Chỉ Hoan Không Yêu: Tổng Giám Đốc Xấu Xa Chớ Thô Lỗ

Chương 153: Muốn bà chết mới vừa lòng sao

Editor: Thiên Y

"Năm đó chuyện bắt cóc căn bản là được sắp đặt, Lưu Duệ Hàng thông đồng với  Đường Sâm bắt cóc cô vì muốn trả thù nhà họ Diệp. Tên Hứa Kiệt bắt cóc cô, cũng vì anh ta mở miệng vu oan cô nên trong cơn nóng giận, tổng giám đốc đã đánh gãy chân Hứa Kiệt. Vì vậy anh ta cũng hận tổng giám đốc. Chuyện này anh ấy cũng giống cô, cũng là người bị hại......"

"À....  Vậy sao! Thật sự là một người bị hại....." Băng Ngưng cười, nói: "Vậy thì thế nào? Tôi nên cảm ơn anh ta đã vì tôi mà làm tất cả sao?"

Văn Tuấn tưởng rằng nói ra chuyện này, thái độ của Băng Ngưng sẽ thay đổi, nhưng không ngờ thái độ của cô vẫn châm biếm như thế. Đột nhiên anh ta cảm thấy Diệp Dịch Lỗi làm vậy không đáng giá.

"Trợ lý Văn! Chuyện của chúng tôi, anh hiểu được bao nhiêu?" Băng Ngưng hỏi: "Anh cho rằng chuyện của tôi và anh ta đơn giản chỉ có vậy thôi sao!"

"Nhưng rất nhiều chuyện tổng giám đốc làm cũng là thân bất do kỷ, anh ấy cũng....." Văn Tuấn đang nói liền dừng lại, chẳng lẽ nói anh ấy cũng bị Lâm Thanh Âm lợi dụng sao! Mâu thuẫn giữa bọn họ cũng vì Lâm Thanh Âm mà trở nên sâu sắc. Bây giờ nhắc tới chuyện nay, nói không chừng sẽ càng hỏng bét.

"Anh ta cũng cái gì?" Băng Ngưng cười: "Thân bất do kỷ sao? Trợ lý Văn! Thành ngữ không thể dùng linh tinh như vậy."

"Tôi không tin cô nghe xong những thứ này mà một chút cảm giác cũng không có. Băng Ngưng! Trước kia không phải cô rất thích anh ấy sao?" Văn Tuấn vội vàng nói.

"Anh cũng nói rồi đó, là trước kia thôi!" Băng Ngưng nói: "Anh đã gọi tên tôi, vậy tôi cũng không khách sáo với anh nữa. Văn Tuấn! Nếu như anh thuận tiện tới thăm một chút, tôi rất hoan nghênh. Nhưng nếu như không phải.... Vậy lần sau cũng không cần đến. Chuyện của tôi và Diệp Dịch Lỗi, tôi không muốn nhắc lại, cũng không muốn bất luận kẻ nào nhắc tới."

"Băng Ngưng! Cô nghe chuyện tổng giám đốc thiếu chút nữa thì bị liệt chân, vậy mà một chút cảm giác cô cũng không có sao?" Văn Tuấn không khỏi căm tức.

"Có! Tôi rất vui vẻ." Băng Ngưng nói xong liền thấy Văn Tuấn cừng đờ, khuôn mặt liền nở nụ cười.

"Đừng lo lắng, tôi vui vẻ là vì anh ta không có chuyện gì." Cô giải thích rồi đứng dậy: "Những điều anh nói tôi đều biết. Mấy năm nay anh ta trải qua không tốt, chân bị đạn bắn bị thương, thiếu chút nữa bị liệt. Cám ơn anh đã nói cho tôi biết những thứ này. Trở về đi, lái xe cẩn thận."

"Lạc Băng Ngưng!"

Thái độ của Băng Ngưng có chút chọc giận Văn Tuấn. Anh ta chợt đứng dậy, nhưng không đợi anh ta kịp nói gì, hai người đàn ông phía sau liền tiến đến. Một người thuần thục giữ lấy Văn Tuấn, ấn anh ta xuống mặt bàn, một người khác bảo vệ Băng Ngưng.

"Tiểu thư, không sao chứ!"

"Buông anh ta ra đi, đó là bạn tôi." Băng Ngưng nói một câu, người kia liền thả Văn Tuấn ra, lùi về một bên.

"Văn Tuấn, chuyện của tôi và Diệp Dịch Lỗi không phải là chuyện người khác có thể quan tâm, trở về đi thôi! Không nên nhắc lại chuyện này nữa, Tôi sớm đã nói, tôi và anh ta, nhất định chỉ có thể là kẻ thù...."

********************


Diệp Dịch Lỗi từ trong công ty ra ngoài thì nhìn thấy Lâm Thanh Âm chờ ở dưới lầu. So với lần trước gặp mặt, lần này dường như bà càng thêm gầy gò, đôi mắt có chút hõm sâu.

"Làm sao người còn ở đây?" Diệp Dịch Lỗi nhìn thấy Lâm Thanh Âm, dường như cũng không cảm thấy ngoài ý muốn. Bởi vì sớm đã có người thông báo cho anh.

"Mẹ chờ con ở đây!" Lâm Thanh Âm thận trọng nói: "Gọi điện lên, có người nói con đang họp, mẹ cũng không có quấy rầy con."

Diệp Dịch Lỗi chợt thấy đau lòng. Thật ra thì anh không đi họp, là anh dặn dò thư ký nói nếu sau này phu nhân tìm đến thì nói như vậy. Chẳng qua là không nghĩ tới hôm nay bà còn ở đây chờ đến trễ như bây giờ.

"Người....."

Diệp Dịch Lỗi tức giận lại tự trách. Hôm nay nhiệt độ cao như vậy, bà lại chờ ở bên ngoài cả buổi chiều.... Lúc nào thì người mẹ mạnh mẽ kiên cường của anh cũng bắt đầu thay đổi, phải ăn nói khép nép như vây.

"Có phải người có chuyện gì không thể nói cho con biết không!"

"Không có!" Bà không để lộ sơ hở, lắc đầu.

"Chỉ là mẹ rất nhớ con. Dịch Lỗi! Coi như là mẹ cầu xin con, trở về với mẹ một chút được không? Ở lại một buổi.... Không, không. Chỉ cần ăn bữa cơm là được." Thái độ của bà gần như hèn mọn khiến tim Diệp Dịch Lỗi như bị xé rách.

"Mẹ! Thật sự con rất bận." Diệp Dịch Lỗi quyết tâm nói.

"Dịch Lỗi...." Lâm Thanh Âm giữ lấy ống tay áo của anh.

"Con đã bốn năm không có về nhà rồi! Ăn với chúng ta một bữa cơm, được không? Thân thể ba con cũng không còn tốt như trước nữa rồi. Bây giờ, tuổi của chúng ta cũng không nhỏ, nói không chừng ngày đó liền......" Lâm Thanh Âm nói xong bèn quay mặt đi, lau đi một chút nước mắt: "Trở về đi thôi."

"...... Mẹ." Bốn năm chưa từng gọi, dường như ngay cả gọi mẹ cũng có chút lạnh nhạt rồi.

"Dịch Lỗi?" Lâm Thanh Âm lại rơi nước mắt.

"Con đưa người trở về trước!"

Anh thở dài, đỡ Lâm Thanh Âm đi về phía xe của mình. Diệp Dịch Lỗi lái ô tô rời đi, nhưng không chú ý tới chiếc xe vẫn đỗ ở đối diện công ty anh. Nếu như anh để ý quan sát, sẽ phát hiện ra chiếc xe này đã liên tục xuất hiện ở đây một tuần lễ. Mà sau khi anh rời đi, chiếc xe lập tức đi theo.

Diệp Dịch Lỗi dừng xe ở cửa nhà họ Diệp, Thật ra đã có bốn năm không có trở lại, bây giờ nhìn lại, tất cả đều có chút xa lạ.

"Mẹ vào đi thôi, con không tiễn."

"Dịch Lỗi! Đã đến nơi này rồi thì vào một chút đi!" Lâm Thanh Âm đưa tay kéo anh nói: "Coi như chuyện năm đó là lỗi của mẹ, nhưng ba con vô tội, chẳng lẽ con cũng không lo lắng cho ông ấy sao?"

Vô tội ư? Hừ....  Ngưng nhi của anh mới vô tội, mà tất cả những điều này đều là bi kịch do một tay cha anh tạo thành. Bi kịch của nhà họ Lạc, nhà họ Diệp cũng vì ông mà ra.

"Vào đi thôi! Ba con cũng rất nhớ con."

"Không, con về trước!" Diệp Dịch Lỗi lắc đầu một cái.

"Dịch Lỗi!" Thấy anh xoay người, Lâm Thanh Âm càng giữ chặt tay anh hơn: "Chẳng lẽ con thật sự muốn mẹ mở miệng cầu xin con sao?"

"...." Trong đầu của Diệp Dịch Lỗi căng thẳng, cuối cùng vẫn mềm lòng.


"Được, con ăn cơm với mọi người." Chỉ là ăn cơm mà thôi.

"Được! Được!" Lâm Thanh Âm mừng rỡ cười, lau sạch nước mắt nói: "Mẹ tự mình nấu cơm cho con ăn. Những năm này mẹ có học nấu ăn, mọi người nói mẹ làm cơm rất ngon."

Bà lôi kéo Diệp Dịch Lỗi, giống như một bà lão đang nói lảm nhảm: "Con muốn ăn cái gì, mẹ làm cho con."

Diệp Thiệu Quân nhìn thấy con trai trở lại, rõ ràng cũng ngẩn ra:"Dịch Lỗi!"

"Cha." Diệp Dịch Lỗi lên tiếng chào.

Đột nhiên anh có một nghi vấn, rốt cuộc là bao lâu anh không trở lại rồi, có thật mới bốn năm không? Không ngờ cha mẹ đã già như vậy rồi....  Trên mặt của bọn họ còn hằn sâu những nếp nhăn, tóc cũng trắng hơn một nửa. Nhìn ông, đột nhiên trong lòng của Diệp Dịch Lỗi thấy chua xót.

"Đã về rồi!" Bàn tay khô héo của Diệp Thiệu Quân giữ anh thật chặt.

"Ngồi, mau ngồi." Ánh mắt ông kích động, đong đầy nước mắt. Đã nhiều năm như vậy, ông còn tưởng rằng Dịch Lỗi sẽ không trở lại nữa. Đứa bé trở thành như ngày hôm nay, nói cho cùng cũng là lỗi của ông.

"Về sau con sẽ thường trở về." Nhìn dáng vẻ của cha mình, âm thanh của Diệp Dịch Lỗi có một chút run rẩy.

"Ừ, được! Được!" Diệp Thiệu Quân kích động, nước mắt như muốn rơi xuống. Siết chặt lấy tay của Diệp Dịch Lỗi, ông nói: "Ba thực sự xin lỗi con, thực sự xin lỗi con."

Lâm Thanh Âm đứng ở một bên, không khống chế được nước mắt của mình. Tất cả đều là lỗi của bà, là bà sinh lòng ghen tị nên mới phá hỏng cái nhà này, bằng không.... Bọn họ nhất định sẽ rất hạnh phúc, Dịch Lỗi sẽ không hận bọn họ nhiều năm như vậy. Đứa bé bà nuôi dưỡng và dạy dỗ nhiều năm, cũng sẽ không vì vậy mà không còn nửa điểm biết ơn với bọn họ, thậm chí còn hận bà thấu xương.... 

Ở dưới lầu ngồi một lát, Diệp Dịch Lỗi đi vào phòng của Băng Ngưng. Tất cả nơi này đều không có ai động tới, có lúc anh còn có thể lừa mình dối người là Băng Ngưng vẫn còn, chỉ là...... Lời nói dối chung quy vẫn là lời nói dối. Tất cả nơi này đều còn giữ nguyên dáng vẻ năm đó, Băng Ngưng thích nhất là ngồi ở trước bàn đọc sách, lực học của cô rất tốt. Nhưng ngoại trừ hiểu rõ cô ở đây, dường như anh không tìm được một chút sự tồn tại nào của Băng Ngưng, hương vị của cô cũng biến mất nhanh như vậy. Cho dù cẩn thận giữ gìn như thế nào, cũng không cảm thấy được mùi hương của cô nữa. Ngón tay lướt qua vách tường, bàn ghế, giường của cô......

Cuối cùng Ngưng nhi của anh cũng trở lại, nhưng mà cũng sẽ không trở lại nơi này nữa. Xem lại đồ đạc của cô, nhớ lại từng chút từng chút những thứ có liên quan đến cô. Có lúc anh thật sự rất hi vọng, cho tới bây giờ Ngưng nhi chưa từng rời đi, hi vọng bọn họ vẫn trải qua cuộc sống vui vẻ, thanh mai trúc mã. Lúc đầu vốn rất tốt đẹp không phải sao, nhưng tại sao quan hệ của bọn họ lại trở nên như bây giờ....

d.d.l.q.d

Từ trong ngăn kéo lấy ra máy ghi âm, anh biết Băng Ngưng vẫn luôn có thói quen dùng cái này để ghi âm lời nói của mình. Năm đó, lúc anh rời đi đã mang theo toàn bộ những kỉ vật của cô, chỉ duy nhất cái máy ghi âm là không tìm được. Đó cũng là điểm thiếu sót trong cuộc sống của Băng Ngưng.... Về sau, người giúp việc trong nhà nói cho anh biết đã tìm được đồ, nhưng khi đó anh vẫn không muốn trở về, bởi vì không muốn đối mặt với ba mẹ.

Anh nằm trên giường nghe những lời tâm tình của Băng Ngưng. Để duy trì bản thân, anh tự nói với mình phải tìm được Băng Ngưng, đền bù tất cả tổn thương và uất ức mà cô phải chịu. Mặc dù có bao nhiêu khó khăn, anh cũng cố gắng để bản thân hiểu rõ cô. Anh lắng nghe từng lời trong lòng cô, vui vẻ, không vui, dường như tất cả đều liên quan đến anh. Nhiều năm như vậy, anh lại không biết, vui buồn của mình đều ảnh hưởng đến tâm tình của Băng Ngưng.

"Ngưng nhi! Là anh tổn thương em quá sâu, là anh đã để mất em rồi."

Anh vẫn nhắm mắt nghe, khóe miệng cũng dần dần lộ ra nụ cười, đó là khoảng thời gian hoà hợp nhất trong quan hệ của anh và Băng Ngưng. Mỗi một ngày, Ngưng nhi đều vui vẻ như vậy, anh cứ nghe như vậy, từ từ nhớ lại......

Đột nhiên anh mở mắt, nhìn máy ghi âm trong tay mình, bởi vì.... Anh đang nghe thấy giọng mình ở bên trong, trong nháy mắt, cả trái tim anh giống như đều bị treo lên. Đây là đoạn ghi âm ngày sinh nhật của bọn họ. Từ từ ngồi dậy, nhìn chằm chằm nó, giống như lo lắng có chuyện gì xảy ra......

Âm thanh bên trong làm thân thể anh cứng đờ, rốt cuộc anh đang nghe thấy lời nói mình sợ nhất ở bên trong.

"Ngưng nhi, không nên tin những lời em có thể nghe được!" Nghe câu này sự căng thẳng của anh căng như dây đàn, bất chợt đứt lìa. Rốt cuộc anh cũng hiểu rõ lời nói của Băng Ngưng, thì ra là cô nghe.....Anh siết thật chặt máy ghi âm trong tay. Khi đó, anh luôn dùng lời nói nhỏ nhẹ nói ở bên tai của Băng Ngưng, thậm chí anh cũng không tin mình sẽ dịu dàng như vậy. Anh thích cuộc sống như thế, nhưng dần dần.... Trong lòng liền xuất hiện bóng dáng của người đó, anh để ý "Đoạn quá khứ kia". Anh hận mình nuốt lời hứa, lại cảm thấy thật có lỗi với Tuyết Ngưng, cho nên.... Anh nghĩ muốn mượn cơ hội này trả thù. Từ trước đến nay anh cũng không biết được mình lại đáng sợ như thế. Anh nói những lời như vậy ở bên tai của Băng Ngưng, nói cho cô biết mình vĩnh viễn cũng sẽ không yêu cô, thật ra.... Trong lòng của anh không phải nghĩ như vậy. Chỉ có chính anh mới biết tiếng gào thét trong lòng mình lớn thế nào, tình yêu của anh không phải nhầm người, không phải.... Ngưng nhi, anh yêu em, vẫn luôn như vậy....

Dần dần hiễu rõ mọi chuyện trước đây, ngày đó là sinh nhật của bọn họ, sau khi anh vạch trần tất cả ở căn hộ.... Băng Ngưng liền nhập viện. Chẳng lẽ.... Là bởi vì nghe thấy đoạn ghi âm này, sau đó cô chạy từ bệnh viện đến căn hộ, lại nghe thấy lời nói của anh và Đinh An Như....

Trời ạ! Diệp Dịch Lỗi, mày đã làm cái gì. Bị đả kích liên tiếp như vậy, Băng Ngưng làm sao có thể chịu được. Sao mày có thể làm ra những chuyện tàn nhẫn như vậy. Anh cầm máy ghi âm chạy ra ngoài rất nhanh, đó là lý do Băng Ngưng nói ra những lời kì lạ như vậy sao? Diệp Dịch Lỗi! Chính mày nói ra, tại sao có thể không nhớ gì chứ.


Anh muốn giải thích rõ ràng, phải nói cho Băng Ngưng biết chuyện không phải như vậy....

Lâm Thanh Âm bận rộn ở dưới lầu để làm xong một bàn bữa ăn tối. Vốn là đang định tự mình đi lên gọi Diệp Dịch Lỗi, thấy anh vội vã xuống, bà lộ ra nụ cười, nhưng còn chưa kịp mở miệng.

"Mẹ! Con có việc ra ngoài trước, hôm khác ăn cơm với mọi người." Anh nói xong đã chạy đi ra ngoài, không lâu sau lập tức phát ra âm thanh khởi động xe. Lâm Thanh Âm tựa vào trên khung cửa nhìn Diệp Dịch Lỗi lái ô tô rời đi, rốt cuộc thì nước mắt vẫn rơi xuống. Là việc gấp gì mà ngay cả thời gian ăn cơm cũng không có. Chẳng lẽ ngay cả người mẹ này cũng không đáng để con quý trọng sao?

Khụ khụ.... Ngực dồn nén khiến bà ho dữ dội mấy tiếng. Khi quay mặt lại vừa lúc nhìn thấy Diệp Thiệu Quân tiến vào gian phòng của mình, sau đó cánh cửa phía sau đóng kín.

Luôn như vậy, hai người đều có thể trách bà, hận bà. Vậy muốn bà làm thế nào mới vừa lòng đây, chẳng lẽ muốn bà chết sao......

Lâm Thanh Âm có chút thẫn thờ đi tới trước bàn ăn, sau đó ngồi xuống. Bà cười nhìn về phía hai chỗ ngồi trống không, gắp rau vào bát.

"Ăn nhiều một chút!" Bà mỉm cười, giống như lúc này cả nhà bọn họ đang vui vẻ ngồi chung một chỗ....

"Phu nhân! Không bằng nói cho bọn họ biết chuyện này thôi......"

"Thôi! Vẫn là không nên nói, cũng đã.... Không quan trọng nữa rồi...." Lâm Thanh Âm cúi đầu, nắm chặt lòng bàn tay lại rất nhanh. Trừ bà ra, không ai biết trong tay của bà là cái gì....

*************************

Diệp Dịch Lỗi đi tới chỗ ở của Băng Ngưng, đi thẳng lên trên lầu. Trong lòng của anh rất hồi hộp, cũng có chút sợ, nhưng mà vẫn áp chế nội tâm đang cuồn cuộn cảm xúc, nhẹ nhàng ấn chuông cửa. Nghe Văn Tuấn nói, hiện tại Băng Ngưng có người bảo vệ. Nếu như anh tùy tiện hành động, nói không chừng sẽ kinh động đến bọn họ, cũng sẽ khiến cho Băng Ngưng chán ghét.

Băng Ngưng mới vừa dụ dỗ Verney ngủ chỉ nghe thấy tiếng chuông cửa. Vốn đang tưởng là người của Lăng Vĩ Luân đến báo chuyện gì, nhưng dù thế nào cô cũng không ngờ mở cửa sẽ nhìn thấy Diệp Dịch Lỗi.

"Ngưng nhi, chúng ta nói chuyện một chút." Anh để tay trên cánh cửa, khẩn thiết nói: "Cầu xin em!"

Nhìn dáng vẻ khẩn trương của Diệp Dịch Lỗi, Băng Ngưng cảm thấy kỳ quái hỏi: "Có chuyện gì sao?"

"Ngưng nhi! Nói chuyện với anh một chút. Lần này chúng ta bình tĩnh nói, có được không?" Âm thanh của anh bởi vì lo lắng mà có một ít run rẩy.

"Muốn nói chuyện gì?"

Không biết vì sao, lúc này nhìn thấy Diệp Dịch Lỗi, Băng Ngưng liền nghĩ tới những lời nói của Văn Tuấn. Anh ta nói lúc ấy, Diệp Dịch Lỗi bị đạn bắn trúng phần đùi, nhưng chỉ có một chiếc xe cứu thương. Anh không muốn làm trễ việc cấp cứu cho cô, cho nên vẫn chống đỡ được đến bệnh viện, sau đó liền ngất xỉu vì mất máu quá nhiều. Làm xong phẫu thuật mười mấy tiếng, nhưng vì tìm cô mà đã lén trốn khỏi bệnh viện, dẫn đến vết thương bị xé rách, nhiễm trùng....

"Ngưng nhi...."

"Vào đi! Nhưng mà nhỏ giọng một chút, Verney đang ngủ." Băng Ngưng xoay người đi vào. Diệp Dịch Lỗi run sợ một lúc lâu mới phản ứng, vội vàng đi vào.

"Ngưng nhi......" Anh có chút kích động gọi cô.

"Diệp Dịch Lỗi! Lời tôi nói lần trước, anh không hiểu sao?" Băng Ngưng có chút không nhịn được.

"Không phải!" Anh lắc đầu, nói: “ Băng Ngưng! Anh muốn nói chuyện một chút về cái này với em."

Anh đặt máy ghi âm đến trước mặt của Băng Ngưng. Vật này cô không xa lạ gì, Cô đã từng coi máy ghi âm này như vật báu, cũng là thứ hoàn toàn đập nát giấc mộng của cô.

"Đây là vật của anh, anh mang đến đây làm cái gì." Băng Ngưng không hiểu.


"Ngưng nhi......"d.d.l.q.d

"Anh có biết dáng vẻ của mình bây giờ như thế nào hay không?" Băng Ngưng buồn cười.

"Trước kia tôi rất ghét anh, nhưng bây giờ......" Băng Ngưng cười cười: "Diệp Dịch Lỗi! Anh khiến tôi thật khinh thường. Bây giờ anh thật hèn mọn."

"Mặc kệ như thế nào cũng được! Ngưng nhi, anh chỉ muốn giải thích rõ ràng một số chuyện với em."

d.d.l.q.d

"Anh muốn giải thích cái gì?" Băng Ngưng cười.

"Anh hiểu được những lời ngày đó tôi nói có ý gì rồi sao!" Băng Ngưng dựa vào thành ghế, nói: "Thật ra thì.... Tôi nên cám ơn vật này. Nếu không phải nhờ nó, tôi cũng sẽ không nghe thấy những lời này, sẽ không biết mình có bao nhiều ngu ngốc! Tôi vẫn ngây thơ cho là hạnh phúc của mình thật sự đã tới, thậm chí hy vọng xa vời anh ở bên tai nói những lời yêu tôi. Nhưng sau đó mọi thứ xảy ra khiến tôi không dám suy nghĩ nhiều nữa. Trên đường chạy tới căn hộ của anh, khi tôi nghe được những lời đó thì cảm thấy bầu trời như sụp xuống, nhưng...... Làm sao bây giờ! Khi đó thật sự tôi quá yêu anh. Tôi cho là chỉ cần tôi xem như cái gì cũng không biết, tôi cho là giữa chúng ta có hiểu lầm gì đó, chỉ cần giải thích rõ thì có thể giống như trước đây. Nhưng khi đến căn hộ của anh thì tôi liền hiểu rõ. Hiểu lầm trước đó của tôi và anh là đúng, tôi sai lầm khi nghĩ anh có tình cảm với tôi. Tôi lầm tưởng anh đối xử tối với tôi...."

"Không phải!" Diệp Dịch Lỗi cao giọng nói: "Ngưng nhi, anh yêu em!"

Băng Ngưng dịu dàng cười một tiếng, nói: "Anh Dịch Lỗi! Dựa vào tình hình bây giờ của chúng ta, nói những lời này, anh không thấy kỳ quái sao. Tôi cảm thấy trước mắt chúng ta cứ giữ trạng thái như vậy chính là tốt nhất, yêu sao! Thật xin lỗi..., hiện tại đều vô ích thôi. Diệp Dịch Lỗi! Chưa nói đến vấn đề giữa chúng ta có thể giải quyết được hay không, anh cảm thấy tôi sẽ ở cùng một chỗ với con của hung thủ hại chết cả nhà của tôi sao?"

"Ngưng nhi! Chuyện này có lẽ là hiểu lầm, anh vẫn luôn điều tra......" Anh vội vàng giải thích. Anh không tin ông trời sẽ tàn nhẫn để cho bọn họ "Trở thành" kẻ thù.

"Tận mắt tôi nhìn thấy mẹ của anh xuất hiện ở đó. Chúng ta ở trong đám cháy không ra ngoài được, anh có biết bà ta cười vui vẻ đến mức nào không?" Băng Ngưng hỏi.

"......"

"Lùi một bước, coi như đây là hiểu lầm, nhưng.... Tại sao anh muốn tôi tha thứ cho anh? Lại muốn bắt đầu tình tiết giống như phim truyền hình một lần nữa sao? Coi như trong hiện thực có xảy ra, cũng sẽ không xảy ra giữa tôi và anh."

"Anh hiểu rõ những lời anh nói với Đinh An Nhiên tổn thương em rất sâu, nhưng.... Ngưng nhi! Anh không phải thật lòng muốn nói như vậy." Anh nói xong liền dừng lại một chút: "Không! Những lời kia có một nửa là thật. Là anh sợ em chết tâm, bởi vì như vậy em sẽ không yêu anh nữa. Ngưng nhi! Anh yêu em, cho nên thật sự sợ mất em."

"Nếu như bốn năm trước anh nói những lời này, chẳng những tôi sẽ tin tưởng, còn có thể cảm động đến khóc nức nở, nói không chừng còn có thể yêu anh nhiều hơn một chút. Nhưng bây giờ...." Cô lắc đầu, nói tiếp: "Cho dù lời của anh nói là thật, tôi cũng không có cảm giác nữa rồi! Cho nên.... Đừng ở đây lãng thời gian thể hiện tình cảm. Diệp Dịch Lỗi! Dù quá khứ có khó khăn, gian khổ hơn nữa thì cũng qua rồi, cho nên....  Đã qua rồi thì hãy để nó qua đi!"

"Nếu như thật sự có thể bỏ qua được thì bây giờ anh còn dáng vẻ thống khổ này sao?" Diệp Dịch Lỗi hỏi: "Ngưng nhi! Anh cũng không tin em không còn tình cảm với anh như vậy. Em rất thích anh mà, không phải sao...."

"Không qua được cũng đã qua!" Băng Ngưng không thèm để ý chút nào nói: "Tôi yêu lâu như vậy, sâu như vậy cũng không cảm thấy không thể không có anh... vậy anh có gì mà không quên được. Từ trước đến giờ, tôi không cảm thấy anh là một người chung tình."

"Ngưng nhi! Nhiều năm như vậy, cho tới bây giờ anh cũng vẫn cô đơn chờ đợi em từng ngày." Anh cầm lấy tay của Băng Ngưng: "Bởi vì anh vẫn luôn yêu em. Ngưng nhi, hôm đó ở sân bay anh...."

"Đừng nói nữa!" Băng Ngưng hất tay của anh ra, chợt đứng dậy: "Diệp Dịch Lỗi! Coi như anh thật sự yêu tôi thì sao chứ? Bởi vì anh yêu tôi thì tôi sẽ bỏ qua tất cả, tha thứ cho anh ư? Hay là bởi vì anh yêu tôi nên tôi phải chấp nhận việc anh tổn thương tôi vô điều kiện?"

"Không phải." Diệp Dịch Lỗi đi tới bên cạnh Băng Ngưng nói: "Ngưng nhi! Anh không cố ý tổn thương em. Khiến em bị tổn thương, thật sự anh cũng rất đau."

"Vậy có phải tôi nên cảm ơn sự đồng cảm của anh không?"

"Anh hiểu rõ mình đã làm tổn thương em rất sâu." Diệp Dịch Lỗi khổ sở nói: "Nhưng mà Ngưng nhi, anh thật sự không muốn như vậy."

Anh đi tới bên cạnh cô, bàn tay siết chặt: "Có lẽ dù anh có nói gì thì em cũng cảm thấy đó chỉ là lý do. Nhưng mà năm đó khi ở chỗ cảnh sát, lúc nhìn thấy tên của em ở trong tờ khai, lúc biết những chuyện kia của em, em có biết anh đau đớn thế nào không?."


"Khi đó anh rất thất vọng, rất đau lòng. Cho dù biết rõ mình không có tư cách để ý nhưng không khống chế được nỗi oán hận của bản thân." Anh nói xong, đôi mắt có chút phiếm hồng: "Bây giờ anh đã biết rồi! Ngưng nhi, thật xin lỗi."

Bây giờ biết rồi sao? Ha ha.... Có phải đã trễ rồi không.

"Ngay từ đầu, ba mẹ cũng không yêu nhau, cho nên bọn họ luôn phản bội lẫn nhau. Anh đã từng tận mắt nhìn thấy ba và người phụ nữ khác ở chung một chỗ, năm mười ba tuổi!" Anh cười khổ.d.d.l.q.d

"Khi đó thật sự anh rất tức giận, hận không thể giết người phụ nữ kia, nhưng.... Anh biết rõ điều đó chỉ vô dụng, bởi vì ba không thương mẹ, coi như không có cô ta thì cũng sẽ có người khác. Mỗi ngày mẹ đều len lén lau nước mắt, nhưng ở trước mặt người khác còn phải giả vờ như rất hạnh phúc. Anh rất thương mẹ mình, bà ấy yêu ba như vậy, nhưng sao ba lại phản bội bà. Bà dồn tất cả vào ông, lại chỉ đánh đổi được một kết quả như vậy. Khi đó anh đã thề, tương lai nhất định mình phải hạnh phúc, người anh yêu có thể không dịu dàng, có thể không xinh đẹp, nhưng mà.... Nhất định không thể phản bội anh...anh muốn chỉ có hai người trong cuộc sống của bọn anh. Về sau anh mới biết, thật ra ở bên ngoài mẹ anh cũng có người khác. Bọn họ vẫn lừa gạt lẫn nhau, phản bội lẫn nhau.... Khi đó, anh lại càng hận hơn. Anh thề, đời này cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho kẻ phản bội mình." Nhắc tới chuyện cũ, dù bây giờ anh đã trưởng thành, nhưng vẫn không cách nào khiến nội tâm đã bị tổn thương bình tĩnh.

d.d.l.q.d

"Nhưng.... Sau này, sự việc đó vẫn xảy ra." Anh cúi đầu, nói: "Người phụ nữ mà trong lòng anh quý trọng lại làm nhiều chuyện khiến anh không thể tha thứ được như vậy. Cho nên anh càng đau lòng, lại càng không cách nào quên được...."