo theo chút dụ dỗ, làm cho cô trong nháy mắt không có năng lực phản kích, vẻ lạnh lùng trên mặt sắp không còn chống đỡ nổi nữa.

Kỷ Tư Tuyền che mặt, hít sâu một hơi, lại một lần nữa nghe lời, đừng lên đi về phía bàn, ngồi xuống ăn một chút gì đó trong bát.

“Anh vừa rồi là ra ngoài mua?”

“Không phải, trên đường trở về thấy, nhớ là em thích ăn, liền đóng gói 1 phần. Lúc trở về không thấy em, tiện tay đặt vào tủ lạnh ở biệt thự. Vừa rồi trở về làm ấm lại một chút rồi mới mang qua.

“À.”

Kỷ Tư Tuyền yên lặng ăn. Kiều Dụ vẫn không nói chuyện, tựa hồ như đang chờ đợi điều gì.

Ngay tại thời điểm Kỷ Tư Tuyền buông đũa, Kiều Dụ bỗng nhiên hít sâu một hơi, tựa hồ quyết tâm lấy dũng khí.

Kỷ Tư Tuyền chuẩn bị đứng dậy, tựa hồ nghe được âm thanh từ Kiều Dụ, lại đờ người ngồi xuống.

“ Kỳ thật có lúc anh đã đi tìm em. Đó là lúc em đã đi được 3 năm. Năm ấy anh đi công tác nước ngoài, chẳng qua chỗ anh đến không phải thành phố em sống, nhưng cũng không quá xa, chỉ vài giờ lái xe. Lúc đầu anh cũng không xác định có nên đi tìm em hay không, không biết đến lúc đi thì có tìm thấy em không, nếu gặp được em rồi thì nói cái gì. Có nhiều việc không xác định được như vậy, nhưng một ngày sau khi xong việc, anh liền đi.”

Kiều Dụ yên lặng ngồi trong bóng tối, nhắm mắt, giọng điệu bình thản như đang kể chuyện xưa của người khác. Nói đến đây, bỗng giọng trầm xuống, tựa hồ còn mang theo chút run run không dễ nhận ra.

Anh tìm được trường học, so với thông tin trên mạng, cũng không quá giống nhau. Lúc ấy không biết đến chỗ nào rồi, thấy thư viện liền đi vào. Đi qua từng kệ sách, tiện tay rút một quyển, tùy tiện lật vài tờ, sau đó ở phần ghi chú mượn sách tìm thấy tên của em. Kỷ Tư Tuyền, ba chữ tiếng Trung giữa một đống chữ cái tiếng anh thật nổi bật, là bút tích của em. Giây tiếp theo, anh vội ném sách, chạy trối chết, hoảng hốt, chật vật.”

Kiều Dụ nhẹ nhàng nói một hơi, tựa hồ như đã giữ trong trí nhớ đã quá lâu, giờ không còn kiềm chế được nữa. Qua một lúc sau mới thu lại được cảm xúc, liền tiếp tục mở miệng: “Trường học này… Từng là giấc mơ của anh. Khi anh bước chân trên đất còn có chút khủng hoảng, muốn thoát khỏi nơi đó, nhưng lại tự buộc chính mình tiếp tục bước vào. Ba chữ Kỷ Tư Tuyền như một đòn chí mạng, khiến anh hoàn toàn mất lý trí. Anh đi loanh quanh trong trường học rất lâu, có chút bất đắc dĩ, có chút tiếc nuối, lại có chút áy náy, trong nháy mắt gió thổi đi, giống như từng theo đuổi, mà giờ đã không còn tư cách để có được nữa.”

Hai tay Kỷ Tư Tuyền run nhè nhẹ nắm lại, không dám ngẩng mặt lên nhìn anh.

Kiều Dụ rút cục cũng nhìn đến cô, đáy mắt còn vương cảm xúc phức tạp, mang theo nhiều điều chưa xác định rõ, lại có chút bàng hoàng, nhẹ giọng hỏi: “Anh không phải không nghĩ tới đi tìm em, mà là sự kiện kia làm anh cảm thấy… Tự ti. Anh không dám tìm em, vì anh không biết…”

Kiều Dụ dừng một chút, tựa hồ phải dùng toàn bộ sức lực của bản thân mới thốt nên lời, “Anh không biết, anh như vậy, em còn cần anh không?”

Nam nhân tiền đồ sáng lạng, trước mặt mọi người tự tin, ưu nhã, giờ phút này lại ngồi trước mặt cô, nhắm mắt lại, giống như đứa trẻ bất lực, đem nội tâm cùng tâm trạng tự ti từng chôn dấu sâu dưới đáy lòng, từng nhát từng nhát cắt mang tới trước mặt cho cô xem.